Trích : "Đọc chuyện «Tam quốc chí», ai cũng biết con ngựa Xích-thố của Đổng Trác cho Lã Bố, khi Lã Bố bị hại, ...." Thời Đông châu liệt quốc ở bên Tầu. Ngụy Thù người nước Tấn có cô vợ trẻ đẹp như tiên. Biết mình sắp chết không muốn cho cô vợ trẻ đẹp này rơi vào tay người khác (ích kỷ dễ sợ) mới dặn dò đứa con trai là Ngụy Khoả phải chôn sống nàng chung với áo quan (quan tài) của mình. Ngụy Khoả động lòng trắc ẩn, không nỡ giết người vô tội cho nên không tuân theo lời cha.
<!>
Ít lâu sau, Ngụy Khoả cưỡi ngựa đi đánh tướng nước TẦn là Đỗ Hồi. Trong lúc giao tranh bỗng nhiên con ngựa của Đỗ Hồi vướng chân vào cỏ mọc khiến Đỗ Hồi bị té ngựa và bị Ngụy Khoả hươi gươm đâm chết. Đêm ấy, Ngụy Khoả nằm ngủ mơ thấy cha của người vợ lẽ của Ngụy Thù hiện ra và nói : Tôi cám ơn ông nhiều lắm đã không chôn sống con gái của tôi, cho nên tôi đã kết bện cỏ khiến con ngựa của Đỗ Hồi vướng chân làm hắn té ngã"
Sau này có thành ngữ : "Kết cỏ ngậm vàng" là để tỏ lòng biết ơn. Trên đây chỉ liên hể tới kết cỏ mà thôi, ngậm vàng có liên quan tới một câu chuyện khác
Và năm ngựa nói đến công lao của con ngựa :
Ngựa tranh công (Thơ Lục xúc tranh công)
Ngựa nghe nói, tím gan, nổi phổi,
Liền chạy ra hầm hí vang tai:
“Ớ! này, này, tao bảo chúng bay,
Đố mặt ai dày bằng mặt ngựa?
Tuy rằng thú, cũng hai giống thú,
Thú như tao ai dám phen lê
Tao đã từng, đi quán, về quê,
Đã ghe trận đánh nam, dẹp bắc.
Mỏi gối nưng phò xã tắc,
Mòn lưng cúi đội vương công.
Ngày ngày chầu chực sân rồng
Bữa bữa dựa kề loan giá,
Ông Cao tổ năm năm thượng mã,
Mới dựng nên cơ nghiệp Lưu gia,
Ông Quan Công sáu ải thoát qua,
Vì cậy có Thanh long, Xích thố
Đã nhiều thủa ngăn thành, thủ phủ
Lại ghe phen đột pháo, xông tên
Đàng xa xôi ngàn dặm quan sơn
Ngựa phi đệ một giờ liền thấu.
Các chú đặng ăn no, nằm ngủ,
Bởi vì ta cần cán, giữ gìn.
Khắn khắn lo nhà trị, nước yên,
Chốn chốn đặng nông bô lạc nghiệp.
Các chú những nằm trong xó bếp,
Tài các ngươi ở chốn quê mùa.
Đừng đừng buông lời nói khật khù
Bớt bớt thói chê bai giớn giác,
Nếu tao chẳng lo trong việc nước,
Giặc đến nhà ai để chúng bay?
Thật biết một mà chẳng biết mười,
Chớ lừng lẫy cậy tài, cậy thế”.
Ngựa nói lâu, gẫm càng hữu lý,
Vậy chủ bèn phân giải một lời:
“Đại tiểu các hữu kỳ tài,
Vô đắc tương tranh nhĩ ngã”.
Tác giả : Vô danh
Sau cùng, trong giới bình dân ở miền Nam có câu chửi dữ lắm liên quan tới con ngựa : "Đồ đĩ ngựa". Cười ha hả cho vui!!!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét