Vụ án hai cha con ông Lê Văn Lành-Lê Gia Bảo cùng đồng phạm bị tuyên án tổng cộng hàng chục năm tù vì cưỡng đoạt hơn 1,5 tỷ đồng của 30 cảnh sát giao thông đang gây nhiều tranh luận về tính cân xứng của hình phạt trong hệ thống tư pháp Việt Nam. Theo bản án sơ thẩm, hành vi quay lén sai phạm rồi dùng để uy hiếp nhằm lấy tiền bị xác định là “cưỡng đoạt tài sản”, một tội danh nghiêm trọng. Tuy nhiên, điều khiến dư luận chú ý là mức án rất nặng, lên tới 15 năm tù cho ông Lành và 12 năm 6 tháng tù cho người con.
Nếu so sánh với nhiều đại án tham nhũng gây thất thoát hàng nghìn tỷ đồng ngân sách hoặc ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, tính mạng của người dân, mức án này khiến không ít người đặt câu hỏi về sự chênh lệch trong cách áp dụng công lý. Bởi trong nhiều vụ án kinh tế lớn, các bị cáo thường được xem xét giảm nhẹ đáng kể nếu “thành khẩn khai báo”, “có nhiều đóng góp”, “khắc phục hậu quả” hay có yếu tố tuổi tác, bệnh tật.v.v...
Chính vì vậy, dư luận đang đặc biệt quan tâm đến khả năng mức án dành cho cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến sẽ ra sao nếu bà bị truy cứu trách nhiệm trong các sai phạm liên quan ngành y tế thời kỳ mình quản lý ? Với thông lệ xét xử hiện nay, khả năng bà Tiến nhận mức án quá nặng như các vụ hình sự thông thường là không cao. Nếu có yếu tố sức khỏe, tuổi tác, thái độ hợp tác hoặc nộp lại tài sản, mức án có thể được giảm đáng kể so với kỳ vọng của công chúng.
Điều này phản ánh một thực tế gây tranh cãi lâu nay: cùng là vi phạm pháp luật, nhưng những người có địa vị chính trị hoặc từng giữ chức vụ cao thường có nhiều cơ hội được '' giảm nhẹ” hơn nhiều so với người dân bình thường.
Và chính cảm giác tồn tại hai tiêu chuẩn công lý khác nhau mới là điều khiến xã hội day dứt nhất. Chưa kể ''giảm án sau khi khắc phục hậu quả'' chính là yếu tố khuyến khích cán bộ tiếp tục tham nhũng và lò đốt củi do ông Trọng đốt lên sẽ chẳng bao giờ TẮT LỬA !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét