Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026

Cóc cuối tuần: Đếm Tới Đếm Lui - Thơ TRẦN VĂN LƯƠNG


Kính gửi đến quý vị trưởng thượng và quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:

Đếm xong lòng lại bàng hoàng,
Người quen dương thế ngày càng ít oi.

Cóc cuối tuần:

Đếm Tới Đếm Lui (*)

Từ mờ sáng, ngồi đếm lui đếm tới,
Đến tối hù, còn đếm tới đếm lui,
Tay quẹt ngang mắt mũi, dạ bùi ngùi,
Chỉ mong ước thời gian lùi trở lại.

Rồi chóc ngóc dầm mình trong hiện tại,
Cứ lờ ngờ mê mải đếm triền miên,
Từ họ hàng nội ngoại cả hai bên,
Đến bè bạn từ thời niên thiếu cũ.

Mắt thao láo trong khi tìm giấc ngủ,
Cố điểm qua đầy đủ những người quen,
Hoặc đang còn sống sót ở gần bên,
Hoặc đã trót đi về miền thiên cổ.

Thầm lẩm nhẩm trong đầu hai con số,
Bèn thở dài buồn khổ cất tiếng than,
Số bạn bè thân thiết ở dương gian,
Theo tuổi tác càng ngày càng tọp lại.

Trong khi đó bên kia bờ sông Nại,
Người quen sao cứ mãi mãi tăng dần,
Và lắm khi tìm tin tức bạn thân,
Lại biết được nhờ xem phần cáo phó.

Khẽ nhớ lại những tháng ngày còn nhỏ,
Chung quanh mình chỉ có mẹ có cha,
Và anh em cùng chú bác ông bà,
Không gian hẹp nhưng chan hòa sức sống.

Theo ngày tháng không gian dần mở rộng,
Số người quen nhanh chóng lớn dần lên.
Từ tuổi thơ cho đến lúc thành niên,
Vòng giao tiếp ngày ngày thêm rộng mở.

Nhưng càng lớn càng nếm mùi tân khổ,
Mới hay đời đầy khốn khó gian truân,
Con đường đi âm cảnh cứ rộng dần,
Trên đó bóng người thân đà lác đác.

Bắt đầu với những người trong tuổi hạc,
Từ ông bà, chú bác tới mẹ cha,
Và họ hàng cùng thân thuộc gần xa,
Cứ tuần tự theo tuổi già rơi rụng.

Rồi đến những kẻ phơi thây đầu súng,
Hay vượt biên trong vũng tối bỏ mình.
Thuận theo dòng đời thống khổ điêu linh,
Bạn bè chốn u minh đần tăng số.

Tuổi già lần đến ngõ,
Người theo người lặng lẽ bỏ ra đi.
Đầm đìa lệ chia ly,
Nơi đất khách, xanh rì bao nấm mộ.

*******
Và cứ thế, cứ mỗi lần tính sổ,
Thầm biếi rằng thiên cổ đã gần bên.
Chốn vĩnh hằng, tất cả những người quen,
E cũng đã sớm chong đèn ngóng đợi.

Đêm nay chợt thấy lòng thêm rã rượi,
Lại một thằng bạn nữa mới ra đi.
Ngẫm tuổi đời đã quá "cổ lai hy",
Câu "sinh ký tử quy" đà vang vọng.

Trần Văn Lương
Cali, 9/2026
Ghi chú:
(*) Được gợi ý từ bức thư điện tử của anh lhp ngày 31 tháng 3 năm 2026:

Trích:
".. Lòng chợt nhớ bạn bè muôn phương... khôn xiết, bèn ngồi xuống một cái ghế dựa êm ái, thong thả móc túi lấy cell phone ra, hớn hở lấy ngón tay dial từng số... nhưng, đột nhiên khựng lại vì không biết bấm số nào đây vì đầu năm ngoái thằng bạn thân từ tiểu học đã ra đi và mình đã vội bay xuống để tiễn biết nó, đến giữa năm 2 đứa thời CVA 1 trong nước, một Cali cũng đà cất cánh...Nhưng đứa bạn thân cuối cùng còn lại đã hoặc mới ra đi
...
Nỗi cô đơn của lứa tuổi 80...

Không có nhận xét nào: