Con đường tìm mẹ đặc biệt của Derby
Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết
trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, đứng
trang nghiêm mà tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ
Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà láng máng nghe
thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện
một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu
sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.
Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn
lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính
cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã
dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông
dạo chơi. Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những
đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”
Advertisement
Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ: “Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.
Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”
Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”
Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ
chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất
yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương
con cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc
dĩ nào đó thôi.”
Derby nghe xong lặng im không nói lời
nào. Nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng
bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những
dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với
mẹ.
Vào “ngày của mẹ” năm
2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh
liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa
tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có
một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ.
Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới
hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”
Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời
nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ
cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên
đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả.
Derby đau khổ và gào khóc!
Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi,
cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một
lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời
xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết
định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người
phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ
nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3
số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số
hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt.”
Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của
Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu
cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào
đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã
khiến Derby vui mừng không tả xiết. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một
việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói: “Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”
Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng
lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi
khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như
vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của
mình.
Sức mạnh của “10 việc tốt”
Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.
Rick là một người dẫn chương trình nổi
tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm
hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình
của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi
tiếng. Nhưng có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh
trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội
nên vào năm 2003, ông mắc bệnh u buồn và không thể tiếp tục được công
việc.
Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền
hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ
ngơi, ông có thể buông lỏng thân thể để sức khỏe được tốt hơn lên. Một
thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để
thăm quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi
trời chạng vạng tối, ông đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của
ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì
đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ
sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện cho xe bệnh viện đến
đưa ông đi cấp cứu.
Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”
Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”
Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?” Derby cười và lắc đầu.
Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu
hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường.
Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!” Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy nóng lên rồi ông gật đầu một cách rất nghiêm túc.
Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui
vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một
người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc
họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.
Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã
trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi
người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui
tươi hơn, lạc quan hơn, hòa đồng với mọi người hơn.
Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình.” Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói: “Có
lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã khiến tôi
nhiệt huyết hơn rất nhiều. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác
khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được một loại cảm
giác kỳ diệu!”
Thông qua truyền hình, chương trình của
ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động
về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng
họ sẵn lòng làm “10 việc tốt” này. Thậm chí còn rất
nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi
vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.
Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”
Derby cảm thấy do dự, cậu đứng lặng một lúc mà cắn môi, sau đó cậu đã
nói rõ ra suy nghĩ của mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật
khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.
Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gày yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”
Tình yêu của hàng ngàn người mẹ
Sau sự tình ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”.
Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất
có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của
cậu bé Derby kia.
Cậu bé Derby đã trở nên rất nổi tiếng và
đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ. Nhưng mà, mẹ của Derby mãi vẫn
không thấy xuất hiện…
Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và
đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu gồm những
người nghèo. Sau khi Derby trở nên nổi tiếng, nhiều người trong xã hội
đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở
về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh. Nhưng mà bọn
chúng không tìm được tiền trên người cậu bé, nên đã lấy dao găm đâm
trọng thương cậu bé.
Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan,
bị thương nghiêm trọng, nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau
mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp
cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi “Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.
Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình
trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu bé. Mấy chục
sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng
tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…” Những tiếng gọi này làm cảm động
những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình
trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng
lúc càng lớn hơn.
Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm
người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby.
Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói: “Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào.” Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby.”
Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để
xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên,
đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô
ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng
giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.
Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời
gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa
kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của
Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!” Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”.
Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người
có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt
nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby: “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”
Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!” Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở ra một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa, nhưng mà đã không còn sức lực nữa rồi…
Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên
cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra,
cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn…
Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.
Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã
nhắm mắt lại, vĩnh viên rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn
còn nắm chặt bàn tay của mẹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét