Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

CHUYỆN ĐỜI SUY NGẪM - ST


Bạn ăn lòng lợn ngon lành - dù nó từng là chỗ chứa phân. Nhưng đưa bạn cái bát từng đựng phân, dù rửa sạch cỡ nào - đố bạn dám dùng. Nước rửa chân mình - không ai lấy để rửa mặt. Nhưng nước hồ bơi ngâm hàng ngàn cái chân thiên hạ - bạn vẫn ngụp lặn cười đùa. Đũa người khác dùng qua - ta chê mất vệ sinh (ai chê nhỉ?) Môi người khác từng hôn người cũ - ta lại hôn say đắm (phổ biến nhưng không phải 100% đâu nhé). Nhà có người chết - cho tiền cũng không dám ở. Đồ cổ đào từ mộ người chết - lại bỏ tiền tỷ tranh nhau mang về trưng. Hóa ra, trên đời chẳng có gì là sạch sẽ tuyệt đối.
<!>
Sạch hay bẩn không nằm ở vật chất. Nó nằm ở việc bạn có chấp nhận hay không mà thôi.

KHI BẠN NUÔI MỘT CON CÁ, nó chết - bạn buồn cả ngày.
Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết - bạn thậm chí không hề biết.
Tôi đứng ở tầng 1, có người chửi - tôi giận run.
Tôi đứng ở tầng 10, có người mắng - tôi ngỡ họ đang chào mình.
Tôi đứng ở tầng 100, có người mắng - tôi chỉ thấy.... thành phố quá đẹp đi.
Cùng một chuyện. Chỉ khác vị trí. Và cảm xúc thay đổi.

Nếu bạn nói: “Tôi thích vợ người khác.” → nghe rất thiếu đạo đức.
Nhưng nếu bạn nói: “Người tôi thích... đã trở thành vợ của người khác.” → Nghe lại thấy rất... đáng thương.
Nếu bạn nói: “Tối nay anh muốn ngủ với em.” → bạn bị gọi là đồ lưu manh.
Nhưng nếu bạn nói: “Sáng mai anh muốn cùng em thức dậy, ngắm bình minh.” → bạn trở thành chàng trai lãng mạn (thích rồi thì nói sao chả được nhỉ?).

Nếu bạn nói: “Một nữ sinh viên ngày đi học, đêm làm tay vịn.” → người ta nghĩ cô ấy sa đọa.
Nhưng nếu bạn nói: “Cô ấy tối làm tay vịn, ngày vẫn đi học đại học.” → người ta lại thấy cô ấy... nghị lực.
Đánh mãi vẫn thua - nghe như kém cỏi.
Thua mãi vẫn đánh - nghe như dũng cảm.
Sự việc vẫn y như vậy thôi. Chỉ cần đổi cách gọi tên, kết quả cảm nhận đã khác.

Sói săn mồi vì gia đình - người ta gọi là ác thú.
Ông chủ sa thải nhân viên - người ta gọi là tối ưu hóa.
Bạn đi mua hàng - bạn ghét người bán “cắt cổ”.
Bạn đi bán hàng - bạn ghét người mua mặc cả.
Bạn đi làm thuê - bạn thấy chủ bóc lột.
Bạn khởi nghiệp - bạn thấy nhân viên lười.
Vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau, nên “đúng - sai” trong đầu mỗi người cũng đổi khác.

Và có một thứ rất hay:
Khi bạn đi nhầm đường, Google không bao giờ mắng bạn. Nó chỉ bình tĩnh nói: “Đang lập lại lộ trình.”
Đời cũng nên như vậy. Đừng tốn thời gian hối hận chuyện đã qua. Việc của bạn là tiếp tục đi. Hãy cho phép mình đi sai. Nhưng đừng đứng lại để tự trách.
Vì dù đúng hay sai... bạn vẫn phải đi tiếp.

Đúng sai chỉ là trò chơi của góc nhìn.
Khi bạn giàu, lỗi lầm là trải nghiệm.
Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng chỉ là vùng vẫy.
Muốn thiên hạ bớt khắt khe?
Thay vì giải thích, hãy thay đổi vị thế.

Sưu tầm

Không có nhận xét nào: