(Richard Gere)
Trong bài phỏng vấn này, ông Richard Gere nói
về cuốn phim người vô gia cư
ở Nữu
Ước (tựa đề cuốn
phim “Time Out Of Mind“). Ông kể rằng khi
ở vị trí là một ngôi sao điện
ảnh nhiều người biết
đến, thì những giây phút
ấy tất cả người
hâm mộ ai cũng muốn đến gần
ông, muốn bắt tay ông, trò chuyện với
ông và gần như luôn luôn khán giả
ái mộ đều muốn chụp
hình chung. Họ tỏ ra thân thiện với
ông khi có dịp gặp ông
ở những buổi tiếp
tân hay những dịp ra mắt
phim có ông tham dự. Cách ông diễn tả
làm tôi nghĩ đến câu nói của người mình "thấy
người sang bắt quàng làm họ".<!->
Thế mà, ông bảo rằng,
rất oái ăm khi ông làm phim về người
vô gia cư ông trở nên một người
vô hình giữa xã hội. Để
đảm bảo cho hình
ảnh của phim trung thật và gần
sát với cuộc sống nên đoàn
làm phim dấu mặt (hidden away camera crew). Dân chúng, kẻ
khách quan bên ngoài đường không nhận ra ông cũng như không
nhận biết là có một đoàn
làm phim đang quay ông. Trong phim ông vào vai một nguòi vô gia cư tên George. Richard Gere
hoàn toàn nhập vai.
George đang ngồi lây lất
ở vỉa hè
thành phố Nữu
Ước xin tiền. George là người
không có tí giá trị gì trong xã hội.
Ông cảm thấy hoàn toàn lạc
lỏng giữa thành phố
lớn này. Cả mấy
tiếng đồng hồ
ông ngồi bên lề
đường. Không ai nhận ra ông. Không một
ai đưa mắt
nhìn thương xót hoặc hỏi
han cho thân phận, hoàn cảnh của
ông, một người
rất nghèo không có nơi chốn
nào để đi về. Trải
qua mấy tiếng
giang nắng quan sát nhịp sống
hối hả của
thành phố. Nhìn ông
đi qua bà đi lại với
chuyển động thật
vội vàng, hấp tấp.
Ông như đã bị dạt
ra khỏi cuộc
sống. Tĩnh lạc trong cảm
giác cô đơn, xót xa ông chiêm nghiệm về
cuộc đời. Một
vài tiếng leng keng, vang lên khô khốc, George đếm
được đúng một
đô la rưỡi cho bấy nhiêu
tiếng ngồi lê lết
giữa chợ đời.
Không một ai dừng
lại bắt chuyện
với George dù chỉ là một
câu thăm hỏi bâng quơ.
George bắt đầu lê bước
đến các thùng rác công cộng. Lúc ông đang
bươi móc thùng rác
ở nhà ga Grand Central, có duy nhất một
người phụ nữ
du lịch gốc Pháp động
lòng trắc
ẩn đã tặng cho George một
gói đồ ăn nhỏ.
Đọc xong bài báo này, tôi nghiệm được
một điều là cuộc đời
sẽ thật dễ dàng bỏ
rơi mình nếu mình là người vô
gia cư. Mỉa mai thật khi một
ngôi sao nổi tiếng như ông Richard Gere,
ngồi ngoài đường hàng mấy
giờ đồng hồ mà chẳng
ai đoái hoài đến, trơ trọi, lẻ
loi. Không một ai nhận ra đó là một ngôi sao điện
ảnh rất nổi tiếng.
Chỉ vì ông ăn bận lôi thôi, ngồi lây lất
ở vỉa hè. Cuộc đời
có thể thật là lạnh lùng
đối với một người
đi bên lề xã hội như hoàn cảnh
của những người vô gia cư.
Cũng theo bài báo phỏng vấn này thì họ
không đề cập đến việc
là họ đã hóa trang cho ông Richard Gere hay ông đeo kính râm cố giả
dạng thành người khác. Richard Gere nói ông thật sự
cảm nhận được thân phận
vô cùng nhỏ nhoi của người
vô gia cư cũng như ông gần tuyệt
vọng với cảm giác mình không hiện
hữu trong không gian náo nhiệt, âm thanh hỗn
độn, nhịp sống quay cuồng.
Mọi người hối hả,
vội vàng, có người vẻ mặt
lo lắng, bận bịu với
trách nhiệm hằng ngày của họ,
với vấn đề cuộc
sống của từng cá nhân ngay trong thành phố
lớn này.
Tôi đi làm thiện nguyện với
Hội Brothers Helpers
ở nhà thờ La Placita, được gặp
nhiều nhân vật ngộ nghĩnh và thú vị.
Người vô gia cư cũng có, mà trong đoàn thiện nguyện
viên cũng có.
Có một người vô gia cư
là Việt nam, ông ta lai Mỹ đen. Người
nhỏ thó mà gan thì thật lớn. Tôi biết
được điều nầy nhờ
có một lần tôi chứng kiến
ông gây gỗ với một nhân vật
vô gia cư khác, Mỹ trắng, cao to và ăn nói lớn
tiếng.
Không biết bắt nguồn
từ đâu họ gây sự nhau. Thế
mà, ông Việt nam này không chùn bước. Trong lúc lời qua tiếng
lại, ông tỏ vẻ gan dạ
và sẵn sàng đối đầu như
sẽ lao vào đánh lộn mà không ngần
ngại. Ông cho bọn tôi cảm giác là ông không e dè, sợ
sệt gì hết.
Thật tình cờ tôi có đọc
bài viết về ông mấy năm trước
do một tờ báo Alive, xuất bản
hằng tháng của nhân viên làm việc
cho thành phố (City Employees Club of Los Angeles).
Tựa bài báo là "Những con người
chúng tôi gặp" "People we see in downtown Los Angeles". Tôi cũng nên nói
sơ qua về tờ báo này. Họ
thường đi tìm kiếm và phỏng vấn
các nhân vật điển hình mà họ
tình cờ bắt gặp được.
Hoặc những nhân vật có đặc
điểm khác biệt, lạ kỳ hay
do cơ duyên đưa đẩy khi họ
đi lòng vòng trên đường phố Los Angeles, họ liên tục
chạm mặt với nhân vật
này. Số
ấn bản tháng 12 năm 2011 với tiêu
đề: “Phỏng vấn ông Do Thanh Diem - một
người gốc Việt". Khi đó
ông đúng 43 tuổi.
Trong bài phỏng vấn, ông nói ông là
người Việt lai Mỹ đen, sinh ra tại
Sài gòn. Ông bị cha mẹ bỏ rơi
ngay từ lúc ông vừa chào đời. Ông đã trải
qua một tuổi thơ đầy
cơ cực và đau khổ, bị
trêu chọc, khinh bỉ do vóc dáng, hình dạng con lai của
mình. Ông chưa từng được
cắp sách đến trường và bụi
đời lang thang
ở đường phố Sài gòn. Những
năm tháng tuổi thơ đó ông như
một hạt bụi sống
lây lất, rày đây mai đó không gia đình, thân bằng quyến
thuộc.
Năm 1988 ông được qua Mỹ theo dạng
con lai tìm kiếm cha mẹ ruột.
Ông định cư và làm việc cho hãng Lee´s Jeans
ở tiểu bang Georgia. Rồi cất
bước luu lạc đến tiểu
bang California. Khi được phỏng vấn,
trả lời câu hỏi:
- "Ông ao ước điều gì?".
- "Tôi mong muốn gặp được
Ba má của tôi."
Đọc câu trả lời
của ông mà tôi xúc động quá đỗi.
Một người con bị cha mẹ
bỏ rơi lúc vừa sinh ra, để
rồi tiếp theo là những quãng
ngày dài sống cuộc đời cơ
cực nhọc nhằn. Cứ
tưởng tâm hồn ông dầy vết
sạn chai đá, hận thù. Nhưng không, ông vẫn
khao khát được gặp lại cha mẹ
ruột mà không hề trách móc tại sao
họ lại bỏ rơi
ông cô độc giữa chợ đời.
Ông cũng nói thêm khi xưa qua đến Mỹ
do chán đời ông lêu lỏng, bỏ học.
Nên bây giờ điều hối hận
và tiếc nuối nhất của
ông đó là không cố gắng theo đuổi việc
học đến nơi đến
chốn. Ông chọn lầm bạn
và đi sai đường. Ông có lời chia sẻ với
mọi người đó là cố gắng
học, cố gắng có kiến
thức, thành tài. Ngoài ra ông cũng nói về sở
thích thần tượng của ông là Lý tiểu
Long và Michael Jackson, thích ăn sô cô la và thịt bò lúc lắc và
ước mơ của ông là được
mở một nhà hàng.
Tôi nghĩ, lúc còn
ở Việt nam, ông đã là một
hạt bụi vì số phận
hẩm hiu. Cộng thêm thành kiến xã hội
Việt nam thời bấy giờ
coi rẻ con lai, khinh ông. Sang đến Mỹ, mặc
dù có được cơ hội bắt
đầu mọi thứ từ
đầu nhưng ông lại để
vuột mất tầm tay và tiếp
tục trở thành một hạt
bụi của đời. Bây giờ
là người vô gia cư, ông sống hôm
nay ở đoạn đường này, ngày mai đoạn
đường khác trong phạm vi trung tâm thành phố
LA. Tôi nghĩ mà thấy buồn và thật tội
cho số phận của ông. Gần
nhất đây là khi tôi đi bộ ra để giúp hội
thiện nguyện. Tôi lấy cơm
trắng nóng, trộn với ruốc
thịt chà bông, làm thành vài tô và nhủ thầm là
tôi sẽ tặng cho ông và hai người Việt
Nam vô gia cư khác mà tôi gặp họ thuờng
xuyên hoặc cho vài người châu á khác. Tôi nghĩ hợp khẩu
vị họ sẽ ăn ngon do đồ
ăn thuần Việt với mấy
tô cơm ruốc.
Lúc gặp tôi đưa cho ông một
tô, ông nói với tôi “đưa thêm tô nữa
đi, tui để dành cho con vợ tui”. Nghe ông nói vậy,
tôi cũng thầm thấy một ít niềm
vui vì như vậy là ông có người
bầu bạn, chia sẻ cuộc
sống vô gia cư của ông.
Nhân vật thứ nhì tôi đoán anh là người
Việt nam lai Tàu vì giọng nói. Lần đầu
tiên anh trông thấy tôi, anh hỏi ngay “Việt
nam hả?”. Những lần sau, tôi cũng hơi
có một chút thiên vị, để
lên hộp đồ ăn của anh thêm một
cái bánh ngọt hay cho anh thêm trái cam chẳng hạn.
Mới ngày hôm qua, anh tìm đến gần tôi và hỏi
tôi: "Có mền không?" tôi trả lời:
"Kỳ trước đưa cho anh 2 cái mền đâu rồi?".
Anh trả lời anh cần
cho một vài người khác, đàn bà. Anh khoe với
tôi là anh sắp vô một chương trình gì đó, anh
nói sắp vô program rồi. Tôi đoán chừng là một
chương trình hoặc cai nghiện,
hoặc chương trình dạy việc
làm. Nghe xong tôi nói với anh là tôi mừng cho anh, chúc
anh may mắn. Tôi cũng nhủ lòng, ngày mai tôi sẽ tìm
một vài cái mền Mẹ tôi chứa
trong ga ra hay mền của tôi đưa cho anh. "Miếng
ăn khi đói bằng gói khi no". Tôi hiểu tặng người
ta cái gì người ta cần
và tặng đúng lúc, thì có ý nghĩa hơn là khi họ
không cần. Nhất là Trời
Cali từ hôm đổi giờ đến
giờ bắt đầu se lạnh
vì vào tháng 11, sắp mùa mưa bão El Nino.
Một người Việt
nam khác nữa mà tôi có duyên gặp. Chị
tên là Tammy, người be bé. Chị thuờng kêu tôi
cho chị thêm một cái bánh ngọt vì chị
rất thích ăn ngọt. Tối qua sau khi mọi
việc phục vụ thức
ăn xong xuôi, tôi đi ngang chị, tiện thể dừng
lại hỏi chị có cần
gì thêm nữa không? Chị mỉm cười
vội vàng nắm tay tôi, quàng vai ân cần
nói nhỏ: "My friend, my friend có nguyên hộp bánh Donuts nè,
8-9 cái trong này nè. Cầm về đi em, làm qùa cho con, cháu
ở nhà đi em".
Trời đất cả
một hộp bánh mà chị thích
ăn nhất, vậy mà chị sẵn
lòng cho tôi. Không hiểu ai tặng chị,
ắt hẳn lúc nhận hộp
bánh chị vui mừng lắm. Vậy
mà giờ chị không do dự muốn
chia sẻ bánh với tôi. Trong cả sự
tuyệt vọng dù phải sống
trên đường phố, thiếu thốn
đủ mọi thứ, chị
vẫn có tấm lòng hiền hòa "cho đi và nhận
lại" thật đỗi quý giá! Tôi
ôm chị nhè nhẹ và nói cám
ơn. Nhìn theo vóc dáng nhỏ bé, gầy
gò của chị ôm hộp bánh đi khuất
đến cuối góc phố. Tôi bỗng
thấy mắt mình cay cay. Tôi khóc vì cảm động
tấm chân tình của chị.
Nhà tôi ở không xa trung tâm thành phố, hai vợ
chồng tôi thuờng đi bộ đến
sở làm. Tôi và ông xã gặp được
một người vô gia cư trên
đường. Ông ta tên Herman, đến thành phố LA
trong những năm 70 từ tiểu bang Pensylvania miền
đông nước Mỹ. Ông là người
rất ngăn nắp, căn cứ theo ba lô ông đeo trên người
và cách phục sức của ông
dù là một người vô gia cư. Ông là một
người nhẹ
nhàng, trả lời từ tốn
khi chúng tôi có dịp trò chuyện cùng ông. Ông có một chỗ
trú cố định là băng ghế xe
buýt đối diện Music Center trên đường Grand vào
buổi chiều tối. Ông nói với
chúng tôi rằng ông không ăn thịt. Chưa bao
giờ ông xin tiền chúng tôi từ ngày
đầu tiên chúng tôi có duyên gặp ông. Khi chúng tôi tặng
ông quà, bánh, trái cây, ông đều nhận với mức
độ chừng mực, vừa
phải. Đôi khi ông từ chối nếu
tụi tôi ép ông lấy hơn vài
cái bánh ngọt hay vài trái cam, món ông thích nhất. Ông nhẹ
nhàng giải thích vì ông đi bộ nhiều
và lên xe buýt ra công viên Griffith. Đến buổi tối
ông mới trở lại trung tâm thành phố
do vậy ông không muốn vác nặng
nhiều thứ đồ. Thỉnh
thoảng chúng tôi có nhã ý tặng ông tiền. Ông là
người vô gia cư đầu tiên từ
chối tiền cho và ân
cần nói rằng ông có đủ tiền
rồi không cần thêm. Một lần
ông tâm sự với vợ chồng
tôi là vào mùa lễ Tạ
Ơn và gần Giáng Sinh thì ông thấy người
ta trở nên rộng lượng, bao
dung lắm. Có lẽ mùa đông làm mọi người
có cảm giác nhận ra mình may mắn
hơn hoặc muốn cho đi một
phần sự may mắn mình có được
với tha nhân.
Ông kể là những người
đi lễ đến nhà thờ Cathedral
(băng ghế ông
ưa ngồi là chỉ cách một
ngã tư từ nhà thờ Cathedral của
LA) và người đi xem hòa nhạc hay những buổi
trình diễn kịch
ở Music Center và Disney Concert Hall. Khách hay cho ông tiền hoặc
thức ăn còn dư của buổi
ăn tối.
Tôi nghe thấy cũng
ấm lòng giùm ông là còn nhiều người
có lòng hảo tâm, tặng ông tiền hay thức
ăn. Đôi khi tôi cứ thắc mắc
là mặc dù có tiền trong tay, những người
vô gia cư này có bị xua đuổi
khi họ đi vào siêu thị hay nhà hàng hay chợ không? Tôi đã
từng trông thấy nhân viên bảo vệ
canh gác nhà hàng, quán ăn hay chợ thường mời những
người vô gia cư đi ra. Do họ ăn mặc
xốc xếch, quần áo bẩn
thỉu và mùi hôi thoát ra từ cơ thể
có thể là nhiều ngày không tắm
rửa của họ làm khách hàng trong các chợ,
quán đó khó chịu.
Chị Phượng tôi thường
cho tiền những người đứng
góc đường, có khi là Bolsa, có khi là gần lối ra cửa
xa lộ. Có người xin tiền
với những tấm bảng
viết đùa, chẳng hạn như:
"nói thật nhe, chỉ cần tiền
mua bia". Có người thì ghi là cựu chiến binh, hoặc
vừa mất việc làm, ... vân
vân …..
Tôi kể với chị
tôi là nhìn những người này họ
ăn mặc tươm tất quá. Em nghe nói họ
có một nhóm chuyên môn làm vậy, chỉ
một ngày họ có thể kiếm
được một số tiền
kha khá. Tôi góp ý với chị tôi là mình cho bớt
lại, thay vào đó cho họ thêm đồ ăn vì tôi
đoán phỏng chừng là một vài người
có vẻ như là người nghiện
thuốc hay nghiện rượu.
Chị tôi khoát tay và bảo
tôi, khi cho là mình cho, không cần biết tiền
mình cho họ sẽ làm gì với nó. Tôi yên
lặng không nói thêm vì nghĩ đó là cách giúp người của riêng
chị.
Lần trước trong bài "Tạ
ơn đời" khi tôi viết thực
đơn hàng tuần không thay đổi mà quên
không đề cập đó là thực đơn
trong mùa hè. Mọi thứ 6, thỉnh thoảng
có hàng phụ trội do các nhà hảo
tâm hay chợ búa siêu thị tăng thêm. Hội có thể
bỏ vào bao giấy và phát ra thêm sữa
ya ua chua, nho khô, kẹo bánh bích qui, bánh mì lát với thịt
cắt sẵn.
Có những người vô gia cư
khi xem xét bọc đồ ăn, họ
có thể nói với chúng tôi là họ chỉ
ăn súp đậu kiểu Mễ và họ
gửi lại bánh mì thit. Vài ngày trong tuần, có một
số người vô gia cư nói với
chúng tôi là họ chỉ ăn sà lát thôi, hoặc cơm
không thôi. Tùy theo nhân vật riêng đó yêu cầu, chúng tôi dựa
theo đó mà phục vụ. Số cá
nhân đòi hỏi thực đơn riêng biệt
vậy thì rất ít, cho nên diễn tiến
của phần phân phát đồ ăn
thuờng là rất trôi chảy.
Tôi thuờng thầm bảo
lòng rằng cho đến khi nào hai vợ
chồng tôi vẫn còn làm việc
cho tiểu bang và sống
ở Los Angeles, chúng tôi vẫn tiếp
tục cố gắng tham gia công việc
thiện nguyện của Hội
Brothers Helpers này.
Nhớ những câu trả
lời của ông Richard Gere khi ông hóa thân làm nhân vật
vô gia cư trong phim. Tôi càng thấm thía và thuơng
cảm cho họ. Họ có thể
trong quá khứ là những người có học
thức, có công ăn việc làm, có gia đình, người thân. Một
sớm một chiều hoàn cảnh
có thể đưa đẩy vận
mệnh của một con người
lâm vào cảnh bi đát. Đời sống
là vô thuờng, nay còn, mai mất như trong Đạo
Phật dạy.
Chúng ta hãy nghe ông Richard Gere tâm sự trong bài phỏng
vấn: "Tôi cầu mong những nổ
lực của tôi và bộ phim nói
về người vô gia cư sẽ
đưa đến kết quả
tốt đẹp. Mong gặt hái được
phản ứng tích cực của
xã hội đối với vấn
đề vô gia cư ngày càng
tăng ở các thành phố lớn".
Ông nói thêm: "Những vấn đề
tôi đối phó trực diện và
cố gắng tranh đấu thường
là khó khăn. Không có lợi lộc, không tiền
bạc hay quyền hành gì nhưng mình vẫn
làm vì đó là điều đúng để làm".
"You do it because it is the right thing to do."
Câu nói này sẽ là kim chỉ nam cho tôi tiếp
tục tham gia công việc
ở hội Brothers Helpers trong những ngày tháng tới
./.
Ngọc Vân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét