Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Dấu chấm hết cho một nền Văn Hoá Tự Ti

alt
Sự kiện Chủ tịch Tập Cân Bình cho phép đàn em mình “làm nhục” Tổng thống Obama không những chiếm trang nhất của báo chí Mỹ mà hầu như các tờ báo viết bằng mẫu tự Latinh đều loan tải như một bản tin lạ lùng và đầy thích thú. Lạ lùng vì thái độ của Trung Quốc, một nước đang tự khẳng định mình là lớn, là đang tiến dần đến tư thế bá chủ, là tự hào có nền văn minh dài nhất thế giới và trong cái tự hào ấy hôm nay chứng tỏ mình là nước có thái độ lớn trước bất cứ ai, kể cả đó là khách ngoại giao của hơn 1 tỷ dân Trung Quốc.<!>
Ông Tập đã tự tay cầm chiếc kéo ngoại giao cắt đứt sự liên hệ với thế giới bên ngoài qua sự cố này. Và quan trọng hơn, hành vi khiếm nhã mà ông ta đại diện cho hơn một tỷ người Trung Quốc để làm đã cho thế giới thấy mặt thật của một nền văn hóa đã bị chế độ Cộng sản làm cho thối rửa, bắt đầu từ từng đảng viên một.
Văn hóa tự ti đã làm Trung Quốc nhỏ lại trước thái độ của ông Obama. Tổng thống Mỹ tuyên bố ngay sau đó không để ý đến chi tiết “nhỏ nhặt” này và thế giới một lần nữa tìm thấy trong đó tính cách “quân tử” của chính người Tàu đặt ra từ hàng ngàn năm trước.

Khác biệt lớn nhất giữa người quân tử và kẻ tiểu nhân là thái độ sống cũng như từng mỗi cử động nhỏ nhặt và bất ngờ nhất. Người Tàu xưa nay cổ vũ cho hai chữ quân tử như thánh kinh của đạo Khổng và trải qua bao thăng trầm ý nghĩa của quân tử như kim chỉ nam chưa bao giờ có phản biện chính thức trong sách giáo khoa hàng ngàn năm qua.
Và Tập Cận Bình đã cho thấy ý nghĩa của “quân tử” cần phải suy xét lại.
Cầm trong tay mớ đô la được kiếm ra từ thị trường Mỹ, Tập Cận Bình hình như vẫn còn rất tự ti với thành quả mà dân chúng Trung Quốc có được trong ngày hôm nay: Những giọt mồ hôi gia công, những cái đầu tận lực suy nghĩ để làm hàng giả, những mánh khóe nhằm giữ cho tỷ giá của đồng nhân dân tệ càng thấp càng tốt, những dự án đầu tư nước ngoài lấy hối lộ làm phương tiện, những đàn áp khốc liệt người có lương tâm lên tiếng cho các chà đạp, sách nhiễu đối với hàng chục triêu người dân của mình.

Văn hóa Cộng sản Trung Quốc phản chiếu ngay trên từng khuôn mặt người dân khi họ ra nước ngoài du lịch. Bao nhiêu nước đã tỏ ra khinh bỉ họ bằng những quy định, những tấm bảng bằng tiếng Trung xuất hiện mọi nơi khi họ đến: Nhà hàng, khách sạn, phi trường, các danh lam thắng cảnh yêu cầu họ cư xử phải phép và văn minh hơn. Ngay cả trong nhiều ngôi nhà của người bản xứ mà họ đi qua cũng treo bảng không tiếp họ.
Thành quả này phải nói là nhờ Cộng sản mà điển hình nhất là Mao Trạch Đông, kẻ muốn toàn dân Trung Quốc chỉ có một suy nghĩ duy nhất: tôn thờ kẻ giết hại dân tộc mình.

Tập Cận Bình là người không giấu giếm sự tôn thờ ấy của ông ta không những bằng chính sách mà còn bằng hành động ngoại giao của một nước lớn. Tập đã áp dụng câu chữ “Trí thức không bằng cục phân” của Mao để hôm nay cho thế giới thấy “Tổng thống Mỹ không bằng cục phân” qua cách hành xử thô lỗ và thất học khi Tổng thống Obama đại diện cho nước Mỹ tới họp G20.

Không ai phủ nhận Tổng thống Obama là một trí thức. Hành vi vô học mà Tập ra lệnh cho bọn côn đồ cổ cồn làm tại phi trường Hàng Châu đã áp dụng triệt để câu nói của Mao. Thế giới thay vì nổi giận lại cười cợt với thái độ vừa trẻ con vừa ngu muội này.

Người dân Trung Quốc khi nhìn vào cách cư xử kỳ quái này chắc chắn sẽ có hai luồng đối chọi: Một là hồ hỡi và càng tôn sùng Tập Chủ tịch hơn vì đã trả được mối thù tự ti của họ trước nước Mỹ, một đất nước vừa được thành phần này thích thú vì giàu có lớn mạnh, vừa thù hằn vì thành tựu của họ không bao giờ Trung Quốc chạm tới được: một nền dân chủ tạo ra nhân cách sống đích thực.

Thành phần thứ hai, tuy ít và âm thầm hơn nhưng lại âm ỉ và chưa bao giờ bị tiêu diệt: những con người của thánh hiền Khổng Mạnh. Họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm như chính họ bị Tập Cận Bình chà đạp. Nhưng sức họ yếu trước một tập thể đã được nhào nặn, uốn nắn từ những chủ thuyết phản lại tri thức con người. Họ khiếm liệt mọi hành động chống lại và đành lòng sống chung với sự ranh ma, ti tiện như sống chung với rác.
Họ là nạn nhân trực tiếp của Mao qua chủ trương “Lấy nông thôn bao vây thành thị”. Bần cố nông Trung Quốc ào ạt tiến công đã cô lập và khoanh vùng họ, khiến thành phần này chỉ còn để làm kiểng thay vì góp tiếng nói xây dựng và giúp văn hóa Trung Quốc thoát hiểm
Bắt đầu từ sự cố Hàng Châu văn hóa Trung Quốc bước vào một hành trình mới: ngạo nghễ và lừng lẫy đạp trên các trang sách văn hóa của cha ông họ. Dân chúng và lãnh đạo đã tìm thấy tiếng nói chung: giá trị nước lớn của Trung Quốc là tối thượng và phải chiếm được vị trí này bằng bất cứ giá nào kể cả những bãi nước bọt.
Như vậy thì bảo các em nhỏ Việt Nam học tiếng Hán để làm gì trong lúc này?

 Cái Bang Tàu khựa thời Bang chủ Sí NgầuPín: 

 Thanh T. Nguyễn
 
     Theo Kim Dumg tiên sinh thì từ đời Tống nước Tàu đã có một tổ chức ăn may nổi đình nổi đám đó là Cái Bang. Tuy là tổ chức ăn mày nhưng rất có tôn ti tật tự, hào phóng và trọng nhân nghĩa bởi vì được chỉ huy bởi 2 vị anh hùng thời đó là Bắc Cái Hồng Thất Công và người kế nghiệp là nữ hiệp Hòang Dung. Đáng tiếc là theo tời gian và theo đà phát triển đi xuống của dân tộc “khựa” nên khoảng năm 1644 nhà Minh bị rợ phương bắc tại xứ  Mãn Châu thôn tính lập nên triều nhà Thanh cai trị nước Tàu gần 3 thế kỷ! Tàu là một giống dân ngạo mạng, tham tàn và hiểm độc nên cứ tiếp tục phát triển đạo đức theo đà đi xuống cho mãi đến ngày nay…Thiên bất dung gian nên đầu thập niên 30 của thể kỷ 20 lại du nhập chủ nghĩa cộng sản từ Nga vào khiến đạo đức ngày càng suy đồi!

Vào cuối thế kỷ thứ hai mươi  dưới chế độ phỉ quyền cộng sản, Cái bang của Tàu đã được cải danh là Phỉ Cái Bang để thể hiện đúng với bản chất khốn nạn của Cái bang Tàu “khựa” vào thời điểm nầy. Cái bang đương thời được phục hoạt và phát triển tột độ về sự hèn hạ nhỏ nhen do tài “lãnh đạo” xuất chúng của bang chúa họ Xí, hổn danh là NgầuPín. Và 

Trong lần đại hội quần hùng những tay anh chị có máu mặt trên khắp địa cầu được tổ chức tại thành phố Hàng Châu “ngàn năm văn vật”. Vì bang chúa Cái bang Xí Ngầu-Pín rất hận Ô Tông tông của xứ Cờ hoa về cái tội dám ỷ mạnh và văn minh tiên tiến, hùng cường nhất hoàn cầu nên đã ra tay ngăn cản hành động đạo tặc của Xí Bang chủ tại biển Đông; Lần nầy Xí bang chủ theo thói “chó cậy nhà, gà cậy vườn” quyết trả thù Ô Tông Tông nhân dịp y phó hội Hoa Lục - một đất nước gom đủ mọi cái xấu xa tồi tệ nhất hoàn cầu – Xí Bang chủ đã chuẩn bị một kế hoạch thật chi li ti tiện gây khó dễ đám viên chức tháp tùng Ô Tông Tông hầu làm cho y bị bẽ mặt cho bỏ ghét. 

Nào ngờ bị “gậy ông đập lưng ông”, vì theo phong cách ngoại giao và các thủ tục đón tiếp các thủ lĩnh các môn phái xa gần về phó hội theo những điều đã thảo luận và đồng thuận từ trước của đôi bên chủ khách, nay Sí Ngầu-Pín, Bang chủ Phỉ Cái bang “khựa” đã lật lọng sai bon lâu la quấy rối, khiến quần hùng khắp năm châu bốn bể bực mình đã nặng lời chê trách Sí Bang chủ và toàn thể nhân sự từ cao đến thấp của Phỉ Cái bang Tàu “khựa” bọn khốn kiếp “mặt dày mày dạn”, “đầu trâu mặt ngựa” không xứng đáng được giới giang hồ nể nang. Hành động đê tiện nầy của Xí Ngầu-Pín Bang chủ Phỉ Cái bang còn làm cho ô danh lão già Khổng Khâu mà mầy mươi năm qua đám đầu sỏ Tàu khựa đã tốn bao công sức và tiền bạc đi dụ thiên hạ rằng thì là đây là “cốt lõi văn minh văn hóa Hán tộc từ thời trung cổ, bà con thiên hạ xa gần nên học theo cái chữ TÍN, chữ NHÂN … của lão già nầy. Ô hô! Chắc sau vụ “đầu têu” của Xí Bang chủ phá thối Ô Tông Tông  các viện Khổng Tử tại các nước bị Tàu lừa bấy lâu nay cũng bị dân địa phương đập phá tan hoang vì đã thấy rõ bộ mặt thật xảo trá, gian  tham của Hán tộc!

Sâu ao béo cá, độc dạ hại mình  Xí Ngầu-Pín ơi!!!

Không có nhận xét nào: