Xin mời Quý Vị xem những lời đối đáp rất thú vị không thể nào mà bỏ qua được của một Trung đội trưởng Nghĩa Quân tên là Nguyễn Văn Mới vẫn cầm súng chiến đấu cho tới ngày 6 tháng 5 năm 1975 là sau cái ngày mà bọn cộng sản Bắc Việt xâm chiếm được nước Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam Việt Nam vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Những ai chưa biết về nước Việt Nam Cộng Hòa thì hãy đọc câu chuyện dưới đây để hiểu rõ hơn về cuộc chiến đấu vì chính nghĩa của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chống trả lại sự xâm lược của đảng cộng sản Bắc Việt.
<!>
Vào tháng 12 năm 1970, Trung đội trưởng Nghĩa Quân Nguyễn Văn Mới được Tướng Ngô Quang Trưởng, khi đó còn là Thiếu Tướng Tư lệnh Quân đoàn IV thuộc Vùng IV Chiến thuật bắt tay để khích lệ và khen thưởng về những chiến công của chú.
Sau đây là cuộc nói chuyện giữa chú và tôi vào năm 2016:
– Rất vui khi được nói chuyện với chú. Chú có thể cho biết tên tuổi, cấp bậc và đơn vị?
– À, tôi tên là Nguyễn Văn Mới, chức vụ cuối cùng của tôi là Trung đội trưởng Nghĩa Quân.
– Ngày 30/4/75 chú còn ở trong quân đội?
– Tụi tôi vẫn chiến đấu cho tới ngày 6/5/75…
– Nghĩa là chú vẫn còn cầm súng sau ngày 30/4/75?
– Tụi tôi vẫn tiếp tục chiến đấu mặc dù đã biết có lệnh đầu hàng.
– Chú nghĩ gì về cuộc chiến tranh Việt Nam?
– Rất đơn giản: Bên mình là nước Việt Nam Cộng Hòa phải tự vệ vì bị phía bên kia là cộng sản Bắc Việt tấn công. Nếu buông súng là đồng nghĩa với cái chết…
– Chú có thể giải thích rõ hơn một chút.
– Tụi nó đánh mình, phá hoại nhà cửa đất nước mình, bổn phận của mình là phải chống trả để tự vệ. Cũng giống như mọi người bị cướp xông vào nhà, mình không muốn vợ con bị hại thì mình phải chống trả lại.
– Nhiều người cho rằng chiến tranh Việt Nam là chiến tranh ý thức hệ, chú nghĩ sao?
– Ý thức hệ cái con mẹ gì! Lính Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu để tự vệ, chiến tranh ý thức hệ là sản phẩm của mấy cha, mấy mẹ trí thức chồn lùi, sa lông. Mấy cha mấy mẹ muốn chứng tỏ mình học giỏi, thông minh hơn người khác nên mới chế ra cái vụ ý thức hệ để hù con nít…
– Vậy đánh nhau giữa Bắc Việt và Nam Việt không phải do ý thức hệ?
– Để tôi cho em một thí dụ dễ hiểu: nếu đảng cộng sản Bắc Việt không đưa lính vào xâm lược miền Nam, và không xúi giục đám Việt Cộng, thì liệu chiến tranh có xảy ra hay không? Nếu tụi nó cứ ở yên ngoài đó mà xây dựng chủ nghĩa cộng sản của tụi nó thì dân miền Nam có cần phải đi lính không? Trả lời được câu hỏi này, em sẽ thấy chẳng có ý thức hệ con mẹ gì hết!
– Có người lại cho rằng chiến tranh Việt Nam là nội chiến, chú đồng ý không?
– Theo sự suy nghĩ của tôi thì nội chiến là người cùng một nước đánh nhau vì tranh giành hay bất đồng gì đó. Chẳng hạn như cuộc nội chiến Nam Bắc phân tranh của Hoa Kỳ từ năm 1861 cho tới năm 1865.
Ngược lại, nước Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của đảng cộng sản miền Bắc là hai nước độc lập, với hai chế độ khác nhau thì đâu phải anh em trong một nhà. Một bên thì theo chế độ tự do, và dân chủ còn bên kia thì theo chế độ cộng sản, nên hoàn toàn là hai quốc gia khác nhau một trời một vực.
– Nói về anh em trong nhà lại có người cho rằng miền Nam và miền Bắc đánh nhau theo kiểu huynh đệ tương tàn. Chú nhận xét thế nào?
– Đó là ý nghĩ của đám trốn lính. Tụi này là thứ hèn nhát sợ chết nên phải chế ra cái vụ huynh đệ tương tàn để từ chối đi lính. Tụi nó nại cớ không muốn bắn vào anh em để trốn lính.
– Một người viết cho rằng Việt Nam Cộng Hòa điên cuồng chống cộng. Tác giả này còn đưa ra hình ảnh của hai nhân vật mà tác giả gọi là đại diện của hai quân đội. Một anh tên Lưu Quang Vũ lính miền Bắc, và Nguyễn Bắc Sơn của Việt Nam Cộng Hòa. Tôi xin phép đọc thơ của cả hai cho chú nghe (đọc thơ)…
– ĐM thằng nào viết ngu vậy?
– Chú có vẻ tức giận… xin chú cho biết lý do…
– Việt Nam Cộng Hòa mà điên cuồng chống cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt cả trăm ngàn tù binh nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ biết cầm súng cũng như chưa bao giờ hiểu biết về cộng sản. Chú em về biểu thằng chả đọc bài của Trần Đức Thạch, cựu lính trinh sát cộng sản về vụ thảm sát ở miền Đông. Hèn gì nước Việt Nam Cộng Hòa mất sớm chỉ vì còn có nhiều người quá khờ khạo và ngu xuẩn! Cha tác giả này chắc không biết gì về vụ Tết Mậu Thân 1968, Đại Lộ Kinh Hoàng 1972, Trường tiểu học Cai Lậy 1974… Tui nói cho chú biết, bọn lính cộng sản được chính huấn là đằng trước mũi súng của tụi nó kể cả con gà, hoặc con chó đều là kẻ thù. Cho nên chúng nó bắn giết người dân vô tội không biết gớm tay. Có được bao nhiêu người trong đám lính cộng sản giống như ông Lưu Quang Vũ nào đó? Còn cha Nguyễn Bắc Sơn làm thơ để giải sầu, chứ đâu có sĩ quan nào đem bi-đông rượu đi hành quân? Lính khát thì cần nước chứ đâu cần rượu, hơn nữa giữa trận tiền mà say rượu thì chỉ huy sao được? Mạng sống của lính nằm trong tay mình, đâu có giỡn chơi được?
– Xin phép hỏi chú câu khác: Chú có thể kể lại diễn biến những ngày cuối cùng tại sao chú vẫn còn cầm súng cho tới sau 30 Tháng Tư?
– Tôi là trung đội Trưởng Nghĩa Quân. Nhiệm vụ của tôi là đóng đồn ở địa phương. Có mười tám anh em dưới quyền chỉ huy của tôi. Ngày đầu hàng tôi biết tụi du kích sẽ không tha mạng nếu bị bắt sống, do đó tôi đã ra lệnh anh em giải tán về nhà. Còn tôi thì xách cây M16 vô rừng. Tôi tính thí mạng cùi, nếu bị phát giác thì trước sau gì cũng chết, vậy nên chọn cái chết cho đáng. Trong số mười tám anh em có sáu thằng tình nguyện theo tôi.
– Rồi sau đó thì sao?
– Khi thấy êm êm tôi nói tụi nhỏ giải tán, trốn đi xứ khác đừng trở về nhà…
– Vậy là chú không trở về nhà? Chú có ân oán gì với du kích địa phương không?
– Thì chiến tranh mà, tránh sao được…
– Vậy có lần nào chú bắn tù binh khi bắt sống không?
– Để tôi kể cho em nghe vụ này: một lần lính đi phục tóm được du kích dẫn về trình diện tôi. Thằng du kích cỡ khoảng mười bốn mươi lăm tuổi, nhìn đã thấy ngờ ngợ. Tới chừng hỏi ra mới biết là con trai của thằng Ba Cội…
– Ba Cội là ai vậy?
– Bạn cùng quê, lớn lên nó theo cộng sản … Nó là đội trưởng du kích, tụi tôi thỉnh thoảng cũng chạm nhau…
– Rồi chú xử con Ba Cội ra sao?
– Xử gì, con nít mà… tôi đá đít, bạt tai nó mấy cái rồi đuổi về. Tôi biểu nó: nói với tía mày có ngu thì ngu một mình, đừng có xúi dại con mình đi theo cộng sản. Vụ này Ban 2 Chi Khu làm hồ sơ chuyển tôi lên quận. Cũng may ông quận biết tánh khí của tôi nên vỗ vai cười cười rồi cho tôi về. Ổng biếu tôi chai rượu rồi nói: Tôi biết anh mà anh Mới…
– Sau này chú gặp lại Ba Cội không?
– Không, Ba Cội chết rồi. Bị Thám Sát Tỉnh dứt…
– Còn con Ba Cội?
– Nghe nói nó qua công an bây giờ làm lớn lắm. Thời gian tôi trốn, nó có ghé nhà vợ tôi hỏi thăm và cho mấy chục kí gạo. Nghe nói nó có cám ơn tôi…
– Rồi chú ra trình diện hay bị bắt?
– Bị bắt. Trốn hoài mệt quá, cũng mấy năm sau nhớ vợ con mò về thăm…
– Chú bị bao lâu?
– Ba năm tám tháng mười bốn ngày!
– Vậy sao chú không xin đi HO?
– HO gì tôi, mình đâu phải sĩ quan, mà chữ Anh chữ U mình đâu có biết gì…
– Sau khi trở về nhà, chú có bị khó dễ gì không?
– Nói thiệt chú nghe, cộng sản tụi nó ghét lính Tổng Trừ Bị như Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân … một thì nó ghét tụi tôi mười nhưng đồng thời tụi nó rất sợ Nghĩa Quân như tụi tôi. Lính đánh giặc xong rồi rút, còn tụi tôi thì bị vướng vúi đủ thứ nào là tài sản, vợ con, xóm giềng và địa phương mình cho nên tụi tôi sống chết cũng cố thủ, vì vậy tụi nó đánh hoài mà không chiếm được. Chính vì thế mà tụi nó đì tôi sói trán, nhưng mình thua rồi thì cứ giả câm, giả điếc để mà sống cho qua ngày.
– Chú có cơ hội nào gặp lại mấy anh em dưới quyền?
– Có, hai thằng em bây giờ nghèo lắm, còn ba thằng đi vượt biên. Tội nghiệp, huynh đệ chi binh nên thỉnh thoảng tụi nó hùn tiền gởi về cho mấy đứa nghèo.
– Họ có giúp chú không?
– Có, mà tôi không nhận. Vợ con buôn bán cũng sống được, để dành cho mấy đứa em còn khổ hơn mình.
– Xin phép chú được hỏi một câu về chính trị: Có vài người đang hô hào hòa hợp hòa giải với đảng cộng sản Bắc Việt thì chú nghĩ sao?
– Tôi cảm ơn chú em đã tôn trọng mà hỏi tôi, cỡ Trung đội trưởng Nghĩa Quân học hành bao nhiêu. Nhưng như tôi đã nói hòa hợp hòa giải là anh em trong nhà có chuyện xích mích mới ngồi xuống mà nói chuyện. Còn đàng này nước Việt Nam Cộng Hòa của mình bị Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của đảng cộng sản Bắc Việt đánh chiếm thì làm sao mà có chuyện đó. Tôi hỏi chú em: Trung cộng đánh chiếm Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, … Liệu dân mấy nước đó có chịu hòa hợp hòa giải với Trung cộng không?
– Bây giờ nói chơi cho vui một chút, chú biết Nguyễn Tấn Dũng chớ?
– Biết…
– Thí dụ nếu ngày xưa chú đi kích bắt được Nguyễn Tấn Dũng thì chú làm sao, cha này nghe nói trước đây cũng là du kích mà…
– Nguyễn Tấn Dũng lúc đó chắc cũng bằng cở cháu của tôi. Hồi đó nếu mà bắt được hắn thì tôi cũng bộp tai và đá đít vài cái rồi gởi về cho Ban 2 mà thôi.
– Nếu chú biết trước Nguyễn Tấn Dũng sẽ là Thủ Tướng của đảng cộng sản Bắc Việt sau này chú tính sao?
– Làm sao biết được? Nhưng như chú em nói, nếu có thiên lý nhãn thấy được vị lai tôi sẽ tính cách khác!
– Cách nào chú có thể cho biết…
– Bí mật quân sự mà chú em, làm sao cho biết được… Thì cũng cỡ như người nhái Mỹ với Osama Bin Laden vậy thôi (cười…). Vậy chớ bây giờ hỏi vui chú em điều này: đố chú em biết đám mới về hưu kỳ rồi như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng thì họ đang làm gì? Bí hả? Tụi nó đang viết kiến nghị! Thằng cộng sản nào về hưu cũng giỏi viết kiến nghị hết. (cười…)
– Cụng ly cái, chú Mới… Tôi thấy chú lớn tuổi rồi và cũng đã cống hiến hết mình phần vụ của mình cho Tổ Quốc. Giả sử bây giờ nếu đất nước Việt Nam Cộng Hòa cần, chú dám cầm súng trở lại không?
– Già rồi, giờ chỉ nghỉ ngơi và vui với con cháu. Nhưng nếu phải chiến đấu để lấy lại đất nước Việt Nam Cộng Hòa từ bất cứ ai, có chết tôi cũng chịu chú à. Cầm súng không nổi thì cầm dao, hay bất cứ cái gì…
– Chiến tranh qua rồi, giờ nghĩ lại chú có thấy căm thù lính bên kia không?
– Không, lính chỉ biết làm theo lệnh. Căm thù là căm thù cái đám lãnh đạo. Đám này đã lừa gạt lính của nó vào trong miền Nam chết cả triệu. Cả triệu gia đình ngoài Bắc mất người thân đến nỗi không có cái xác mà chôn. Hồi đó thiếu gì dịp bắn chết tù binh rồi quẳng xuống sông phi tang mà mình làm không được, vì ngoài chiến trường bắn nhau thì được nhưng đã bắt tù binh rồi là tôi chuyển qua cho Ban Hai thẩm vấn, coi như mình xong nhiệm vụ. Cũng là con người với nhau, ai cũng có gia đình, cha mẹ, vợ con chứ sung sướng gì mà bắn người đã ngã ngựa?
– Theo chú những người cộng sản có nghĩ như vậy không?
– Tôi đã nói rồi, tụi nó được chính huấn coi mỗi thứ trước đầu súng là kẻ thù, cần phải giết hết. Thương binh của nó mà nó còn giết để phi tang, huống hồ gì lính của mình. Bởi vậy mình thua nó vì phía bên mình còn nhân đạo quá!
– Dạo này có nhiều cuộc biểu tình về môi trường mà lượng người tham gia không đông. Có vẻ như dân Sàigòn rất thờ ơ cho chính tương lai của đất nước và của gia đình họ. Chú có ý nghĩ gì không?
– Giỡn mặt hoài chú em mày! Để tôi nói cho chú em mày rõ: dân Sàigòn thứ thiệt thì một là định cư ở nước ngoài, hai là chết trong tù, ba là đi vượt biên chết ngoài biển hết. Còn dân “Sàigòn” bây giờ đa số toàn là tụi Bắc Kỳ 75. Tụi này thừa hưởng biết bao nhiêu quyền lợi từ “bác” và “đảng” nên đâu có ngu gì chống lại đảng cộng sản! Cỡ phân nửa Sàigòn bây giờ là dân nguyên thủy Việt Nam Cộng Hòa thì cộng sản sẽ không còn con đường nào mà sống!
– Chắc chú biết chuyến thăm của Obama. Ổng còn ghé ăn bún chả rồi thăm chùa Tàu gì đó ở Sàigòn ….
– Biết chớ, có điều Tổng Thống của chú em đã đi lộn chỗ rồi! Đáng lẽ ổng phải ghé mấy cái quán “phở chửi”, “cháo mắng” để biết văn hóa của Xã Hội Chủ Nghĩa nó như thế nào… Thay vì viếng chùa Tàu ổng nên đi thăm Nguyễn Trường Tô và Sầm Đức Xương (mấy thằng cô hồn các đãng môi giới và mua trinh nữ sinh) để học thêm về “đỉnh cao trí tuệ của loài người…”
– Chú Mới vui quá! Cảm ơn chú về cuộc nói chuyện này. Chú có muốn nhắn gì với anh em không?
– Ai?
– Những người lính cùng chung chiến tuyến ngày xưa của chú.
– À, vậy thì tôi xin có đôi lời: Thưa các chiến hữu, tôi là Nguyễn Văn Mới, Trung đội trưởng Nghĩa Quân xin có lời chào hỏi anh em mình. Tôi chỉ muốn nói là tôi rất hãnh diện vì đã từng chiến đấu dưới lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa như các chiến hữu. Tuổi trai trẻ của tụi mình đã không bị phí phạm. Tôi cũng có nhiều dịp gặp anh em thương phế binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, thỉnh thoảng ngồi uống cà phê, hút điếu thuốc với nhau để tâm tình và ôn lại chuyện cũ. Các chiến hữu coi vậy chớ hãnh diện lắm vì đã cống hiến một phần thân thể của mình cho đất nước. Khổ thì có khổ, nhưng cho tới ngày chết tụi tôi còn ở trên quê hương, không bao giờ mất đi niềm hãnh diện từng là người lính Việt Nam Cộng Hòa.
Chú thích: Đã xóa rất nhiều chữ ĐM (và tiếng khề khà rượu đế chưng cất tại nhà, loại rượu hạng nhất) để bài viết này dễ đọc, và hay hơn. Những lời tâm sự của chú xuất phát từ tận đáy lòng của chú, cũng như sự tin tưởng lẫn nhau giữa chú, và tôi sau hơn hai chục năm quen biết. Cám ơn chú Mới. ĐM cộng sản hả chú Mới? Ô Kê Sa Lem chú Mới!
San Jose, ngày 9 tháng 4 năm 2026
David Tran
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét