Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

NỖI BUỒN THÁNG TƯ: Chuyện… trăm năm 1. MỘT NGÀY (2021) - BÙI ĐỨC TÍNH


Ngày xưa, tuổi thơ ở miền Nam được vui sống hồn nhiên trong yêu thương của mẹ cha, được trưởng thành trong tình người và nền giáo dục khai phóng, nhân bản và dân tộc. Bây giờ, trẻ con trở thành hạt giống. Hạt giống để trồng người. Trồng người để chế độ cai trị được hưởng lợi trăm năm.Câu chuyện “Chuyện… trăm năm” được chia làm hai phần. Phần 1 có tựa đề là “Một Ngày”. Phần 2 có tựa đề là “Trên Quê Hương”.Và sau đây là Chuyện… trăm năm, phần 1: “Một Ngày”. Câu chuyện của … một ngày như mọi ngày, trên quê hương mình!
<!>
Mặt trời lên đến trưa, càng lên cao, tia sáng càng chói chang và nóng bức hơn. Nắng cháy bỏng các mảng da trần. Cái nóng từ trời cao đổ ập xuống, nung đốt không khí, làm hơi thở bị ngột ngạt, khó thở. Thế nhưng sức nóng của mặt trời vẫn không kịp đốt khô đi những dòng mồ hôi tuôn đổ ra không ngưng dứt trên làn da của những con người đang làm việc trên cánh đồng. Cánh đồng mênh mông đã không còn màu xanh của sự sống. Gió mạnh, từng cơn bất chợt ùa đến. Tiếng gió nghe như mang theo tiếng gào hú của muôn vàn sinh vật. Các lá cờ màu đỏ cắm rải rác quanh đó, theo gió mà tung đập phần phật. Trong tiếng loa phóng thanh vang dội ra rả liên tục, tiếng người ta nói và đọc. Người ta cứ hết đọc lại nói; không biết mỏi mệt, không hề ngưng dứt. Có lúc, tiếng nói nghe êm ái ngọt ngào, chứa chan hứa hẹn để khuyến dụ người nghe. Có lúc, giọng đọc chuyển sang gay gắt, để hăm he, đe dọa tất cả những ai chưa thuần phục. Các âm thanh hỗn tạp inh ỏi phát ra từ cái loa, từ cái đài phát thanh của Nhà Nước, báo cho vạn vật chung quanh nhớ rằng: nơi đây, có sự hiện diện của một uy lực tối cao đang cai trị đất nước này!

Lính quấn khăn sọc rằn, đeo băng đỏ trên cánh tay, ghìm súng đứng canh giữ khắp nơi. Những ai mang dấu hiệu màu đỏ ấy có uy lực lắm; có quyền thay cho đấng tối cao mà quyết định cho sự sống hay cái chết của tất cả mọi sinh mạng, tại nơi đây và khắp nơi trên đất nước hiện nay.

Trên cánh đồng đất đỏ, các dòng sinh vật dài ngoằn ngoèo di động chậm chạp; từ phía xa trông giống như dòng kiến đen tha mồi. Gánh đất nặng trĩu trịt, nhún nhấn kẻo kịt trên vai và đè vùi bàn chân ngập sâu hơn trong bùn lầy. Đây đó có tiếng ho khúc khắc, xen cùng tiếng lưỡi cuốc đập lên sỏi đất. Các âm thanh sống động ấy cho biết rằng họ là loài người, và họ còn sống. Những con người này trông như loài động vật hay những cái máy vô tri vô giác, lầm lũi di động, và chỉ được dừng khi kẻ điều khiển muốn chúng ngừng lại. Nếu như không cần dừng lại để trút cái gì đó vào bộ phận chứa nhiên liệu, trong những động vật giống như các cỗ máy vô tri giác ấy, mà chúng nó vẫn hoạt động được, thì chắc là chúng nó sẽ không bao giờ được phép ngừng làm việc. Khoảnh khắc dừng lại như thế, người ta gọi nó là giờ cho… “ăn”!

Ăn, vốn là một thứ cần yếu để các sinh vật sống và tồn tại. Ăn, trở thành một trong những động lực khó kiềm chế, đã thúc đẩy con người tranh giành, hãm hại nhau. Từ chỗ sống nhờ ăn, con người trở nên khổ sở vì ăn và chết cũng vì miếng ăn. Có lắm lúc, miếng ăn đã làm khổ và làm nhục con người. Chỉ vì quyền lợi của mình, người ta dễ quên đi bản tính ngần ngại khi phải bán rẻ người thân, bán rẻ bạn bè và bán cả lương tri; để cộng tác với kẻ cai trị.

Kẻ cai trị biết như thế!
Họ dùng miếng ăn để chứng tỏ uy lực của mình; một thứ uy lực vượt cao quyền năng của tất cả các đấng thiêng liêng!

Họ luôn tự hào mà chứng minh rằng:
Lời cầu nguyện đến các đấng thiêng liêng trong cơn đói khát đã không hiện ra với người cầu nguyện; nhưng chỉ một lệnh truyền của họ, thức ăn sẽ có ngay cho bất cứ ai chịu thần phục quyền lực của kẻ cai trị!
Kẻ cai trị có đầy quyền lực trên đất nước hiện giờ chính là Nhà Nước. Nhà Nước đang thay đấng thiêng liêng mà ban phát món ăn thức uống, chia chác phúc lợi, cho những ai biết ngoan ngoãn tuân theo mệnh lệnh của họ!

Dưới cơn mưa dầm hay ánh nắng gay gắt, từng muỗng chất đặc, chất lỏng, dính bùn đất, hòa với mưa, với mồ hôi, cùng vô số các thứ tạp nhạp mà trước đây người ta chỉ để cho loài thú vật ăn, bây giờ là thức ăn cho người bị tù đày; rồi cũng theo cơn đói mà trôi lọt xuống, nằm lõng bõng trong bao tử…

Ngày lại ngày!
Ngày dài rồi cũng qua đi khi mặt trời khuất bóng.

Tum!... Tum!
Tum!... Tum!
Tiếng trống thúc giục!
Đã đến lúc tù nhân bị lùa vào căn nhà dùng làm nơi hội họp hàng đêm.

Đêm tối, vạn vật bên ngoài biến thành những bóng đen kỳ dị, nghiêng ngả di động. Tiếng gió hú lộng từ ngoài đồng trống, nghe như hồn oan gọi nhau trỗi dậy và tìm về chốn trần gian. Những người tù rùng mình, ngồi co ro bó gối, hai cánh tay ôm chặt lấy đôi chân của mình để tìm hơi ấm, và cái gì đó để tựa vào. Buổi tối, họ không còn bị bắt phơi mình dưới nắng đổ lửa hay những cơn mưa dầm dề, nhưng lại là thời điểm khổ nhục và hãi hùng nhất trong ngày.
Tum!... Tum!... Tùm!
Rập!... Rập!... Rùm!

Theo nhịp trống, mười sáu bàn chân nhỏ thó của các thân thể thiếu nhi dậm rập-rập-rùm. Chúng mặc đồng phục, áo quần vải thô đen và cột cái khăn rằn màu đỏ. Vòng trẻ con dậm chân, vung tay, đập ngực; cứ thế mà xoay quanh viên cán bộ chủ lễ.
Ánh lửa của ngọn đèn dầu lung linh, chập chờn. Trên khoảng trống giữa nhà làng, đám trẻ con theo nhau nhún nhảy. Ngoại trừ hình dạng nhỏ thó, các đứa bé ấy không còn là trẻ con ngây thơ, như ngày nào. Tuổi thơ bây giờ phải học tin yêu nơi Đảng, phải làm theo lời dạy của Nhà Nước.

Tiếng trống tum-tum-tùm!
Tiếng vỗ tay rôm-rôm-rốp!
Rập!... Rập!... Rùm!
Trẻ con rút đầu gối cao đến ngang bụng, rồi dậm mạnh bàn chân trần đã chai lì trên sàn gỗ ghép bằng thân cây.

Tum!... Tum!... Tùm!
Theo tiếng trống, tiếng chân trẻ thơ dậm rập rập rùm. Những cánh tay gầy đét đánh đưa và từng lúc đồng loạt vung mạnh lên cao, rồi đập nắm tay nghe phình phịch lên lồng ngực ốm dẹp, lép xẹp của mình; nơi mà trái tim non trẻ có dòng máu của loài người đã bị truyền nhập cái chất đỏ man dại của kẻ cai trị. Đám trẻ như những sinh vật vô hồn; chúng cứ gục gục, gặt gặt, nhún nhảy, vung tay như thề nguyền. Tiếng viên cán bộ chủ lễ trong bộ đồ vải đen, quấn khăn rằn đỏ, qua loa phóng thanh vang dội:
- Chúa đã chết thật sự! … Không còn cứu giúp cho bất cứ một ai cả!

Hắn ngưng nói. Đôi mắt hắn đảo quanh phòng, rồi dừng lại dò xét những gương mặt tù nhân đang ngồi bên cạnh sân khấu. Hàng người tù ngồi phía trước thật khổ sở. Họ cố tránh né ánh mắt soi mói của kẻ có trọn quyền sinh sát, sao cho không bị hắn nghi ngờ, chất vấn.
Những người tù ngừng thở.
Thời gian chắc cũng cùng nỗi niềm, dừng lại, sững sờ, chết lặng…

- Bây giờ, chỉ còn có Đảng!…
Viên cán bộ nói tiếp. Kịp lúc cho các người tù thở ra. Vòng kim thời gian rón rén quay tiếp.

Một chút nhếch môi hé cười tự mãn, viên cán bộ nói:
- Nhớ cho kỹ như thế nhá! … Bây giờ chỉ còn có Đảng! … Chỉ còn có Đảng! …

Hắn ngừng lại cho tiếng trống vuốt đệm tum-tum-tùm, cùng tiếng chân dậm và tiếng vỗ tay, rồi cao ngạo tiếp lời:
- Đảng và Nhà Nước ta … sẽ lo liệu cho mọi người … sẽ ban phát tất cả các thứ… cho những ai biết trung thành với Đảng … và Nhà Nước ta!

Tum!... Tum!... Tùm!
Rập!... Rập!... Rùm!

Trong tiếng trống, nhịp chân và tiếng vỗ tay, gương mặt gã lạnh lùng, kiêu hãnh. Cứ ngay sau mỗi đoạn diễn thuyết lại là hoạt cảnh vung tay tuyên thệ. Nắm tay viên cán bộ vung lên; thề trung thành, thề phanh thây uống máu quân thù… và hội trường vang dậy tiếng hô:
- Nhất trí!... Nhất trí!... Nhất trí!
Đấy là cái thứ ngôn ngữ của Đảng và Nhà Nước.

Muốn hay không muốn, mọi người trong phòng đều phải vung tay và tung hô “Nhất trí!”
Tiếng hô “Nhất trí” vang dậy, kích động tuổi thơ. Đám trẻ con cúi gục đầu, và rồi hất cao mặt lên kiêu hãnh, chúng co gối rồi dậm mạnh chân, vung cao tay rồi đập mạnh lên ngực; tuổi thơ đã bị đắm chìm trong cơn mê hoặc. Đèn dầu cháy chập chờn, hắt ánh sáng vàng vọt lên khuôn mặt đen bóng mồ hôi của đám trẻ con. Những khuôn mặt hãy còn sót lại chút thơ ngây, giờ căng căng, quyết liệt, ánh mắt long lanh, ngây dại. Những đứa trẻ đã bị hút mất linh hồn; chúng cứ rập-rập-rùm mà lắc lư dậm bước một cách cuồng dại. Mảnh khăn quàng đong đưa theo các thân thể nhún nhảy. Trong ánh lửa chập chờn, màu khăn đỏ nhập nhòe, biến thành màu máu đỏ; trông như các mảng thịt bầy nhầy đẫm máu của nạn nhân, được dùng làm biểu tượng tế lễ thần linh, của loài người trong thời kỳ còn sơ khai!

Hoạt cảnh của trẻ con đêm nay, ngày lại ngày tiếp diễn trên khắp quê hương. Tội nghiệp cho tuổi thơ bây giờ. Tuổi thơ không còn là tuổi thơ. Tuổi thơ bây giờ đắm chìm trong những lời hát, những bài học… của chủ nghĩa gian dối lọc lừa.

Vòng trẻ con nhún nhảy cứ xoay tròn theo bài kích động hiến thân phục vụ cho Nhà Nước và chấm dứt bằng lời thề trung thành với Đảng tối cao. Âm thanh đêm nay vang vọng làm gai góc nổi cộm trên làn da.

Ánh đèn dầu vàng vọt!
Bóng đen chập chờn!
Màu máu đỏ…!
Tum!... Tum!... Tùm!
Rập!... Rập!... Rùm!
Tiếng trống!

Tiếng dậm chân và vỗ tay!
Tiếng trống dứt.

Đám trẻ con ngưng nhún nhảy, đứng ngẩng mặt hãnh diện. Ánh lửa bập bùng, lóe sáng ánh mắt không tình người của đoàn thiếu nhi khăn đỏ trình diễn đêm nay. Dòng máu trong các cơ thể bé nhỏ ấy đang sôi sục với ngọn lửa nung nấu căm hờn của gã cán bộ chủ lễ, nhân danh đấng tối cao là Nhà Nước.

Tiếng vỗ tay vang dậy!
Ai cũng phải vỗ tay.
Những người tù cũng phải vỗ tay theo.
Trẻ thơ và hoạt cảnh cho đêm nay được ngưng tại đó.
. .
Rồi toán tù nhân được lệnh rời phòng. Họ cố gắng che giấu mỏi mệt, chán chường. Những người tù cúi đầu, tránh các ánh mắt quanh mình; lủi thủi đi về nơi nằm ngủ đã được quy định.
Khu trại giam bây giờ không còn tiếng loa phóng thanh. Những câu đe dọa và lời nguyền rủa đã im vắng cho đến sáng sớm ngày mai. Trong tiếng gió đêm nay thoáng nghe vi vu hồn oan than khóc, gọi tìm nhau bên thân xác bất hạnh đã bị vùi dập trong đất lạnh…

Sức chịu đựng của một ngày dài nhấn chìm những người tù vào giấc ngủ rã rời. Giấc ngủ chập chờn. Cơn mê sảng thảng thốt trỗi dậy. Cơn đói trầm kha cùng nỗi khao khát tự do rát buốt trong lòng…
Bên ngoài gian nhà giam, có tiếng chân người bước rầm rập, thép súng và báng gỗ khua đập lách cách với dây đạn đeo trên người. Trong đêm, hàng đêm, những âm thanh đầy đe dọa làm giấc mơ đứt đoạn; bàng hoàng trở về với lo âu cho thân phận còn trong chốn tù đày. Đêm mơ giấc mơ yên bình với một sớm mai về; về bên người thân yêu. Ước mơ một ngày mai được trở lại làm người, còn được nói lời nói thật lòng, được thấy ánh mắt thơ ngây hồn nhiên và nụ cười tươi trẻ, được thấy trẻ thơ ngoan hiền, hát câu chân tình…
Ngày ấy, bao giờ?
Bây giờ, một ngày như mọi ngày!

(PHỤ LỤC)
Xin được gởi thêm trích đoạn từ Chương 5 / Thuyền Đời
Trân trọng cảm ơn,
Tính

Vũ vấn và đốt cho tôi điếu thuốc. Đứng hút thuốc, nhìn mưa đêm, mỗi đứa đều có lắm ưu tư, chẳng ai còn muốn nói với nhau tiếng nào. Đêm khuya, có tiếng súng gần khu trạm công an biên phòng, thường vì có tàu vượt biên bị đuổi bắt. Những ngày sau đó, lại phải chứng kiến cảnh bà con mình bị hành hạ, hay xác người vượt biển trôi dạt trên sông nước. Chúng tôi liên tưởng và lo cho trách nhiệm an toàn của mọi người trên ghe, trong ngày vượt biển, vì lắm điều nằm ngoài khả năng của ba anh em. Tính toán thành hay bại, sống hay chết, còn tùy thuộc vào Ơn Trên, vào số mạng may rủi.

Tôi mở thêm đèn trên mui ghe, và dùng đèn pha thường xuyên hơn, để tàu công an biên phòng nhận ra ghe mình. Và nếu như chúng nó có rình rập đâu đó, không nghi ngờ mà bắn bừa vào ghe chúng tôi. Cầm súng phục vụ cho đảng, họ đã được dạy bảo rằng: thà giết lầm, còn hơn bỏ sót.

Anh Ba, cầm tách nước trà lên mui, bảo chúng tôi:
- Cháo chín. Anh ăn xong rồi. Để anh coi lái cho, hai đứa xuống ăn cháo đi.

Giao cần lái cho anh Ba. Chúng tôi cám ơn anh, rồi tuột xuống bên dưới mui kiếm cháo ăn. Mặc dù không còn loại gạo thơm ngon, như thời trước khi bị cộng sản cướp nước, cháo của anh Ba nấu vẫn hấp dẫn lắm.

Anh Ba rất tỉ mỉ từ việc canh lửa, coi chừng nước, cách quậy cháo … Hạt gạo bong nhừ, tự mỗi muỗng cháo trắng cũng đã ngon, có thêm chút vị mặn mặn và béo của trứng vịt muối, thì ngon không thể tả. Không cần phải có thứ tôm hạng xuất cảng, trong các thùng của công ty, bên dưới khoang ghe.

Trong ngục tù cộng sản, cơm nấu từ gạo mốc, và sâu quện thành từng cục to hơn trái chanh, lại trộn các thứ khoai hư, khoai sùng. Trong cơn đói triền miên, thèm khát các thứ, người ta không kén chọn thức ăn. Hôm nào được bạn tù chia cho miếng nước cơm gạo sâu cùng khoai sùng đó, ai cũng thấy ngon vô cùng. Ngậm từng chút nước cơm, và nuốt chầm chậm chất nước béo ấy cho lâu hết. Nước cơm ấy quý vô cùng, nó còn giúp ngăn ngừa bệnh phù thũng. Tối nay, có gạo để nấu cháo như thế này, mấy anh em may mắn lắm rồi. Dân nghèo bây giờ chỉ còn biết mơ ước, mà không bao giờ có được bát cơm, nấu bằng hạt gạo như ngày xưa ấy. Thế đấy, đảng và quân cộng sản cưỡng chiếm miền Nam tự do lại gọi là: giải phóng!
..."

(“Chuyện… trăm năm” còn tiếp với Phần 2: Trên Quê Hương)

Bùi Đức Tính

Chuyện trăm năm (1) MỘT NGÀY - Bùi Đức Tính.pdf

Không có nhận xét nào: