THÁNG TƯ BUỒN
Tháng tư khói lửa ngày không đợi
Nháo nhác người đi trốn biển khơi
Sài gòn hãi sợ im tiếng thở,
Phố xưa buồn mãi tận phương trời!
Nháo nhác người đi trốn biển khơi
Sài gòn hãi sợ im tiếng thở,
Phố xưa buồn mãi tận phương trời!
SÀI GÒN THÁNG TƯ
Thành phố xôn xao lúc loạn về
Người dân lắm lét sống như mê
Sài Gòn năm tháng trông xơ xác!
Nghèo đói, lất lây khắp vỉa hè.
Người dân lắm lét sống như mê
Sài Gòn năm tháng trông xơ xác!
Nghèo đói, lất lây khắp vỉa hè.
TRĂN TRỞ
Tháng tư gío lạnh phương này
Bỗng dưng ta muốn thật say quên đời
Rượu chưa nhấp, lòng chơi vơi!
Đã nghe tiềm thức vọng thời tóc xanh.
Chiến trường sinh tử mong manh
Mịt mù khói lửa vây quanh lối về!
Bạn bè bỏ lại cõi mê
Hồn phiêu rũ sạch lời thề năm xưa.
Còn ta ngơ ngẩn bốn mùa
Ngồi đây gẫm cuộc được thua tháng ngày
Xót đàn chim hạc chân mây
Bờ quê biển đảo đổi thay chia lìa!
Bãi hoang vùi dấu mộ bia
Đồi xưa cỏ mọc buồn kia lưng trời!
Đời như con sóng ngàn khơi,
Nâng tay ôm mặt khóc cười thế nhân,
Tháng tư buông súng nhục nhằn,
Về đây thao thức... chùm chăn mấy lần
Tha hương nghìn dặm gian truân,
Đời như sóng rẽ cũng phần lanh quanh!
Bao năm thiên hạ tranh giành
Riêng ta làm gã tốt xanh hững hờ…
Mê thơ hồn vẫn ngu ngơ
Ở đây lắm kẻ trở cờ rất nhanh!
Mùa xưa câm nín đã đành
Thời nay lại gặp cá con rối đời!
Xuân sang nhảy nhót vui chơi
Hạ về ca hát quên thời xa xăm
Tháng tư đốt nén hương trầm
Trong tim để khóc âm thầm cố hương.
Bỗng dưng ta muốn thật say quên đời
Rượu chưa nhấp, lòng chơi vơi!
Đã nghe tiềm thức vọng thời tóc xanh.
Chiến trường sinh tử mong manh
Mịt mù khói lửa vây quanh lối về!
Bạn bè bỏ lại cõi mê
Hồn phiêu rũ sạch lời thề năm xưa.
Còn ta ngơ ngẩn bốn mùa
Ngồi đây gẫm cuộc được thua tháng ngày
Xót đàn chim hạc chân mây
Bờ quê biển đảo đổi thay chia lìa!
Bãi hoang vùi dấu mộ bia
Đồi xưa cỏ mọc buồn kia lưng trời!
Đời như con sóng ngàn khơi,
Nâng tay ôm mặt khóc cười thế nhân,
Tháng tư buông súng nhục nhằn,
Về đây thao thức... chùm chăn mấy lần
Tha hương nghìn dặm gian truân,
Đời như sóng rẽ cũng phần lanh quanh!
Bao năm thiên hạ tranh giành
Riêng ta làm gã tốt xanh hững hờ…
Mê thơ hồn vẫn ngu ngơ
Ở đây lắm kẻ trở cờ rất nhanh!
Mùa xưa câm nín đã đành
Thời nay lại gặp cá con rối đời!
Xuân sang nhảy nhót vui chơi
Hạ về ca hát quên thời xa xăm
Tháng tư đốt nén hương trầm
Trong tim để khóc âm thầm cố hương.
TÀN CUỘC CHIẾN
Người lính trẻ lên đường ra chiến trận
Dù gian nguy nào có tiếc tuổi xuân
Vì tự do, cho sông núi vẹn phần,
Tay ghìm súng lòng không mang oán hận.
Tháng tư đến khắp nơi thành bãi chiến,
Người dìu nhau trốn chạy sợ làm bia.
Tiếng đạn bay, tiếng nổ, cánh tay lìa,
Chiến trường nóng máu thịt văng khắp phía.
Đôi giày đinh, mảnh nón sắt tả tơi
Chiếc nón cối rách bươm đầy máu sợi,
Dọc bên đường nhiều xác như lá rơi,
Đoàn lính trẻ ngày về xa vời vợi.
Trời tháng tư ngày máu lửa trập trùng
Mùi tử sĩ gío nồng tanh khói súng,
Mùi thây người nồng nặc lối mê cung,
Mỗi giây phút, từng thân người ngã rụng
Khép buồn vui hồn về cõi chân mây.
Chiến trường im, đời hằn nỗi ê chề,
Những đổ nát, những xác người lính trẻ.
Tàn chinh chiến khói ngút bay trần thế,
Hòa bình ơi, bạo lực chắn lối về!
XUÂN QUÊ
Dù gian nguy nào có tiếc tuổi xuân
Vì tự do, cho sông núi vẹn phần,
Tay ghìm súng lòng không mang oán hận.
Tháng tư đến khắp nơi thành bãi chiến,
Người dìu nhau trốn chạy sợ làm bia.
Tiếng đạn bay, tiếng nổ, cánh tay lìa,
Chiến trường nóng máu thịt văng khắp phía.
Đôi giày đinh, mảnh nón sắt tả tơi
Chiếc nón cối rách bươm đầy máu sợi,
Dọc bên đường nhiều xác như lá rơi,
Đoàn lính trẻ ngày về xa vời vợi.
Trời tháng tư ngày máu lửa trập trùng
Mùi tử sĩ gío nồng tanh khói súng,
Mùi thây người nồng nặc lối mê cung,
Mỗi giây phút, từng thân người ngã rụng
Khép buồn vui hồn về cõi chân mây.
Chiến trường im, đời hằn nỗi ê chề,
Những đổ nát, những xác người lính trẻ.
Tàn chinh chiến khói ngút bay trần thế,
Hòa bình ơi, bạo lực chắn lối về!
XUÂN QUÊ
Đợi em biết bao năm đời quá mỏi,
Mịt mờ nẻo về leo lét trăng soi.
Con suối biếc chảy ngoằn ngoèo trơ đáy
Mùa bão xưa còn rờn rợn đêm say!
Tưởng rũ sạch mạch sầu trong gối mộng,
Tìm lại nhau, tỉnh giấc vẫn hư không!
Nhúm tóc bạc cũng rụng dần lặng lẽ,
Hồn bay xa theo năm tháng hoang mê!
Ô! Có phải xuân về bên khung cửa ?
Tuyết bay bay trắng xóa cánh rừng thưa.
Chút nắng úa hạt vỡ nhòa trên lối,
Những mùa đi chỉ còn giấc đơn côi!
Thôi cứ để hồn ta xanh phố cũ,
Ôm dòng sông tìm lại bóng trăng thu,
Đời viễn xứ mỗi ngày thêm buốt gía,
Người xưa đây tình vỗ cánh mù xa!
Mịt mờ nẻo về leo lét trăng soi.
Con suối biếc chảy ngoằn ngoèo trơ đáy
Mùa bão xưa còn rờn rợn đêm say!
Tưởng rũ sạch mạch sầu trong gối mộng,
Tìm lại nhau, tỉnh giấc vẫn hư không!
Nhúm tóc bạc cũng rụng dần lặng lẽ,
Hồn bay xa theo năm tháng hoang mê!
Ô! Có phải xuân về bên khung cửa ?
Tuyết bay bay trắng xóa cánh rừng thưa.
Chút nắng úa hạt vỡ nhòa trên lối,
Những mùa đi chỉ còn giấc đơn côi!
Thôi cứ để hồn ta xanh phố cũ,
Ôm dòng sông tìm lại bóng trăng thu,
Đời viễn xứ mỗi ngày thêm buốt gía,
Người xưa đây tình vỗ cánh mù xa!
Đỗ Bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét