Từ 30-4-75 tới nay đã 51năm trôi qua, nhưng tôi vẫn đang đi tìm giải đáp cho một câu hỏi. Nên tôi xin đăng lại bài đã viết từ lâu, cùng chia xẻ với bạn đọc MVT. Rất mong sẽ có độc giả nào đó giúp tôi tìm được giải đáp cho câu hỏi đó.Theo sự hiểu biết thiển cận của tôi, hai chữ “ giải phóng “ có nghĩa là, được giải thoát khỏi một sự gì hoặc giải thoát khỏi một cái gì đó. Liên tưởng tới sự kiện 30-4-1975, với những gì bản thân tôi đã từng trải, khiến tôi đi tìm giải đáp cho câu hỏi: Miền Bắc và miền Nam, ai đã giải phóng ai? Và giải phóng khỏi cái gì? Hai chữ “ họ hàng” sau sự kiện 30-4 -75 đã có thêm một nghĩa mới : miền Nam đi tìm họ, miền Bắc đi tìm hàng.
<!>
Hằng ngày ngùn ngụt đám dân Bắc tay không vào Nam, và khi quay ra, trên tàu hỏa và tàu thủy chất đầy những thứ hàng mà nhiều người Bắc lúc đó chưa nhìn thấy bao giờ. Tivi trắng đen tivi màu, tủ lạnh tủ đá đủ cỡ, xe máy Honđa, máy dệt len gọn nhẹ, những dàn máy nhạc Akai... máy video cassette. Kể cả những rổ rá, xô thùng chậu bằng nhựa đủ màu sắc... Ai cũng tấm tắc khen :” Ôi, sao đẹp thế !”
Anh cả và anh hai của chúng tôi vào Sài Gòn từ trước năm 54, một anh là hoa tiêu và một anh là thuyền trưởng làm việc tại cảng Sài Gòn. Sau khi Sài Gòn bị tiếp quản, để đảm bảo cho hoạt động ở cảng, và nhất là nhu cầu rất lớn cho sự đi lại bằng tàu thủy giữa Sài Gòn và Hải Phòng,rất cần những người có kinh nghiệm, nên theo yêu cầu của Ban Quân Quản lúc đó, hai anh phải tiếp tục làm việc tại cảng, may không bị đi học tập cải tạo.
Khi được phép là các anh đã đón ngay bố vào Sài Gòn. Mấy chục năm từ khi bị mất một chân do tai nạn lao động tại nhà máy gạch, bố tôi chỉ toàn chống nạng. Sau bao năm gặp lại, các anh ôm bố khóc nức nở như đứa trẻ. Ngay lập tức, các anh đưa bố đi làm chân giả. Ông chủ cửa hàng chân giả đã biếu không cho bố hai chiếc để cụ thay nhau. Ông nói: “ Mai mốt rồi cửa hàng tôi sẽ bị đóng, và ngững chiếc chân này rồi sẽ vào sọt rác thôi.” Chỉ đúng tuần sau cửa hàng ông bị tịch thu. Khi thấy cụ sau bao năm đã bỏ được chiếc nạng khốn khổ, có thế đi lại thẳng lưng, và trông cụ trẻ ra hàng chục tuổi, không ai có thể cầm nổi nước mắt.
Chúng tôi cũng được các anh cho tivi, tủ lạnh, tủ đá. Với chiếc tủ đá chúng tôi làm đá bán để thêm thu nhập. Cô em được chiếc máy dệt gọn nhẹ, và cô có thể làm gia công dệt áo thêm đồng ra đồng vào. Cái mà khiến chúng tôi mê li nhất là dàn máy Akai với bộ thùng loa mà chúng tôi chưa bao giờ được nhìn thấy.
Tối tối khi có điện, đám bạn chúng tôi đến đầy nhà để nghe bài nhạc Pháp: “ Bang Bang”
Khi xưa đôi ta bé ta chơi,
Đôi ta chơi bắn súng khơi khơi
Chơi công an đi bắt quân gian,
Hiên ngang anh giơ súng ngay tim: Bang! Bang!
Anh bắn ngay em: Bang! Bang!
Em ngã trên sân: Bang! Bang!
Tiếng súng khi xưa: Bang! Bang!
Ta sẽ không quên bao giờ...
Đám con gái chúng tôi cứ như bị thôi miên, ôi sao nhạc du dương đến mê hồn, hai tiếng “ bang bang” êm dịu, ngọt ngào, đằm thắm như nụ hôn ban đầu.
Không chỉ riêng nhà tôi, mà cả phố Hàng Bông như được thay hình đổi dạng. Tất cả các cửa hàng bày la liệt hàng từ trong Nam buôn ra, muôn màu muôn vẻ, dân chúng đến ngắm như chảy hội.
Gia đình tôi bị kết tội là nhà tư sản, nên ngôi nhà do mồ hôi công sức bố mẹ làm nên, bị liệt vào vào diện tịch thu. May có mấy người làm chứng, vì bố tôi đã dấu mấy anh Việt minh trong nhà khỏi bị lính Pháp bắt, nên chúng tôi vẫn được sống ở phần trong của nhà đó, còn phần cửa hàng mặt phố thuộc về nhà nước cho thuê.
Bà chủ thuê cửa hàng trước đó chỉ bầy bán giây điện, bóng đèn linh tinh. Sau 30-4, bà bán các máy dàn nhạc, cassette. Cứ mỗi khi có điện, là nhạc Abba vang ầm cả ngõ. Dù cho nắng mùa hè nóng chảy mỡ, nhưng tiếng hát vẫn cứ véo von: “ Happy New Year, Happy New Year...” Bà chủ béo phục phịch mồ hôi dòng dòng trên trán, nói với các con, mà ngoại ngữ cũng mù tịt như bà, rằng : “ Chẳng biểt nó hát gì, nhưng nghe cũng hay hay.”
Tôi đi chợ đầu phố Hàng Da, chị bán rau cứ mời chào: “ Em ơi, mua mướp tươi đi, chị sẽ gọt vỏ cho.” Nghe vậy tôi bèn ngồi xuống trước gánh rau của chị. Tôi rất ngại gọt vỏ qủa mướp,dù dao có sắc mấy, khi gọt vẫn bị nham nhở và mất sâu phần thịt. Vì vậy người bán cũng chẳng bao giờ gọt hộ người mua. Chị cầm trong tay chiếc dao gọt tôi chưa thấy bao giờ, tay chị lướt nhẹ nhàng từ trên xuống dưới quả mướp, vỏ mỏng như tờ giấy cứ đều đều chui từ giữa kẽ dao rơi xuống vẫn đúng chiều dài của qủa mướp. Chỉ trong tích tắc, qủa mướp hết vỏ vẫn tròn trịa như nguyên. Với nét mặt thật sung sướng chị nói : “ Cái thứ dao của bọn thực dân mới hay thật.” Mấy chị đang đứng chờ mua cũng xen vào: “ Thế đấy, cái dao đơn giản và thuận tiện thế mà miền Bắc xã hội chủ nghĩa cũng không làm nổi...”
Như vậy là, sau 30-4-75, cả ngõ cả phố Hàng Bông của thủ đô Hà Nội đã được tiếp cận văn minh tủ lạnh, đã được biết trên thế giới này, ngoài nhạc cách mạng Việt Nam, còn có thứ nhạc hay đến thôi miên con người đến chừng nào. Và nhờ con dao đơn giản made in Sài Gòn mà chị hàng rau cảm thấy sung sướng vì bán được nhiều hàng hơn.
Tất cả những gì tôi kể trên là sự thật trăm phần trăm. Và cũng chính bởi vậy, nên khiến tôi cứ đi tìm giải đáp cho câu hỏi : Sự kiện 30-4-75, miền Bắc và miền Nam, ai đã giải phóng ai? Và giải phóng khỏi cái gì?
Tố Ngọc Trần
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét