Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

CÁNH ÉN ĐẦU TIÊN VÀ BẢN GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN Từ Tiếng Vỗ Cánh Lẻ Loi Đến Khát Vọng Nghìn Trùng - Tsu A Cầu


I. Dẫn nhập: Lời nhắn nhủ từ nhịp đập của Xuân - “Một cánh én không làm nên mùa Xuân.”Câu thành ngữ ấy được truyền lại như một lời nhắc nhở về sức mạnh tập thể. Nó đúng — nhưng chưa đủ. Bởi nếu nhìn sâu vào quy luật của tự nhiên và của lịch sử, ta sẽ nhận ra một điều khác: Mùa Xuân không bao giờ bắt đầu bằng số đông. Nó bắt đầu bằng một dấu hiệu.Trước khi cánh rừng bừng nở, luôn có một nụ hoa dám nứt vỏ. Trước khi bình minh rực sáng, luôn có một vệt hồng mỏng manh nơi chân trời.Và trước khi đoàn én nghìn con chao liệng, luôn có một cánh én đầu tiên rời tổ báo tin.
<!>
Bài viết này không nhằm phân tích những dị biệt hay khơi lại những lấn cấn trong sinh hoạt cộng đồng. Đây là một lời mời gọi chân thành — đặc biệt với những người còn đang do dự, còn đang quan sát, còn đang tự hỏi: “Liệu mình có nên bước ra không?”

Hãy nhìn vào cánh én lẻ loi đang miệt mài bay giữa sương lạnh để thấy đó không phải là sự phô trương, mà là một tín hiệu hy vọng. Và hãy cùng nhau đặt câu hỏi lớn hơn:
Làm sao để một tiếng vỗ cánh đơn lẻ có thể trở thành nhịp đập của nghìn đôi cánh, dệt nên một mùa Xuân chính danh và rực rỡ?

II. Cánh én đầu tiên: Người báo tin và người thắp lửa
Lịch sử nhân loại chưa bao giờ được viết bởi sự chờ đợi.

Những cuộc chuyển mình lớn lao đều khởi đầu từ một con người dám đứng ra trước.
Rosa Parks chỉ là một phụ nữ ngồi trên chiếc ghế xe buýt, nhưng hành động đơn lẻ ấy đã trở thành điểm khởi động cho phong trào dân quyền Hoa Kỳ.
Thomas Edison đã thất bại hàng nghìn lần trước khi thắp sáng bóng đèn đầu tiên — và từ đó cả thế giới đổi khác.
Ngô Bảo Châu bước lên bục nhận Huy chương Fields không chỉ bằng tài năng cá nhân, mà bằng một hành trình đơn độc, kiên trì, làm thay đổi cách thế giới nhìn về trí tuệ Việt Nam.

Trong đời sống cộng đồng hải ngoại của chúng ta cũng vậy. Mỗi phong trào văn hóa, mỗi đặc san, mỗi đại hội, mỗi chương trình tưởng niệm… đều bắt đầu từ một vài người “làm nhiều hơn mức cần thiết”.

• Người viết nhiều hơn.
• Người gọi điện thoại nhiều hơn.
• Người thức khuya hơn.
• Người chấp nhận bị hiểu lầm nhiều hơn.

Nếu tất cả cùng chờ đợi “đoàn én” xuất hiện đồng loạt, thì mùa Xuân sẽ mãi là một lời hẹn xa vời.

Cánh én đầu tiên không bay để độc tôn. Nó bay để đo nhiệt độ của bầu trời, để thử xem gió có thuận chưa, để báo tin rằng ánh nắng đã trở lại.

Trong sinh hoạt cộng đồng, sự tiên phong cần được nhìn như “mồi lửa” — không phải để đốt cháy người khác, mà để thắp sáng một không gian chung.

III. Tâm thế người lính: Giữ điểm cao để chờ đồng đội
Người lính hiểu rất rõ giá trị của “điểm cao”.

Trong chiến thuật, giữ một cao điểm không có nghĩa là chiếm vinh quang cho riêng mình. Người lính giữ cao điểm vì ba lý do:

Không để vị trí chiến lược bị bỏ trống.
Quan sát và cảnh báo.

Làm điểm tựa cho đồng đội tiến lên.
Sự hiện diện ấy mang giá trị tâm lý trước khi mang giá trị chiến thuật.

Trong sinh hoạt văn hóa hôm nay, người đang miệt mài viết, miệt mài hành động chính là người đang giữ “cao điểm ký ức”. Họ đứng đó để bảo đảm rằng lý tưởng không bị mờ đi, rằng thế hệ sau vẫn còn thấy một ngọn đèn sáng.

Họ không đứng đó để nhìn xuống. Họ đứng đó để vẫy gọi.
Nếu hiểu như vậy, ta sẽ không còn nhìn sự hăng say của đồng đội bằng ánh mắt e dè, mà bằng niềm tự hào. Bởi mỗi bài viết, mỗi tiếng nói, mỗi chương trình được duy trì là một chứng tích rằng “khoảng trời chung” chưa bị bỏ hoang.

IV. Lời gọi đàn: Từ “Tôi” đến “Chúng ta”
Gửi đến những cánh én còn đang khép cánh ngồi trên cành khô vì ngại ngần hoặc chờ đợi:
Bầu trời đủ rộng cho nghìn đường bay.

Sự rụt rè đôi khi là khiêm tốn. Nhưng mùa Xuân cần dấn thân.
Đừng để người tiên phong phải lẻ loi quá lâu dưới gió lạnh.

• Một bài viết góp ý chân thành.
• Một lời khen công khai thay vì im lặng.
• Một lần tham gia sinh hoạt thay vì đứng ngoài quan sát và phê phán.
• Một cú điện thoại khuyến khích thay vì một cái nhún vai thờ ơ dè biểu.

Tất cả đều là những nhịp vỗ cánh cần thiết.
Hãy nhìn vào những cộng đồng thành công trên thế giới: họ không triệt tiêu sự nổi bật; họ nhân rộng nó. Khi một người hành động, họ biến thành công ấy thành động lực chung.

V. Mùa Xuân của sự hợp lực
Cánh én đầu tiên là điều kiện cần.
Đoàn én nghìn con là điều kiện đủ.

Nhưng giữa “cần” và “đủ” còn có một yếu tố quan trọng hơn: niềm tin lẫn nhau.

Tin rằng người tiên phong không nhằm độc tôn.
Tin rằng tập thể không nhằm kìm hãm.
Tin rằng mọi chuyển động đều hướng về lợi ích chung.
Khi niềm tin ấy được phục hồi, sự e dè sẽ tan biến.

Mùa Xuân không chờ đợi ai.
Nó chỉ thuộc về những người dám bay — và dám bay cùng nhau.
Và khi nghìn cánh én cùng hòa nhịp, chúng ta sẽ nhận ra một điều giản dị mà sâu xa:

Mùa Xuân chưa bao giờ ở đâu xa.
Nó nằm ngay trong nhịp đập đồng lòng của chúng ta.
Tiếng vỗ cánh đầu tiên có thể lẻ loi.
Nhưng nếu chúng ta biết lắng nghe, nó sẽ trở thành nhịp trống mở màn cho một bản giao hưởng lớn.

Hãy để tiếng vỗ cánh ấy không chìm trong sương lạnh.
Hãy đáp lại bằng nhịp đập của chính mình.

Bầu trời đang rộng mở.
Gió xuân đang lên.
Và lịch sử chỉ gọi tên những ai dám cất cánh.

Tsu A Cầu
18/2/2026

Không có nhận xét nào: