Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

VIỆT NAM: XỨ SỞ CỦA NHỮNG NGƯỜI HỌC NGHỀ ĐÓI! - NGUYỄN THIẾU NHẪN


“Cậu Việt, Khoảng hai mươi năm nữa hoặc hơn, nếu có tình cờ nào cậu đọc được câu chuyện này. Dĩ nhiên phải bằng Anh ngữ. Tôi hy vọng ngay từ bây giờ, khi cái truyện này được đăng tải trên các tạp chí Việt ngữ, sẽ có người chuyển sang Anh ngữ. Để ít nhất, người Mỹ hiểu được phần nào cái giá đau thương mà dân tộc Việt Nam phải gánh chịu sau ngày Mỹ bỏ rơi VN. Để đất nước Mỹ và người dân Mỹ - nơi đã cưu mang hàng triệu người tỵ nạn Đông Dương hiểu được rằng có một đất nước tên gọi VN ở đó nhân quyền bị xâm phạm thô bạo. Ở đó, người ta ném truyền đơn, vũ khí vào nhà thờ để phao vu linh mục;
<!>
Ở đó, người ta đưa những tên công an cạo đầu giả dạng thầy tu, mặc áo nâu sòng thông dâm phụ nữ, hãm hiếp gái tơ vào chùa gõ mõ tụng kinh để phá hoại niềm tin phật tử;
Ở đó, người ta bị bắt buộc phải thay trâu kéo cày để cấy lúa, thay trâu dẫm nát đất để đúc gạch xây thêm nhà tù;
Ở đó, người ta bị bắt buộc phải lấy tay quậy phân người lúc nhúc những giòi để trồng rau và ăn những rau đó;
Ở đó, người ta vì quá đói người ta phải tìm ăn tất cả những con vật động đậy từ cào, châu chấu đến cóc, nhái, ễnh ương, rắn rít, chuột chết, gà toi, heo dịch... để mà sống qua ngày...”

Trên đây là đoạn cuối truyện ngắn “Người đàn bà mang thai trên biển Đông” mà tôi đã viết trên đảo Bidong và hoàn tất ở Hoa Kỳ vào năm 1987 với ẩn dụ người đàn bà mang thai là đất nước Việt Nam hết bị Pháp, Nhật, Mỹ hãm hiếp và những đứa con là 3 triệu người Việt lưu vong một ngày nào đó sẽ quay về xây dựng lại đất nước khi chế độ CS bạo tàn đã sụp đổ. (*)

Trong các trại tù, Việt Cộng đã dùng cái đói để tàn phá nhân phẩm của những người tù.
Ngoài xã hội, chúng dùng chính sách hộ khẩu với sổ lương thực để súc vật hoá con người, bần tiện hóa nhân dân để bắt buộc người dân phải răm rắp nghe theo lệnh của chúng.
Sẽ có độc giả thắc mắc về mấy chữ “học nghề đói” ở cái tựa bài viết và sẽ thắc mắc tại sao trên đời này lại có cái nghề kỳ cục như thế, có phải là tôi bịa đặt ra? Xin thưa đây là chuyện có thực 100% và được kể lại bởi một vị Tiến sĩ đã “tốt nghiệp” nghề này kể lại trước khi chết.

Bài viết này xin không đề cập đến chuyện VC dùng chính sách hộ khẩu để súc vật hoá con người, bần tiện hoá nhân dân vì ai cũng biết điều này.
Bài viết này xin đề cập đến chuyện “học nghề đói” của hai nhà trí thức bị Đảng trù dập vì dính líu đến vụ án Nhân văn Giai phẩm là ông Nguyễn Hữu Đang và luật sư Nguyễn Mạnh Tường.

Ông Nguyễn Hữu Đang là người đã xây dựng lễ đài để ông Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập. Nhưng sau đó, ông đã bi Đảng trù dập vì dính líu đến vụ án Nhân văn Giai phẩm. Dĩ nhiên là ông bị đói triền miên. Về cuối đời, nơi cư trú của ông là một lõm đất cạnh lũy tre làng. Lõm đất vừa với thân người ốm đói của ông. Công việc mưu sinh hàng ngày của ông là đi nhặt các bao thuốc để đổi cóc, nhái của lũ trẻ để làm thức ăn! Ông này thì chỉ bị khổ mình vì ông ta không có vợ con.

Một người khác, vì muốn nói lên tiếng nói của một kẻ sĩ “uy vũ bất năng khuất” mà cả gia đình phải cùng “chịu đói triền miên” với ông ta.
Đó là Tiến sĩ Luật Nguyễn Mạnh Tường.
Người đã dám dũng mãnh cất tiếng tố cáo tội ác phi nhân của chế độ Cộng sản độc tài đảng trị ở VN trong 2 tác phẩm cuối đời của mình là “Kẻ bị khai trừ” và “Tiếng vọng trong đêm”.

Sau đây xin mời độc giả nghe người sinh viên xuất sắc Nguyễn Mạnh Tường kể lại chuyện ông tốt nghiệp với văn bằng tối ưu của Đại học “Dạy Nghề Đói” của CHXHCNVN như sau:
“Năm 1991, nghe nói anh (Nguyễn Mạnh Tường) có viết cuốn hồi ký “Un excommunié” (Kẻ bị khai trừ), tôi chưa được xem nguyên văn, nhưng cũng biết đại cương qua mấy đoạn lược dịch mà tôi chép dưới đây.

... Theo lời của Đảng, tôi (NMT) đạp xe đạp đến trụ sơ Mặt Trận Tổ Quốc. Ở đây, tôi đã nói trọng gần một ngày, 3 giờ buổi sáng, chiều lại 3 giờ nữa, tóm lại như sau: Cuộc Cải Cách Ruộng Đất đã gây chết choc cho cả chục ngàn người vô tội. Hàng nghìn vợ goá, con côi, đeo khăn tang trắng từ khắp hang cùng, ngõ hẻm đến văn phòng luật sư của tôi, nhờ tìm cách phục hồi danh dự cho những nạn nhân đã chết oan uổng, và để hỏi trách nhiệm của những kẻ phạm tội. Tôi hết sức tiếc nuối mà nói với họ rằng: điều này vượt quá sức tôi, vì đây là vấn đề chính trị, không thuộc lãnh vực luật pháp và những quyền tài phán thông lệ. Tuy nhiên, nỗi chấn đông trong tôi đã khiến tôi phản nói, và mọi người đồng tình rằng: phải ngăn cản những thảm họa như thế, không cho xảy tiếp trong tương lai. Vả chăng chính chính quyền cũng đã tỏ lời hối lỗi... (...)

Tôi bị cách chức ngay không còn được giữ sổ lương thực, phải tìm mọi cách tiết kiệm. Trước hết là bỏ bữa ăn sáng. Rồi thịt, cá biến dần trong bữa trưa và tối. Cơm và rau giảm bớt mỗi ngày, mấy ngày sau phải yên lòng với một bát cháo...
Từ 7 năm nay, con gái tôi dậy Toán cách Hà Nội 40 cây số. Sức không kham nổi, từ chức để thi vào Cao Đẳng Sư Phạm: học 5 năm, đậu cao., xin dậy trường Chu Văn An. Một cô bạn cùng nộp đơn, Ban Giám Khảo cho con tôi trúng tuyển. Nhưng cô bạn được thu nhận, vì là con một đảng viên! Con tôi phải học nghề gốm ở một hợp tác xã. Khi được lĩnh phụ cấp học nghề lại bị trừ vào tiền học phí. Tôi tình mở lớp dạy Pháp văn tại nhà, thì ngay hôm đầu, mọt bọn Công An (CA) kéo đến.

Anh thủ trưởng mập lù không đợi mời đã ngồi ngay ghế trên, gằn từng tiếng: -Ông có biết vì lẽ gì tôi đến đây không?
Tôi lắc đầu.
Hắn nói tiếp:
-Ông giả vờ khờ khạo hả? Ông là thằng trí thức thối nát, nuôi đây ý thức hệ phản động. Này, đầu tường các cơ sở, các công văn, không thấy khẩu hiệu Nhà nước à? Độc lập, tự do, hạnh phúc. Thủ hỏi độc lập cho ai? Tự do cho ai? Nếu không cho nhân dân? Nếu không tin Đảng, tin Chủ tịch muôn vàn kính yêu thì tin vào ai bây giờ chứ?

Rồi hắn đưa ngón tay út ra hiệu. Một viên CA bước đến, rút ở túi đeo một bình thủy nhỏ, rót trà ra chén, rồi đưa vào tay chủ chiếc điếu cày. Tên này nhấp ngụm trà, tên hầu nhồi thuốc vào nõ điếu, mồi đóm trên chiếc bật lửa, tên chủ rít một hơi dài nhả khói từng vòng, mắt lim din, môi dưới trễ ra, trịnh trọng đưa lời phán quyết:
-Ông đã chẳng tiếp thu đuợc gì cả! Đã phạm lỗi lầm trầm trọng. Nhưng Đảng khoan hồng. Để cảm ơn Đảng, lẽ ra ông phải yên lặng để suy ngẫm tội của mình. Trái lại, ông mở lớp dậy tiếng Pháp, tìm cách liên hệ thanh niên, nhằm kéo chúng ra khỏi Đảng. Vì vậy mà mọi lớp dậy học tư từ nay bị cấm tiệt? Biết chưa?

Thế này thì làm gì được bây giờ? Tôi không thể đạp xích lô: tuổi hết còn làm nổi. Ngồi vĩa hè sửa xe đạp như nhiều sĩ quan cao cấp khi về hưu ư? Kiến thức tôi có lại không giúp cho tôi khả năng nào trước một chiếc xe đạp hỏng. Có bạn cho một con chó, nhưng rồi nó già đi, chúng tôi lại không bổ dưỡng được nó, đến một hôm nó không dậy được nữa, cả nhà khóc khi thấy nó khò khè trút hơi thở cuối cùng.

Loài vật trong nhà chỉ có con gà mái, may lại đẻ mắn lạ thường, mỗi ngày cho một quả trứng. Chúng tôi thay phiên nhau ăn, mỗi người đợi tới lượt mình. Không có gạo hay ngô cho nó, mỗi ngày chờ vãn chợ chiều, tôi vờ đi dạo, nhặt ít rau rơi vãi về giúp nó cầm hơi.

Cứ thế đấy: Bản án dành cho tôi là cơn đói gần như kinh niên. Mệt mỏi lan khắp cơ thể. Tôi thấy như chì trong hôn mê. Hễ cố gắng đứng lên, thì lảo đảo vài bước rồi rơi thịch xuống giường, bụng thắt bóp hay dãn nở theo từng cơn thở, xen kẽ giữa căng thẳng và nghỉ ngơi, trước khi bị nhận chìm dưới tình trạng vô thức.

Tôi học nghề đói như thế đấy!”.
(Trích “Nhớ Nơi Kỳ Ngộ”, hồi ký của Lãng Nhân Phùng Tất Đắc – Nhà ZIELEKS xuất bản Hoa Kỳ năm 1997. Các trang 217,218,219).
*
“Tôi học nghề đói như thế đấy!
Thế giới ơi! Người có thể ngờ: Ở thế kỷ 20, mà ở đất nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có một nhà khoa bảng tốt nghiệp ưu hạng 2 bằng cấp Tiến sĩ về Văn chương và Luật học lúc 22 tuổi tại Pháp là Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường trước khi chết đã hãnh diện tuyên bố như trên?!
(*) Truyện “Người đàn bà mang thai trên biển Đông” và một số truyện trong tập truyện này đã được viết lại qua Anh ngữ “The Life Stories: Pregnant women at Sea” và đã được nhà xuất bản SBPRA xuất bản và phát hành khắp thế giới vào năm 2015.

NGUYỄN THIẾU NHẪN

TỪ TƯỢNG LENIN ĐẾN PHỐ TÀU
LÃO MÓC

Năm 1991, 55% dân chúng thành phố lớn thứ nhì ở Nga và cũng lớn thứ nhì của Liên Xô cũ đã bỏ phiếu đồng ý thay đổi tên của thành phố từ tên Leningrad thành tên St. Petersburg. Năm 1703, Peter Đại Đế cứu nước Nga đã quyết định cho xây dựng một thành phố ở hạ lưu sông Neva. Kể từ đó thành phố này mang tên Petrograd trước khi bị đổi thành Leningrad năm 1924. Tiếp theo đó, một loạt thành phố, nhà máy công trường, chiến hạm ... trong toàn cõi nước Nga và Liên Xô cũ cũng đã thay tên đổi họ. Việc thay đổi tên Leningrad thành St. Petersburg không phải là không gặp nhiều chống đối. Những cựu quân nhân của cuộc Đệ nhị Thế chiến (mà trước đây vẫn gọi là cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại) đã cho rằng cái tên Leningrad đã gắn liền với cuộc vây hãm 900 ngày của lực lượng Đức Quốc xã. Đổi tên lại là có sự phản bội đối với chiến thắng Leningrad, phản bội lại sự hy sinh to lớn của dân và quân thành phố này trong cuộc chiến tranh chống Đức. 

Một số người khác cho rằng trước đây, khi Khrushchev tung ra chiến dịch hạ bệ thần tượng Stalin, ông này đã xóa tên Stalingrad đổi thành Volgograd mà chuyện này không ảnh hưởng gì đến chiến thắng lẫy lừng của Hồng quân Liên Xô ở đây. Họ lập luận thêm rằng St, Petersburg đã từng có thời kỳ là một trong những thành phố đẹp nhất Âu Châu với các bảo tàng viện và các cây cầu đá tuyệt đẹp mà phải mang tên Lênin là một sự nhục nhã to tát. Kỳ vương Garry Kasparov, một vô địch môn cờ quốc tế đã tặng 2 triệu đô-la cho chiến dịch xóa tên Lenin trên toàn Liên Xô. Còn bao nhiêu tên khác nữa. Phải sơn lại các bảng hiệu, in lại các bản đồ, sách vở, in mới các giấy thông hành, các văn kiện hành chánh, khắc các con dấu mới... Tóm lại là hàng ngàn công việc cần làm, cần bỏ tiền, bỏ công sức ra để xóa cho được các tên hắc ám này. Nhưng Liên Xô nhất định làm, mặc dù sẽ tốn kém hàng trăm triệu đô-la.

Những bức tượng đồng vĩ đại của các ông trùm vĩ đại bên nước Liên Xô vĩ đại đã được hạ xuống. Người ta sẽ dùng số đồng đó đúc lại ghế ngồi trong các công viên. Cũng ích lợi quá đi chứ. Các tượng đồng của “Bác”cũng nên làm như thế để các bộ mông của quần chúng nhân dân có dịp gần gũi với “Người”.

Chuyện khôi hài đến chảy nước mắt là trong khi các bức tượng của Lê-Nin bị chính dân Nga dùng xe cần cẩu lôi xuống để lấy đồng cho những công việc ích lợi khác thì ở Việt Nam, ngay thủ đô Hà Nội, tượng Lê-Nin vẫn sừng sững

“Lê-Nin ông ở nước Nga
Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này?

Ông vênh mặt, ông chỉ tay:

“Tụi bây dân Việt: ngu hoài vậy sao?”
Mà dân VN ngu thiệt. Chẳng phải thằng Bộ Trưởng Thông Tin & Tuyên Truyền có cái lưỡi của con bò là Lê Doãn Hợp, tức Hợp Lề Phải nó vừa công khai tuyên bố như vậy, hay sao?

*
Đảng CSVN từ khi được ông Hồ Chí Minh đem áp đặt vào VN đã gây không biết đau thương cho dân tộc qua các biến cố Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, kinh tế tập trung, tù cải tạo, kinh tế mới, thảm trạng thuyền nhân... Nhưng phải nói tội ác mà trời không dung, đất không tha là tội đã hiến đất, dâng biển cho Trung Cộng mà tội ác khởi đầu là lá thư công nhận tuyên bố về Hoàng Sa, Trường Sa của TC do cố Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ký gửi Tổng lý Quốc Vụ viện TC Chu Ân Lai. Những kẻ lãnh đạo Đảng CSVN đã tiếp tục ký nhượng ải Nam Quan, thác Bản Giốc, cho TC khai thác bauxite ở Tây Nguyên, cho thuê mướn rừng đầu nguồn... là những việc làm hết sức ngu xuẩn của những con đĩ Mỵ Châu tân thời đã và đang nằm dạng háng chờ bọn Đại Hán mua dâm để được đưa tay nhận những đồng tiền nhơ nhuốc!

Theo tin tức từ trong nước thì tại tỉnh Bình Dương đã xây dựng Phố Tàu Đông Đô Đại Phố được xây dựng rập khuôn theo lối kiến trúc của Tàu. Ngoài ra còn nhiều nơi như Củ Chi, Ninh Bình cũng có những Phố Tàu.
Theo báo chí trong nước, một người dân kể lại như sau:
“Ngay sau khi khởi công Nhà máy đạm Ninh Bình, vùng quê này đã thay đổi hẳn. Các nhà hàng quán cóc, tiệm gội đầu, mát xa, nhà nghỉ đua nhau mọc lên như nấm để phục vụ những lao động Trung Quốc. Mà những lao động TQ thì... họ cứ kéo từng tốp mươi người, đánh độc một chiếc quần đùi, đi nghên ngang trên đường, gặp con gái là thế nào cũng xông tới quờquạng.

Có hôm, trong lúc đang tắm rửa, mấy thanh nên (TQ) đùa nghịch, rồi gào thét, đuổi nhau tồng ngồng ra phố, rồi tụt luôn cái quần lót người chạy trước khiến cả phố náo loạn lên.
... Cứ rượu xong là họ lại kéo từng toán vài chục người, nghênh ngang, xiêu vẹo trên đường, rồi dòm ngó vào nhà dân, trông rất khó chịu. Kinh khủng luôn có lần họ còn tụt quần tiểu tiện ngay trước nhà tôi và nhiều nhà dân khác. Chúng tôi phản đối thì họ hầm hừ, hăm he...”

Đây là một thủ đoạn rất thâm độc của Trung Cộng trong âm mưu xâm chiến đất nước ta. Âm mưu còn thâm độc hơn cả việc Triệu Đà đã cho con là Trọng Thủy cưới Mỵ Châu, con gái của An Dương Vương Thục Phán thời phong kiến để đánh cắp bí quyết nỏ thần và kiến trúc
xây dựng thành Cổ Loa. Những phố Tàu sẽ là những con ngựa thành Troy khi chiến tranh xảy ra. Khác hẳn với lối Trung Cộng xâm lăng Tây Tạng trước đây, vì đất nước này không sống theo hệ thống làng, xã. Bọn xâm lăng TC khi chiếm xong nước này đã cho dân TC tràn sang và chiếm các khu nhà mặt tiền, đẩy lùi dân bản xứ vào bên trong. Bọn bá quyền TC đã đem đốt các kinh sách của Tây Tạng vốn là một dân tộc theo Phật Giáo. Và bắt tất cả các người dân Tây Tạng phải họ đổi thành các họ Mao, họ Chu...

Vì VN đã sống theo hệ thống làng, xã với lũy tre xanh bao bọc từ bao nhiêu đời nay. Do đó, bọn bá quyền TC đã dùng âm mưu thâm độc là xây dựng NHỮNG PHỐ TÀU TRONG NHỮNG TỈNH CỦA VIỆT NAM” để thi hành kế hoạch THỰC DÂN MỚI.
Đây là một kế hoạch rất thâm độc: Những công nhân Tàu là những nhân viên tình báo của Tình Báo Sở của TC, những chuyên viên quân sự v.v... sẽ giữ vai trò đánh từ tung thâm đánh ra khi chiến tranh Việt-Trung xảy ra.

*
Trong khi ngay chính quốc của ông Trùm Lê-Nin là Liên Xô người dân nước này đã dùng xe cần cẩu để lôi những bức tượng đồng vô tích sự của ông này xuống, thì ở VN tượng của ông ta vẫn đứng ngông nghênh vênh mặt, chỉ tay mắng dân Việt:
“Bọn bây, dân Việt ngu hoài vậy sao?”

Trong khi đó thì, cả Bộ Chính Trị Đảng CSVN lại tai ngơ, mắt điếc trước sự hống hách, lộng quyền của bọn bá quyền TC đối với lãnh thổ, lãnh hải của VN. Ngay cả cái bọn nhân công Tàu chưa chi đã nghêng ngang trên đường phố VN công khai ghẹo gái, công khai vạch quần đái vào nhà dân trước sự thờ ơ, nếu không muốn nói là đồng tình của nhà cầm quyền VC.

*
“Hãy chém đầu những con đĩ Mỵ Châu đang nằm dạng háng...”
Xin lặp lại lời kêu gọi thống thiết của nhà văn Dương Thu Hương. Vì sự sống còn của dân tộc! Hỡi toàn dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước hãy đứng lên tiêu diệt bè lũ bán nước là 14 tên đại Việt gian trong BCT đảng CSVN hiện nay!

LÃO MÓC

Không có nhận xét nào: