Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2017

GIẾNG LÀNG - KD


Hình ảnh nội tuyến 1
<!>
Hình ảnh nội tuyến 2
Hình ảnh nội tuyến 3Hình ảnh nội tuyến 4
Hình ảnh nội tuyến 5Hình ảnh nội tuyến 6

Hình ảnh nội tuyến 7


Về quê, tìm lại giếng làng
Lối quen mà cứ ngỡ ngàng bước chân

Bao phen trời đất xoay vần
Làng xưa, xóm cũ mấy lần đổi thay.
Nép sau vườn dưới vòm cây
Hình ảnh nội tuyến 8Lòng băn khoăn: có phải đây giếng làng?

Hỡi người duyên số dở dang
Nhớ chăng đêm ấy… trăng vàng chung soi
Lỡ tay thương chiếc gàu rơi
Làm xao lòng giếng… một thời vụng yêu

Hình ảnh nội tuyến 9
Giếng làng thuở ấy trong veo
Chia khắp thiên hạ: giàu, nghèo, hèn, sang…
Gái làng tắm nước giếng làng
Tóc càng óng mượt, da càng mịn thơm!

Bây giờ nước có đầy hơn
Chạnh buồn tên giếng không còn từ lâu
Hình ảnh nội tuyến 10
Bâng khuâng cầm lại dây gàu
Buông tay nhè nhẹ… sợ đau giếng làng.

Hình ảnh nội tuyến 11
Miền quê Tây Nam bộ có nhiều nơi quanh năm nước ngọt, trong khi nơi gần biển nước mặn suốt cả bốn mùa, những nơi khác, xa biển hơn một chút lại có nước ngọt vào mùa mưa và mùa nắng thì nước chuyển sang mặn. Những noi nước mặn, nước lợ, người ta thường đào giếng để lấy nước sử dụng. Những cái giếng lớn dùng chung cho cả xóm, dân gian gọi là giếng làng.
Đất đào giếng phải là đất sét dẻ, để nước không thoát, nước mặn bên ngoài không tràn vào. Và đặc biệt là phải có độ lớn chừng nửa công đất để cho nhiều nhà xài chung.
Sau khi có nhà nào đó đồng ý cho mượn đất, trai làng hẹn nhau cùng nhau đào một vài ngày mới xong. Giếng đào sâu vài ba thước tây. Nếu đào cạn một vài mùa phải mấy công sên vì bùn lắng. Giếng nước đào mấy mùa đầu thường còn phèn lắng nên nước chưa tốt. Chừng đến mùa thứ hai, thứ ba nước bắt đầu trong mát, ngon lành.
Xung quanh bờ giếng cỏ ống, cỏ chỉ thường hay mọc nhiều, nên người ta cũng phải chịu khó cắt chúng đi.
Giếng đào sâu, nước trong vắt. Người ta đến giếng dùng đôi đòn gánh gánh nước về để lóng uống, nấu ăn hay giặt giũ.
Câu chuyện những đêm trăng, gió mát trai gái gánh nước rồi nên duyên chồng vợ đã trở thành đề tài cho bao tác phẩm thơ ca, nhạc họa ra đời. Xin minh họa bằng một đoạn lời bài ca cổ nhạc Gánh nước đêm trăng của soạn giả Viễn Châu:
"Sương thu lạnh bao trùm khắp nẻo
Hình ảnh nội tuyến 12
Trăng đêm nay dìu dịu cả không gian
Tôi với em gánh nước cạnh đình làng
Mùi cỏ dại mơ màng trong đêm vắng, …"

Ở những cái giếng làng ấy, người ta còn trồng sen, súng. Sáng sớm, bông nở tím ngát làm cho không gian đồng quê thêm thơ mộng như bức tranh vẽ.
Bông súng nở ngát, người dân trong vùng đến hỏi xin chủ nhà, là người có đất cho đào giếng dùng chung ấy, rồi nhổ vài cọng về nhà lặt sạch bóp giấm chấm cá kho, mắm kho hay nấu canh chua, … bữa ăn dân dã mà đậm đà tình nghĩa biết bao.

Không có nhận xét nào: