
Zip Zippo: Tui tin chắc rằng tác giả bài viết ngắn này đã nói thay được cho suy nghĩ của người miền Bắc khi họ nghĩ về miền Nam sau ngày 30.4.1975. Xét ở mặt nào đó thì phải nói là miền Nam đã giải phóng được tư tưởng của miền Bắc.<!->
Michael Nguyen : Đọc bài viết của bạn Nhơn Cao thì mình cũng xin tản mạn đôi điều về miền nam qua lời của bố mẹ và ông bà. Chuyện có thật quanh quẩn ở làng xóm mình thôi.

Ngày xưa ấy, khi mà người dân miền bắc là ông bà nội mình di cư vào Nam năm 1954, xuất phát từ tỉnh Thái Bình bây giờ, vì ông nội làm bên y tế nên xin được cái giấy để đưa bà nội của bố mình, tức là mẹ của ông nội ra Hải Phòng để chữa bệnh, thực chất là đi lên tàu của quốc tế do cố Tổng thống Diệm bấy giờ xin tài trợ được.
Khi ra tới Hải Phòng thì kế hoạch bị lộ, bố mình bị một chú bộ đội dẫn đi mất (sau này các cụ bảo người ta dẫn con để buộc bố mẹ ở lại). May mắn sao phút cuối thì ông bà nội tìm được bố mình do bố mình khóc to quá gây chú ý, còn chú bộ đội kia nhận là bố của bố mình nhưng bố mình bảo không phải, thế là mấy người nước ngoài dẫn bố mình tới chỗ trẻ lạc và ông bà nội mình tìm được con để lên tàu vào nam.

Thời mới vào ông bà kể rằng sướng lắm, được chính phủ cấp đất đã khai hoang, được trợ cấp ăn uống ba năm nhưng nghe đâu nhiều hơn ba năm, mà các cụ thì chả quen ăn bơ và pho mát nên toàn đổ cái lon phomat loại 4 lít ra gốc bầu gốc bí để lấy cái lon múc nước. Rồi chính phủ cho máy cày đi khai hoang ruộng hồi đó toàn cỏ lác với cỏ lăn, sau này khi cuộc sống đã yên ổn thì lại gặp chiến tranh.

Hồi đó cứ nghe nói việt cộng về là cả làng phải bỏ chạy vì ở ngoài bắc các cụ đã biết thế nào là việt cộng,mà mấy ông việt cộng đánh nhau thì cũng thôi, cứ nhè làng xóm dân ở mà chui vô đó đánh du kích nên dân phải bỏ làng mạc lại để cho quân chính phủ về đánh. Em của bà ngoại mình có chồng đi lính mà nghe đâu bảo là được mang theo vợ con ở trong mấy trại gia binh thì phải, nghe bà kể là làm vợ lính sướng lắm, sau đó ông tử trận năm mậu thân, về sau bà được cấp tiền tử sĩ tương đương một gia tài hồi bấy giờ, nếu so sánh thời giá bây giờ cỡ 6 tỉ vì số tiền đó mua được 6 mẫu ruộng, mà bây giờ 6 mẫu là 6 tỉ, mấy cậu thì được chính phủ nhận vô trường gì quên tên rồi nhưng được nuôi ăn học tới 18 tuổi.

Thời gian sau thì lính “giải phóng ” miền nam vô, xưng là lính cụ Hồ vô giải phóng miền nam, mang toàn nồi đất với mấy thứ đồ nguyên thủy vào để tặng nhân dân vì nghe nói miền nam khổ cực lắm.
Rồi các chú xin một bữa cơm. Thú thật là lúc đó ông bà nội sợ vãi cả cứt ra nên vội nấu cơm cho các anh ấy, lúc mang nồi gang với nồi nhôm ra nấu thì các chú ấy tròn mắt hỏi có phải bác là quan chức gì không mà nhà nấu cơm bằng nồi ấy, ông nội bảo ở đây ai cũng thế cả, các chú tẽn tò ra. Có chú kia hỏi bố thường ngày ăn cơm với gì? bố mình ngây thơ bảo thường là thịt heo, chú bên cạnh nhổ nước bọt đánh toẹt bảo ” nói phét, ăn thế có mà đào đất lên ăn à” . ông nội bảo ở đây ai cũng thế cả. Rồi sau “giải phóng” có bà cụ kia vô Nam thăm bà con, ghé nhà mình hỏi thăm, vừa mệt vừa đói nên hỏi xin bát chè tươi, ông nội đưa cho ly sữa nóng bà ấy uống một ngụm rồi nhổ toẹt ra đất bảo” xứ khổ, bát chè không có mà uống”

Có anh kia cũng vào Nam thăm bà con, vô quán thấy đá lạnh lạ quá mua làm quà, chú ấy cho vô bọc ni lông quấn kỹ rồi xách theo. vô tới nhà bà con mở ra thì chả còn gì chú ấy bảo “tiên sư bố bọn ăn cắp, giấu kỹ thế mà cũng lấy được, xứ man rợ” còn nhiều chuyện lắm và bảo đảm là sự thật nhé, à có chú kia thấy xe máy chả biết là cái gì hỏi một ông chú thì ông chú bảo đó là tivi, thế là chú ấy viết thư về nhà bảo ở trong nam tivi chạy đầy đường.
Thêm một số hình ảnh vào thời điểm 1975 sau khi bắc cộng tràn vô miền Nam và thấy được cuộc sống của dân miền Nam VNCH tại Sài Gòn Xưa như thế nào.
Nam Ròm xem loạt hình lần này …thấy hông ưa hông thích gì đi nữa thì cứ mà chửi …. cho hả giận ….nhưng làm ơn đừng chửi tục tĩu quá lố giùm cái nha …. cám ơn nhiều .











Dang Nguyen: Về thăm quê miền Bắc …mang hành trang và quà cầm tay nè

Hùng Đinh: Bây giờ không có phân biệt Bắc hay Nam, chỉ phân biệt 3 triệu và 90 triệu thôi à.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét