Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

MẬU THÂN VÀ THẦY CHÙA THIÊN MỤ - PHẠM SƠN LIÊM


Ông là thầy chùa ở Thiên Mụ. Không ai nhớ rõ pháp danh. Người ta chỉ gọi ông là thầy, như gọi một cái bóng quen thuộc còn sót lại sau bão. Tết Mậu Thân năm ấy, ông không trốn. Ông cũng không chạy. Ông chỉ khóa cổng chùa lại, thắp một nén nhang, rồi ngồi yên bên đại hồng chung, như thể tiếng chuông có thể che chở cho người ta khỏi ác mộng. Nhưng chuông không cứu được ai. Đêm xuống, Huế bị xé toạc. Không phải bằng pháo, mà bằng tiếng gọi tên trong danh sách. Những cái tên được đọc lên lạnh lùng, đều đặn, như tụng kinh, chỉ khác một điều: người được gọi thì không bao giờ trở lại.
<!>
Sáng hôm sau, người ta kéo đến chùa.
Không phải để lễ Phật.
Mà để hỏi thầy:
“Có thấy họ đi qua đây không?”
Thầy lắc đầu.
Không phải vì không biết.
Mà vì không dám nói.
Ông đã thấy.
Thấy họ đi ngang qua sân chùa, tay bị trói, đầu cúi thấp.
Có người còn quay lại nhìn tượng Phật lần cuối, ánh mắt ấy không cầu xin, chỉ ngỡ ngàng, như một đứa trẻ vừa hiểu ra rằng: à, thì ra mình sắp chết.
Sau Mậu Thân, chùa vẫn đứng đó.
Thiên Mụ vẫn cao.
Nhưng thầy thì già đi mấy chục tuổi chỉ trong vài tuần.
Từ đó, mỗi buổi sáng, thầy đều quét sân chùa thật lâu. Quét từng viên gạch. Quét như thể đang tìm thứ gì đó rơi mất.
Có người hỏi sao thầy quét hoài không mệt. Thầy đáp rất khẽ:
“Dính máu.”
Không ai hỏi thêm.
Có những đêm, thầy gõ chuông không đúng giờ.
Tiếng chuông vang lên lạc lõng, rơi vào sông Hương như tiếng thở dài.
Không phải để gọi Phật.
Mà để đếm người.
Một tiếng chuông cho một cái tên.
Một tiếng cho một khuôn mặt.
Một tiếng cho một gia đình không bao giờ còn đủ chỗ ngồi quanh mâm cơm Tết.
Chuông gõ đến khi tay run.
Chuông gõ đến khi nước mắt chảy xuống dây chuông mà thầy không hay.
Có lần, một đứa trẻ theo mẹ lên chùa hỏi thầy:
“Cha con đâu?”
Thầy nhìn đứa bé rất lâu.
Rồi đặt tay lên đầu nó.
Không nói được câu nào.
Bởi thầy biết.
Biết rất rõ.
Biết cả nơi chôn.
Biết cả cách chết.
Và từ giây phút ấy, thầy hiểu ra một điều còn đau hơn cái chết: có những người sống sót chỉ để mang ký ức đi hết đời.
Nhiều năm sau, người ta thấy thầy ngồi một mình trước tượng Phật, lưng còng xuống, mắt nhắm lại.
Họ tưởng thầy nhập định.
Nhưng không.
Thầy đang nghe lại.
Nghe tiếng bước chân trong đêm.
Nghe tiếng khóc bị bịt miệng.
Nghe tiếng đất lấp lên thân người còn ấm.
Chuông chùa Thiên Mụ vẫn ngân.
Nhưng từ Mậu Thân trở đi,
mỗi tiếng chuông đều có một linh hồn mắc kẹt bên trong.
Và thầy, là người duy nhất còn sống để nghe hết, mà không được phép quên.

Phạm Sơn Liêm😢

Không có nhận xét nào: