ĐẠO DIỄN LÊ HOÀNG HOA - LTS: Anh trưởng trang TAK có một anh bạn vàng là nhà báo Trần Phá Nhạc, bút danh Giao Hưởng. Sinh thời của đạo diễn điện ảnh Lê Hoàng Hoa, anh Nhạc có tìm tới để nghe ông kể lại chuyện đời làm phim. Xin trích một đoạn trong đó...- Ông Hoa kể:“Đó là lần đầu tiên, tại Việt Nam tôi làm đạo diễn cảnh đạn bắn trúng vào người khi quay Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang. Đoàn phim ra Vũng Tàu để thực hiện phân cảnh kỹ thuật đoạn Hoàng Guitar (Trần Quang đóng) bị trùm buôn lậu (Xuân Phát đóng) đứng trên triền núi bắn xuống hết cả băng đạn M16. Hoàng gục chết trong tư thế với tay ra, chạm tới chiếc chìa khóa của căn phòng mà vợ Hoàng (Thanh Nga đóng) đang nằm ngủ bên trong”.
<!>
Bút ký của đạo diễn: “Vào thời điểm đó (đầu năm 1971) chưa phim Việt Nam nào có cảnh đạn bắn trúng vào người, nên tôi muốn cho báo chí xem kỹ thuật và xảo thuật của những người làm phim Việt Nam, trong hoàn cảnh thiếu thốn trầm trọng kỹ thuật và máy móc dụng cụ. Tôi (LHH) phải dùng một tấm kẽm mỏng có cài sẵn 7 kíp nổ, rồi áp sát nó vào sau lưng Trần Quang, nịt chặt lại. Kíp nổ nối với 7 sợi dây điện luồn phía trong quần, chạy xuống tới dưới chân Quang, người ngoài nhìn vào sẽ không thấy tấm kẽm lẫn các sợi dây điện vì chúng đã được che khéo léo bằng một chiếc áo khoác rộng phủ bên ngoài. Tôi lại dùng 7 sợi dây điện khác thật dài để nối từ camera tới 7 sợi dây điện nằm dưới chân Quang, tất cả đều được phủ lên 1 lớp cát mỏng”.
Ra trường quay, sau tràng tiểu liên nổ giòn giã, Hoàng Guitar gục xuống với “những viên đạn cày xới trên lưng cùng khói bụi” - Như một tờ báo hồi ấy mô tả. Những người mục kích cảnh quay phim đó, gồm cả các nhà báo, đã vỗ tay: “Hay quá! Hay quá!” Tổng giám đốc Liên Ảnh Công ty là ông Quốc Phong đến bắt tay Lê Hoàng Hoa, song mắt vẫn nhìn về phía Trần Quang lo lắng vì lúc ấy anh vẫn đang nằm im trên bãi cát. Một người sốt ruột hỏi: “Anh Quang có sao không?” và được trấn an ngay khi nghe Trần Quang nói to: “Không sao hết”.
Quang phải nằm như thế vì trước đó đạo diễn dặn đi dặn lại: “Không được đứng lên nếu chưa gỡ dây điện ra”.
Lê Hoàng Hoa nói, ông phải nhìn nhận Trần Quang lúc bấy giờ đang rất nổi danh trong vai James Dean Hùng (tức Hùng đầu bò) trong Điệu Ru Nước Mắt, song anh vẫn khiêm tốn và cùng với Thanh Nga là hai diễn viên làm việc rất nghiêm túc, luôn đến đúng giờ, đọc bản phân cảnh trước và thuộc làu đối thoại của Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang.
Hôm quay cảnh Trần Quang cùng tướng cướp áo đen (Huyền Anh đóng) đánh nhau dữ dội, Huyền Anh “vì quá nhập vai” nên khi đập vỡ chai bia để đâm đối thủ, không may đã đâm trúng thật cánh tay của Quang làm máu phun vào cả người Lê Hoàng Hoa và cameraman. Lê Hoàng Hoa cho ngừng quay để băng bó Trần Quang, định hôm sau sẽ tiếp tục, nhưng Trần Quang không chịu, bảo cứ để như vậy quay luôn nhằm: “Đỡ hóa trang, khỏi phải cho xi-rô vào!” (Máu giả thường làm bằng xi-rô).
Lê Hoàng Hoa gật gù: “Trần Quang đúng là một diễn viên yêu nghề”.Chính từ vai Hoàng Guitar trong Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang, Trần Quang đã đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc và được ưa chuộng nhất tại Liên hoan Văn học Nghệ thuật 1971 tổ chức tại Dinh Độc Lập. Anh tốt nghiệp thủ khoa trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ Sài Gòn khóa đầu vào thập niên 1960.
Sau cảnh Hoàng Guitar gục ngã như đã kể, quay ở bãi Ô Quắn - Vũng Tàu, ông Quốc Phong vui vẻ mời tất cả lên quán Tre dự 1 bữa tiệc ngoài trời và công bố: “Các anh chị, có 3 phim gồm Chân Trời Tím do Lê Hoàng Hoa đạo diễn, Người Tình Không Chân Dung do Hoàng Vĩnh Lộc đạo diễn và Nàng do Lê Mộng Hoàng đạo diễn, sẽ được gửi đi tham dự Đại hội Điện ảnh Á châu lần thứ 17 tổ chức tại Đài Bắc vào tháng tới, 6/1971.
Nghĩa là còn 1 tháng nữa, đoàn đại diện điện ảnh Sài Gòn sẽ lên đường, trong đó dự kiến có Kiều Chinh, Thẩm Thúy Hằng, Túy Hồng, Đoàn Châu Mậu, ông Tôn Thất Cảnh - Giám đốc Trung tâm Điện ảnh, ông Thái Thúc Nha - Giám đốc hãng phim Alpha, bà Lý Miên Nguyệt - Giám đốc hãng Sống Film, đạo diễn Bùi Sơn Duân... Riêng đoàn của Liên Ảnh Công ty đông nhất với ông Quốc Phong, Mỹ Vân, Lê Hoàng Hoa, Kim Vui và Ánh Nga. Mọi người đều vui khi nghe thông báo trên, nhưng riêng Lê Hoàng Hoa lại trầm ngâm.
Người bên cạnh hỏi: “Anh Hoa, đang nghĩ gì vậy?”. Đúng là ông đang mơ màng đến câu chuyện của 3 năm về trước...
Thời đang làm Phó giám đốc Đài truyền hình Việt Nam THVN-9 vào năm 1968, Lê Hoàng Hoa được Đài truyền hình Đài Bắc mời sang giao lưu nghiệp vụ điện ảnh. Họ đưa ông đi thăm phim trường đang quay loạt phim Teenager Trail do nữ diễn viên đang lên ở Đài Loan lúc bấy giờ là Hà Tú Anh đóng vai chính, và ông bị thu hút ngay từ đầu bởi cô diễn viên 19 tuổi này với “một vẻ đẹp mà tôi thường bị ám ảnh khi đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao”. Rồi trong bữa cơm trưa do ông Giám đốc Đài truyền hình Đài Bắc chiêu đãi, ông ngồi kế Hà Tú Anh hỏi chuyện, biết cô bước vào làng điện ảnh năm 17 tuổi và đang được công chúng ái mộ sau vai chính của 5 phim liên tiếp và là “con duy nhất trong một gia đình trung lưu, cha là giáo sư đại học, mẹ là dược sĩ”. Hai bên trao đổi rất lâu về hoạt động điện ảnh của Sài Gòn và Đài Bắc cũng như đời thực của nhau.
Trước giờ ra về, Hà Tú Anh đưa ông một tấm danh thiếp khá đặc biệt, vì ngoài họ tên, số nhà, số điện thoại, còn có dòng viết tay bằng tiếng Anh với nét chữ khá đẹp: “Give me a call should you have a bit of free time after 6pm”. Ông lơ đãng đút vào túi.
Đọc dòng trên vào 2 ngày sau khi ở khách sạn, ông bật dậy như cái lò xo, nhấc điện thoại, nhưng kim đồng hồ lúc ấy chỉ mới 5 giờ 27 phút, tức là còn hơn nửa tiếng nữa Tú Anh mới có ở nhà. Nhưng sau đó khi kết nối được, 2 người cách nhau 16 tuổi, còn gặp nhau vài lần nữa, giữa họ cũng đã xảy ra nhiều chuyện bất ngờ....
Lê Hoàng Hoa từng tâm sự: “Lúc nhỏ, tôi không được ở gần ba mẹ. Nhà bên ngoại có nhiều người cậu nên khi mẹ tôi đi làm xa, cứ gửi tôi cho các cậu nuôi. Do vậy, khi xem chị Kim Cương diễn Lá sầu riêng, đoạn ru bé Sang ngủ: “Ầu ơi, trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai”, tôi đã nhớ đến tuổi thơ mình vì tôi thèm hơi của mẹ tôi lắm. Mười mấy tuổi, tôi mới được về ở với ba mẹ. Ông bà xưa nói hễ cái gì thiếu thì đời thường cho ta mơ. Không biết có phải lúc ấu thơ tôi thiếu thốn tình thương nên tim tôi đầy lãng mạn, yêu nhiều và chưa bao giờ tôi mất đi nguồn sáng của sự lạc quan, dù có khi trước mắt là cuối đường hầm tăm tối mỗi khi thất bại về kinh tế, về gia cảnh”.
Ông nói thêm: “Tôi buộc phải ra đi khi chung quanh mình chẳng còn ai. Vợ (ca sĩ Phương Hồng Loan) và 2 con trai Khôi, Nguyên mất tích sau chuyến đi định mệnh tìm vùng đất mới. Số phận không chiều theo ý muốn. Tôi bị bắt năm 1979 vì tội vượt biên, bị giam tại Bến Tranh thuộc tỉnh Bến Tre. Sau này khi làm phim Ván Bài Lật Ngửa, tôi lấy nghệ danh Khôi Nguyên để nhớ đến 2 con trai của mình”.
Ông kết hôn lần hai với ca sĩ Trúc Quỳnh, người hát ca khúc Đêm Đông trong phim Ván Bài Lật Ngửa và có một con gái duy nhất là Michelle Quỳnh Anh.Năm 1995, ông cùng gia đình vợ sang định cư tại Ba Lan, mở nhà hàng nhưng rồi cũng đã sang lại. Michelle Quỳnh Anh tốt nghiệp cao học nghệ thuật tại London tháng 7/2011.
Trần Phá Nhạc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét