Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

Sự diệt vong tất yếu của Đảng Cộng Sản - Phạm Đình Trọng

image.png
1. LƯƠNG TÂM VÀ TRÍ TUỆ KHÔNG CÓ CHỖ TRONG NHÀ NƯỚC THAM NHŨNG
Thể chế cộng sản đã biến đội ngũ quan chức nhà nước cộng sản thành những băng cướp mạnh, những băng cướp cấp nhà nước. Quan chức quản lí của cải, tài nguyên của nước thì cướp của nước như những vụ cướp diễn ra ở Vinashine thời Phạm Thanh Bình, Nguyễn Tấn Dũng, ở Vinalines thời Dương Chí Dũng, Nguyễn Tấn Dũng , ở Petrovietnam thời Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Tấn Dũng. Như băng nhóm Vũ Nhôm, Út Trọc. Như băng nhóm tướng lĩnh cướp đất sân bay Gia Lâm, sân bay Tân Sơn Nhất. . . Quan chức quản lí lãnh thổ dân cư thì cướp của dân như ở Cống Rộc, Tiên Lãng (Hải Phòng), ở Văn Giang (Hưng Yên), ở Dương Nội, ở Đồng Tâm (Hà Nội), ở Thủ Thiêm (Sài Gòn). . .
<!>
Hối hả ăn cướp, những băng nhóm cướp cộng sản đã đánh sập lòng tin của dân vào nhà nước cộng sản. Công khai ăn cướp, những băng nhóm cướp cộng sản còn đào ruỗng chân móng tòa nhà cộng sản. Cướp đã thành bệnh dịch hạ gục hàng loạt quan chức cộng sản từ cấp xã, phường lên tới cấp Bộ trưởng, Thủ tướng Chính phủ. Pháp luật chưa soi đến những vụ đại án tham nhũng tài sản của ông Thủ tướng Ba Dũng và gia đình nhưng việc ông tham nhũng quyền lực cho con cái ông thì đã quá rõ. Cướp đã thành trận lũ quét cuốn trôi của cải vật chất của đất nước, cuốn trôi cả những giá trị đạo đức, văn hóa của con người. Lúc này không diệt đám cướp ngày là đội ngũ quan chức nhà nước cộng sản tham nhũng, thể chế cộng sản sẽ mất người, mất lòng dân, đi vào suy tàn không thể đảo ngược. Nhưng quyền lực đảng tham nhũng cầm quyền còn sai khiến cả pháp luật, một kẻ đứng đầu những băng nhóm đầu trộm đuôi cướp cấp nhà nước như Nguyễn Tấn Dũng còn vênh váo là người tử tế thì làm sao có thể chống tham nhũng!
Mấy năm qua, Ủy ban Kiểm tra trung ương, cơ quan cảnh sát điều tra tội phạm trong nội bộ tổ chức cộng sản đã làm việc ráo riết và liên tiếp điểm mặt những băng cướp nổi cộm, đầy tai tiếng không còn giấu giếm được nữa. Nhưng ra đời bằng cướp chính quyền, tồn tại bằng cướp dân quyền, đặc tính cướp đã được cài đặt trong bản thể cộng sản, đã là bản chất của thể chế cộng sản. Chính thể chế cộng sản đã sản sinh ra những băng cướp cấp nhà nước được gọi bằng từ ngữ nhẹ nhàng, lịch sự, mĩ miều là tham nhũng. Chính thể chế cộng sản đã nuôi dưỡng, chăm bẵm những mầm mống tham nhũng để những mầm mống đó nảy nở thành những băng cướp lộng hành tàn bạo như những băng cướp đất ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, ở Đồng Tâm, Hà Nội, Ở Thủ Thiêm, Sài Gòn.
Tham nhũng được thể chế cộng sản nuôi dưỡng vì vậy không phải cứ tham nhũng là bị nhà nước cộng sản diệt. Diệt tham nhũng để cứu thể chế cộng sản nhưng diệt tham nhũng còn là trận chiến ác liệt một mất, một còn trong cuộc đấu đá nội bộ ở cấp chóp bu cộng sản. Diệt tham nhũng còn là chiếc đầu dê treo trên bảng hiệu trước cửa tiệm, để trong bếp núc nhà hàng cộng sản chế biến món củng cố thế lực phe phái nắm quyền. Và cơ quan cảnh sát điều tra tội phạm trong nội bộ tổ chức cộng sản, Ủy ban Kiểm tra trung ương, đã quyết liệt truy diệt đến cùng những băng nhóm tham nhũng lớn nhỏ thuộc triều đại tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng đã thất thế. Những đàn em trong đường dây băng nhóm tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng dù xa chạy cao bay như Trịnh Xuân Thanh trốn sang tận trời Âu, nhà nước cộng sản vẫn chấp nhận đổ vỡ về ngoại giao với cả liên minh châu Âu, xuất cả tướng bộ trưởng công an cùng đội đặc nhiệm cấp cao và đông đúc do tướng tình báo chỉ huy sang tận trời Âu công khai chà đạp lên pháp luật nhiều nước châu Âu, tóm cổ Trịnh Xuân Thanh lôi về nước trị tội, diệt đàn em, diệt vây cánh của thế lực Nguyễn Tấn Dũng thù địch còn cài cắm trong bộ máy đương quyền.
Trong khi Võ Kim Cự rước đại họa Formosa về giết sự sống biển Việt Nam, giết chết cả nền kinh tế biển Việt Nam, gây bất ổn nghiêm trong về an ninh chính trị, an toàn xã hội. Số tiền Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh gây thất thoát tính bằng ngàn tỉ đồng thì số tiền Formosa – Võ Kim Cự gây thiệt hại cho nền kinh tế Việt Nam, gây thiệt hại cho cuộc sống người dân Việt Nam phải tính tới hàng triệu tỉ đồng, hàng tỉ tỉ đồng. Võ Kim Cự kí vượt thẩm quyền cho Formosa thuê 3300 ha đất tới 70 năm với giá rẻ như cho không. 5000 đồng chỉ mua được li trà đá nhưng thuê được tới 1450 m2 đất Vũng Áng trong một tháng. Biếu không Formosa 3300 ha đất trong 70 năm thì số tiền Formosa lại quả cho Cự cũng phải tính tới cả ngàn tỉ đồng. Thiệt hại về tiền bạc, về kinh tế, về lòng tin do những băng cướp Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng, Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh gây ra, cộng lại cũng không lớn bằng thiệt hại về kinh tế cho nhà nước cộng sản và thiệt hại về lòng tin cho đảng cộng sản do Võ Kim Cự gây ra. Formosa – Võ Kim Cự tạo ra sự phẫn nộ sôi sục, bền bỉ không bao giờ chấm dứt của người dân với nhà nước cộng sản. Formosa – Võ Kim Cự đã phơi bày ra nhân cách nhếch nhác, nhem nhuốc, bỉ ổi của hàng loạt quan chức nhà nước cộng sản khi đám quan chức ở cấp bộ trưởng, bộ Thông tin Truyền thông, bộ Y tế, bộ Tài Nguyên Môi trường bày trò tắm biển Formosa, ăn cá biển Formosa để lừa bịp, ru ngủ, đầu độc dân.
Tội tham nhũng của Võ Kim Cự lồ lộ như vậy, lớn như vậy, nguy hại như vậy nhưng hãy nhìn tấm ảnh tràn lan trên truyền thông Võ Kim Cự chụp chung với đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng. Đó là hình ảnh đàn em về kêu cầu đại ca, núp bóng đại ca. Đôi mắt trố của Cự thành kính, khẩn khoản, van lơn, chờ đợi và đầy lòng biết ơn nhìn đảng trưởng Trọng. Cái nhìn của em út biết thân biết phận với đàn anh cánh hẩu. Cái nhìn của bề tôi có lỗi với thủ lĩnh quyền uy. Chưa khi nào, chưa có tấm ảnh nào đảng trưởng Trọng có khuôn mặt dịu dàng, hiền từ, thư thái như trong tấm ảnh đảng trưởng Trọng thân thiện, bao dung đứng bên Cự. Sự bao dung của đấng bề trên với đàn em thân tín. Sự bao dung của ông bố với thằng con đáng thương.
Với sự bao dung đó, dù tội tày trời, Cự vẫn ung dung rời Hà Tĩnh về Ba Đình, nghiễm nhiên làm Bí thư đảng đoàn, chủ tịch Liên minh hợp tác xã Việt Nam. Cự vẫn được đảng bảo lãnh nguyên vẹn tư thế chính trị và danh dự khi giới thiệu Cự ra ứng cử để trở thành đại biểu Quốc hội, ngồi ghế phó chủ nhiệm ủy ban kinh tế rồi bình yên về hưu, mang tiền bạc có được từ Formosa sang mua đất đai, lâu đài ở Canada sống vương giả suốt quãng đời còn lại của Cự và bảo đảm cuộc sống phè phỡn cho nhiều đời con cháu Cự.
Rồi Phí Thái Bình đứng đầu Vinaconex làm đường ống dẫn nước sông Đà – Hà Nội bằng đường ống hàng mã và độc hại của Tàu Cộng. Đường ống hàng mã đương nhiên giá cực rẻ nhưng vẫn được phù phép có đủ thông số kĩ thuật và được khai vống lên theo giá hàng xịn để có chênh lệch lớn. Đường ống hàng mã 18 lần vỡ gây điêu đứng cho đời sống người dân Hà Nội, gây thiệt hại hàng trăm tỉ đồng tiền thuế của dân nhưng Phí Thái Bình vẫn thản nhiên đứng ngoài vòng pháp luật. Rồi Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Thông tin Truyền thông bày trò mua bán công ty truyền thông AVG đút túi hàng ngàn tỉ tiền chênh lệch vẫn trên ghế ủy viên trung ương đảng, khinh bỉ pháp luật nhà nước cộng sản, vẫn nhâng nháo với chức phó ban Tuyên giáo trung ương, quản lí, dạy dỗ, ban phát chuẩn mực về văn hóa, đạo đức, về lí tưởng thẩm mĩ cho tất cả những hoạt động văn hóa, tinh thần của đất nước..
Những Võ Kim Cự, Phí Thái Bình, Trương Minh Tuấn và còn nhiều những đảng viên cộng sản cấp cao khác đang là những con sâu tham nhũng bự vẫn bình yên ngoài vòng ngắm của Ủy ban Kiểm tra trung ương, vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật là minh chứng cho vở diễn chống tham những của nhà nước cộng sản mang bản chất tham nhũng.
Tham nhũng là cái bóng lồng lộng của nhà nước cộng sản độc tài . Đảng cộng sản cầm quyền tồn tại bằng tham nhũng và tài sản lớn nhất, quí nhất, tài sản vô giá của nhân dân mà đảng tham nhũng để tồn tại là quyền dân, quyền làm chủ đất nước của người dân. Viết ra Hiến pháp để tham nhũng quyền dân, đảng cộng sản đưa vào Hiến pháp điều 4: Đảng cộng sản là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Nước độc lập, người dân làm chủ đất nước bằng quyền bầu chọn ra lực lượng chính trị lãnh đạo nhà nước và xã hội. Với điều 4, nước độc lập trở thành nước bị đảng cộng sản chiếm đoạt, dân từ tư thế làm chủ đất nước thành dân mất nước, cam chịu thân phân dân nô lệ cộng sản.
Người dân lấy trộm, cướp giật của người khác là phường đầu trộm đuôi cướp. Quan chức nhà nước ăn cắp, ăn cướp của dân của nước là tham nhũng. Đảng tham nhũng cũng chỉ là đảng đầu trộm đuôi cướp, đảng mafia mà thôi. Trộm cướp là hành vi bất lương đen tối. Trí tuệ là ánh sáng. Một tổ chức đã phơi bầy đầy đủ bản chất bất lương, đen tối như đảng cộng sản Việt Nam hôm nay đương nhiên không thể dung hòa, thu nạp đươc những lương tâm và trí tuệ như nhà khoa học Chu Hảo và hàng ngàn hiền tài, trí thức chân chính mà đảng đã hãm hại, loại bỏ trong suốt quá trình lịch sử tồn tại của đảng.
Vai diễn chống tham nhũng của đảng trưởng và của Ủy ban Kiểm tra trung ương chỉ để ra uy với những đảng viên có chức có quyền, những tiềm năng tham nhũng và chỉ để mị dân. Còn nỗi lo thực sự, nỗi lo mất ăn mất ngủ của ông đảng trưởng có học vị tiến sĩ bảo vệ đảng là ánh sáng tự do dân chủ, là sự thức tỉnh của người dân về quyền con người, quyền công dân đã bị đảng cộng sản cướp đoạt. Tham nhũng làm cho đảng cộng sản cầm quyền lo sợ một thì ánh sáng chân lí, ánh sáng lẽ phải, ánh sáng dân chủ, tự do, dân trí được khai sáng, dân khí được đánh thức làm cho đảng cộng sản và nhà nước cộng sản run sợ gấp trăm lần, ngàn lần. Như cú cáo sợ mặt trời. Như kẻ gian sợ công lí. Chống tham nhũng, Ủy ban Kiểm tra trung ương chỉ là một vai diễn nhưng chống ánh sáng của trí tuệ, ánh sáng của tự do dân chủ, của khai dân trí, chấn dân khí, Ủy ban Kiểm tra trung ương đã thực sự là một mũi xung kích, một đội “cải cách tư tưởng” trong trí thức như đội cải cách ruộng đất ở nông thôn miền Bắc Việt Nam giữa thế kỉ hai mươi.
THIẾU TRÍ TUỆ, TỰ TRỞ THÀNH NÔ LỆ CỦA Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN
Thời nước mất dân nô lệ, dân hai mươi lăm triệu, những người cộng sản chỉ có vài ngàn là những thợ thuyền cùng khổ, những nông dân mù chữ và những học trò đang học dở năm đầu trung học. Nhờ quả cảm phất ngọn cờ yêu nước, ngọn cờ độc lập dân tộc, họ đã tập hợp được sức mạnh của người dân cả nước, mau lẹ cướp được chính quyền. Nhưng khi cướp được chính quyền rồi, những thợ thuyền cùng khổ, những nông dân mù chữ và những học trò chữ nghĩa dở dang liền phản bội lí tưởng độc lập của đất nước, phản bội lí tưởng tự do của hai mươi lăm triệu dân, phản bội Tổ quốc khi vất bỏ lá cờ độc lập dân tộc để giương lên lá cờ giai cấp vô sản, giương lên lá cờ xã hội chủ nghia. Khát vọng cháy bỏng độc lập dân tộc của hai mươi lăm triệu dân Việt đã bị vài ngàn người cộng sản đánh cắp và đánh tráo. Lí tưởng độc lập bị đánh tráo thành lí tưởng cộng sản. Dân tộc bị đánh tráo thành giai cấp. Độc lập dân tộc chỉ còn là phương tiện giúp những người cộng sản cướp chính quyền để họ thực hiện mục đích xã hội chủ nghĩa viển vông, mục đích cộng sản chủ nghĩa ảo ảnh của họ.
Ngày nay những người lãnh đạo cộng sản đều có học hàm, học vị rất cao. Quyền trong tay, họ muốn có bằng cấp nào đều được bằng cấp đó. Nhưng trí tuệ thực sự của họ thì vẫn tăm tối như thời “sáng ra bờ suối, tối vào hang”, như thời cách mạng bầy đàn, như thời kháng chiến ở rừng. Như chiếc bình vôi lăn lóc ở gầm giường, những bộ não ù lì không tiếp nhận được tri thức loài người, không tiếp nhận được triết học ánh sáng, bằng cấp chỉ cho họ mớ lí luận chết khô, mớ giáo điều mòn cũ. Trí tuệ thấp kém, đầu óc cuồng tín giáo điều, họ đã đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Sai lầm sau nguy hại gấp nhiều lần sai lầm trước. Đi từ cướp nước, cướp đoạt lòng yêu nước của người dân đến bán nước. Đi từ lừa bịp người dân đến chống lại người dân, coi người dân như kẻ thù, như thế lực thù địch.
Từ sai lầm của đại hội đảng lần thứ hai, năm 1951 trong rừng sâu Việt Bắc, lấy tư tưởng Mao Trạch Đông, lấy đường đi, nước bước của đảng Tàu Cộng làm tư tưởng, đường đi nước bước của đảng Việt Cộng, đến sai lầm ở Thành Đô trên đất Tàu Cộng năm 1990, kí giao kèo cột số phận giống nòi Việt Nam vào số phận Tàu Cộng là sự trượt dài trong tội bán nước, tội phản bội dân tộc Việt Nam.
Từ tội ác cải cách ruộng đất giữa thế kỉ hai mươi đẩy hơn chục triệu nông dân miền Bắc vào cuộc đấu tranh giai cấp man rợ, vào cuộc tự sát đạo lí, sự sát tính người và cuộc đấu tố, bắn giết đẫm máu, giết chết gần hai trăm ngàn nông dân ưu tú, phá tan nền văn minh làng xã cội nguồn sức mạnh Việt Nam, làm tha hóa, lưu manh hóa cả tầng lớp nông dân hiền lành chân chất. Đến tội ác sau tháng tư năm 1975 lùa gần triệu người Việt Nam yêu nước không chấp nhận ý thức hệ cộng sản vào những nhà tù trung cổ mang tên trại tập trung, đã phơi bầy bản chất nhà nước cộng sản độc tài, tước đoạt cả quyền yêu nước của người dân. Đó là sự trượt dài trong tội ác chống nhân dân, hủy diệt giống nòi của những người cộng sản Việt Nam.
Thiếu trí tuệ, tăm tối trong cuồng tín giáo điều, những người cộng sản cầm quyền đã dùng sức mạnh tổ chức và sức mạnh bạo lực nhà nước tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người dân, thiết lập một nhà nước độc tài tàn bạo.
Phát động cuộc chiến tranh người Việt bắn giết người Việt núi xương sông máu để thâu tóm quyền lực, áp đặt ách thống trị cộng sản trên cả nước. Thực hiện chính sách ngu dân và chia rẽ dân tộc trong hận thù giai cấp để duy trì, củng cố quyền lực. Dìm đất nước vào những cuộc đấu tranh giai cấp đẫm máu, vào những cuộc đấu tố, truy bức triền miên.
Đấu tố người giầu của cải. Đấu tố người giầu tri thức. Đấu tố lẽ phải. Đấu tố lương tâm. Đấu tố ánh sáng. Đấu tố bằng bạo lực, bằng máu như trong Xô Viết Nghệ Tĩnh, năm 1930, như trong cải cách ruộng đất những năm năm mươi thế kì hai mươi. Đấu tố bằng khủng bố tinh thần, bằng đánh hội đồng trên truyền thông kết hợp với đày đọa bằng nhà tù và các chính sánh xã hội như vụ Nhân Văn Giai Phẩm những nâm năm mươi, vụ Xét lại chống đảng những năm sáu mươi thế kỉ hai mươi, như với người dân sử dụng quyền tự do ngôn luận bày tỏ chính kiến khác với luận điệu của nhà nước cộng sản những ngày này.
Thiếu trí tuệ trở thành nô lệ của những tín điều cộng sản mất tính người, giữa nền văn minh tin học, đảng cộng sản cầm quyền đang duy trì một hình thái nô lệ hiện đại với dân tộc Việt Nam, nô lệ cộng sản.
Thiếu trí tuệ, tăm tối trong cuồng tín giáo điều, từ nô lệ ý thức hệ cộng sản chỉ có giai cấp, không có dân tộc đến bán nước chỉ còn là vấn đề thời gian. Và lịch sử Việt Nam đã phải ghi dấu mốc bán nước ô nhục của đảng cộng sản Việt Nam, nỗi ô nhục lớn nhất trong lịch sử Việt Nam. Chỉ khi đã thất thế, không còn quyền lực, chỉ là một cá thể trên đường trốn chạy, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống mới rước giặc về cướp nước. Đảng cộng sản Việt Nam đương cầm quyền đã kéo cả bầy đàn chóp bu đứng đầu đảng sang tận đất giặc kí giao kèo bán nước ở Thành Đô 3.9.1990. Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống chỉ là những cá thể lẻ loi bán nước. Cả một đảng cầm quyền bán nước, nỗi ô nhục lớn đó chỉ đến thời cộng sản, thời giai cấp thống trị dân tộc mới có trong lịch sử Việt Nam.
Những dấu mốc ghi nhận đảng cộng sản Việt Nam cướp nước và bán nước là: 9.1945, cướp được chính quyền. 10. 1954, chiếm được nửa lãnh thổ, cướp dân quyền của dân cư ở phía Bắc Việt Nam. 4.1975, chiếm được cả lãnh thổ Việt Nam, cướp dân quyền của dân cư cả nước. Chỉ 15 năm sau khi có được cả nước, đảng cộng sản Việt Nam liền kí giao kèo Thành Đô 9.1990 bán nước.
Phạm Đình Trọng

Không có nhận xét nào: