Kính gửi Quý đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, - Trích yếu: Kêu gọi đoàn kết, hợp tác và hành động ôn hòa nhằm góp phần thúc đẩy tự do, dân chủ, nhân quyền, pháp quyền, bảo vệ chủ quyền quốc gia và sự phát triển bền vững của Việt Nam. Kính thưa Quý vị, Sau khi đọc bài viết mang tựa đề "Người hải ngoại có tự do để lên tiếng. Còn chúng tôi trong nước chỉ có nỗi sợ và sự chờ đợi.", chúng tôi cảm nhận được những tâm tư, trăn trở và khát vọng của nhiều người Việt Nam về tương lai của đất nước. Dù mỗi người có hoàn cảnh sống, trải nghiệm lịch sử hay quan điểm khác nhau, tất cả đều có thể cùng chia sẻ một điểm chung: mong muốn Việt Nam phát triển trong hòa bình, thịnh vượng, tôn trọng nhân phẩm con người và bảo đảm các quyền tự do cơ bản.
<!>
Lịch sử đã để lại nhiều mất mát và chia rẽ. Tuy nhiên, tương lai của dân tộc chỉ có thể được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng lẫn nhau, đối thoại, đoàn kết dân tộc và cùng hướng đến lợi ích chung của đất nước.
Chúng tôi tin rằng trách nhiệm xây dựng một Việt Nam tốt đẹp hơn không chỉ thuộc về bất kỳ cá nhân, tổ chức hay chính quyền nào, mà là trách nhiệm chung của mọi người Việt Nam, dù đang sinh sống trong nước hay ở nước ngoài.
Việc thúc đẩy các giá trị tự do, dân chủ, pháp quyền, quyền con người, tự do tín ngưỡng, phát triển bền vững và bảo vệ chủ quyền quốc gia cần luôn được thực hiện bằng các phương thức ôn hòa, bất bạo động, phù hợp với luật pháp quốc tế và các nguyên tắc được cộng đồng quốc tế thừa nhận.
Những giá trị đó cũng phù hợp với các nguyên tắc được khẳng định trong Hiến chương Liên Hợp Quốc, Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948 và các công ước quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã tham gia. Việc tôn trọng nhân phẩm, quyền con người, bình đẳng trước pháp luật, quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, quyền tham gia đời sống xã hội và quyền phát triển là nền tảng của một xã hội ổn định, văn minh và bền vững.
Trong nhiều thập niên qua, nhiều cá nhân, tổ chức và cộng đồng người Việt Nam ở trong và ngoài nước đã có những nỗ lực khác nhau nhằm thúc đẩy các giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền, hỗ trợ đồng bào gặp khó khăn, bảo vệ chủ quyền và lợi ích quốc gia, cũng như vận động cộng đồng quốc tế quan tâm đến tình hình Việt Nam. Những đóng góp đó cần được ghi nhận và tiếp tục phát huy trong tinh thần hợp tác, tôn trọng sự đa dạng về quan điểm và phương thức hoạt động.
Tuy nhiên, trước những thách thức hiện nay, chúng ta cần tăng cường hơn nữa sự đoàn kết và phối hợp trên cơ sở các nguyên tắc sau đây:Đặt lợi ích lâu dài của quốc gia và dân tộc lên trên mọi khác biệt.
Tôn trọng phẩm giá và quyền con người của mọi công dân.
Khuyến khích đối thoại, hòa giải và hợp tác thay cho chia rẽ và đối đầu.
Thượng tôn pháp luật và các chuẩn mực quốc tế về quyền con người.
Thúc đẩy sự tham gia tích cực của thế hệ trẻ trong việc xây dựng tương lai đất nước.
Bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và lợi ích chính đáng của Việt Nam bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế.
Khuyến khích phát triển giáo dục, khoa học, công nghệ, kinh tế, văn hóa và xã hội nhằm nâng cao năng lực cạnh tranh và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế.
Chúng tôi cũng mong cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài tiếp tục phát huy những điều kiện thuận lợi về học thuật, khoa học, kinh tế, pháp lý và quan hệ quốc tế để đóng góp nhiều hơn cho sự phát triển của quê hương, đồng thời tăng cường các hoạt động kết nối, hỗ trợ người dân trong nước thông qua những chương trình thiết thực, minh bạch và phù hợp với pháp luật của các quốc gia liên quan.
Đối với đồng bào trong nước, dù hoàn cảnh mỗi người khác nhau, chúng ta đều có thể đóng góp cho đất nước bằng tinh thần trách nhiệm, trung thực, tôn trọng pháp luật, nâng cao tri thức, gìn giữ văn hóa dân tộc và nuôi dưỡng ý thức công dân vì lợi ích chung.
Con đường hướng tới một Việt Nam phát triển, tự do, dân chủ, pháp quyền, thịnh vượng và hòa bình sẽ không thể thành công nếu thiếu sự đoàn kết, lòng bao dung, tinh thần trách nhiệm và sự tham gia tích cực của mọi người Việt Nam.
Với tinh thần đó, chúng tôi tha thiết kêu gọi toàn thể đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước hãy cùng nhau xây dựng niềm tin, tăng cường đối thoại, vượt qua những khác biệt của quá khứ và cùng hướng tới tương lai, vì một nước Việt Nam tự do, dân chủ, hòa bình, phát triển, tôn trọng nhân phẩm con người, bảo vệ lợi ích quốc gia và mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
Xin trân trọng cảm ơn Quý vị đã dành thời gian đọc thư này.
Kính chúc Quý vị sức khỏe, bình an và thành công.
Thay mặt Nhóm Bảo vệ Tự do, Dân chủ, Tự do Tôn giáo, Nhân quyền, Hòa bình, An ninh và Trật tự tại Việt Nam và trên thế giới
Đồng ký tên:
Bác sĩ Lê Thị Lễ – lethile10@gmail.com
Giáo sư Nguyễn Thị Hiền – nguyenthihien2018@gmail.com
Giáo sư Phan Thị Độ – phanthido09@gmail.com
Bác sĩ Tạ Nguyễn – drnguyenta@gmail.com
Kỹ sư Bảo Quốc – bquoc8941@gmail.com
Văn phòng Liên lạc các Hội đoàn
Ký tên: Nguyển sơn Hà - n.sonha0906@gmail.com
Ghi chú:
Chúng tôi trân trọng đề nghị phổ biến thư kêu gọi này trên mọi phương tiện, truyền thông, báo chí trong và ngoài nước...và các nền tảng vận động công dân, bao gồm Change.org và Avaaz.
Đính kèm: "Người hải ngoại có tự do để lên tiếng. Còn chúng tôi trong nước chỉ có nỗi sợ và sự chờ đợi."
***
Kính gửi :
Quý Vị nghĩ gì sau khi đọc bài viết ngắn này? - Không ghi tên tác giả; chi ghi "Thanh Loan chuyển".
Kính chào,
Diễn Đàn Emails QGHC
Người hải ngoại có tự do để lên tiếng. Còn chúng tôi trong nước chỉ có nỗi sợ và sự chờ đợi.
Tôi là một người trẻ sinh ra và lớn lên trong nước, sau hơn 51 năm miền Nam bị Cộng Sản cai trị. Tôi không được sống trong Việt Nam Cộng Hòa. Tôi không được nhìn thấy một miền Nam tự do, sung túc, nhân bản như cha ông từng kể lại. Tôi chỉ lớn lên trong một xã hội bị kiểm soát, nơi đời sống bấp bênh, tương lai mờ mịt, tiếng nói bị kìm kẹp, và sự thật lịch sử bị bóp méo từ trong trường học cho tới ngoài xã hội. Chúng tôi không may mắn được qua Mỹ, Gia Nã Đại, Úc, Pháp hay những quốc gia tự do khác.
Chúng tôi vẫn còn kẹt lại trong nước, trong một chế độ mà chỉ cần nói thật cũng có thể bị theo dõi, bị trù dập, bị cô lập, hoặc mất hết cơ hội sống bình thường. Vậy xin hỏi quý vị hải ngoại: hơn nửa thế kỷ qua, quý vị có thật sự nghĩ tới chúng tôi không?
■ Hơn 50 năm nay, người Việt Nam Cộng Hòa hải ngoại có tự do, có phương tiện, có cộng đồng, có tài chánh, có truyền thông, có tiếng nói trước chánh quyền sở tại. Quý vị có thể biểu tình, có thể vận động dân biểu, nghị sĩ, có thể lập tổ chức, có thể đưa vấn đề Việt Nam ra trước quốc tế. Nhưng điều làm chúng tôi đau lòng là: quý vị vẫn chưa tạo được một cơ chế đại diện thật sự cho dân Việt Nam Cộng Hòa còn kẹt trong nước. Một việc căn bản nhất là thành lập một hội đoàn có tầm vóc, có chiến lược, có khả năng vận động quốc tế để lên tiếng thay cho chúng tôi, mà hơn 50 năm qua vẫn chưa làm được. Trong khi nhiều cộng đồng hải ngoại khác như Cuba, Venezuela, Iran, Đài Loan, Đại Hàn đều có những tổ chức, tiếng nói, mạng lưới vận động để bảo vệ đồng bào của họ, thì người Việt Nam Cộng Hòa hải ngoại vẫn loay hoay trong chia rẽ, danh xưng, quyền lợi và những cuộc đấu đá nội bộ.
Mỗi năm, quý vị tổ chức tưởng niệm ngày 30/4. Quý vị gọi đó là Quốc Hận, là #ThángTưĐen, là ngày mất nước. Nhưng sau những bài diễn văn, sau những vòng hoa, sau những lá cờ được giương lên, sau những tiếng hô chống Cộng, rồi chúng tôi được gì?
Dân trong nước vẫn bị kiểm soát như cũ. Người trẻ vẫn bị nhồi sọ như cũ. Người dân vẫn sợ hãi như cũ. Miền Nam vẫn chưa có một tiếng nói chính danh trên bàn cờ quốc tế. Vậy phải chăng ngày 30/4 đối với nhiều người chỉ còn là một nghi thức để nhắc lại quá khứ, chớ chưa trở thành một chương trình hành động cho tương lai?
Nếu quý vị thật sự thương miền Nam, thật sự còn tin vào Việt Nam Cộng Hòa, thì tại sao chưa có một kế hoạch rõ ràng để vận động chánh quyền sở tại, để quốc tế hóa vấn đề miền Nam, để bảo vệ dân Việt Nam Cộng Hòa còn ở trong nước?
Tôi nói những điều này không phải vì ghét người hải ngoại. Tôi nói vì thất vọng. Tôi nói vì chúng tôi ở trong nước không có đủ tự do để làm điều mà quý vị có thể làm. Chúng tôi không thể công khai lập hội đoàn. Chúng tôi không thể tự do vận động quốc tế. Chúng tôi không thể ra đường cầm cờ vàng mà không trả giá. Vậy mà nhiều người hải ngoại lại quay sang trách dân trong nước sao không đứng lên, sao không làm cách mạng, sao không tự thay đổi vận mệnh của mình. Xin thưa, muốn đứng lên thì phải có hậu phương. Muốn thay đổi thì phải có chiến lược. Muốn thoát Cộng Sản thì cần một lực lượng bên ngoài biết tổ chức, biết vận động, biết đại diện và biết làm việc cho đại cuộc, chớ không phải chỉ biết đùn đẩy trách nhiệm về phía những người đang bị kìm kẹp.
Bây giờ, tôi chỉ mong một điều: "những người Việt Nam Cộng Hòa hải ngoại, đặc biệt là giới trẻ có tâm, có trí, có lòng yêu nước thật sự, xin hãy đứng ra làm điều mà thế hệ trước chưa làm được. Xin hãy xây dựng một tiếng nói đại diện cho dân Việt Nam Cộng Hòa còn trong nước. Xin hãy biến LáCờVàng thành một chương trình hành động, chớ đừng để nó chỉ là biểu tượng trong lễ tưởng niệm.
Xin hãy bớt đấu đá, bớt tranh quyền, bớt sống trong danh nghĩa, và bắt đầu làm việc thật sự cho đồng bào còn kẹt lại. Chúng tôi không cần thêm lời hứa. Chúng tôi cần một hậu phương. Chúng tôi cần một con đường. Chúng tôi cần người hải ngoại dùng tự do của mình để giúp chúng tôi giành lại tự do cho quê hương.
Nếu quý vị còn gọi mình là người Việt Nam Cộng Hòa, xin đừng để chúng tôi trong nước phải cô đơn thêm một thế hệ nữa.
VIỆT NAM CỘNG HÒA.
Chúng tôi ở trong nước không thiếu lòng yêu Việt Nam Cộng Hòa. Chúng tôi chỉ thiếu tự do để lên tiếng.
(1) Facebook
Thanh Loan chuyển

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét