« -Bọn lưu manh chính trị đã thành công
trong việc khai thác lòng thành của những kẻ say mê 'tà thuyết' để dẫm lên
xương máu của người dân vô tội! Bạo lực dù có mạnh đến đâu thì cũng chỉ chiếm được đất chứ nào chinh phục được
lòng người ? Ở một đất nước mà những người giỏi đều bị bắt nhốt tù hết thì
làm sao đất nước đó phát triển?!»
Trong chính sách «cải tạo» của chính quyền Cộng Sản về việc giam cầm những sĩ quan, những nhân viên cao cấp trong chế độ cũ là «vô thời hạn», nghĩa là không có ấn định ngày được trả tự do. Có những tù nhân ở tù không lâu, vì nhu cầu thiếu chuyên viên kỹ thuật, nhà nước Cộng Sản buộc lòng phải thả một số ít chuyên viên kỹ thuật về sớm. Là bác sĩ, Lê Thanh thuộc diện nầy, nhưng do tính tình thẳng thắn, mà thường xuyên lại phải nghe những điều trái tai giảng dạy từ cán bộ quản giáo nên ông thường hay lên tiếng «sửa sai», chỉnh lại những lời của quản giáo. Điều đó đã khiến ông bị ghép tội chống đối, châm biếm chế độ, bởi thế ông không được thả về mà còn bị nướng gần chục cuốn lịch trải qua nhiều trại tù từ Nam ra Bắc.
Khi
đươc thả ông vượt biên ngay mà không chờ đi theo diện H.O sang Mỹ. Ông thích đi
Pháp vì ngày trước ông đã học y khoa bên nầy, hơn nữa trong lòng ông vẫn còn
mối hận đối với một số ít chính khách Mỹ, vì quyền lợi riêng tư đã phản bội
quân đội Việt Nam Cộng Hòa, những người bạn từng sát cánh với người Mỹ chiến
đấu vì lý tưởng tự do. Ông nghĩ : «Trên giải đất
quê hương Việt Nam người Mỹ đã đổ quá nhiều xương máu. Họ đến mang theo niềm
tin cho sự tự do, như một tia sáng lóe lên trong đêm tối… rồi tắt ngấm! Sự bội
tín đã bỏ lại sau lưng một thảm họa, một bầu trời đêm đen của Miền Nam! Họ ra
đi nhưng trên quê hương Việt Nam vẫn còn những vết hằn sâu kín, những nỗi niềm
ủ dột khiến những dòng nước mắt chảy mãi chưa khô!».
Thuở mới học xong ở
Paris về nước ông có yêu một người con gái và cùng nàng thề non hẹn bể nhưng cuộc
tình đắm đuối và thơ mộng đó kéo dài không lâu thì dang dở. Chàng tự trách mình
có một phần lỗi trong sự tan vỡ vì ngày
đó còn thích bay nhảy không muốn lập gia đình sớm bị ràng buộc trách nhiệm nên
chẳng chịu ngỏ lời xin cầu hôn! Chàng viện dẫn là sắp trưng tập vào lính, đợi
ra trường có chỗ ổn định mới nghĩ tới việc lập gia đình. Chàng không thể vì chút tình riêng mà thiếu trách nhiệm của người
trai thời chiến, do đó chàng đã thành khẩn xin nàng thông cảm mà chờ đợi.
Cũng như bao thanh
niên trong thời chiến, chàng bị trưng tập vào quân đội. Biến cố Tết Mậu Thân là
động cơ thúc đẩy chàng xin ra làm y sĩ cho một đơn vị tác chiến, mặc dầu khi ra
trường chàng đã có lệnh bổ nhiệm về phục vụ tại một Quân Y viện thành phố.
Dù biết chiến trường đầy nguy hiểm,
nhưng chàng muốn đem chút sở học săn sóc và cứu chữa những thương binh ngoài
mặt trận. Họ là những người cùng lứa tuổi với chàng đang hiên ngang bước vào
cõi chết, những người đã xem nhẹ bản thân mình để giữ an lành cho bao kẻ khác,
trong số đó có xương máu của rất nhiều bạn bè thời thơ ấu cùng phố, cùng lớp
với chàng đã hy sinh để chàng được an nhiên du học Pháp.
Cuộc tình «Anh tiền
tuyến Em hậu phương» đẹp như một bài thơ, một ca khúc cũng chẳng kéo dài được
lâu! Bố mẹ của nàng không muốn con gái phải trở thành góa phụ trẻ vì làm vợ một
người lính trận. Ông Bà đã vội vã chấp nhận lời cầu hôn của một thương gia giàu
có, trí thức gốc Chợ Lớn, tuy khá tuổi nhưng có quốc tịch Hồng Kông nên không
phải đi lính. Bị bố mẹ cưỡng bách đoạn tình, nàng khóc lóc van xin ố mẹ, và cự tuyệt cuộc hôn nhân ngang trái nầy,
nhưng bố mẹ vẫn quyết liệt bắt nàng phải theo lệnh gia đình. Nàng chơi vơi
trong bể tình, trong lúc tâm hồn đang đau buồn
Để bảo vệ tấm chân
tình, nên chạy đến tìm chàng mong cùng chàng thoát ly gia đình tìm phương trời
xa ẩn náu để hưởng hạnh phúc. Nhưng đó chỉ l à ý nghĩ quá đơn giản khi mà khắp
nơi đang mịt mờ khói lửa chiến tranh thì ẩn náu nơi đâu để có thể sống riêng
hạnh phúc? Nàng may mắn sinh trưởng trong một gia đình giàu có, ngoài việc ăn
học và một tình yêu đầu đời đầy thơ mộng nên chưa có kinh nghiệm đời, cứ tưởng
con tim muốn là được! Tiếng gọi của con tim đã khiến nàng quên đi danh dự của
gia đình mình và thế lực bên gia đình người chồng tương lai, họ nào chịu để yên?
Còn gia đình chàng cũng đâu chấp nhận cậu con trai quí của mình đi cướp vợ tương
lại của kẻ khác làm xấu hổ gia phong?
T ình yêu vẫn khắc
trong tim nhưng lời nàng hứa là sẽ đợi chờ chàng đã bay theo gió!Do áp lực của
gia đình quá mạnh, vì chữ hiếu nàng đã bóp nát trái tim mình mà đành phụ tình
chàng! Nàng
chợt nhớ đến câu thơ của Thi hào Nguyễn Du mà nghe lòng chua xót!:
-«Đàn bà thì người nào thề thốt cũng hay
cả…nhưng chẳng ai chung tình? Họ chỉ biết… tiền thôi!».
Chàng cười ngặt nghẽo rồi gục trên vai người
bạn, thiếp đi.
-«Xin anh tha lỗi cho em…,suốt mấy chục
năm nay em sống như kẻ mất hồn vì luôn nghĩ em là người đã phụ tình anh!…Em
sống chỉ vì con em nhưng tâm hồn em đã gởi theo anh từ dạo đó…Chồng em biết
nhưng không hề can dự đến chuyện riêng tư của em…và em vẫn giữ trọn đạo làm vợ, làm mẹ cho đến ngày nay!»
Chàng nhìn nàng trìu
mến nói:
-«Anh nào dám trách em!...Chuyện ngày đó
chúng mình dang dở, nếu có trách…là trách anh »
Nàng mở đôi mắt buồn
hỏi:
« Tại sao ngày đó anh không dám
cùng em thoát ly gia đình đi tìm một phương trời mới hạnh phúc?»
Chàng bùi ngùi :
« Anh thú thật anh không đủ can đảm
để vượt qua các lề thói luân lý, nếu chúng ta sống với ngoài sự chấp thuận của
gia đình sẽ tạo một dư luận tai tiếng….Và còn nữa. Biết sao được
đời lính của anh, lấy nhau rồi biết đâu em sẽ thành góa phụ lúc đó em sẽ một
mình hứng chịu thị phi của cả xã hội và hai gia đình. Ngày đó anh vẫn hát cho
em nghe ca khúc Ru Con Tình Cũ của Nhạc sĩ Đinh
Trầm Ca.»
«Thú thật ngày đó anh còn trẻ mới ở Pháp
về thích được tự do bay nhảy chưa có ý thức sâu xa về hạnh phúc!»
-«Muốn hiểu thế nào là hạnh phúc phải biết
sống cho kẻ khác, nghĩa là phải biết yêu.»
Chàng nhún vai trả
lời:
-«Chẳng phải bi quan đâu em!Đây chỉ là
kinh nghiệm sống mà anh đã trải qua…chiến tranh, tù đày và biệt xứ đã dạy anh
hiểu thế nào là chân giá trị của sự hạnh phúc! Có bao giờ em nghĩ hạnh phúc chỉ có thật trong giấc mơ? Anh đã từng ôm
những ước mơ lớn nhưng chỉ là giấc mơ hư! Và anh cũng có những ước mơ nhỏ dù đó
là được củ khoai nóng những lúc đói trong tù!»
Mắt
nàng tha thiết nói :
-« Em muốn
giúp anh một số vốn để anh dời phòng mạch về Trung Tâm Ngưới Á Châu? »
Chàng
chua chát cười:
-« Xin cảm
ơn lòng tốt của em. Tình yêu là thứ cao qúy nhất mà anh chẳng giữ được, tiền
bạc cho lắm xuôi tay cũng thành sương khói! Vả lại anh chỉ là thày thuốc của
các bệnh nhân chứ không quan trọng hóa nghề bác sĩ. Nghề bác sĩ chỉ có giá trị
khi có ích lợi cho người bệnh, nghề bác sĩ không phải dể tạo danh vọng hay tiền
tài!»
Biết
mình lỡ lời, nhưng nàng vẫn cảm thấy nghèn nghẹn vì lòng tốt của mình đã bị
hiểu lầm nên nàng cố dằn tự ái …và chuyển câu chuyện. Nàng không muốn bao năm
chờ đợi, giờ tìm được nhau để rồi sẽ vĩnh viễn mất nhau!:
-« Em dạo
này già rồi nên nói năng vô duyên, nhiều lúc còn hay quên nữa anh ạ!»
Chàng
ngắm nàng ánh mắt trìu mến, và tha thiết nói:
-«Không phải thế đâu em! Giọng em còn trong, thanh âm ngọt
ngào...và nhất là em còn trẻ đẹp lắm!…Nhan sắc nầy vẫn còn quyến rũ với đời cỡ
mười, mười lăm năm nữa!»
Như
một phép lạ, nàng bỗng cảm mình trở lại tuổi đôi mươi, tâm hồn đầy hưng phấn,
sự ấm áp của tình yêu thuở ban đầu. Những giọt nưóc mắt sung sướng đã trào ra,
nàng khép vội bờ mi nhưng nước mắt vẫn ứa đầy! Nàng yên lặng tận hưởng khoảnh
khắc hạnh phúc mà tưởng chừng không bao giờ gặp lại cái giây phút mà nàng đã đợi
chờ suốt mấy chục năm. Nàng biết thời gian vẫn chưa làm dung nhan nàng phai tàn,
nhưng lại không tự tin khi dứng trước mặt chàng! Nàng rất hồi hộp và lo sợ, sợ
khi gặp lại chàng sẽ chê già. Nàng run run thỏ thẻ:
-«Em…vẫn
còn…yêu anh !»
Chàng cảm thấy đôi mắt cay, nhưng cố nén xúc động và giữ khoảng cách:
-«Anh
cũng thế!»
Nàng quá xúc động bật khóc nức nở:
-«Tại sao anh không lập gia đình?»
Chàng thở dài trầm giọng:
-«Trái
tim anh một nửa cho quê hương và một nửa cho em, tất cả đã xa khỏi tầm tay thì
anh còn thiết tha gì nữa mà lập gia đình?!»
Hàng cây bên đường hình như thấu cảm cho mối tình ngang trái nên khẽ reo
lên trong gió và buông đầy lá vàng. Nàng nức nở khóc và ngã vào cánh tay chàng.
Nàng khóc ướt đẫm vạt áo chàng, nàng ôm chặt chàng và quên mất ngoại cảnh. Chàng
cứ để cho nàng khóc…Khóc cho bõ nhớ nhung, cho cuộc tình vơi đi những muộn
phiền đã chồng chất bao tháng ngày!
Chàng ôm chặt nàng như sợ mất, và thầm nghĩ
-«Tình
ơi ta vì em và yêu em, ta khôngmuốn em lầm lỗi đánh mất sự tinh khiết !»
Chàng không muốn mình trở thành kẻ phạm tội làm khổ đời nàng thêm một
lần nữa nên mạnh dạn buông nàng ra khỏi cánh tay và trân trọng tha thiết nói:
-«Anh
biết suốt mấy chục năm em âm thầm đau khổ, nhưng em vẫn là người vợ tốt, người
mẹ hiền. Anh hy vọng rằng em cứ giữ mãi đạo nghĩa đó. …Tấm lòng của em dành cho
anh,...anh xin ghi khắc. Và dù mai nầy ở bất cứ phương trời nào anh vẫn nhớ em,
xin em hãy giữ lại cuộc tình, và trân trọng nó để tình ta mãi đẹp như bài thơ anh
đã viết tặng em!»
Nàng như tỉnh giấc mơ vội lau nước mắt, môi nhỏe nụ cười buồn:
-«Biết được lòng anh, em cảm
thấy tình yêu của mình đầy ý nghĩa... đâu cần phải sống chung mới là hạnh
phúc...Em đã hiểu được cái hạnh phúc đích thực trong ý nghĩ anh....Dù anh chỉ
cho em có nửa trái tim, còn em cho anh cả tâm hồn nhưng cả hai chúng ta đều chung một hạnh phúc !»
Hai người nắmchặt tay nhau đồng cười to lên vì đã hòa tâm ý, và từ đó họ không còn gặp nhau nữa nhưng tình vẫn bên nhau. Trên con đường lái xe trở về nhà lòng chàng tràn đầy niềm vui vì:“Tiền tài, danh vọng tất cả chỉ là hư ảo, duy chỉ có tình yêu là sự thật.”
.Đỗ Bình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét