Quốc hội Triều Tiên (Hội nghị Nhân dân Tối cao khóa 15) đã thông qua các sửa đổi và bổ sung Hiến pháp, theo Hãng Thông tấn Trung ương Triều Tiên (KCNA). Điểm đáng chú ý là “Hiến pháp Xã hội chủ nghĩa” được đổi tên thành “Hiến pháp của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên”. KCNA nói việc sửa đổi nhằm đáp ứng “giai đoạn mới” của cách mạng/đường lối phát triển, nhưng các nội dung sửa đổi khác chưa được công bố chi tiết.Cung điện di động của Kim Jong-un. (Nguồn ảnh: Ảnh chụp màn hình video)
<!>
Quốc hội Triều Tiên (Hội nghị Nhân dân Tối cao — SPA) khóa XV đã thông qua sửa đổi và bổ sung Hiến pháp vào ngày 23/03/2026. Đây là quyết định được báo cáo bởi Hãng thông tấn Trung ương Triều Tiên (KCNA).
Một nội dung nổi bật trong sửa đổi là đổi tên Hiến pháp: từ “Hiến pháp Xã hội Chủ nghĩa của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên” thành “Hiến pháp của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên”.
KCNA mô tả sự thay đổi này như một cột mốc quan trọng về pháp lý, nhằm phù hợp “với yêu cầu phát triển của đất nước trong giai đoạn mới của cuộc cách mạng”.
Phát biểu và định hướng chính sách của lãnh đạo
Trong bài phát biểu tại kỳ họp, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un khẳng định quyết tâm duy trì vị thế cường quốc hạt nhân, nhấn mạnh rằng Triều Tiên sẽ không bao giờ từ bỏ năng lực này. Ông đồng thời tuyên bố Bình Nhưỡng sẽ tiếp tục tăng cường sức mạnh quốc phòng nhằm sẵn sàng đáp trả mọi hành vi khiêu khích từ các thế lực thù địch.
Bên cạnh đó, nhà lãnh đạo Triều Tiên cũng cảnh báo rằng bất kỳ hành động tấn công nào từ phía Hàn Quốc đều sẽ phải đối mặt với một phản ứng “tàn khốc” từ phía Bình Nhưỡng.
Kỳ họp Quốc hội khóa mới được tổ chức vì lý do gì
Kỳ họp khóa XV của Hội đồng Nhân dân Tối cao (Supreme People’s Assembly) chính thức khai mạc ngày 22/03/2026, diễn ra ngay sau cuộc bầu cử Quốc hội ngày 15/03 với tỷ lệ cử tri tham gia gần như tuyệt đối (~99,99%).
Nội dung kỳ họp xoay quanh nhiều vấn đề trọng yếu của quốc gia, bao gồm:bầu Chủ tịch Ủy ban Quốc vụ — chức vụ lãnh đạo tối cao của nhà nước;
củng cố và kiện toàn các ủy ban thuộc Quốc hội;
thảo luận, sửa đổi Hiến pháp;
triển khai kế hoạch phát triển kinh tế 5 năm theo định hướng từ Đại hội lần thứ IX của Đảng Lao động Triều Tiên (Workers’ Party of Korea);
đồng thời thông qua ngân sách nhà nước cho năm 2026.
Tính chất và bối cảnh
Các chi tiết cụ thể về những điều khoản còn lại trong sửa đổi Hiến pháp vẫn chưa được công bố chi tiết bởi KCNA.
Trong những năm gần đây, Hiến pháp Triều Tiên đã trải qua nhiều lần sửa đổi (2019, 2023, 2024), phản ánh sự điều chỉnh quan điểm chính sách và tổ chức quyền lực trong nước.
Thiên Vân, theo TASS, Anatoly Agency (AA)
Thế nào được gọi là giành chiến thắng trong xung đột Iran?
Trong xung đột Iran, “chiến thắng” không nằm ở sức mạnh quân sự mà ở khả năng áp đặt điều kiện kết thúc chiến tranh theo hướng có lợi cho mình. Với Iran, không thua đã là thắng; với Mỹ, không thắng trọn vẹn đã là thua. Iran có thể coi là thắng chỉ cần tồn tại và giữ được đòn bẩy chiến lược, trong khi Mỹ phải đạt được các mục tiêu cụ thể như kiểm soát hạt nhân và ổn định khu vực mới được xem là thắng. Vì vậy, đây là cuộc chiến bất đối xứng nơi bên yếu chỉ cần không gục, còn bên mạnh nếu không thắng trọn vẹn thì dễ bị xem là thất bại, dù có ưu thế quân sự.Iran phóng tên lửa vào căn cứ quân sự của Mỹ tại Qatar. (Ảnh minh họa từ Vision Times)
Trong xung đột Iran, chiến thắng không được đo bằng số phi vụ không kích hay số mục tiêu bị phá hủy, mà được đo bằng quyền định nghĩa thế nào là “kết thúc chấp nhận được”. Đó mới là hạt nhân thật sự của cuộc chiến này. Với Iran, chiến thắng không nhất thiết phải là đánh bại Mỹ hay Israel theo nghĩa quân sự cổ điển. Tehran chỉ cần sống sót, giữ được chế độ, không bị buộc đầu hàng vô điều kiện, không bị tước sạch mọi đòn bẩy chiến lược, và quan trọng nhất là vẫn còn năng lực khiến thế giới phải trả giá nếu phớt lờ họ. Chỉ cần như vậy, Iran đã có thể tuyên bố mình thắng. Bởi trong logic của một cường quốc bị bao vây nhưng quen sống trong trừng phạt, tồn tại không chỉ là phòng thủ; tồn tại chính là một hình thức chiến thắng. Một số tờ báo dòng chính phương Tây đều cho thấy các cuộc tiếp xúc gián tiếp hiện nay xoay quanh đúng điểm đó: Mỹ muốn Iran chấm dứt làm giàu uranium, hạn chế hỏa tiễn, cắt hỗ trợ cho các lực lượng ủy nhiệm và mở lại eo biển Hormuz; còn Iran lại đòi chấm dứt tấn công, bảo đảm chiến tranh không tái diễn, bồi thường thiệt hại, và công nhận chủ quyền của họ đối với eo biển này.
Chính ở đây lộ ra sự bất đối xứng tàn nhẫn của khái niệm chiến thắng. Iran là bên yếu hơn về hỏa lực, nhưng lại có tiêu chuẩn chiến thắng thấp hơn nhiều. Chế độ ở Tehran không cần tái thiết lập ưu thế quân sự tuyệt đối. Họ chỉ cần không sụp. Không sụp về chính quyền, không sụp về chương trình hạt nhân, không sụp về năng lực răn đe, và không sụp về biểu tượng chính trị đối nội. Trong một cuộc chiến như thế, mỗi ngày Iran còn đứng vững là mỗi ngày họ tiến gần hơn tới một dạng “thắng lợi phòng thủ”: chứng minh rằng ngay cả sức mạnh quân sự vượt trội của đối phương cũng không thể buộc họ khuất phục hoàn toàn. Việc Iran bác bỏ kế hoạch ngừng bắn 15 điểm của Washington là dấu hiệu cho thấy Tehran không chấp nhận một định nghĩa chiến thắng do đối thủ viết sẵn.
Ngược lại, vấn đề của Mỹ nằm ở chỗ một siêu cường không được phép chỉ “làm đau” đối phương; siêu cường phải tạo ra kết quả kiểm chứng được. Washington không thể gọi đó là chiến thắng chỉ vì đã đánh trúng căn cứ, phá cơ sở hay hạ được một phần năng lực quân sự của Iran. Nếu sau tất cả, Tehran vẫn còn uranium làm giàu, vẫn giữ được mạng lưới hỏa tiễn, vẫn khiến vận tải qua eo biển Hormuz bị tê liệt, và vẫn bước ra khỏi chiến tranh với tư thế một chế độ chưa bị bẻ gãy, thì chiến dịch đó sẽ lập tức bị đặt câu hỏi: rốt cuộc Mỹ đã thắng ở đâu? Đây là bi kịch chiến lược của bên mạnh. Bên mạnh không được quyền mơ hồ. Họ phải thắng theo tiêu chuẩn tuyệt đối hơn, đắt đỏ hơn, khó đạt hơn. Những tờ báo dòng chính phương Tây đều cho biết nội dung đề xuất của Mỹ gắn với các mục tiêu rất cụ thể: loại bỏ lượng uranium làm giàu, ngừng làm giàu tiếp, hạn chế phát triển hỏa tiễn đạn đạo và thu hẹp hoạt động khu vực của Iran.
Nói cách khác, Iran có thể thắng chỉ bằng cách không thua; còn Mỹ nếu không thắng đủ trọn vẹn thì rất dễ bị coi là thua. Đó là sự khác nhau giữa một chế độ cách mạng quen chịu đau và một cường quốc phải giải trình với thị trường, cử tri, đồng minh và cả giá xăng dầu. Tehran có thể hấp thụ tổn thất và vẫn kể câu chuyện rằng họ đã đứng vững trước sức ép của phương Tây. Nhưng Washington thì không có đặc quyền đó. Mỗi ngày chiến tranh kéo dài là mỗi ngày rủi ro kinh tế, địa chính trị và chính trị nội bộ tích tụ thêm. Một chiến dịch quân sự có thể thành công trên bản đồ tác chiến mà vẫn thất bại trên bản đồ quyền lực. Giới báo chí đã ghi nhận thị trường toàn cầu đã phản ứng rất nhạy với khả năng xuống thang: cổ phiếu tăng và dầu giảm chỉ vì hy vọng đàm phán, cho thấy eo biển Hormuz và năng lượng không phải mặt trận phụ mà là trung tâm của bài toán thắng-thua.
Thực ra, thứ Iran bảo vệ không chỉ là lãnh thổ hay cơ sở vật chất; họ bảo vệ quyền được tiếp tục là một tác nhân gây rủi ro cho trật tự khu vực. Đòn bẩy của Tehran không nằm ở chỗ họ mạnh hơn Mỹ, mà nằm ở chỗ họ có thể làm cho mọi chiến thắng của Mỹ trở nên đắt đỏ, chậm chạp và thiếu dứt khoát. Một eo biển bị bóp nghẹt, một thị trường năng lượng hoảng loạn, một chuỗi vận tải toàn cầu rối loạn, một Trung Đông bị kéo vào vòng xoáy mới: chỉ cần tạo ra được chừng đó, Iran đã chứng minh rằng họ vẫn còn năng lực phủ bóng lên trật tự do Mỹ bảo trợ. Những tờ báo lớn phương Tây đều mô tả eo biển Hormuz như một trọng điểm trong cả đề xuất của Mỹ lẫn phản đề xuất của Iran, cho thấy đây không chỉ là một tuyến hàng hải mà là lá bài mặc cả cốt lõi của cuộc chiến.
Và đó là lý do vì sao trong cuộc chiến này, bom đạn chưa chắc đã quyết định ai thắng; điều quyết định là bên nào bước ra khỏi cuộc chiến với câu chuyện chính trị thuyết phục hơn. Nếu Iran còn nguyên chế độ, còn giữ được một phần chương trình chiến lược, còn buộc đối phương phải thương lượng qua trung gian và còn làm thế giới chấp nhận rằng không thể bỏ qua Tehran, họ sẽ tuyên bố chiến thắng. Nếu Mỹ buộc được Iran từ bỏ làm giàu, giảm hỏa tiễn, mở lại eo biển Hormuz và tái lập một trật tự răn đe có lợi cho mình với cái giá vẫn chịu được trong nước, Washington sẽ tuyên bố chiến thắng. Nhưng nếu kết cục là một thỏa hiệp nửa vời, trong đó Iran chưa bị bẻ gãy còn Mỹ chưa đạt mục tiêu tối đa, thì đây sẽ là kiểu chiến tranh điển hình của thế kỷ 21: mỗi bên đều tuyên bố mình thắng, còn thế giới thì gánh hóa đơn. Các nguồn phương Tây hiện nay phản ánh đúng bức tranh đó: hai bên đều giữ yêu sách tối đa, đàm phán thì có nhưng niềm tin gần như bằng không, còn chiến trường và thị trường cùng lúc quyết định biên độ của “chiến thắng”.
Tóm lại, định nghĩa ngắn gọn nhất là thế này: với Iran, chiến thắng là sống sót mà không cúi đầu; với Mỹ, chiến thắng là áp đặt được trật tự sau chiến tranh. Bên yếu chỉ cần không gục. Bên mạnh phải chứng minh rằng cái giá mình bỏ ra đã mua được một kết quả không thể đảo ngược. Và trong những cuộc chiến bất đối xứng kiểu này, đó thường là bài toán tàn nhẫn nhất: kẻ yếu tồn tại đã đủ để xưng thắng, còn kẻ mạnh nếu không khóa được bàn cờ thì mọi ưu thế quân sự rốt cuộc chỉ còn là một màn phô diễn rất đắt tiền.
Thiên Vân, theo Reuters, AP News, The Washington Post, The Wall Street Journal
Hoa Kỳ: Hàng ngàn người tham gia mít tinh kêu gọi Mỹ can thiệp giải phóng Cuba
Tối thứ Ba (24/3), tại một cuộc mít tinh ủng hộ một Cuba hậu cộng sản, hàng ngàn người Mỹ gốc Cuba ở thành phố Hialeah, tiểu bang Florida đã hô vang các khẩu hiệu “Tiếp theo là Cuba”, “tổ quốc và cuộc sống” và “tự do”.Người Mỹ gốc Cuba đã vẫy cờ Tổ quốc và cờ Mỹ tại một cuộc biểu tình ủng hộ một Cuba hậu cộng sản, ở Hialeah, Florida, vào ngày 25/3/2026. (Ảnh: Troy Myers/ Epoch Times)
Một trong những người tham gia mít tinh, bà Venus Barrera, bày tỏ: “Patria y vida có nghĩa là chúng tôi vừa phải có đất nước vừa phải có cuộc sống của mình. Hôm nay tôi đến đây để kêu gọi sự can thiệp [của Hoa Kỳ] để Cuba cuối cùng có thể được tự do. Chúng tôi đã và đang phải ứng phó với một chế độ độc tài trong suốt 67 năm qua”.
“Patria y vida” tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là “tổ quốc và cuộc sống”.
Phát biểu với tờ The Epoch Times, hàng chục người Cuba đã bày tỏ hy vọng rằng Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ can thiệp để giải phóng Cuba khỏi cái mà họ mô tả là một chế độ độc tài vốn đã cầm tù, trừng phạt, lưu đày, và giết hại phe đối lập trong gần 70 năm.
Đội mũ với dòng chữ “Làm Cuba vĩ đại trở lại” và vẫy cờ Mỹ, cờ Cuba, và cờ Trump, hàng ngàn người Cuba tham gia mít tinh đồng loạt muốn truyền một thông điệp duy nhất: thời điểm tự do cho Cuba đã quá muộn.
Phát biểu với tờ The Epoch Times, bà Barrera lưu ý rằng trong 3 năm qua, bà đã mất một số người thân trong gia đình, trong đó có cả anh trai mình, do sự bức hại của chính quyền cộng sản Cuba.Người Mỹ gốc Cuba đã tập trung tại một cuộc biểu tình ủng hộ một Cuba hậu cộng sản. Sau sự kiện, những người tham dự đã ở lại để cùng nhau hát và nhảy múa tại Hialeah, Florida, vào ngày 25/3/2026. (Ảnh: Troy Myers/ Epoch Times)
Những người Mỹ gốc Cuba có tầm ảnh hưởng, những lãnh đạo phe đối lập lưu vong, và các chính trị gia ở địa phương và tiểu bang Florida đã phát biểu tại “Cuộc mít tinh vì Cuba Tự do” vào tối thứ Ba (24/3), xen kẽ với các nhạc sĩ người Mỹ gốc Cuba hát các bài hát về Cuba tự do.
Bà Barrera cho biết, bà sinh ra ở Hoa Kỳ sau khi cha mẹ bà trốn thoát khỏi Cuba, một quốc đảo cộng sản chỉ cách tiểu bang Florida của Hoa Kỳ gần nhất chưa đầy 160 km, để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bà nhấn mạnh rằng để có được một Cuba tự do, bất kỳ chính trị gia cộng sản nào cũng không được phép nắm quyền, tất cả họ đều phải rời khỏi đất nước hoàn toàn.
Bà Barrera than thở: “Họ [những chính trị gia cộng sản] đã phá hủy đất nước của chúng tôi. Tôi thậm chí không dám quay trở về đó”.
Một người tham dự mít tinh khác, bà Maria 83 tuổi, người không muốn tiết lộ họ của mình, kể với tờ The Epoch Times rằng bà đã đến Hoa Kỳ 4 tháng trước và đã tận mắt chứng kiến một Cuba vốn tươi đẹp trở thành một quốc gia cộng sản thất bại như ngày nay. Bà chỉ trích cuộc cách mạng cực tả của nhà lãnh đạo cộng sản Fidel Castro năm 1959 là một “căn bệnh ung thư”.
Bà Maria cho rằng nhà lãnh đạo đương nhiệm của Cuba Miguel Diaz-Canel phải bị phế truất.
Người phụ nữ 83 tuổi này kêu gọi: “Hãy phá hủy mọi thứ liên quan đến chủ nghĩa cộng sản”.
Thị trưởng Bryan Calvo của thành phố Hialeah, người cùng với các thành viên hội đồng thành phố tổ chức sự kiện này, nhấn mạnh với đám đông rằng thành phố của ông sẵn sàng dẫn đầu và ủng hộ tầm nhìn về một Cuba hậu cộng sản.
Trước đây, nhiều người Cuba sống ở nước ngoài đã bày tỏ với tờ The Epoch Times rằng họ hy vọng chính quyền cộng sản Cuba sẽ là chế độ tiếp theo sụp đổ sau khi quân đội Mỹ đột kích bắt giữ cựu Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro tại thủ đô Caracas và đưa về Hoa Kỳ xét xử.
Cuộc mít tinh tối thứ Ba (24/3) ở Nam Florida củng cố thêm hy vọng cho những người Cuba ở nước ngoài về sự can thiệp của Hoa Kỳ vào Cuba, khi các quan chức hàng đầu của Mỹ liên tục ám chỉ rằng một hành động chống Cuba như vậy có thể sắp xảy ra.Những người Mỹ gốc Cuba đã khoác cờ đất nước và cờ Mỹ quanh người tại một cuộc biểu tình ủng hộ một Cuba hậu cộng sản, ở Hialeah, Florida, vào ngày 25/3/2026. (Ảnh: Troy Myers/ Epoch Times)
Hôm 8/3, Tổng thống Trump tuyên bố rằng Cuba đang “đi đến hồi kết” sau khi quốc gia này mất đi nhà cung cấp dầu mỏ chính của họ, Venezuela, bởi đồng minh quan trọng của họ, Tổng thống Maduro đã bị Hoa Kỳ bắt giữ.
Vài ngày sau, phát biểu tại một cuộc họp báo, Tổng thống Trump cho biết, Cuba đang phải đối mặt với những thách thức nhân đạo nghiêm trọng. Ông cũng ám chỉ về khả năng Hoa Kỳ có thể tiếp quản quốc đảo cộng sản này.
Vào thời điểm đó, Tổng thống Trump đề cập một cách mơ hồ về sự can thiệp của Hoa Kỳ: “Đó có thể là một cuộc tiếp quản thân thiện. Đó cũng có thể không phải là một cuộc tiếp quản thân thiện”.
Sau đó, vào ngày 17/3, khi trả lời các phóng viên tại Nhà Trắng, Tổng thống Trump nhấn mạnh rằng: “Tôi tin rằng tôi sẽ có vinh dự tiếp quản Cuba. Đó là một vinh dự lớn, cho dù tôi giải phóng hay tiếp quản Cuba, tôi nghĩ tôi có thể làm bất kỳ điều gì mình muốn với Cuba”.
Tuyên bố của Tổng thống Trump đã nhận được sự tán thành của nhiều người Mỹ gốc Cuba tại buổi mít tính tối thứ Ba (24/3).
Ông Yeslier Sanchez, người đã đến Hoa Kỳ hơn 30 năm trước, cho biết, ông tin ông có thể thay mặt cho tất cả người dân Cuba lên tiếng yêu cầu sự thay đổi triệt để đối với chính quyền cộng sản Cuba vốn đã áp bức người dân của họ trong nhiều thập kỷ.
Phát biểu với tờ The Epoch Times, ông Sanchez nhấn mạnh: “Chúng tôi sẽ không bao giờ quên. Mọi người trong Chính phủ [Cuba] đều phải chịu trách nhiệm cho những gì họ đã làm trong suốt 67 năm qua”.“Tiếp theo là Cuba!”, hàng ngàn người Mỹ gốc Cuba đồng thanh hô vang tại một cuộc biểu tình kêu gọi Mỹ can thiệp vào chế độ cộng sản của quốc đảo này. Những người tham dự đã lắng nghe các chính trị gia, người có tầm ảnh hưởng, nhạc sĩ và các lãnh đạo phe đối lập Cuba tại sự kiện ở Hialeah, Florida, vào ngày 25/3/2026. (Ảnh: Troy Myers/ The Epoch Times)
Trước khi tiến hành vụ bắt giữ Tổng thống Maduro của Venezuela, vốn đã được lên kế hoạch một cách tỉ mỉ, chính quyền Trump đã bắt đầu gây áp lực liên tục lên chính quyền Venezuela. Hoa Kỳ đã và đang áp dụng chiến thuật tương tự đối với Cuba.
Hôm 29/1, Tổng thống Trump đã ký một sắc lệnh hành pháp áp đặt thuế quan đối với bất kỳ quốc gia nào bán dầu cho Cuba. Trong bối cảnh bị Hoa Kỳ phong tỏa về dầu mỏ, sự cố mất điện toàn quốc kéo dài 29 giờ cho thấy tình trạng cơ sở hạ tầng yếu kém nghiêm trọng của Cuba.
Hôm 17/3, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio chỉ trích: “Cuba có một nền kinh tế không hiệu quả và một hệ thống chính trị và chính phủ không thể giải quyết vấn đề đó”.Hàng ngàn người Mỹ gốc Cuba đã tham gia một cuộc biểu tình ủng hộ sự can thiệp của Mỹ vào chế độ cộng sản Cuba. Những người tham dự đã giơ cao tấm biển có dòng chữ “Tiếp theo là Cuba” tại Hialeah, Florida, vào ngày 25/3/2026. (Ảnh: Troy Myers/ The Epoch Times)
Ngoại trưởng Rubio, con của một cặp vợ chồng Cuba di cư, cũng kêu gọi sự thay đổi mạnh mẽ trong giới lãnh đạo Cuba. Bất cứ khi nào các diễn giả tại cuộc mít tinh tối thứ Ba (24/3) nhắc đến tên của vị ngoại trưởng Mỹ, đám đông đều reo hò ủng hộ.
Với thành công ở Venezuela sau khi bắt giữ Tổng thống Maduro, cùng với những thành công trong việc phá hủy nhiều cơ sở hạ tầng quân sự của chế độ thù địch Iran trong những tuần qua trong Chiến dịch Cơn thịnh nộ Sử thi, Tổng thống Trump có thể sẽ tự tin hơn để thực hiện một động thái tiếp theo đối với Cuba, một quốc đảo cộng sản thù địch nằm ngay sát biên giới nước Mỹ.
Ông Sanchez nhấn mạnh: “Chúng ta không đàm phán với những kẻ giết người và sát thủ. Để có một Cuba tự do, chúng hoặc phải chết hoặc phải ra đi”.
Theo The Epoch Times
Anh Hùng biên dịch
Ngoại trưởng Iran: Đang xem xét đề xuất ngừng bắn 15 điểm của Mỹ
Mặc dù xung đột tại Iran vẫn tiếp diễn, tình hình dường như đang xuất hiện dấu hiệu chuyển biến. Ngày thứ Tư (25/3), các quan chức Iran xác nhận đang thông qua các bên trung gian như Pakistan để xem xét đề xuất ngừng bắn 15 điểm do Mỹ đưa ra. Trong khi đó, Mỹ tiếp tục triển khai thêm hàng nghìn binh sĩ tinh nhuệ tới Trung Đông nhằm tăng cường an ninh khu vực.Ngày 6/3/2026, trong Chiến dịch Epic Fury chống lại Iran, một máy bay chiến đấu F/A-18E Super Hornet chuẩn bị cất cánh từ sàn đáp của tàu sân bay USS Abraham Lincoln. (Hải quân Hoa Kỳ)
Iran đang xem xét đề xuất của Mỹ
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình nhà nước đã tỏ ra thận trọng về tiến trình đàm phán. Ông xác nhận Iran đang xem xét đề xuất hòa bình của Mỹ, nhưng nhấn mạnh hiện chưa có kế hoạch đối thoại trực tiếp.
Ông Araghchi nói: “Việc trao đổi thông tin thông qua các bên trung gian không đồng nghĩa với việc đàm phán với Mỹ”.
Đề xuất 15 điểm của Mỹ bao gồm các yêu cầu như loại bỏ kho dự trữ uranium làm giàu cao, chấm dứt hoạt động làm giàu, kiềm chế chương trình tên lửa đạn đạo và cắt nguồn tài trợ cho các lực lượng ủy nhiệm trong khu vực.
Tuy nhiên, Tổng thống Donald Trump khi phát biểu tại bữa tiệc mùa xuân thường niên của Ủy ban Quốc hội Đảng Cộng hòa (NRCC) ở Washington vẫn tỏ ra lạc quan về khả năng đạt được thỏa thuận.
Ông Trump cho biết: “Họ đang đàm phán và rất muốn đạt được thỏa thuận, nhưng họ không dám nói ra vì sợ bị chính người của mình giết. Họ cũng lo ngại chúng tôi sẽ loại bỏ họ”.
Trước đó cùng ngày, Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt từ chối xác nhận liệu trong những ngày tới có diễn ra các cuộc đàm phán về xung đột Iran hay không, và nói: “Trước khi Nhà Trắng chính thức công bố, mọi thông tin đều không nên được coi là chính thức”.
Ngoài ra, theo kênh tiếng Anh của truyền hình nhà nước Iran (Press TV), Tehran cũng đã đưa ra 5 yêu cầu riêng làm điều kiện cho ngừng bắn.
Các yêu cầu này bao gồm: chấm dứt việc sát hại quan chức Iran, đảm bảo không xâm lược Iran trong tương lai, bồi thường chiến tranh, chấm dứt hành động thù địch và đảm bảo chủ quyền của Iran đối với eo biển Hormuz.
Giới quan sát cho rằng những yêu cầu như “bồi thường chiến tranh” và “kiểm soát chủ quyền tuyến đường biển chiến lược” có khoảng cách rất lớn so với lập trường của Mỹ và Israel, và có thể trở thành trở ngại lớn trong đàm phán.
Hezbollah có được đưa vào thỏa thuận hay không – điểm bất đồng then chốt
Một trong những trở ngại lớn của thỏa thuận ngừng bắn là việc Iran yêu cầu đưa mặt trận Lebanon vào phạm vi thỏa thuận. Nhiều nguồn tin cho Reuters biết Iran đã thông báo với các bên trung gian rằng bất kỳ thỏa thuận nào cũng phải bao gồm việc Israel chấm dứt tấn công Hezbollah tại Lebanon. Hezbollah được cho là đã nhận được đảm bảo từ Iran rằng sẽ được đưa vào một thỏa thuận khu vực rộng lớn hơn.
Tuy nhiên, Israel vẫn tỏ ra dè dặt.
Các quan chức quốc phòng Israel cho biết họ coi Iran và Lebanon là hai chiến trường riêng biệt, và các hoạt động quân sự nhằm vào Hezbollah có thể vẫn tiếp diễn ngay cả khi đạt được thỏa thuận với Iran.
Bà Karoline Leavitt nhấn mạnh rằng việc chấm dứt các hoạt động ủy nhiệm của Iran và giải giáp Hezbollah là yếu tố then chốt để đảm bảo hòa bình khu vực.
Giao tranh vẫn tiếp diễn
Trong khi các kênh ngoại giao vẫn đang hoạt động, các chiến dịch quân sự không hề dừng lại. Quân đội Israel ngày thứ Tư đã tiến hành nhiều đợt không kích vào Tehran và Isfahan.
Tư lệnh Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ, tướng Brad Cooper, cho biết quân đội Mỹ đã tấn công hơn 10.000 mục tiêu tại Iran.
Ông nói: “92% tàu chiến cỡ lớn của Iran đã bị phá hủy, tần suất phóng máy bay không người lái và tên lửa của họ cũng đã giảm hơn 90%.”
Phía Iran cũng đáp trả bằng các cuộc tấn công UAV nhằm vào Israel và các nước láng giềng vùng Vịnh, trong đó có một UAV đánh trúng bồn nhiên liệu tại sân bay quốc tế Kuwait, gây ra hỏa hoạn.
Hãng tin bán chính thức Tasnim dẫn lời một nguồn tin quân sự cho biết nếu lãnh thổ Iran tiếp tục bị tấn công, Tehran có thể mở thêm một mặt trận mới tại eo biển Bab al-Mandab – cửa ngõ vào Biển Đỏ. Đây là tuyến hàng hải chiến lược nối Biển Đỏ với Ấn Độ Dương, nên nếu xung đột lan rộng, có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh hàng hải toàn cầu.
Quân đội Mỹ cũng đang tăng cường hiện diện, dự kiến trong những ngày tới sẽ triển khai khoảng 1.000 binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù 82 và khoảng 5.000 lính thủy đánh bộ tới Trung Đông nhằm cung cấp thêm lựa chọn chiến lược cho Tổng thống Trump.
Thị trường phản ứng
Dù Iran vẫn hạn chế giao thông qua eo biển Hormuz, nhưng thông tin về khả năng ngừng bắn đã khiến thị trường toàn cầu phản ứng tích cực.
Giá dầu Brent chuẩn quốc tế trong ngày thứ Tư đã giảm xuống còn khoảng 100 USD/thùng, giảm đáng kể so với mức gần 120 USD của tuần trước, cho thấy thị trường đang kỳ vọng vào một giải pháp ngoại giao.
Trần Đình/ Epoch Times
Máy bay Mỹ bay thấp trên bầu trời Iran, hệ thống phòng không gần như tê liệt
Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ Pete Hegseth hôm thứ Năm (26/3), trong cuộc họp nội các tại Nhà Trắng, đã cập nhật tiến độ chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm vào Iran. Ông cho biết việc Mỹ triển khai các máy bay quân sự bay thấp, tốc độ chậm hoạt động tự do trong không phận Iran chứng minh một điều: đối phương gần như không còn năng lực phòng không đáng kể.Ảnh tổng hợp máy bay tấn công của Hoa Kỳ bay trên không phận của Iran.
Ông Hegseth nói đây là một chiến dịch mang tính lịch sử, là chiến thắng hoàn toàn của Mỹ. Quân đội Mỹ trong nhiệm vụ này “đang đi trước tiến độ”.
Ông cho biết, kể từ khi Mỹ phát động chiến dịch “Cơn thịnh nộ sử thi” từ ngày 28/2, hơn 150 tàu chiến của Iran đã bị đánh chìm. Iran hiện “đã mất hải quân, cũng như mất luôn cả chỉ huy hải quân”.
“Chúng tôi đã làm suy yếu nghiêm trọng năng lực phòng thủ ven biển và sức mạnh hải quân của họ”, ông nói.
Ngày 2/3/2026, một máy bay ném bom B-52H Stratofortress của Không quân Mỹ đang di chuyển trên đường băng để chuẩn bị cất cánh hỗ trợ Chiến dịch Cơn thịnh nộ sử thi. (Ảnh: Không quân Mỹ)
Người đứng đầu Lầu Năm Góc cũng nêu ví dụ rằng các máy bay tấn công A-10 Thunderbolt II và trực thăng AH-64 Apache đã liên tục bay tự do trong không phận Iran, bao gồm cả khu vực Eo biển Hormuz.
“Chỉ khi đối phương không còn bất kỳ năng lực phòng không thực chất nào, bạn mới triển khai các nền tảng hỗ trợ hỏa lực tầm gần bay chậm, bay thấp như vậy.” ông nói, “Do đó, sự xuất hiện của chúng chứng minh hệ thống phòng không của Iran đã không còn tồn tại, hệ thống chỉ huy và kiểm soát đã bị phá hủy, còn giới lãnh đạo cấp cao thì đang ẩn náu trong các hầm ngầm”.
Ông Hegseth cũng cho biết thêm rằng khi các chỉ huy cấp trung bị loại khỏi chiến trường, tinh thần chiến đấu của Iran đang suy giảm nhanh chóng. Ngoài việc đánh chìm hơn 150 tàu của lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, trong chưa đầy một tháng, quân đội Mỹ đã phá hủy hơn 10.000 mục tiêu, bao gồm các cơ sở ngầm và công trình then chốt đối với nền công nghiệp quốc phòng của Iran.
“27 ngày trước, Iran vẫn còn một quân đội hiện đại; trong lịch sử chưa từng có quân đội nào bị phá hủy nhanh và hiệu quả đến như vậy”, ông nói. Ông cũng nhấn mạnh rằng sức mạnh chiến đấu của Iran đang suy giảm, trong khi năng lực tác chiến của Mỹ và Israel ngày càng gia tăng.
“Chúng tôi đến đây là để giành chiến thắng, và chúng tôi đang tiến lên với tốc độ tối đa”, ông nói thêm.
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ ngày 14/3 đã công bố một đoạn video mới cho thấy máy bay ném bom Boeing B-52 Stratofortress tham gia các cuộc tấn công nhằm vào hệ thống tên lửa và trạm điều khiển của Iran.
Do B-52 không phải là máy bay tàng hình và có kích thước lớn, ngay cả các hệ thống phòng không kém hiệu quả cũng có thể dễ dàng phát hiện mục tiêu này. Vì vậy, loại máy bay này thường chỉ được sử dụng khi Mỹ đã giành được ưu thế trên không.
Việc B-52 hoạt động thông suốt trong không phận Iran cho thấy Mỹ đã phá hủy hệ thống phòng không tích hợp của nước này.
Trương Đình/ Epoch Times
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét