Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

Phạm Thị Hoài, Dương Thu Hương, - ST


             Phạm Thị Hoài
Phạm Thị Hoài là một nhà văn – nhà tiểu luận nổi tiếng, sống ở Đức, và được biết đến với các quan điểm rất phê phán, không thần tượng hóa các biểu tượng chính trị tại Việt Nam, trong đó có Hồ Chí Minh. Bà không viết theo kiểu công kích cảm tính, mà thường dùng phân tích ngôn ngữ, văn bản và quyền lực chính trị để “giải thiêng” hình ảnh Hồ Chí Minh. Một số ý chính nổi bật trong các bài viết của bà:

1️⃣ Phê phán sự sùng bái cá nhân

Phạm Thị Hoài cho rằng hình ảnh Hồ Chí Minh trong tuyên truyền nhà nước đã bị thần thánh hóa, biến từ một con người lịch sử thành một biểu tượng gần như “thánh”, làm tê liệt khả năng phê phán của xã hội.

null

Bà nhận xét rằng:
Hình ảnh “Bác Hồ” dần dần thay thế con người thật Hồ Chí Minh
Sự sùng bái này phục vụ cho việc củng cố quyền lực chính trị

2️⃣ Chỉ ra yếu tố độc tài trong ngôn ngữ và quyền lực

Trong bài nổi tiếng “Hồ Chí Minh: Tôi hạ lệnh cho nhân dân”, bà phân tích một văn bản trong Hồ Chí Minh Toàn Tập, trong đó Hồ Chí Minh viết:

“Tôi, Hồ Chí Minh… hạ lệnh cho nhân dân…”

Phạm Thị Hoài cho rằng cách dùng từ này:

Thể hiện tư duy quyền lực độc đoán

Không phù hợp với mô hình lãnh đạo dân chủ

Là một dấu hiệu của nhà nước độc tài đang hình thành

Bà viết rằng hình ảnh Hồ Chí Minh về sau được “làm mượt”, che đi những nét thể hiện quyền lực cứng rắn, để xây dựng một biểu tượng đạo đức hoàn hảo.

3️⃣ Phê phán việc biến Hồ Chí Minh thành biểu tượng bất khả phê bình

Bà cho rằng ở Việt Nam:

Hồ Chí Minh trở thành vùng cấm trong tranh luận học thuật

Mọi phê phán đều bị xem là phản động hay xúc phạm

→ Điều này làm nghèo đời sống trí thức và lịch sử

Tóm lại ngắn gọn:

Theo Phạm Thị Hoài, Hồ Chí Minh:

Là một nhân vật lịch sử phức tạp, không nên thần thánh hóa

Gắn liền với sự hình thành một chế độ mang tính độc tài

Bị nhà nước biến thành biểu tượng để củng cố quyền lực và triệt tiêu phê phán

Nếu chị muốn, tôi có thể tóm lược thêm các quan điểm khác của trí thức hải ngoại (như Nguyễn Gia Kiểng, Bùi Tín, Dương Thu Hương…) để chị có cái nhìn so sánh nhiều chiều 🌿

Dương Thu Hương là một trong những nhà văn bất đồng chính kiến nổi tiếng nhất của Việt Nam, từng là đảng viên ĐCSVN và cựu thanh niên xung phong. Quan điểm của bà về Hồ Chí Minh rất thẳng thắn và gây tranh cãi, đặc biệt trong các cuộc phỏng vấn với báo chí quốc tế và các bài viết sau khi bà rời khỏi hệ thống chính thống.

Tóm lược những điểm chính mà Dương Thu Hương thường nói về Hồ Chí Minh:

1️⃣ Phê phán sự thần thánh hóa Hồ Chí Minh

Giống Phạm Thị Hoài, Dương Thu Hương cho rằng Hồ Chí Minh đã bị biến thành một biểu tượng gần như tôn giáo, không còn là một nhân vật lịch sử bình thường.

Bà từng nói đại ý rằng:

Hồ Chí Minh bị biến thành “thánh”
Trẻ em được dạy phải yêu Hồ Chí Minh như một đức tin
Điều này làm méo mó nhận thức lịch sử

Theo bà, sự sùng bái này không giúp người Việt trưởng thành về tư duy công dân.

2️⃣ Nhìn Hồ Chí Minh như người đặt nền móng cho chế độ toàn trị

Dương Thu Hương cho rằng dù Hồ Chí Minh có vai trò lịch sử lớn trong việc giành độc lập, ông cũng:

Là người đặt nền móng cho hệ thống độc tài đảng trị
Chịu trách nhiệm chính trị (ít nhất là về mặt biểu tượng và lãnh đạo) cho:
Cải cách ruộng đất
Đàn áp trí thức
Hệ thống công an – kiểm soát tư tưởng

Bà nhấn mạnh: không thể tách Hồ Chí Minh khỏi những hậu quả của chế độ hình thành dưới thời ông.

3️⃣ Phê phán hình ảnh “ông già hiền lành” là một sản phẩm tuyên truyền

Dương Thu Hương nhiều lần nói rằng hình ảnh:
“Bác Hồ giản dị, hiền từ, thương dân”
là một sản phẩm được xây dựng có chủ ý, để:
Làm mềm hình ảnh quyền lực
Che khuất vai trò chính trị cứng rắn
Tạo sự gắn bó cảm xúc để dễ cai trị

Theo bà, đây là một kỹ thuật tuyên truyền rất hiệu quả.

4️⃣ Quan điểm cá nhân rất gay gắt

Trong một số phát biểu, Dương Thu Hương dùng ngôn từ rất mạnh, cho rằng:
Hồ Chí Minh là một chính trị gia theo mô hình Lenin – Stalin
Ưu tiên quyền lực và ý thức hệ hơn quyền con người
Để lại di sản chính trị gây tổn thương lâu dài cho xã hội Việt Nam

Tóm gọn:

Theo Dương Thu Hương, Hồ Chí Minh:
Không nên được xem như “thánh”
Là người mở đường cho chế độ toàn trị ở Việt Nam
Phải được đánh giá như một chính trị gia, với cả trách nhiệm về các bi kịch lịch sử
Hình ảnh đạo đức hoàn hảo hiện nay là sản phẩm tuyên truyền

Nếu chị muốn, tôi có thể so sánh 3 góc nhìn:

🔹 Quan điểm chính thống trong nước
🔹 Quan điểm của trí thức bất đồng chính kiến
🔹 Quan điểm của sử gia phương Tây

để chị có cái nhìn cân bằng và nhiều chiều hơn.

Bùi Tín (1927–2018) là một nhân vật rất đặc biệt: ông từng là đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam, Phó Tổng biên tập báo Nhân Dân, trực tiếp chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử quan trọng, sau đó rời Việt Nam và trở thành người phê phán mạnh mẽ chế độ. Vì vậy, những gì ông nói về Hồ Chí Minh thường được chú ý vì đến từ người trong hệ thống cũ.

Tóm lược những điểm chính trong quan điểm của Bùi Tín về Hồ Chí Minh:

1️⃣ Tách Hồ Chí Minh “con người” và Hồ Chí Minh “biểu tượng”

Bùi Tín nhiều lần nói rằng có hai Hồ Chí Minh:
Hồ Chí Minh con người thật: giản dị, gần gũi, có sức hút cá nhân
Hồ Chí Minh biểu tượng chính trị: bị Đảng xây dựng, thần thánh hóa để phục vụ quyền lực

Ông cho rằng hình ảnh “Bác Hồ vĩ đại, đạo đức hoàn hảo” là sản phẩm của tuyên truyền, không phản ánh đầy đủ con người và vai trò chính trị thực.

2️⃣ Cho rằng Hồ Chí Minh bị lệ thuộc sâu vào mô hình cộng sản quốc tế

Theo Bùi Tín, Hồ Chí Minh:
Không hoàn toàn là một nhà dân tộc chủ nghĩa độc lập
Mà chịu ảnh hưởng rất lớn từ:

Liên Xô
Trung Quốc thời Mao

Nhiều quyết sách quan trọng (đặc biệt trong thập niên 1950) chịu sức ép hoặc định hướng từ Bắc Kinh và Moskva

Ông nhấn mạnh: Việt Nam không hoàn toàn tự quyết như tuyên truyền trong nước thường mô tả.

3️⃣ Nhận trách nhiệm chính trị của Hồ Chí Minh về Cải cách ruộng đất

Bùi Tín khẳng định:

Hồ Chí Minh không thể vô can trong Cải cách ruộng đất
Dù có thể không trực tiếp chỉ đạo từng vụ, nhưng với tư cách:
👉 Chủ tịch nước
👉 Lãnh tụ tối cao
→ Hồ Chí Minh phải chịu trách nhiệm chính trị và đạo đức

Ông cho rằng việc đổ lỗi hoàn toàn cho cấp dưới là không trung thực với lịch sử.

4️⃣ Phê phán việc xây dựng “huyền thoại Hồ Chí Minh”

Bùi Tín nói rõ rằng:

Huyền thoại về Hồ Chí Minh được xây dựng có hệ thống
Nhằm:
Hợp pháp hóa quyền lực của Đảng
Gắn lòng yêu nước với lòng trung thành với chế độ

Khi Hồ Chí Minh trở thành biểu tượng bất khả phê bình, thì:

👉 Lịch sử bị đóng băng
👉 Tranh luận bị triệt tiêu

5️⃣ Quan điểm tương đối “ôn hòa” hơn một số người khác

So với Dương Thu Hương hay một số trí thức hải ngoại khác, Bùi Tín:
Ít dùng ngôn từ cực đoan
Thường giữ giọng điệu của một nhân chứng lịch sử
Vừa thừa nhận:
Vai trò lớn của Hồ Chí Minh trong lịch sử
Vừa nhấn mạnh những trách nhiệm và sai lầm chính trị nghiêm trọng

Tóm gọn theo Bùi Tín:

Theo Bùi Tín, Hồ Chí Minh:
Là một lãnh tụ có sức hút cá nhân thật
Nhưng bị thần thánh hóa có chủ ý
Chịu ảnh hưởng sâu của khối cộng sản quốc tế
Phải chịu trách nhiệm chính trị về các bi kịch lớn như Cải cách ruộng đất
Không nên được đặt ra ngoài phê phán lịch sử

Cách nhìn của Bùi Tín thường được xem là “nhân chứng phản tỉnh”: không phủ nhận hoàn toàn vai trò lịch sử, nhưng kiên quyết phản đối việc biến Hồ Chí Minh thành biểu tượng thiêng liêng không được đụng tới.

Nếu chị muốn, tôi có thể làm một bảng so sánh rất rõ giữa:

Phạm Thị Hoài – Dương Thu Hương – Bùi Tín để thấy sự khác nhau về giọng điệu và mức độ phê phán.

Không có nhận xét nào: