Ông Hùng Cao, Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ, một lần nữa đã làm chấn động dư luận khi hiên ngang đặt chân đến Hà Nội. Lần thứ hai, vị tướng người Việt gốc di cư này bước thẳng vào trái tim của chế độ cộng sản tại Ba Đình – nơi mà bao thế hệ người Việt tị nạn coi là biểu tượng của nỗi đau mất nước, của sự đàn áp và của một hệ thống đã đẩy hàng triệu đồng bào phải bỏ quê hương ra đi. Với tư cách không chỉ là quan chức cấp cao của chính phủ Mỹ mà còn là biểu tượng sống động của tinh thần chống cộng bất diệt trong cộng đồng người Việt hải ngoại,
<!>
Ông Hùng Cao đã mang theo cả một hành trình lịch sử đầy bi tráng: từ cậu bé Việt Nam chạy nạn cộng sản, trở thành sĩ quan Hải quân Hoa Kỳ và nay là người đứng đầu lực lượng hải quân của cường quốc số một thế giới. Sự hiện diện của ông tại Hà Nội không phải là một chuyến thăm ngoại giao thông thường. Đó là lời nhắc nhở sống động rằng tự do và dân chủ vẫn đang nhìn thẳng vào mặt bạo quyền.
Tổng Bí thư Tô Lâm và giới chóp bu cộng sản Việt Nam đã lựa chọn cách tiếp đón ông một cách lễ phép, lịch sự. Họ bắt tay, cười nói, tổ chức nghi thức đón tiếp theo đúng nghi thức ngoại giao. Nhưng chính sự lịch sự ấy lại lộ rõ sự mâu thuẫn lớn lao. Họ đang tiếp đón ông Hùng Cao như một đối thủ chính trị – người đại diện cho lý tưởng tự do, cho hàng triệu người Việt hải ngoại từng bị họ đẩy ra biển Đông, bị gọi là “ngụy”, bị trả thù sau năm 1975 – chứ không đơn thuần như một quan chức chính phủ Mỹ.
Họ biết rất rõ ông Hùng Cao là ai. Họ biết ông là hiện thân của những giá trị mà chế độ cộng sản luôn coi là kẻ thù: chống cộng sản, ủng hộ dân chủ, bảo vệ quyền con người, và đặc biệt là không khoan nhượng với tham nhũng, độc tài.
Vậy mà họ vẫn phải mỉm cười, vẫn phải dùng ngôn từ ngoại giao êm tai. Đó là minh chứng cho thấy sức mạnh của công lý và của lịch sử: ngay cả những kẻ nắm quyền tại Ba Đình cũng không dám đối xử thô bạo với một biểu tượng chống cộng như ông Hùng Cao, vì họ hiểu rằng dư luận quốc tế và cộng đồng người Việt hải ngoại đang dõi theo từng cử chỉ.
Ông Hùng Cao đã hai lần bước vào hang ổ này với thái độ hiên ngang, không hề nao núng. Ông không đến để van xin hay thỏa hiệp. Ông đến với tư cách của một cường quốc và của một người con Việt Nam không quên cội nguồn đau thương. Sự dũng cảm ấy xứng đáng được ca ngợi nồng nhiệt từ tất cả những ai yêu tự do.
Chúng tôi kêu gọi ông Tô Lâm cùng toàn bộ giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam: hãy tiếp tục đối xử với ông Hùng Cao đúng với bản chất của ông ấy – một đối thủ chính trị kiên định. Đừng giả vờ như ông chỉ là một quan chức Mỹ vô thưởng vô phạt. Hãy nhìn thẳng vào mắt ông và nhận ra rằng lịch sử đang phán xét. Một chế độ thực sự tự tin sẽ không sợ đối thoại với đối thủ. Ngược lại, sự lịch sự gượng ép hiện nay chỉ càng lộ rõ nỗi sợ hãi và sự yếu thế của các ông trước làn sóng tự do và ý chí quật cường của người Việt yêu nước chân chính.
Hùng Cao – Người Việt Nam kiên cường!
�Chuyến thăm này không chỉ là ngoại giao, mà còn là một tuyên ngôn: tự do sẽ không bao giờ khuất phục trước bạo lực và dối trá.
Cộng đồng người Việt hải ngoại và tất cả những ai khao khát một Việt Nam dân chủ, thịnh vượng đang đứng về phía ông. Lần thứ hai ông bước vào Ba Đình, và chắc chắn sẽ còn nhiều lần nữa. Lịch sử đang thuộc về những con người dũng cảm như ông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét