Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng.
Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lại về chuyến thăm lịch sử này.
Clinton: Chú đi công tác bên đó thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Clinton: Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.
Clinton: Ờ, chuyện thường, anh cũng bị rồi. Sau đó đi đâu?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Clinton: Ừ, hàng hóa của họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ cũ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Clinton: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật?
Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn xe em lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Clinton: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ lúc bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Clinton: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên ranh ma quỷ quyệt lắm.
Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em báo cáo là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tàu đã làm ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.
Clinton: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill Clinton giống hệt anh thì sao.
Clinton: Thế chú có đi thăm biển Đông không?
Obama: Dạ có chứ, nó khoe với em là nó có “hàng mới” nếu muốn mua thì đến Walmart đặt hàng và chỉ vài tháng sau là có...
Obama: Dạ hàng không mẫu hạm “hình đầu con công ngủ” ạ.
Clinton: Thế còn nước cuối cùng chú đến thăm là nước nào?
Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa kia em có mấy ông chú đi lính nên em cũng có vài chỗ quen biết ở đó, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể.
Clinton: Thế vui vẻ chứ? Nước này hiện nay thân thiện lắm, không thù hằn mình như xưa nữa.
Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng...
Clinton: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó khói ra mù mịt chẳng còn nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu GPS mà lái đó.
Clinton: Thế nó lại chặn xe chú lại để chụp ảnh cưới à?
Obama: Dạ không ạ, dân ở đây vội vàng lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.
Clinton: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em chẳng còn biết em đi xe nào để chạy theo bảo vệ, chúng chạy lạc xe em mất.
Clinton: Thế tóm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc lá, quay ra đã mất mẹ đôi kiếng chiếu hậu ạ.
Clinton: Ôi giời ơi, anh nghe kể ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số điện thoại chưa anh cho số mấy thằng em?
Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Clinton: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?
Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước thì em thấy người Việt rất tuyệt vời! Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ trễ giờ. Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Ba Tàu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét