Tin đảng đưa ra A1.Phan Văn Giang 2026-2031 được 9/16 phiếu của bộ chính trị bầu dới thiệu chức Bí Thư cho nhiệm kỳ 2026-2031 Theo nguồn tin nội bộ rò rỉ từ giới chóp bu CSVN cho biết, trong cuộc bỏ phiếu nội bộ của Bộ chính trị CSVN vào ngày 7 tháng 10, thì tướng Phan Văn Giang đã đánh bại Tô Lâm và Phạm Minh Chính. Nếu kết quả này được giữ nguyên thì ông Phan Văn Giang sẽ được trung ương khóa 13 giới thiệu tới Đại hội 14 là Tổng bí thư của nhiệm kỳ 14. Nhưng ông Tô Lâm sẽ không cam chịu thất bại. Ba tháng còn lại trước Đại hội, Tô Lâm sẽ sử dụng mọi thủ đoạn để đoạt lại quyền lực.
Các phương án “thủ đoạn” Tô Lâm có thể sử dụng
Nếu Tô Lâm không chấp nhận thất bại, trong bối cảnh nội bộ Đảng, ông có thể dùng một số “thủ đoạn” sau — mà không nhất thiết là vi phạm công khai điều lệ — để đảo chiều kết quả:
1. Can thiệp vào cơ cấu đại biểu dự Đại hội
• Ông có thể tác động để cơ cấu người ủng hộ mình được đưa vào đại biểu Trung ương hay các tỉnh có nhiều đại biểu.
• Thay đổi, bổ sung danh sách đại biểu hoặc phân bổ ghế đại biểu sao cho thuận lợi cho phe mình.
2. Chuyển hóa, lôi kéo phe trung lập
• Phe Giang có thể chưa chiếm đa số tuyệt đối, có thể có những ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên trung ương đang trong thế “lưỡng lự.” Tô Lâm có thể dùng các đề nghị, “ưu ái” (bổ nhiệm, thăng tiến, chuyển vị trí thuận lợi) để lôi kéo người này chuyển phe.
• Sử dụng ảnh hưởng cá nhân, quan hệ gia đình, bè bạn, “mối liên hệ địa phương” để tác động ngầm.
3. Vận dụng “thành tích chống tham nhũng, bảo vệ kỷ luật”
• Nếu còn những hồ sơ, vụ việc “rò rỉ” có thể được khơi lại hoặc áp lực điều tra nhằm vào người trong phe đối lập.
• Sử dụng các cơ chế kỷ luật nội bộ, kiểm tra, giám sát để “khởi động lại” hồ sơ có thể ảnh hưởng uy tín người khác (nếu có đất cho điều đó).
4. Đánh vào “cân bằng quyền lực” — quân đội, an ninh, công an
• Để một ứng viên quân đội lên Tổng bí thư sẽ khiến công an mất thế; Tô Lâm có thể cố gắng đặt người thân tín vào các vị trí chỉ huy công an, an ninh, hoặc khống chế công an để gây áp lực trực tiếp hoặc gián tiếp.
• Với mạng lưới công an hiện rất mạng lưới và quyền lực (từ trung ương tới địa phương), nếu Tô Lâm có “đòn bẩy” công an, quyền lực này có thể được tận dụng để tạo “áp lực” trong các vòng thảo luận nội bộ.
5. Đàm phán “hoán đổi vị trí” hoặc “phối hợp liên minh”
• Tô Lâm có thể đề nghị một thỏa thuận: nếu Giang được Tổng bí thư, Tô Lâm đảm nhận chức Chủ tịch nước hoặc một chức khác có trọng lượng, và phân chia quyền lực thực quyền trong các ban an ninh, quân ủy, công an, để giữ ảnh hưởng cao.
• Dùng mối liên minh với Phạm Minh Chính (nếu vẫn có mối liên hệ) hoặc các ủy viên có thể bị lợi khi lấy Tô Lâm “có lợi hơn” để liên kết, gây sức ép tập thể.
6. Áp lực tâm lý, đòn “ngoại giao nội bộ”
• Các quan chức, ủy viên có thể bị nhắc nhở về “sự ổn định,” “cân bằng,” “truyền thống của Đảng,” “không gây đột biến” — từ đó tạo áp lực ngầm không chọn người quá mới hoặc người từ quân đội lên làm Tổng bí thư.
• Dùng hình ảnh “rủi ro” nếu lựa chọn Giang — lo về kiểm soát dân, an ninh, quân đội trong tay Tổng bí thư — để làm lu mờ ưu điểm.
Khả năng và rủi ro cho Giang nếu giữ lợi thế
Nếu Giang thực sự đang dẫn trước và giữ được ưu thế, ông cũng đối diện nhiều thách thức:
• Áp lực phải nhượng bộ, chia sẻ quyền lực
Ông sẽ phải cẩn trọng không để việc bổ nhiệm, bổ sung nhân sự gây phẫn nộ trong các nhóm lợi ích khác. Nếu làm quá “cứng,” ông có thể bị phản kích từ trong nội bộ.
• Bị “liên minh phản công” từ Tô Lâm và phe công an
Nếu Tô Lâm dùng công an như một lực lượng mạnh để giám sát, thăm dò, đe dọa hoặc uy hiếp các phe nhỏ, Giang có thể mất “cửa” trong các quyết định cuối cùng.
• Rủi ro bị “cáo buộc chính trị, kỷ luật nội bộ”
Trong quá trình vận động, nếu xuất hiện các nội dung “hồ sơ rủi ro,” “liên quan kỷ luật,” “ý kiến phản đối mạnh” — đây có thể là cái bẫy cho người dẫn trước bị đánh xuống.
• Áp lực từ bên ngoài (các vùng, địa phương, quốc tế)
Đại hội thường phải cân nhắc đến đối ngoại, quan hệ với Trung Quốc, Hoa Kỳ, ASEAN, v.v. Nếu Giang bị đánh giá yếu về ngoại giao hoặc không có “ván bài ngoại giao lợi ích” như đối tác Trung Quốc, các cố vấn có thể vận động thay đổi người phù hợp hơn.
Kết luận: cuộc chiến quyền lực không chỉ là cá nhân
Nếu giả định của bạn là chính xác, thì đây sẽ là một trong những cuộc so găng quyền lực nội bộ kịch tính nhất ở cấp cao của Đảng trong thời hiện đại. Về mặt luận lý:
• Việc Giang “thắng trước” chỉ là bước đầu — thời gian vận động, đàm phán, cân nhắc trong ba tháng còn lại rất quan trọng để “ổn định” vị thế.
• Tô Lâm, nếu còn đủ lực và mối quan hệ sâu trong công an – an ninh – quan chức địa phương – các nhóm lợi ích – có thể đảo ngược tình thế nếu biết cách vận động linh hoạt và sử dụng “quyền lực ngầm.”
• Kết quả cuối cùng của Đại hội 14 chắc chắn sẽ là sự tổng hợp của nhiều áp lực: lực lượng quân đội, công an, các tỉnh trọng yếu (đặc biệt các tỉnh “đầu tàu”), các ban tổ chức trong Đảng, và các thế lực “ngoại biên.”
Về mặt ý nghĩa cho đất nước:
• Nếu một người từ quân đội như Giang lên Tổng bí thư, điều này có thể làm thay đổi cán cân quyền lực giữa quân–công–đảng, đặt quân đội vào vị thế cao hơn trong quyết sách quốc gia.
• Nếu Tô Lâm thắng lại, việc công an giữ thế mạnh có thể tiếp tục xu hướng “chính quyền bảo an” — có thể là rủi ro cho dân quyền, nhân quyền, kiểm soát xã hội.
• Bất luận kết quả, nếu nội bộ Đảng lộ rõ đấu đá, lợi ích nhóm, thỏa hiệp bằng tiếng loa quyền lực — thì lòng tin của dân và uy tín của chế độ có thể bị tổn hại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét