Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

EO BIỂN HORMUZ: CHIÊU TRÒ "CHỌN LỌC" CỦA IRAN - SỰ THÁCH THỨC TỰ DO HÀNG HẢI? - Nhất Hùng


Việc Iran bắt đầu cho phép tàu bè lưu thông trở lại qua eo biển Hormuz - nhưng "cấm cửa" Mỹ và Israel – không phải là một hành động xuống thang nhân đạo. Đừng lầm tưởng. Đây là một đòn tâm lý chiến độc hại, một nỗ lực tuyệt vọng nhằm chia rẽ khối đồng minh phương Tây và dùng túi tiền của các cường quốc châu Á để làm lá chắn cho chính mình. Tehran không mở cửa vì hòa bình, họ mở cửa vì hiểu rằng nếu bóp nghẹt toàn bộ dòng chảy năng lượng thế giới, họ sẽ tự sát về mặt chính trị và quân sự. Thay vào đó, họ đang chơi trò "chia để trị".
<!>
- Bằng việc mở đường cho Ấn Độ và Trung Cộng, Iran đang cố tình tạo ra một tiền lệ nguy hiểm: Hàng hải quốc tế không còn dựa trên luật pháp, mà dựa trên sự ban ơn của kẻ cầm quyền tại địa phương.
Việc New Delhi hay Bắc Kinh phải "xin" hành lang an toàn là một sự sỉ nhục đối với nguyên tắc tự do hàng hải toàn cầu. Iran đang muốn gửi một thông điệp ngạo mạn tới thế giới: "Nếu các ông ngoan ngoãn và không đứng về phía Mỹ, các ông có dầu. Nếu không, các ông sẽ bị bóp nghẹt”. Đây là hành vi của một kẻ tống tiền quốc tế, không phải của một quốc gia thượng tôn pháp luật.
- Hành động của chính quyền Iran chứng minh rằng mọi sự cố rò rỉ hay tấn công trước đó không phải là "tai nạn" hay "mất kiểm soát", mà là những hành động có tính toán kỹ lưỡng. Iran đang biến Hormuz thành một "van áp lực" độc tài, nơi họ có quyền quyết định ai được sống, ai phải chết trên bản đồ giao thương toàn cầu.
- Lớp mặt nạ "tự vệ" của Iran đã rơi xuống. Mục tiêu thực sự của họ không phải là bảo vệ lãnh hải, mà là công phá hệ thống an ninh toàn cầu do Mỹ thiết lập từ sau Thế chiến II. Bằng cách tách Mỹ và Israel ra khỏi dòng chảy thương mại, Tehran đang cố gắng chứng minh rằng Washington mất khả năng bảo vệ quyền lợi của chính mình và đồng minh. Họ muốn tạo ra một thế giới đa cực hỗn loạn, nơi sức mạnh quân sự thô bạo và quyền kiểm soát địa điểm hiểm yếu được dùng để thay thế cho các hiệp ước quốc tế. Đây là một sự thách thức trực tiếp vào uy tín chiến lược của siêu cường.

Thị trường dầu mỏ: Từ "cú sốc nhanh" sang "ung thư dai dẳng"
- Thị trường có thể tạm thời hạ nhiệt khi thấy tàu dầu di chuyển trở lại, nhưng đó chỉ là sự yên bình giả tạo. Phí bảo hiểm và vận tải sẽ không bao giờ quay về mức cũ chừng nào "họng súng" của Iran còn chĩa vào eo biển. Mỗi thùng dầu đi qua Hormuz giờ đây đều phải trả thêm "thuế chính trị". Thị trường dầu mỏ đi từ "cú sốc nhanh" sang "ung thư dai dẳng"
Iran không giải quyết khủng hoảng, họ chỉ đang kéo dài nó để trục lợi. Sự bất ổn dai dẳng này là một loại "ung thư" đối với kinh tế toàn cầu, buộc các quốc gia phải chi tiêu nhiều hơn cho quốc phòng và tìm kiếm các nguồn cung thay thế kém hiệu quả hơn.
Để phá vỡ hình thức tống tiền và chia rẽ thế giới mà Tehran đang thiết lập tại eo biển Hormuz, Mỹ và Israel không thể chỉ dựa vào các tuyên bố ngoại giao. Thách thức này phải được đáp trả bằng sức mạnh, và sự áp đặt phải được bẻ gãy bằng những đòn đánh trực diện vào túi tiền và xương sống quân sự của đối phương.
Các phương án đáp trả quyết liệt mà Washington và Tel Aviv có thể triển khai ngay trong những ngày sắp tới:
Khi Iran sử dụng chiến thuật "chọn lọc" tàu bè, họ đang biến eo biển quốc tế thành ao nhà. Mỹ và Israel có thể bẻ gãy điều này bằng các bước:
- Thiết lập "Hành lang Tự do Hàng hải" (Operation Earnest Will 2.0): Mỹ có thể tái lập các đoàn tàu hộ tống vũ trang quy mô lớn. Bất kỳ sự can thiệp nào từ tàu cao tốc IRGC sẽ được đáp trả bằng hỏa lực áp đảo ngay lập tức, không cần cảnh báo. Đây là cách khẳng định: Quyền đi lại là do năng lực quân sự bảo đảm, không phải do Iran ban phát.

- Nếu Iran tiếp tục dùng Hormuz để tống tiền, Mỹ và Israel có thể tấn công phủ đầu vào các căn cứ tên lửa bờ biển, trạm radar và kho chứa tàu ngầm mini dọc theo vịnh Ba Lan. Mục tiêu là triệt tiêu hoàn toàn khả năng giám sát và thực thi lệnh cấm của Iran trên thực địa.
- Thay vì để Iran chọn ai được đi, Mỹ có thể phong tỏa chính cảng xuất khẩu dầu lớn nhất của Iran tại đảo Kharg. Nếu tàu Mỹ không được đi qua Hormuz, thì không một giọt dầu nào của Iran được phép rời khỏi vịnh. Đây là đòn "gậy ông đập lưng ông" đánh thẳng vào nguồn thu quốc phòng của Tehran.
- Mỹ có thể áp đặt lệnh trừng phạt lên bất kỳ ngân hàng hay công ty vận tải nào của bên thứ ba (kể cả Ấn Độ hay Trung Cộng) nếu họ chấp nhận cái gọi là "hành lang an toàn" của Iran. Thông điệp là: "Các ông có thể có dầu của Iran, nhưng các ông sẽ mất quyền truy cập vào hệ thống tài chính toàn cầu dựa trên đồng USD."
- Để ngăn chặn Iran dùng giá dầu làm vũ khí, Washington có thể phối hợp với các nước IEA xả kho dự trữ quy mô lớn để dìm giá dầu. Điều này làm giảm giá trị của mỗi thùng dầu mà Iran cố gắng lén lút bán ra, biến nỗ lực của họ thành "công dã tràng".
- Đẩy mạnh khai thác nội địa tại Mỹ để thay thế nguồn cung thiếu hụt, tự chủ năng lượng hoàn toàn để biến sự đe dọa tại Hormuz thành một yếu tố không còn trọng yếu đối với an ninh quốc gia Mỹ.
- Tấn công vào hệ thống nhận diện tàu bè và điều hành cảng của Iran. Khiến các lực lượng ven biển của Iran không thể phân biệt được đâu là tàu bạn, đâu là tàu “thù”.

- Việc phong tỏa và căng thẳng quân sự sẽ khiến lạm phát tại Iran phi mã. Mỹ có thể tận dụng điều này để khuếch đại các thông điệp phản kháng, cho người dân Iran thấy rằng chế độ đang ném tương lai của họ vào các canh bạc địa chính trị vô ích.
Iran đang vũ khí hóa eo biển Hormuz. Đây là một trò chơi “cùng chết”. Nếu thế giới chấp nhận luật chơi "chọn lọc" này của Tehran, chúng ta đang gián tiếp khai tử nguyên tắc tự do hàng hải quốc tế. Mỹ và các đồng minh cần một câu trả lời đanh thép hơn là sự im lặng. Sức mạnh không thể được đáp lại bằng sự mặc cả, nó phải được đối trọng bằng một sức mạnh áp đảo hơn để khẳng định rằng: Huyết mạch của thế giới không phải là tài sản riêng của bất kỳ chế độ độc tài nào.

Không có nhận xét nào: