Cho Alex Pretti- Một y tá giàu lòng trắc ẩn
Alex Pretti: một thiên thần
với lòng trắc ẩn đến tha nhân
Gọi tên anh chỉ không để khóc
Xin hãy nói lên những bất nhân
Anh đã giúp bao kẻ chóng lành
cứu người trong khoảnh khắc mong manh,
Tạo nên sức mạnh và hơi thở
thương phế binh bình phục thật nhanh
Trong lúc nguy nàn, giữa đớn đau
có anh nâng giúp phút nhiệm mầu
tận lòng săn sóc người đau bệnh
để sớm quên đi những nỗi sầu…
Nâng đỡ người khi thấy bị xô
giơ tay anh đỡ, chắn côn đồ
từ bi, dũng cảm và kiên nhẫn
y tá gương lành sáng điểm tô
<!>
Vu khống về anh, lũ bất nhân
vẽ ra bao chuyện thật ngu đần
Nhưng rồi ánh sáng không bay biến
Đã rõ: vì người, anh xả thân!
Tàn nhẫn biết bao, chúng giết anh
lòng thương cứu khổ thật chân thành
đền bù: súng cướp đời y tá!
xử tử người xong chúng biến nhanh
Không phải đề tài nói lướt qua
gây bao phẫn nộ đã lan xa
Không là con số thống kê kể
Anh chết vì ICE, bởi MAGA!
Tâm trí chúng tôi sẽ trọn đời
nhớ anh, thương tiếc mãi khôn vơi
người con, người bạn, người y tá
cả một đời giúp đỡ muôn nơi
Có mặt điềm nhiên giữa cõi đời
bình an mang đến khắp nơi nơi
chở che săn sóc người đau đớn
ánh sáng đời anh tỏa rạng ngời
Sự thật về anh phải nói ra
lương tâm cả nước sẽ không tha
khởi đi từ xác thân loang máu
công lý không là nói cho qua
Xin nhớ về anh một kiếp người
chan hòa nhân ái đóa hoa tươi
muôn đời anh sống trong tâm tưởng
chữa bệnh xóa đau, với nụ cười
Minh Phượng
English version:
A caring, compassionate nurse
Today we speak your name
not as a whisper—
but as a call against silence.
You walked the wards of the wounded,
made strength of brittle moments,
held the fading breath of strangers
and made it human.
Your hands—
once steady in ICU corridors
where lives teetered and turned—
stood tall in the street,
not in fear, but in care—
reaching for another,
protecting what was vulnerable—
the instinct of a healer.
They may argue over narratives,
over uniforms and authority,
but truth remains simple and heavy:
a nurse who lived to help
was met with deadly force.
How cruel,
that compassion could be mistaken for threat,
that mercy could be answered with bullets,
that a life devoted to saving others
was taken so violently.
You were more than a headline.
More than outrage.
More than a statistic.
You were a son, a friend, a caregiver—
a steady presence in chaos,
a human being who chose care
again and again.
May your memory demand honesty.
May it stir conscience.
May it light the long road toward justice.
And may we never forget:
Alex Pretti lived as a healer—
and deserved to live on.
By Minh Phuong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét