Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

Cảm Nghĩ Về Mùa Hạ - Chiều Hạ Trong Công Viên - Tế Luân


Mùa hạ lại trở về với những chùm phượng vĩ đỏ thắm, với tiếng ve ngân vang như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên trong lòng người. Dẫu đang sống nơi thành phố nhỏ giữa thung lũng hoa vàng của miền Bắc California, mỗi khi bước chậm dưới nắng hạ trong công viên, tôi vẫn có cảm giác như đang trở về một mùa hè rất cũ của quê hương. Gió nhẹ làm rung những cành cây, ánh nắng vàng óng trải xuống lối đi, và bất chợt lòng tôi cũng lay động theo từng nhịp gió. Tuổi tác có thể làm mái tóc bạc đi, nhưng không thể làm cằn cỗi tâm hồn của một thi nhân. Có những cảm xúc tưởng như đã ngủ quên theo năm tháng, chỉ cần một cơn gió hạ, một mùi hương thoảng qua, hay một tà áo nhẹ bay trong nắng cũng đủ đánh thức cả một trời thương nhớ.
<!>
Mùa hạ luôn là bản hòa tấu rực rỡ của thiên nhiên. Tiếng ve, sắc phượng, ánh nắng và những hàng cây xanh mướt hòa vào nhau thành một khúc nhạc của tuổi trẻ. Đó là mùa của những sân trường rộn rã, của những cuộc chia tay học trò, của những lời yêu đầu còn vụng dại, và cũng là mùa của những giấc mơ chưa kịp gọi thành tên.

Giữa cái nắng rực lửa và những cơn gió mát hiếm hoi, mùa hạ mang trong mình một sức sống mãnh liệt. Cây cối vươn lên xanh tốt, vạn vật như bừng tỉnh sau mùa xuân. Những ngày dài đến tận tám giờ tối mới nhường chỗ cho hoàng hôn khiến con người muốn ở lâu hơn với thiên nhiên, với bè bạn, với những buổi dạo bước và những cuộc trò chuyện chưa muốn kết thúc.

Có lẽ vì thế mà mùa hạ luôn là mùa của lễ hội trong tâm hồn. Người người trẻ tìm thấy những rung động đầu đời; còn người đã đi qua nhiều dâu bể của cuộc sống lại tìm thấy chính mình trong miền ký ức.

Kỷ niệm không trở về để làm ta nuối tiếc, mà để nhắc rằng trái tim con người, nếu còn biết yêu, còn biết rung động trước một nụ cười, một ánh mắt hay một cánh hoa rơi, thì vẫn còn mãi tuổi thanh xuân.

Mùa hạ đi qua, để lại những dấu chân rất nhẹ trong cuộc đời. Nhưng có những dấu chân ấy không bao giờ phai. Chúng nằm lại trong thơ, trong âm nhạc, trong một buổi chiều công viên, hay trong một cuộc gặp gỡ tình cờ làm trái tim bỗng xao động. Và có lẽ, chính những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường ấy đã làm nên vẻ đẹp bất tận của mùa hạ.

Với tôi, mùa hạ không chỉ là một mùa trong năm. Đó còn là mùa của ký ức, của hy vọng và của tình yêu. Dẫu thời gian vẫn lặng lẽ trôi, tôi vẫn mong mình còn giữ được một tâm hồn biết rung động trước cái đẹp của cuộc đời. Bởi chỉ khi trái tim còn biết yêu thương, con người mới thực sự không bao giờ già.

Tế Luân
Mùa Hạ 2026


CHIỀU HẠ TRONG CÔNG VIÊN

Anh chợt nghe hương nhẹ
Mùi nước hoa ngất ngây
Anh quay đầu nhìn lại
Thì ra em nơi đây.

Anh cúi người xuống thấp
Nhặt chiếc lá vừa rơi
Nắng hạ vàng trên lá
Ngơ ngẩn buổi chiều trôi.

Bỗng trời đâu nổi gió
Thổi bay vạt áo mơ
Lỡ trao lời đường mật
Xin em chút dại khờ.

Con chim nhỏ trên cành
Líu lo ngày nắng hạ
Anh ngại ngùng nhìn lại
Lời tỏ tình thật thà.

Mây trôi ngang cuối trời
Che vầng dương lặng lẽ
Bước chân ai rất nhẹ
Làm tim anh bồi hồi.

Hàng cây già nghiêng bóng
Ghế đá cũng lặng im
Chỉ nghe lòng xao động
Theo từng nhịp con tim.

Em cười như nắng sớm
Hong ấm cả hồn anh
Mùa hạ bỗng mát lạnh
Xanh hơn cả trời xanh.

Chiều xuống dần rất chậm
Hoàng hôn nhuộm ven hồ
Nếu mai mình còn gặp
Xin giữ chiều hạ thơ.

Tế Luân
Mùa Hạ 2026

Bài thơ "Chiều Hạ Trong Công Viên" đi kèm với bài cảm nghĩ này.Đây là chủ đích của tôi làm cho bài văn có thể kết thúc bằng chính tinh thần của bài thơ: để làm nổi bật ý nghĩa. Tuổi già chỉ hiện diện trên mái tóc, còn tình yêu và thi ca thì không có tuổi.

Mời đọc trong trng blogspot

Không có nhận xét nào: