Hai giờ sáng 09.12.2023, thức giấc sớm, ra khỏi mền,
trời lạnh căm căm, tôi mặc thêm áo trấn thủ. Cái chiêu chống lạnh hay nhứt của
tôi là lên youtube nghe nhạc êm dịu. Tình cờ, tôi nghe tiếng hát nữ ca sĩ Sa Huỳnh
với bản Sương Lạnh Chiều Đông của nhạc sĩ quá cố Mạnh Phát (1926 - 1973). Một bản
nhạc trữ tình lãng mạn có hơi hướm đậm chấtNOEL, không phải một bài Thánh ca mà
là một bài hát tình cảm dạt dào yêu thương trong mùa giá lạnh NOEL của tình yêu
trai gái tuổi xuân thì: "Sương lạnh chiều đông vương tiếng thở... Mười
năm mơ kết mây thành hoa trắng - Hoa vỡ, mây tan, tàn giấc mơ hoa - Anh hãy về
đây đêm giá lạnh - Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn trọn mơ".
<!>
Nhạc và lời của bài hát đánh động xoáy vào tim tôi qua âm điệu du dương mượt mà sâu lắngdồi dào chất thơ lãng mạn trong một đêm lạnh của tháng 12.
Bao Mùa Noel trong quân ngũ, đời tù cải tạo bị lưu đày nghiệt ngã ở miền Bắc
xã hội chủ nghĩa và các ngày lễ Giáng Sinh hiện thực tại xứ Cờ Hoa. Những mùa Noel
năm xưa vụt đến như sao xẹt trên vòm trời xa quê nhà với nhiều tinh tú lung
linh làm cho tâm hồn tôi lâng lâng như một giấc mơ hoa.
Sau mùa lễ Tạ Ơn 2023 tràn đầy niềm vui, bịnh tim, đường cao, thấp khớp,
đau đầu gối dù vẫn phải có cái chân thứ ba giúp đi đứng thêm vững vàng tránh
ngã té. Mọi thứ bịnh kể như ổn định từ thời điểm này chỉ còn vài tuầnsang đầu
năm mới 2024, tôi được thêm tuổi, tròn 89 cái xuân già, tương lai các thứ bịnh
mãn tính của tôi "qu'est sera... sera" chưa biết sẽ ra sao?. Bây giờ,
vợ con tôi vui, tôi lại càng vui thường tự thưởng uống một lon bia hay một cốc
rượu vang vào bửa ăn chiều cũng làm cho ấm lòng chiến sĩ già hết xí quách mà
còn gân còn viết lách lăng nhăng, giúp cho các bữa ăn thêm ngon và ngủ được đầy
giấc trên năm tiếng.
Thời giờ còn lại của một U90, ban ngày chăm sóc bông hoa rau trái trong một
mảnh vườn nho nhỏ sau nhà như là một hình thức hoạt động chân tay cho thêm khoẻ
và tinh thần được sảng khoái ngắm cảnh vờn hoa nín thinh mà hoa biết nói lại
chào thua. Cái treadmill tập đi theo tôi trong suốt mùa COVID vìkhông đi được đến
Gym, nay phải cô đơn, trùm chăn rất tội nghịiệp vì bác sĩ điều trị nhắc đi nhắc
lại bịnh đau đầu gối không thể tập đi trên treadmill hay đi bách bộ mà tôi ưa
thích chỉ làm tình tội cho cái đầu gối thêm sưng đau.
Thế mới kẹt cho tôi vốn là cựu giáo chức, một cựu huấn luyện viên thể dục thể thao học đường nay không được tập thể dục chân, không bao giờ có cơ may trở lại hồ bơi, giã từ vĩnh viễn từ đây.Đành phải chấp nhận số phận "đau thương" của tuổi già với "ba cao, một thấp". Tôi chỉ còn hoạt động của tay, chăm sóc trồng trọt rau và hoa, cây trái. Tôi có thêm thì giờ ngồi lướt trên máy computer ít nhứt mười tiếng mỗi ngày. Youtube là bạn thân của tôi thường vào đêm khuya, bao kỷ niệm nên thơ thời trai trẻ trong quân đội, độc thân vui tính hiển hiện trước mắt tôi.
Tôi nhớ rõ Mùa Giáng Sinh đầu tiên trong quân ngũ, năm 1962 tại Liên Trường
Võ Khoa Thủ Đức trên đồi Tăng Nhơn Phú, trước ngày mãn khoá có ba ngày. Tôi có
chiếc xe Lambretta mới mua vài tháng trước khi nhập ngũ, tôi xin phép sĩ quan
cán bộ đại đội cho tôi mang xe vào quân trường để khi nào có phép cuối tuần,
tôi lái xe về Sài Gòn. Đêm Noel, dù không có giấy phép. Sau giờ cơm chiều, tôi
diện bộ quân phục số 2 láng coóng mới giặt ủi "dù" về thăm "a múi",
tỉnh bơ lái xe ra cổng. Bấm còi nhè nhẹ, chào anh sinh viên sĩ quan khoá 14
đang gác cổng như tôi có giấy phép về Sài Gòn. Anh ta tưởng tôi có giấy phép đặc
biệt và anh cũng biết Khoá 13 chỉ còn ba ngày nữa là mãn khoá được đi phép xong
là trình diện đơn vị mới. Anh sinh viên gác cổng không cần hỏi giấy phép, lại
còn chơingon, dở cổng cho tôi chạy qua như xe ô tô mà không phải đi cổng xe hai
bánh.
Thế là thoát,tôi lái xe một mạch thẳng vào Chợ Lớn đến đường Ngô Nhân Tịnh,
gần cầu Bali Cao, bấm chuông một căn phố lầu ba tầng rộng lớn là nhà ở cũng và
văn phòng xuất nhập cảng các loại tơ lụa, vải của người bạn gái gốc Hoa. Gia
đình a múichuyên bán sĩ cho các tỉnh,cô cũng là học trò của tôi và đã có bằng
tú tài Hoa Văn, nay phải học tiếng Việt tại trường Phước Kiến, lớp đệ tứ luyện
thi lấy bằng trung học đệ nhứt cấp, a múi chỉ nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Hai chị em
phải đi học thêm chữ Việt vì thời đó chánh phủ Việt Nam bắt buộc sổ sách buôn
bán của Hoa kiều, người nước ngoài, phải viếtbằng chữ Việt. Hai chị em con của
một đại gia gốc Triều Châu, bà vợ lớn từ bên Tàu sanh cô chị, bà thứ thiếp lấy ở
Việt Nam, gốc xứ mắm Châu Đốc cùng quê với tôi cũng là gốc Tiều chỉ sanh một cô
con gái như bà vợ cả. Hai chị em nói được tiếng Việt nhưng chưa sỏi dù có nhờ
gia sư dạy thêm tiếng Việt tại nhà trọn một năm, cũng đọc chữ Việt còn khó
khăn. Vì vậy hai chị em phải đi học chính quy chữ Việt nhằm giúp gia đình trong
kinh doanh, sổ sách. giấy tờ.
Cũng là dịp may, khi tôi đến thăm a múi, có Ba của cô từ Châu Đốc lên Chợ Lớn kiểm soát công việc của nhân viên và thăm bà vợ lớn. Ông thấy tôi về thăm gia đình, ông vui mừng, ông đưa tiền chừng bốn năm ngàn cho cô con gái lớn là bạn gái của tôi bảo đưa tôi đi ăn. Hồi chiều, tôi có chuẩn bị trước không ăn tại trường để bụng đói về ăn cùng với bạn gái. Nếu không vọt được ra khỏi trường, tôi trở về lán trại đi ăn ở câu lạc bộ của quân trường cũng vui.
Thế là trúng mánh, tôi xin phép ba má bạn gái chở hai a múi đi ăn tại nhà
hàng Đại La Thiên, cách nhà không xa, chở hai người ngồi sau là vi phạm luật
giao thông. Ban đêm, cảnh sát Công Lộ ít đi tuần tra và nếu có bắt gặp thấy tôi
mặc quân phục, có thể cảnh sát cũng "tha". Có dịp, bạn gái in hai hòn
non bộ vào lưng tôi. Cô em còn nói với chị xít thêm gần, ôm sát tôi, cô em mới
đủ chỗ ngồi, nghe hai chị em nói với nhau như vậy tôi lại càng thêm vui thích.
Hai cô nói tiếng "kuả duỳ" (quốc ngữ) - quan thoại, tôi hiểu vì tôi
có học Hoa Văn tại trường đại học sinh ngữ, cạnh đại học sư phạm trọn một niên
khoá và còn tiếp xúc hàng ngày với giáo sư người Hoa và cả học sinh nữa nên tôi
hiểu được tiếng quan thoại. Tôi cũng rất ít nói tiếng Hoa với bạn gái, tôi muốn
cô phải nói tiếng Việt giỏi mới giúp gia đình được cũng như cô lấy chồng người
Việt phải nói sành tiếng Việt. Sở dĩ, tôi học Hoa ngữ do cô bạn gái năn nỉ tôi
phải học, Ba cô từng nói:
- Ba cũng có cảm tình với "nó" mà không biết tiếng Hoa thì Ba không gã con cho nó đâu. Người Hoa có óc kỳ thị "khủng" không muốn con gái lấy chồng Việt (con đại gia lại càng khó hơn nữa) mà tôi là một ngoại lệ. Thế chẳng đặng đừng, tôi phải học tiếng Hoa mà duyên nợ không có nên cũng trớt vớt tình nghĩa vợ chồng.
Đêm Noel 1962 tôi trúng số độc đắc, "hai gò bồng đảo sương còn ngậm"
của người bạn gái làm cho tấm lưng thớt tôi cảm nhận êm ru mát dịu, lâng lâng
như du hồn tôi vào cõi thiên thai. Đến nhà hàng Đại La Thiên, tôi nắm tay ngườì
bạn gái dìu lên thang lầu, tôi bảo cô em đi trước, bước lên vài bậc thang tôi
nghiêng qua hôn má, hôn lên mái tóc và ôm sát a múi, nàng cũng ngất ngây sung
sướng như tôi. Tôi nói với cô em gái, em gọi cho anh chị ăn món nào cũng ngon cả.
Trong đời anh, đêm Noel năm nay anh trúng số được đi ăn chung với hai chị em. Anh
nói thiệt, anh "dù" không có phép tắc giấy tờ gì cả vì còn ba ngày nữa
phải rời khỏi trường, có bị quân cảnh bắt, nhà trường nhốt tù cũng tối đa có ba
ngày thôi. Nghe tôi nói như vậy, cô bạn gái rất cảm động quay qua ôm hôn má tôi
trước mặt cô em, tôi cũng hôn đáp lại. Cô em gọi cả chục món ăn ngon của Đại La
Thiên, cô còn nói với nhà hàng mỗi món chỉ làm một nửa vì chỉ có ba người ăn.
Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện, ăn rất chậm để có nhiều thì giờ đá lông nheo với
bạn gái, cũng chỉ vơi chừng một phần tư thức ăn vì hai chị em cũng mới ăn cơm ở
nhà xong chừng một tiếng là tôi về tới. Vừa ăn vừa suy nghĩ, tối nay tôi ngủ tại
nhà ở tầng lầu ba, là tầng lầu dành cho khách, tôi đâm lo đủ thứ, tôi lại đoán
tối nay, nhà trường có thể sẽ báo động coi xem có bao nhiêu sĩ quan cán bộ và
sinh viên sĩ quan vọt ra ngoài trường nhân Lễ Noel "Đêm Thánh Vô
Cùng" và sự canh phòng doanh trại cũngcó thể chểnh mản.
Ăn xong, tôi nói với hai a múi là chừng gần 10 giờ rưỡianh phải về trường
không dám ngủ qua đêm ở nhà hai em vì anh có linh cảm tối nay thế nào nhà trường
cũng có báo động ứng chiến. Tôi đề nghị chở hai chị em đi dự lễ Noel sớm ở bên
quận 8, vì tôi không dám lái xe ra khu nhà thờ lớn Đức Bà, chỗ "hot"
nhứt vì đông đúc người đi dự lễ, chắc chắn có nhiều cảnh sát, quân cảnh tuần
tra, giữ an ninh nên tôi có thể bị xét hỏi, thêm rắc rối, mất vui.
Cô em gái rất sáng trí, gọi nhà hàng tính thêm tiền một cái "ga
men" lớn cho hết thức ăn còn quá nhiều chỉ không lấy món súp sợ nước súp
sóng sánh đổ ra ngoài, để tôi mang về quân trường ăn ngày mai. Cô chị móc ra một
nắm tiền và nói Ba vừa cho, trả tiền xong cho nhà hàng. Tiền còn lại, bạn gái
đưa hết cho tôi nói là tiền Ba cho anh. Tôi nói thật lòng, anh cũng mới lãnh
lương sớm cũng gần một ngàn, nay chỉ lấy hai ngàn cho Ba và hai em vui lòng, tiền
còn lại, em giữ lại tiêu xài. Khi anh đến đơn vị sẽ gởi thơ nhắn tin hai em đi đến
thăm anh.
Bây giờ, còn gần hai tiếng, anh gần hai emthật hạnh phúc, anh đưa hai em đến
xem một đêm Noel của người Công Giáo cũng gần Chợ Lớn, chỉ qua cầu Chà Và, lái
xe vài cây số là đến. Hai chị em đồng ý, bạn gái tôi lần này ôm thật sát thật
chặt, tôi phải lái chậm để tận hưởng những giây phút thần tiên hiếm hoi, lưng
tôi hứng trọn haigò bồng đảo thật quá đã, tuyệt vời làm cho máu trong cơ thể
tôi nóng lên chạy rần rật. Tôi còn có ý muốn hai ngọn đồi đè, đập mạnh trên
lưng in đậm dấu ấn kỷ niệm. Thỉnh thoảng tôi giả vờ thắng gắp làm cô em la chói
lói:
- Xỉ cói, xỉ cói (tiếng quan thoại có nghĩa cái gì vậy, nghĩa chính là kỳ cục),
tôi nói có xe chạy gần. Vài lần sau tôicũng thắng gắp và cười, cô em biết tôi
muốn tận hưởng những giây phút thần tiên bên người chị, cô im lặng.
Chúng tôi đi một vòng quanh nhà thờ, lái xe tránh chỗ đông người.Thay vì gởi
xe đi bộ thì tôi mất dịp ngàn năm một thuở được người bạn gái đóng dấu hạnh
phúc tình yêu trên lưng. Tôi thấy còn sớm, chưa quá chín giờ, tôi dự trù 10 giờ
rưỡi mới trở lại quân trường.Tôi nói:
- Anh chỉ muốn hai em biết người có đạo Chúa, trân trọng đón chào Chúa
Giáng Sinh, không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới, nơi nào có nhà thờ Chúa
thì nơi đó cũng long trọng cung kính đón mừng ngày Chúa Giáng Sinh. Hai em cùng
lúc nói "xê xê (tiếng Quảng là tố chè - cám ơn).Trong đời hai chị em, lần
đầu tiên mới có dịp chiêm ngưỡng ngắm cảnh lâu bắt mắt ngoài nhà thờ.Nhân lễ Giáng
Sinh, cây Noel to lớn trước sân nhà thờ trang hoàng rực rỡ với hàng ngàn đèn
màu lung linh, chớp tắt rực rỡ cả một khu vực rộng lớn. Gần đó lại có một vườn
hoa với nhiều bông hoa đua nở tươi thắmkhoe sắc khoe màu làm tăng thêm sự linh
thiêng của Noel trong họ đạo của Cha Hoàng Huỳnh. Nhà thờ của Cha Hoàng Quỳnh ở
cuối quận 8, hàng năm đều có tổ chức kính mừng Lễ Giáng Sinh vô cung long trọng
trang nghiêm.
Tôi nói, anh còn hơn một tiếng gần hai em đêm nay anh quá hạnh phúc, bây giờ,
anh chạy thêm một vòng ra mũi tàu Phú lâm hóng mát gió đồng và chạy trở về đưa
hai em đến nhà thờ Cầu Kho cũng là gần nhà anh ở đường Nguyễn Cảnh Chân. Trước
khi đưa hai em về nhà, anh lên chào Ba Má và về lại trường, chúng ta còn ăn chè
sâm hố lượng nữa, bạn gái ôm tôi hôn và cũng nói xê xê nỉl (nì - nị, ít kính trọng
hơn nỉl).
Tôi phục thằng tôi, tiên đoán như thần, về tới quân trường, thay quần áo,
giăng mùng vừa xong mới hơn 11 giờ khuya, kèn, còi báo động vang rền. Chúng tôi
nhanh lẹ thay quân phục tác chiến, mang giày trận, đội nón sắt mang ba lô có đồ
dùng và quần áo có sẵn trong ba lô, lấy súng đạn trong kho chạy ra tập họp
trước văn phòng đại đội. Tôi phải chạy ra trước vì là sinh viên sĩ quan
"tuần sự đại đội", có nhiệm vụ tập họp đại đội trình diện Đại uý cán
bộ đại đội trưởng. Đại uý Ngô Hiệp Phái đại đội Trưởng đại đội 12 bảo tôi ra lệnh
đại đội tập họp ba hàng ngang, thay vì ba hàng dọc như tôi đã tập họp, mỗi
trung đội một hàng và điểm danh từng trung đội. Tất cả SVSQ (Sinh Viên Sĩ Quan)
đều hiện diện đủ chỉ có hai sĩ quan cán bộ trung đội trưởng vắng mặt (Chuẩn uý
Vân TrĐ 46 và Chuẩn uý Hải TrĐ 47 - trung đội này có tôi).
Đạiuý đại đội trưởng khen SVSQ có tinh thần kỷ luật cao, dù còn ba ngày nữa là tốt nghiệp ra khỏi trường, không có một ai vắng mặt trong Đêm Giáng Sinh - Đêm Thánh Vô Cùng rất thiêng liêng của người Công Giáo. Đại uý Phái còn nhắc nhở, VC thường tấn công vào các đơn vị trong những ngày lễ lớn. Ra trường anh em về đơn vị phải đề cao cảnh giác trong tất cả ngày lễ lớn của ta vì anh em binh sĩ thường ăn nhậu quên lảng nhiệm vụ, VC có thế đánh úp, tấn công hay quấy rối... Tôi nhớ mãi lời chỉ bảo của đại uý đại đội trưởng.
Về đơn vị, Trung Đoàn 33 Bộ Binh, từ Long Xuyên lên Châu Đốc rồi trở lại
Long Xuyên trước khi di chuyển về tỉnh lỵ Sóc Trăng - Ba Xuyên. Có lệnh, Bộ Chỉ
Huy hành quân của Trung đoàn và cả ba tiểu đoàn (lúc bấy giờ, trung đoàn chỉ có
3 tiểu đoàn cơ hữu, sau này tăng thêm thành 4 tiểu đoàn) di quân về Cà Mau - An
Xuyên. An Xuyên một tỉnh mới thành lập cũng chưa lâu, cơ sở vật chất còn thiếu
và nhiều đường sá trong tỉnh lỵ chưa tráng nhựa, mưa xuống rất dơ bẩn. Nhiều
khách sạn trong tỉnh còn sử dụng nước ngọt chứa trong lu, khạp dùng gáo dừa múc
nước...Tôi đoán Trung đoàn 33 sẽ có công tác mới ở vùng Cà Mau lâu dài.
Trước khi nhận công tác mới, Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 21 có xin Quân Đoàn gởi xuống
Cà Mau đoàn Văn Nghệ Miền Tây của Phòng 5 Chiến tranh tâm lý Quân đoàn IV biểu
diễn ba đêm văn nghệ ở Cà Mau phục vụ trung đoàn, tiểu khu và dân chúng. Đoàn
Văn Nghệ Miền Tây cũng có hai đêm trình diễn ở Bạc Liêu trước khi xuống Cà Mau.
Tôi được lệnh Trung tá Trung đoàn trưởng dẫn một trung đội trừ của đại đội
trọng pháo 33 đi trên hai GMC về Bạc Liệu hộ tống đoàn văn nghệ Miền Tây đi về
Cà Mau. Tôi nhận hai xe và trung đội trừ tại sân của đại đội công vụ, hai xe chạy
đến văn phòng của BCH Trung đoàn, tôi phải đi vào lấy Sự vụ lệnh, tôi ngồi chiếc
GMC đầu, Trung sĩ nhứt Sáu, trung đội phó có trách nhiệm với với trung đội của
anh, ngồi ở chiếc xe GMC thứ hai. Khi tôi trở ra xe, anh Sáu nói, Thiếu uý đi
xe thứ hai để tôi đi xe đầu. Tôi chả nói gì, theo lời trung sĩ I Sáu, tôi lên
xe sau và ra lệnh cho hai xe lăn bánh. Từ tỉnh lỵ Cà Mau đến quận châu thành -
Tắc Vân, chừng 4 - 5 cây số, hai xe qua khỏi Tắc Vân chừng hơn một cây số, một
quả mìn đặt sát đường nổ to khói bụi tung toé, tôi thấy chiếc xe GMC đầu lảo đảo,
may không bị lật, tôi ra lệnh nổ súng hai bên đường. Với trớn xe thứ hai chạy tới
cách xe trước hơn hai chục thước, một quả mìn thứ hai nổ trước đầu xe. Tôi ra lệnh,
các chiến sĩ trên xe vừa bắn vừa nhảy xuống xe nằm sát ven lộ bắn bừa vào các
lùm bụi. Tôi chạy đến xe trước, anh em cũng nhảy ra khỏi xe nằm sát mé lộ cũng
bắn vào các lùm bụi hai bên đường.
Anh tài xế báo cáo, anh không sao, Trung sĩ I Sáu bị thương đầu bất tỉnh.
Cái may là mìn nổ trước đầu xe vài thước cho nên cát đá văng lên làm bể đèn, kiếng
xe, anh Sáu không đội nón sắt nên bị thương ở đầu và mặt. Nghe tiếng nổ đầu
tiên hai chiếc dodge 4 của Chi khu Tắc Vân có hơn một tiểu đội luôn trực suốt
ban ngày vì VC hay đặt mìn vào sáng sớm hoặc buổi chiều tại khu vực này, gần quận,
chạy đến tiếp cứu. Xe có máy truyền tin, gọi về Chi khu thông báo và tôi xin
Trung đoàn cho xe cứu thương chở trung sĩ I Sáu bị thương nặng và xin đổi một
chiếc xe GMC khác dù xe chỉ bị bể kiếng, đèn, máy xe còn nổ và lốp xe không sao.
Chừng hơn mười lăm phút sau, một xe cứu thương của Trung đoàn ra chở TS I Sáu về
bịnh xá, và một xe GMC khác thay thế, tôi ra lệnh anh em lên xe tiếp tục công
tác, các anh đi xe bị mìn lên xe sau vừa đến.
Hai xe của chúng tôi đến chợ Hộ Phòng đã thấy có xe Đoàn Văn nghệ Tinh Hoa đã đậu cạnh các chiếc xe hàng xe đò đợi yên tĩnh, mở đường thông suốt rồi mới dám đi. Tôi thông báo cho trưởng đoàn văn nghệ, một GMC bị mìn chỉ bể đèn kiếng và một trung sĩ I bị thương nặng đã đưa về bịnh xá, lỗ mìn đã được quận cho lấp lại rồi. Bây giờ xe đoàn Văn Nghệ chạy theo chúng tôi, một xe GMC chạy trước, một xe chạy sau hộ tống đoàn văn nghệ về Cà Mau. Từ Hộ Phòng về Cà Mau chỉ còn nửa đường từ Bạc Liêu đến Cà Mau, nhiều xe đò và xe hàng hai ba chục chiếc nối đuôi nhau như một đoàn công voa theo chúng tôi về Cà Mau.
Buổi chiều hôm đó, Trung tá Trung đoàn trưởng nói cho các ca nhạc sĩ nghỉ xả
hơi vì trải qua một ngày nguy hiểm lo sợ và trung sĩ I Sáu đã qua đời vì bị vỡ
sọ. Nếu anh có đội nón sắt thì cũng bị thương mà có thể không đưa đến tử vong.
Đó cũng là một kinh nghiệm, đội nón sắt và mặc áo giáp khi đụng trận cũng có thể
giữ được mạng sống. Trung tá Trung đoàn trưởng đưa tiền cho tôi đãi đoàn văn
nghệ Miền Tây một bữa ăn đặc sản đồng quê tại quán ăn nổi tiếng Bà Sáu Mập của
tỉnh Cà Mau. Tôi xin phép Trung tá mời thêm các sĩ quan tại BCH trung đoàn cùng
ăn với các nghệ sĩ, Trung tá gật đầu và tôi nhờ Ban 2 cho hai nhân viên mặc thường
phục có mang carbine bá xếp và súng lục cùng vài trái lựu đạn giúp giữ an ninh,
tôi cho tiền hai anh này, ngồi ăn tại hai quán ăn gần đó, quan sát các ngừời ra
vào ăn uống. Tôi cũng ra lệnh hai nhân viên an ninh của tôi, ngồi trên xe jeep
ăn uống cũng cách vài chục thước quán ăn cũng có nhiệm vụ giữ an ninh. Tôi rất
kỹ về mặt giữ an ninh cho đoàn văn nghệ và cho chúng tôi, chiều hôm đó chỉ có
Trung tá Trung đoàn trưởng,cố vấn Mỹ và sĩ quan trực còn tại BCH.
Tôi trình bày cho đoàn Văn Nghệ biết vì muốn bảo vệ an ninh tối đa cho đoàn
mà trung đoàn có một chiến sĩ hy sinh và một chiếc GMC hư hỏng. Chúng tôi cũng
xin thông báo đoàn văn nghệ có ba buổi trình diễn, một dành cho Trung đoàn, một
cho tiểu khu An Xuyên và một dành cho đồng bào. Các anh chị em nghệ đã biết xứ
Cà Mau là cái nôi của Việt Minh công sản trước năm 1954, nay VC cũng trà trộn
trong dân. Vì vậy, chúng tôi đã đề nghị khi trình diễn cho dân chúng thưởng thức
văn nghệ, ty cảnh sát tỉnh cũng sẽ bố trí giữ an ninh thật chặt chẽ, các anh chị
em nghệ sĩ an tâm mà cống hiến hết tài năng văn nghệ của mình phục vụ mọi người.
Cả hai bàn vỗ tay hoan nghênh. Tiếp theo, trưởng đoàn văn nghệ xin cám Trung tá
Trung đoàn trưởng và các sĩ quan cán bộ cùng toàn thể anh em chiến sĩ có sự quý
mến Đoàn, chúng tôi vô cùng kính mến biết ơn. Chúng tôi có bó hoa xin tặng thiếu
uý (tôi còn đeo lon Chuẩn uý, đến cuối tháng 11.1963 mới đeo lon thiếu uý) trưởng
Ban 5 và An Ninh Trung đoàn thoát hiểm vì đi đón đoàn văn nghệ,mà TSI thay thiếu
uý ngồi xe đầu thế mạng, tử thương. Chúng tôi xin chúc Thiếu uý luôn được bình
an và chúng tôi xin tặng bó hoa tươi thắm cho thiếu uý. Tôi đứng lên nói lời
cám ơn Ban Văn Nghệ, bữa tiệc hôm nay có đại uý Trung đoàn phó là sĩ quan cao cấp
nhứt của chúng tôi, xin đoàn văn nghệ tặng bó hoa danh dự này cho đại uý Trung
đoàn phó đại diện cho cả trung đoàn, còn tôi chỉ xin anh chị em tặng cho tôi
cành hoa hồng là đủ. Ca sĩ Uyên Phương chừng 16 - 17 tuổi (em cô cậu ruộtca sĩ
nổi tiếng Bạch Yến hiện ở Paris) rút ra một cành hoa hồng đưa cho một nữ ca sĩ
xinh đẹp nhứt trong đoàn sẽ tặng tôi. Ca sĩ Uyên Phương rất duyên dáng cúi đầu
chào đại uý Trung đoàn phó và trao tặng bó hoa. Kế đến cô ca sĩ khá đẹp khoảng
trên 20 tuổi trao tặng tôi một cành hoa hồng, tôi bắt tay và cám ơn. Sau đó,
tôi kính mời đại uý Trung đoàn phó cầm đũa và nâng ly cùng với đoàn văn nghệ và
chúng tôi thưởng thức món gõi ngó sen tôm thịt trước đưa cay với rượu Whisky. Kế
tiếp có món cá lóc tổ bà nái nướng trui, cá rô mề biết nói kho tộ và món canh
chua bông sua đũa với đầu và ruột cá lóc. Còn rượu, thiếu tá cố vấn trưởng
trung đoàn có gởi cho tôi hai chai Johnny Walker. Chúng tôi có một bữa ăn gây ấn
tượng tốt đẹp với đoàn văn nghệ.
Ngày đoàn văn nghệ rời Cà Mau, cả đoàn bịn rịn, có cô ca sĩ sụt sùi rơi lệ
vì có nhiều cảm tình với trung đoàn và với chúng tôi, các sĩ quan trẻ lịch thiệp
tiếp đón. Tôi cũng có hai chiếc GMC hộ tống đưa đoàn đi đến Hộ Phòng, tôi mời cả
đoàn ăn trưa và chúng tôi chia tay. Bên kia cầu Hộ Phòng là ranh giới của tỉnh
Bạc Liêu khá an ninh hơn bên phía thuộc tỉnh An Xuyên - Cà Mau.
Hơn một tháng sau, đến ngày lễ Giáng Sinh, trung đoàn đang đóng quân dài lâu tại căn cứ Chà Là, Giá Ngựa, cạnh bờ sông Bảy Háp, thuỷ lộ từ Cà Mau đến quận Năm Căn. Thiếu uý Châu, trưởng Ban 2 và tôi, hai anh em đang uống trà ăn bánh ngọt chờ đón giây phút thiêng liêng Chúa ra đời nằm trong máng cỏ cũng là lúc hai chúng tôi sẽ đi kiểm soát các vọng gác quanh doanh trại. Bổng có một binh sĩ truyền tin đi nhanh đến mời chúng tôi đến phòng truyền tin nghe điện thoại, từ Cần Thơ gọi, đúng mười phút nữa như hẹn trước. Cả đoàn văn nghệ đang dự tiệc Giáng sinh. Anh trưởng đoàn là anh ruột của ca sĩ Uyên Phương cất tiếng chào hai chúng tôi, chúc mừng Lễ Giáng Sinh an vui của trung đoàn 33 đang đóng quân ở Chà Là và đặc biệt chúc hai anh em chúng tôi luôn bình an khoẻ mạnh. Anh trưởng đoàn giới thiệu hai cô ca sĩ trao hoa, Uyên Phương có nhiều cảm tình với thiếu uý Châu và ca sĩ trao một cành hồng cho tôi có lời chúc mừng Giáng Sinh và mời chúng tôi có về Cần Thơ ghé thăm hai cô.
Một năm sau tôi được thuyên chuyển về Quân Đoàn IV ở Cần Thơ, tôi có đến
nhà thăm cô ca sĩ (quên tên) mà tôi cũng cảm mến. Cô gặp tôi nói:
- Em rất quý mến và có thiện cảm với anh vì chúng em, đoàn văn nghệ, anh đi
đón suýt bỏ mạng, em đợi anh gần cả năm không thấy anh ghé thăm em. Chúng ta
không có duyên nợ, cách đây một tháng gia đình em có tổ chức lễ hỏi em với một
anh thiếu uý địa phương quân của tiểu khu Phong Dinh, em thành thật mời anh
tham dự tiệc cưới tại Phong Dinh Lầu, tôi gật đầu nhận lời, cô ta mang ra thiệp
cưới viết mời tôi.
Trường hợp của bạn Nguyễn Minh Châu, gia đình muốn giạm hỏi cho Châu một cô
cũng là bạn học với Châu năm xưa và rất đẹp lại ở gần nhà, ba má nhắn Châu về
coi mắt. Châu đồng ý vài tuần sau đó làm lễ cưới. Hơn tháng sau, Châu có lệnh
thuyên chuyển về Trung tâm thẩm vấn tù binh trung ương ở Sài gòn. Hai gia đình
chung tiền mua cho vợ chồng Châu một ngôi nhà nhỏ cũng khá khang trang. Khi đi
phép về Sài Gòn, tôi có ghé viếng thăm, tối chúng tôi có đi phòng trà ca nhạc Bồng
Lai nghe nhạc lại gặp Uyên Phương đang là ca sĩ thường trực, có mặt hằng đêm.
Châu nói với Uyên Phương:
- Anh rất có cảm tình và muốn tiến tới hôn nhân với Uyên Phương, nhưng hoàn
cảnh đưa đẩy, anh đi phép về Sài Gòn trước, dự định bận về lại đơn vị sẽ ghé Cần
Thơ thăm người đẹp ca sĩ và ngỏ ý muốn tiến tới tình vợ chồng coi Uyên Phương
có phản ứng ra sao. Cũng là duyên nợ, về Sài Gòn gặp người bạn cũ có sức hấp dẫn
và gia đình hai bên đã hứa hẹn kết tình thông gia vì cùng nghề nghiệp phục vụ tại
văn phòng Trung Ương Tình Báo Quốc Gia. Vì vậy, Châu thuyên chuyển về Sài Gòn rất
nhanh, Châu nói với Uyên Phương:
- Anh với em cũng thiếu duyên nợ, bây giờ anh xem Uyên Phương là "em
gái hậu phương". Tới tua lên hát, Uyên Phương giới thiệu một bản nhạc tặng
hai thiếu uý của trung đoàn 33 ở Cà Mau, nay đang có mặt tại Bồng Lai. Một
tràng pháo tay vang lên, chúng tôi còn ở lại nghe Uyên Phương lên hát tua kế tiếp
rồi chúng tôi lặng lẻ ra về. Tội nghiệp cho Châu về làm việc ở trung ương, chữ
thọ lớn, vững chắc mà Châu lại chết sớm vì tai nạn xe, khi anh lái xe vespa sau
khi rời sở làm lại gặp tai nạn. Mỗi con người chúng ta đều có số, giày giép quần
áo cũng có số mà!
( kỷ niệm mùa Noel 2023)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét