Kính thưa quí bạn
Hôm nay xin gởi các bạn một chuyện đời thường khá quan trọng, ngoài ra thêm chuyệnTết con Ngựa nói chuyện ngưa
1. Bác sĩ ung thư nói gì về thực phẩm bổ sung (vitamin, chất chống oxy hóa) và ung thư?
2. Xuân Nhâm Ngọ 2002, tác giả Bát Sách viết vể Ngựa (trích Tập San Y Sĩ của Canada)
3. Anh Nhac Chan bàn thêm về con ngựa Đích Lư
4. Góc đố vui
HCD 8-Feb-2026
Có 2 files attached theo email nầy
Chữ nhỏ khó đọc các bạn giữ key Ctrl cùng lúc lăn bánh xe trên mouse để zoom cho chữ và hình to ra.
<!>
Nguồn tin và chi tiết: https://www.unionleader.com/nh/lifestyles/i-m-an-oncologist-here-s-what-the-science-says-about-cancer-and-supplements/article_72ecdf0c-aedf-4d21-9932-ddec8a0002da.html?utm_source=flipboard&utm_content=other
HCD: Tóm tắt nội dung bài báo (có thể bản dịch nguyên văn nằm dưới phần tóm tắt)
Bác sĩ ung thư nói gì về thực phẩm bổ sung (vitamin, chất chống oxy hóa) và ung thư?
Tác giả là bác sĩ ung thư huyết học, chuyên điều trị cho những người bị suy giảm miễn dịch do ung thư máu như leukemia. Ông kể lại một tình huống rất điển hình:
Một bệnh nhân cho bác sĩ xem lọ thuốc bổ có ghi “chất chống oxy hóa” và nói:
“Tôi uống để tăng miễn dịch. Không biết có an toàn khi uống chung với thuốc điều trị không?”
Câu hỏi này rất quan trọng, vì: 64–81% người bị ung thư có dùng thực phẩm bổ sung. Gần một nửa không nói cho bác sĩ biết. Ngay cả người không bị ung thư, khoảng 50% cũng dùng vitamin, thuốc bổ để “phòng ung thư”
Vấn đề là: khoa học nói gì?
1. Thực phẩm bổ sung có an toàn không? Có hiệu quả không?Khác với thuốc chữa bệnh Thuốc kê toa và thuốc không cần toa phải được FDA kiểm tra rất nghiêm ngặt Thực phẩm bổ sung thì không
FDA chỉ kiểm soát một phần Hãng sản xuất chỉ cần nói rằng sản phẩm “có thể an toàn” khi dùng đúng hướng dẫn Không bắt buộc phải chứng minh là có hiệu quả FDA chỉ can thiệp sau khi có vấn đề, chứ không kiểm duyệt trước Không có nghiên cứu lâm sàng = không biết có tác dụng hay không
Nhãn mác cũng không được FDA duyệt Họ được phép ghi kiểu: “Canxi giúp xương chắc khỏe” nhưng phải kèm dòng: “FDA chưa đánh giá tuyên bố này”
Ngay cả chất lượng cũng đáng lo
2. Một cuộc điều tra năm 2015 cho thấy:
- 4/5 sản phẩm thảo dược bán tại các chuỗi lớn không hề chứa thảo dược ghi trên nhãn
- Bên trong chủ yếu là bột gạo, măng tây, hoặc cây cỏ rẻ tiền
- Các sản phẩm này bị buộc ngừng bán
Kết luận phần này: Thực phẩm bổ sung vừa không được kiểm soát chặt, vừa không chắc có đúng thành phần, lại không cần chứng minh hiệu quả
2. Uống vitamin, chất bổ có giúp ngừa ung thư không?
Câu trả lời chung: KHÔNG Dù trước đây có nhiều nghiên cứu quan sát và thí nghiệm trong phòng lab cho thấy chất chống oxy hóa có vẻ tốt, nhưng khi thử nghiệm nghiêm túc trên người thật, kết quả lại khác.
Thí dụ thực tế: Tất cả đều không có tác dụng
• Beta-carotene: Không ngăn tái phát ung thư da Không giảm tỷ lệ ung thư nói chung
• Vitamin C, E Không ngăn polyp đại tràng (tiền ung thư) Không giảm ung thư đường tiêu hóa
• Vitamin A, Selenium Không ngừa ung thư dạ dày – ruột
• Vitamin D + Canxi Không giảm ung thư đại tràng Không giảm ung thư tổng thể
Phụ nữ hay đàn ông đều như nhau Nghiên cứu trên 8.000+ phụ nữ: vitamin C, E không giúp gì 36.000 phụ nữ trong Women’s Health Initiative: vitamin D, canxi không hiệu quả 35.000 đàn ông: vitamin E, selenium không ngừa ung thư tuyến tiền liệt
Kết luận Vitamin và chất bổ không giúp phòng ung thư, dù ở nam hay nữ
3. Có loại vitamin nào làm tăng nguy cơ ung thư không?
Có, và điều này rất đáng loVitamin E Trong nghiên cứu lớn trên 35.000 đàn ông: Người uống vitamin E tăng 17% nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt
Beta-carotene Không phòng ung thư Tăng nguy cơ ung thư phổi và dạ dày Đặc biệt nguy hiểm với người hút thuốc
Folate (acid folic) Không ngừa polyp đại tràng Nam giới uống folate: 👉 nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt tăng hơn 2,5 lần
Bác sĩ nhấn mạnh:
Người có nguy cơ cao những loại ung thư này nên tránh các chất bổ trên
4. Vậy người đã bị ung thư thì sao?
Đây là phần quan trọng nhất:.Nghiên cứu trên hơn 1.100 phụ nữ ung thư vú Những người: Uống chất chống oxy hóa Trước và trong khi hóa trị
Tỷ lệ tái phát ung thư cao hơn
Trong khi đó: Multivitamin thông thường → không thấy ảnh hưởng xấu
Vì sao lại nguy hiểm?
Hóa trị và xạ trị dùng stress oxy hóa để giết tế bào ung thư Chất chống oxy hóa có thể:
- Làm giảm tác dụng của hóa trị
- Làm thay đổi cách cơ thể chuyển hóa thuốc
- Khiến thuốc kém hiệu quả hoặc tăng tác dụng phụ
Nói đơn giản: Thuốc trị ung thư đang “đánh” tế bào ung thư Vitamin chống oxy hóa có thể can thiệp và làm yếu cú đánh đó
5. Lòi khuyên cuối cùng của bác sĩ
Thực phẩm bổ sung: Không được FDA kiểm soát chặt Không chứng minh hiệu quả phòng ung thư Một số loại còn tăng nguy cơ ung thư Có thể làm hại người đang điều trị ung thư
Vì vậy: Bất cứ ai, đặc biệt là người bị ung thư, phải nói cho bác sĩ biết tất cả vitamin, thuốc bổ đang dùng
Không phải để cấm đoán, mà để: Tránh tương tác thuốc Tránh làm giảm hiệu quả điều trị Tránh nguy cơ không đáng có
HCD: Tôi chỉ tóm tắt bài báo link trên, Cũng như mọi chuyện khác, các bạn hãy tin ở chính mình, đừng tin tôi, có khi tôi sai. Tôi không phải là người chuyên môn đâu. Nếu cần các bạn đọc nguyên văn tiếng Anh.
-----===<oOo>===-----
From: Thanh Binh Nguyen <batsach1021@
Sent: Saturday, February 7, 2026 9:38 SA
Subject: Ngựa.
Thưa anh Đẳng, cám ơn anh, chỉ vì một câu viết của tôi mà cho đăng bài về Đích Lư.
Gửi anh bài tôi viết cách đây 2 kỷ, 24 năm, đã đăng trên Tập San Y Sĩ của Canada, tờ báo sống lâu nhất ở hải ngoại, 50 năm, và còn thoi thóp.
Thân mến.
Bình.
--------
Ngựa
BÁT SÁCH
Một kỷ có 12 con giáp. Mỗi độ xuân về, các báo thi nhau viết về con giáp của năm sắp tới, và Tập San Y Sĩ cũng không tránh khỏi thông lệ đó.
Bát Sách đã viết hai bài về con dê và con trâu; Năm Mùi Bát Sách cà kê dê ngỗng đủ thứ để chọc cười thiên hạ. Năm Sửu, Bát Sách tản mạn về mấy câu ca dao tục ngữ có liên quan tới con trâu. Sang năm Ngọ, Bát Sách vừa đủ một giáp, lên lão, nên lại viết một chút về con giáp mà mình cầm tinh. Bát Sách không nhắc tới ca dao tục ngữ, không nói đến các giống ngựa hay như ngựa Đại Uyển, ngựa Mông Cổ, mà viết về những con ngựa nổi tiếng trong lịch sử và tiểu thuyết.
Trong thần thoại Hy Lạp, người ta kể chuyện con ngựa thành TROIE. Hồi đó, đế quốc Hy Lạp vây thành TROIE đã 10 năm mà không hạ nổi. Sau, Ulysse dùng mưu, làm một con ngựa thật lớn, rỗng bụng, để các dũng sĩ núp ở bên trong, rồi giả thua, cho Hector chiếm ngựa đem vào thành. Đêm đến, Ulysse cùng các chiến hữu chui ra, giết quân canh, mở cổng thành để quân Hy Lạp tràn vào. Thành TROIE bị chiếm, và người đẹp Hélène qua tay người khác.
Ở Việt Nam, ai cũng biết con ngựa sắt của Phù Đổng Thiên Vương, người anh hùng đã đánh đuổi giặc Ân, cứu nước. Phù Đổng Thiên Vương được quân lực Việt Nam Cộng Hòa tôn vinh làm Thánh tổ của ngành thiết giáp, binh chủng xung kích mũ đen rất hào hùng mà Bát Sách đã hãnh diện phục vụ trong 2 năm đầu của đời quân ngũ.
Đời Trần, sau khi oanh liệt đánh bại quân Mông Cổ lần thứ hai, Thánh Tông và Nhân Tông trở về đế đô hoang tàn, thấy những con ngựa đá ở hoàng thành cũng tang thương, vương đầy bùn đất, tưởng tượng rằng ngựa đá cũng vì dân vì nước mà tham chiến chống ngoại xâm; Thượng hoàng Thánh Tông đã cảm tác 2 câu thơ:
Xã tắc lưỡng bồi lao thạch mã
Sơn hà thiên cổ điện kim âu.
Xã tắc hai phen bon ngựa đá
Non song muôn thủa vững âu vàng.
Trung Hoa, xứ của những huyền thoại, có rất nhiều con ngựa nổi tiếng. Trong Anh hùng xạ điêu, Quách Tĩnh cưỡi Hãn huyết bảo câu - Bát Sách nghĩ phải gọi là Huyết hãn bảo câu mới đúng, vì con ngựa nầy có mồ hội đỏ như máu. Hình như đó là một loại ngựa Mông Cổ đặc biệt, vóc nhỏ nhưng khỏe và chạy rất nhanh, nên tuy chở cả 2 vợ chồng Quách Tĩnh, Hoàng Dung mà các ngựa khác không theo kịp. Cặp vợ chồng này sát cánh nhau, len lỏi trong chốn giang hồ, nhờ Huyết hãn bảo câu mà nhiều phen thoát hiểm.
Thuyết Đường là một bộ tiểu thuyết, nửa lịch sử, nửa hoang đường, trong đó có nói tới 2 con ngựa rất đặc biệt:
Hô lôi báo là ngựa của Thượng Sư Đồ, tướng nhà Tùy. Con ngựa này đuôi sư tử, lông loang lổ như lông báo, cái bướu trên đầu có chùm lông trắng. Khi giao tranh, nếu bất lợi, Thượng Sư Đồ nhổ một sợi lông trên bướu, Hô lôi báo sẽ gầm lên như sấm, phun khói đen mù mịt, làm ngựa của đối phương ngã lăn ra. Tần Thúc Bảo, tướng nhà Đường, nhiều lần dùng mưu mới cướp được Hô lôi báo- Trình Giảo Kim, bạn Tần Thúc Bảo, vì thù Hô lôi báo làm mình ngã ngựa, đã lén nhổ hết chùm lông trắng nên nó hầu như bị câm, cả đời chỉ gầm thêm được có 3 lần.
Mộc vĩ câu là ngựa của Tả Hùng, đại tướng Cao Ly. Ngựa nầy không có đuôi- khi chủ vỗ mông thì nó thét lên một tiếng, và lòi cái đuôi cứng như gỗ, dài hơn một trượng, bất thần quật vào đối phương. Trong trận tranh võ trạng ở Dương Châu, Ngữ Vân Thiệu là anh hùng thứ 5 đời Tùy Đường, bị đuôi của Mộc vĩ câu đập chết. Khi đó, Tần Thúc Bảo cưỡi Hô lôi báo ra đấu với Tả Hùng. Anh này cũng dùng miếng cũ định giết đối phương, nhưng Thúc Bảo, vì đã đề phòng nên tránh thoát. Đuôi của Mộc vĩ câu đánh trúng đầu Hô lôi báo. Hô lôi báo đau quá, gầm lên một tiếng, Mộc vĩ câu ngã lăn ra, quăng Tả Hùng xuống đất : chủ và ngựa đều bị Thúc Bảo đảm chết.
Thời Hán Sở tranh hùng, nổi tiếng nhất là ngựa Ô Truy của Hạng Vũ. Con ngựa này liên quan đến một thiên tình sử tuyệt đẹp, vừa hào hùng, vừa bi thảm. Ngày đó Hạng Vũ còn trẻ tuổi, chưa có tiếng tăm gì, nhân đi qua thôn Nam-Phụ, đã giúp dân trừ một con quái vật thường đến giết người và phá hoại mùa màng. Thật ra, quái vật đó chỉ là một con thần mã rất cao lớn, hùng dũng, lông đen tuyền mà Hạng Vũ đặt tên là Ô Truy. Vì tướng mạo oai phong, vì tài nghệ siêu quần, vì có công với dân làng mà Hạng Vũ lọt vào mắt xanh của người đẹp Ngu Cơ, và hai người nên duyên cầm sắt. Trong suốt thời gian chinh chiến, tranh hùng với Lưu Bang, Hạng Vũ với Ngu Cơ lúc nào cũng sát cánh như hình với bóng.
Tại Cai Hạ, Hạng Vũ bị quân Hán vây khổn, nhưng binh lực chưa đến nỗi kiệt quệ. Với tài vũ dũng của mình, Hạng Vũ vẫn có thể phá vòng vây, trốn thoát để chờ ngày phục hận. Đêm đó, trời thu buồn man mác, sương lạnh mịt mờ, chợt có tiếng tiêu của Trương Lương (tướng Hán) văng vẳng từ xa vọng lại, tiếng còn, tiếng mất rất bi ai não nùng, toàn những điệu ca buồn của nước Sở. Quân của Hạng Vũ, vốn người Sở, nghe tiếng tiêu động tình hoài hương từ từ bỏ trốn hết... Lúc gần sáng, Hạng Vũ chỉ còn hai tướng Chu Lan, Hoàn Sở và 800 đệ tử ở bên mình.
Hạng Vũ sai bầy tiệc, cùng Ngu Cơ đối ẩm. Lúc đó, Hạng Vũ dường như nản chí, tuyệt vọng, than thở cùng Ngu Cơ:
Lực bạt sơn hề ! khí cái thế.
Thời bất lợi hề ! Truy bất thệ,
Truy bất thệ hề ! khả nại bà ? Ngu hề !
Ngu hề ! nại nhược hà ?
Cụ Tản Đà dịch như sau:
Sức nhổ núi chừ! Hùng khí đời ai bì
Thời không lợi chữ! Con ngựa Truy không đi.
Ngựa Truy không đi chừ! Biết làm sao ?
Ngu Cơ chứ! Ngu Cơ. Tính làm sao?
Ngu Cơ họa lại trong tiếng nấc nghẹn ngào:
Hán binh dĩ lược địa,
Tứ diện Sở ca thanh.
Đại vương chí khí tận.
Tiện thiếp bà tiêu sinh ?
Bài này, Bát Sách mạn phép dịch thoát theo thể lục bát:
Hán binh làm chủ chiến trường
Điệu ca nước Sở bốn phương não nùng
Đại vương chí khí đã cùng
Thiếp xin liều thác tạ lòng tri âm.
Sau đó Ngu Cơ tự sát bằng chính thanh gươm của Hạng Vũ. Hạng Vũ đau đớn phẫn hận, nhảy lên Ô Truy, phá 8 vòng vây quân Hán mà không ai địch nổi. Hai tướng thân cận bị vây khổn, đã liều mình, các đệ tử cũng lần lượt gục ngã. Chiều tối, khi chạy đến một ngôi chùa hoang, Hạng Vũ chỉ còn 9, 10 đệ tử. Để Ô Truy nghỉ ngơi, Hạng Vũ cặm cụi mài gươm, chuẩn bị cho cuộc chiến mất còn sắp tới. Sáng ra, quân Hán trùng trùng điệp điệp reo hò đuổi theo. Hạng Vũ vừa chiến đấu vừa chạy đến Ô Giang. Có người đình trưởng đậu thuyền đợi Hạng Vũ, khuyên Hạng qua sông. Thấy tình hình đã tuyệt vọng, nhưng với tinh thần bất khuất, Hạng quyết định ở lại tử chiến, đem ngựa Ô Truy tặng đình trưởng. Ô Truy nhìn chủ, mắt buồn vời vợi... Khi thuyền đến giữa sông, nó nhẩy xuống nước trầm mình, Hạng Vũ sau đó cũng tuẫn tiết. Bên bờ Ô giang, còn ma kiếm thạch là nơi Hạng Vũ mài gươm. Nơi phần mộ của Ngu Cơ, mọc lên một loại cỏ xanh tuyệt đẹp, gọi là Ngu mỹ nhân thảo. Người sau gọi mộ Ngu Cơ là Thanh trủng, vì ở đó cỏ màu xanh, trong khi ở chung quanh toàn là cỏ màu vàng.
Đời Tam Quốc, có Đích Lư và Xích Thố
ĐÍCH LƯ là con ngựa cao lớn, vạm vỡ, cực kỳ hùng dũng của Trương Vũ. Trương bại trận, Triệu Vân cướp được ngựa, dâng cho Lưu Bị là chủ tướng của mình. Lưu Bị lúc đó còn hàn vi, nương nhờ Lưu Biểu nên lại đem ngựa dâng Biểu. Biểu thích lắm đi đâu cũng cưỡi. Có người xem tướng ngựa giỏi là Khoái Việt tâu với Biểu:
Con ngựa này, dưới mắt có vũng chứa lệ, trán có điểm trắng, chính là giống Đích lư hại chủ, chúa công không nên cưỡi.
Biểu nghe vậy, sợ lắm, đem Đích lư trả lại Lưu Bị. Có người đem lời Khoái Việt mách với Lưu Bị, Bị khẳng khái trả lời:
Tiên sinh yêu mà dạy cho, Bị xin thâm cảm tấm lòng; nhưng nghĩ người ta sống chết có số mạng, há một con ngựa có thể hại nổi.
Bị tuy được Biểu tín cẩn, nhưng vợ Biểu và các tướng chỉ muốn giết Bị để trừ hậu hoạn, vì họ biết Bị là tay anh hùng, có chí lớn. Một lần, các tướng của Biểu đuổi gấp, Bị một mình một ngựa chạy tới Đàn Khê thì đường cùng. Bị giục ngựa xuống khe, tính lội qua thì ngựa sa lầy, Bị đã than:
Mày thật là giống hại chủ. Đích lư, Đích lư hôm nay hại ta rồi !
Ngựa bỗng vọt lên, nhảy qua khỏi Đàn Khê. Bị thoát nạn và gặp Tư Mã Huy, người đã giới thiệu cho Bị sau này tìm được Phục Long Gia Cát Lượng và Phượng Sồ Bàng Thống là hai quân sư đại tài. Tiếc rằng truyện không nói Đích lư về sau ra sao. Khi vào chiếm Tây Thục, Bị đã đổi ngựa cho Bàng Thống lúc xuất quân, Thống và ngựa đều bị loạn tên mà thác ở Lạc Phượng Ba. Chả hiểu con ngựa chết đó có phải Đích lư hay không?
XÍCH THỐ: Là con ngựa toàn thân đỏ như lửa, không một sợi lông tạp màu, dài một trượng, cao 8 thước, oai dũng như rồng như hổ, ngày đi ngàn dăm. Xích Thố vốn của Đổng Trác, chức Thái sư nhà Hán. Lúc đó, Đổng Trác đang kình địch với Đinh Nguyên, cha nuôi của Lã Bố. Bố là người rất khỏe, nhưng hữu dũng vô mưu, lại bất nhân bất nghĩa nên Lý Túc, bộ hạ của Trác, khuyên Trác đem Xích Thố tặng Bố để dụ hàng. Quả nhiên, Bố giết Đinh Nguyên, theo Trác, và lại nhận Trác làm cha nuôi. Sau Tư Đồ Vương Doãn dùng mỹ nhân kế, cho Điêu Thuyền quyến rũ cả Trác lẫn Bố để hai tên này ghen mà giết nhau. Kẻ bất nghĩa Lã Bố, một lần nữa, lại giết cha nuôi là Đổng Trác. Sau đó loạn lạc lung tung. Khi Lã Bố bị Tào Tháo, lúc đó là Thừa tướng nhà Hán, giết chết, Xích Thố về tay Tháo.
Quan Công, em kết nghĩa của Lưu Bị, khi bị Tháo vây khốn ở Thổ Sơn, thế cùng lực kiệt phải đầu hàng. (Quan Công tên Vũ, trước khi kết nghĩa với Lưu Bị làm nghề bán đậu hũ, được dân Tàu kính trọng, kiêng tên nên gọi như vậy). Tháo vốn yêu tài Quan Công nên rất hậu đãi, 3 ngày một tiệc nhỏ, 5 ngày một tiệc lớn và đem tặng con ngựa Xích Thố. Lúc đó, Lưu Bị thất lạc, Quan Công phải bảo vệ gia đình nghĩa huynh, phò nhị tẩu, vợ của Bị là Cam và My phu nhân. Tháo vốn là tay thâm hiểm, để Quan Công ở chung nhà với chị dâu, tạo dịp cho xẩy ra việc loạn luân. Theo truyền thuyết, đêm đêm, Quan Công chẻ cây nến làm hai, một nửa để phòng nhị tẩu, một nửa để phòng mình, đọc sách. Khi Quan Công dò được tin Lưu Bị, ông treo ấn “Hán Thọ Đình Hầu” ở giữa nhà, quá ngũ quan, trảm lục tướng, vạn dặm tìm nghĩa huynh.
Khi thế chân vạc đã thành 3 nước là Ngụy (Tào Tháo), Ngô (Tôn Quyền), Thục (Lưu Bị) chia 3 nước Tàu, sử gọi là thời Tam quốc. Quan Công trấn thủ Kinh Châu 20 năm, sau bị tướng Ngô là Lã Mông, Lục Tốn dùng mưu, cướp Kinh Châu, Quan Công thua, chạy về Mạch Thành. Trên đường vào Thục, Quan Công bị phục kích. Quân Ngô dùng thừng và mác móc chân Xích Thố, Quan Công ngã ngựa bị Mã Trung bắt được. Xích Thố lúc đó về tay Mã Trung, nhưng ngựa thương chủ bỏ ăn mà chết.
Quan Công với xích thố, và Quan Bình, Chu Xương có rất nhiều huyền thoại. Dân Trung Hoa thờ ông khắp nơi. Đôi câu đối nói về ông rất được truyền tụng:
XÍCH diện bỉnh XÍCH tâm, kỵ XÍCH thố truy phong, trì khu thời vô vong XÍCH đế.
THANH đăng quan THANH sử, trượng THANH long yểm nguyệt, ẩn vi xứ bất quý THANH thiên.
(mặt đỏ như lòng son, cưỡi ngựa xích thố truy phong, rong ruổi nơi đâu cũng không quên xích đế (vua Hán). Bên đèn xanh, đọc sử xanh, cầm đao rồng xanh vành nguyệt, dù ở nơi vắng vẻ nào cũng không thẹn với trời xanh).
Viết đến đây, Bát Sách nghe lòng bùi ngùi. Đọc lại sách vở, người ta có khi buồn man mác, có khi phẫn hận, có khi thương cảm, có khi băn khoăn tự hỏi tại sao định mệnh trớ trêu để dòng lịch sử có trăm điều ngang trái.
Hạng Vũ với Lưu Bang chẳng hạn. Các sử gia thường cho rằng, Hạng Vũ vì bất nhân, tàn bạo nên thất bại, Lưu Bang vì nhân nghĩa mà thành công. Sự thật chưa hẳn đã đúng như vậy. Người ta trách Hạng Vũ đã chém Tống Nghĩa và giết Nghĩa đế. Tống Nghĩa là đại tướng, có nhiệm vụ cứu nước Triệu, nhưng chần chờ không chịu tiến quân, Hạng Vũ chém Tống đem quân cứu được nước Triệu. Chém một người mà cứu được cả nghìn người khỏi bị chết oan vì chiến bại, đó chính là quyết định hợp thời của một đại tướng có tài. Nghĩa đế là một đứa trẻ, dòng dõi vua Sở, được Hạng Lương, chú của Hạng Vũ, tôn lên làm vua. Trong khi Hạng Vũ xông pha trận mạc, trăm chết một sống, để cướp đất chiếm thành thì Nghĩa đế ngồi hưởng phú quý, lại còn lên mặt tác oai tác phúc thì nếu ở địa vị Hạng Vũ, mọi người bình thường có lẽ cũng sẽ làm như vậy. Vũ giết Nghĩa đế cũng như vua Lê Thái Tổ của ta giết Trần Cao mà thôi. Sự thể nó phải như vậy, có chỉ mà gọi là ác.
Nếu Hạng Vũ bất nhân thì đã giết chết Lưu Thái Công và Lã hậu, là cha và vợ của Lưu Bang, khi hai người này lọt vào tay Hạng, và chính Lưu Bang cũng không toàn mạng khi hội yến ở Hồng Môn. Lưu Bang nhân ở chỗ nào ? Khóc Nghĩa đế, khóc Hạng Vũ, chỉ là nước mắt cá sấu. Nếu Bang có nhân có nghĩa, thì đã không giết Hàn Tín là người có công lớn trong việc tranh bá đồ vương của mình. Lưu Bang cũng như cộng sản ngày nay, toàn lên giọng giả nhân giả nghĩa, vì nước vì dân để lừa thiên hạ. Hạng Vũ thua chỉ vì không có mưu thần phò tá. Lưu Bang thắng nhờ công sức của Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà.
Giờ đến truyện Quan Công. Ông là bố nuôi của Bát Sách. Số là ngày xưa, song thân của Bát Sách sinh được 2 gái rồi bằng đi 5 năm, không sinh nở gì nữa. Các cụ thường nói “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” nghĩa là bất hiếu có 3 không con nối dõi là tội lớn nhất. Song thân Bát Sách lúc đó rất lo buồn. Nhờ một bác sĩ Pháp là Paterson điều trị, thân mẫu Bát Sách khỏi bệnh nên mới có người viết bài ngày nay ! Song thân của Bát Sách đâu biết rằng, sau Bát Sách còn mấy thằng em trai nữa, nên khi Bát Sách ra đời, hai cụ bèn đem Bát Sách lên đền Quan Thánh, tức là đền thờ Quan Công, bán Bát Sách cho ông để ông bảo vệ. Tuy là con nuôi Quan Công, nhưng đọc Tam Quốc Chí thấy họ khen Quan Công quá mức, những chỗ khen nhiều khi gượng gạo làm Bát Sách cũng thấy khó chịu. Họ khen ông trung nghĩa, nhưng khi thất trận ở Thổ Sơn, ông đã hàng Tào Tháo. Một trong những điều kiện ông đưa ra là “Hàng Hán chẳng hàng Tào”. Lúc đó, ông đang phò Lưu Bị, còn Tào Tháo là Thừa tướng nhà Hán. Dù Tào Tháo lộng hành, ép chế vua Hán, điều kiện của ông vẫn có vẻ ấu trĩ và hoạt kê. Họ khen ông là quang minh chính đại, phò nhị tẩu mà không làm điều ám muội. Thời gian ông thất lạc với Lưu Bị, cùng nhị tẩu ở Hứa Xương là 12 năm ! Thời gian này quá dài, liệu ông có giữ được cho mình trong trắng?
Bát Sách hỏi như vậy là có lý do. Theo “Tam Quốc ngoại truyện” La Quán Trung, tác giả Tam Quốc, khi viết đến đoạn Quan Công phò nhị tẩu, đã viết không giống với truyện ta đọc ngày nay. Một đêm, họ La mơ thấy Quan Công hiện về khẩn khoản “xin tiên sinh nhẹ tay nên họ La mới xé hết đoạn đã viết và viết lại. Có thể Quan Công là một tướng tài (trấn thủ Kinh Châu 20 năm), rất can đảm (để Hoa Đà mổ tay, nạo xương mà không cần thuốc tê) nhưng ông tự cao tự đại một cách quá đáng. Chẳng hạn, khi Tôn Quyền cho người sang cầu thân, xin cưới con gái Quan Công cho con trai mình, Quan Quân đã mắng sứ giả:
Con gái ta là giống hùm, ai gả cho giống chó.
Mà lúc đó, Tôn Quyền làm vua nước Ngô, còn Quan Công tuy trấn thủ Kinh Châu, nhưng xuất thân chỉ là người bán đậu hũ. Lại nữa, lúc thua trận, chạy thất điên bát đảo tới Mạch Thành, tìm đường về Thục, các tướng khuyên đi đường nhỏ để tránh phục binh, Quan Công còn nói: dẫu có phục binh, ta há sợ gì ?
Sơ sơ thế thôi, Bát Sách không dám viết nhiều, sợ mang tội bất hiếu với nghĩa phụ.
Đang nói về ngựa mà lại xoay qua tản mạn về người và việc thì quả nhiên Bát Sách vẫn còn...bát sách.
Trở lại chuyện ngựa. Hết ngựa hay thì đến phiên 3 con ngựa hèn là Bát Văn, Bát Vạn và Bát Sách. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã nên 3 con ngựa này mới gắn bó với nhau. Hồi ở Việt Nam cả 3 tung vó từ Bắc vào Nam, chạy cùng trời đất. Sau ngày quốc hận, lại vượt biển tới Mỹ châu. Đang là ngựa hoang, tự do phơi phới, giang hồ quen thói vẫy vùng, nhất đán bị đeo hàm thiếc, tròng dây cương, bịt mắt. Ngựa hoang bèn thành ngựa kéo xe ! Ngựa Bát Văn còn đỡ, được chủ khéo nuôi, có da có thịt. Ngựa Bát Vạn và Bát Sách thì than ôi, gầy trơ xương, ngày ngày khập khễnh kéo xe thổ mộ. Mỗi khi nhìn bức tranh “Thiên mã hành không” con ngựa què về già không khỏi ngậm ngùi nhớ về dĩ vãng.
Nhưng thôi, năm ngựa tới rồi, xin chúc quý vị khỏi phải làm thân trâu ngựa, và chúc cho các ngựa khác đỡ phải kéo xe: mà ví dầu có phải kéo xe đi nữa thì đừng có ai nhè bánh xe mà thọc gậy.
BÁT SÁCH
Xuân Nhâm Ngọ 2002
HCD : Cám ơn Bác sĩ
-----===<oOo>===-----
From: Nhac Tran <nhac.tran@
Date: 2/7/26 9:34 AM (GMT-08:00)
Subject: Re: [BanVTCT] Coi chung nam doc, nen an it dua cai muoi, doc bao Xuan con ngua Dich Lu, goc do vui
Trích : "Bàng Thống đương nhiên chết vì số mạng, chứ không phải vì ngựa Đích-Lư. Cũng như Lưu Bị thoát khỏi chết cũng do số mạng. Và, họ Lưu là chúa một cõi cũng là ở số mạng cả.
Không có chuyện ngựa thì không thấy rõ số mạng. Cần tạo truyện con ngựa Đích-Lư, tác giả «Tam quốc chí» muốn nêu lên một triết thuyết Định-mạng bằng những sự kiện vừa thực tế... vừa pha vẻ thần bí."
Định mạng hay là số mệnh theo quan niệm thời xưa của Trung quốc là có thật. Đây cũng là trường hợp mà người ta nói đất có long mạch (mạch rồng). Cũng vì tin tưởng quá nhiều vào mệnh số đến nỗi con người trở thành bi quan yếm thế mà không còn ý chí phấn đấu nữa.
Bàng Thống có lẽ đã bị giết chết nếu không có cha đẻ của Khổng Minh giúp đỡ. Bàng Thống đi lạc vào trận đồ, không thoát ra được. Đang lúc lo buồn thì bất ngờ có một cụ già xuất hiện tự nói là cha đẻ của Khổng Minh và cho biết đây là trận đồ của Khổng Minh, rồi chỉ đường cho Bàng Thống phá trận đồ mà thoát ra ngoài.
Truyện Tam quốc chí có thuật câu chuyện tướng nước Thục là Khổng Minh dụ tướng nước Ngụy là Tư Mã Ý dẫn quân đi vào Tý Ngọ cốc (hang Tý Ngọ). Hang này cũng là con đường duy nhất để tiến đánh nước Thục. Khi vào trong hang, Tư Mã Ý cùng hai con là Tư Mã Sư và Tư Mã Viêm nhìn thấy trên đầu có đầy hoả pháo treo lũng lẵng thì thất kinh rụng rời. Cả ba cha con ôm nhau khóc sướt mướt biết là trúng bẫy và phải chết. Không ngờ vài phút sau một trận mưa lớn rơi xuống, hoả pháo bị ướt và tịt ngòi. Không Minh thấy thất bại khọng giết được tướng địch thì ném gươm xuống đất, than thầm : "Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên". Đó chính là định mạng hay thiên số cũng thế.
Khổng Minh muốn giết cha con Tư Mã Ý là để tránh hậu hoạn sau này. Quả nhiên, sau đó, Tư Mã Viêm diệt họ Tào và nhà Hậu Hán, thống nhất Trung quốc và lập ra nhà Tấn. Tư Mã Viêm trở thành Tấn Vũ đế.
TNN
HCD: Cám ơn anh Nhac
-----===<oOo>===-----
--
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "Tình Thân".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến tinh-than+unsubscribe@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/tinh-than/02bb01dc991e%24d7bc9040%248735b0c0%24%40gmail.com.
Bac si noi ve thuc pham bo sung, Nam Ngua noi chuyen ngua, goc do vui.docngua.pdf
image001.jpg
image002.jpg
image003.jpg
image004.jpg
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét