Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2021

Thầy Dạy Triết - Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

 

Phượng cho xe vào garage. Trước khi bước xuống xe, nàng nhìn vào gương chiếu hậu lần cuối cùng, hất hất mái tóc vừa mới uốn ngắn, mỉm cười thỏa mãn. Ðẩy cửa vào nhà, Phượng nhí nhảnh đến trước mặt chồng hỏi : - Mình xem em cắt mái tóc ngắn thế nầy có đẹp không ? Cường đang đọc lại cuốn sách “Rèn Nhân Cách” của tác giả Hoàng Xuân Việt mang từ Việt Nam qua Mỹ bỏ nằm ụ trên kệ sách mấy năm rồi mà không có thì giờ rảnh rỗi để nghiền ngẫm. Hôm nay nhân ngày lễ, ông lấy được một tuần lễ Vacation đầu tiên sau bao năm lận đận với công việc làm ở hãng. Nghe vợ hỏi, Cường đặt cuốn sách lên bàn, ngước mắt nhìn vợ đang tươi tỉnh chờ đợi ở chồng một lời khen.
<!>
Tỏ vẻ khó chịu, Cường nhíu hàng lông mày rậm như hai con sâu róm bám trên đôi mắt sáng quắc đầy cương nghị mà ngày xưa lũ học trò trung học sợ ông Thầy Dạy Triết còn hơn sợ Thầy Giám Thị. Thấy ánh mắt chồng nhìn mình, Phượng biết ngay là ông ấy không bằng lòng. Nàng cắn môi bước vào phòng đóng cửa lại. Những giọt nước mắt tủi thân rơi lả chả trên ngực áo nàng. Lấy nhau đã mười mấy năm rồi, Phượng lạ gì cái tính bảo thủ của chồng dầy như lớp khiên chống đỡ đường tên mũi giáo của lính trận thời trung cổ. Cuộc sống trên đất nước văn minh mà cứ co mình trong vỏ ốc. Ðành rằng công việc làm hàng ngày đã cuốn hút ông. Nhưng tại sao ông buộc vợ phải sống lệ thuộc theo ý mình như thời đại của mấy ông thầy đồ hủ nho. Bạn bè ở hãng cứ chê nàng ăn mặc quê mùa. Ðầu tóc thì búi cao trông như mụ chủ tiệm cầm đồ bệ rạc ở tỉnh lẻ. Ðã mấy lần Phượng xin chồng cắt tóc ngắn nhưng nhất định Cường không cho lại còn lên giọng triết lý:
- Xin em để lại cho anh chút gì dáng dấpViệt Nam, đó là hình ảnh ngày xưa của cô bé “Phượng Hồng”. Với mái tóc dài của em đã một thời khiến cho tim anh xao xuyến.
Khi nghe chồng nhắc đến kỷ niệm thuở còn trung học ở quê nhà là nàng mềm lòng ngay. Nhưng dưới sự tác động khá mạnh mẽ của bạn bè hàng ngày tại sở làm nhiều lúc khiến cho nàng xiêu lòng. Chúng nó bu quanh, đứa bàn để tóc cách nầy, đứa cho ý kiến kiểu kia .
Con bé Kim ngắm nghía khuôn mặt Phượng hồi lâu, bảo :
- Khuôn mặt trái xoan của bồ mà cắt tóc ngắn, uốn úp vào sẽ tôn thêm vẻ đẹp thùy mị ra đấy.
Con Mai, bạn thân nhất tự động xổ mái tóc Phượng xuống, gom phần tóc dài dấu phía sau gáy của nàng rồi tiếp:
- Ðúng đấy, uốn theo kiểu nầy thì “Phượng Hồng ” sẽ biến thành “ Phượng Ðỏ có chàng tới hỏi”. Con nhỏ Mai nhái theo đầu đề cuốn tiểu thuyết của Viên Linh: “Hạ Ðỏ Có Chàng Tới Hỏi” rồi cười ha hả.
Phượng cũng thường tâm sự với chúng bạn :
- Ông xã mình khó tính lắm. Từ vấn đề ăn mặc cũng như trang điểm hễ khác một chút là ông ấy cằn nhằn mãi.
- Ôi, ở Mỹ mà, Lady first. Nhỏ Kim tán vào - Bạn cứ làm trước báo cáo sau. Biết đâu mái tóc mới làm bồ trẻ ra càng khiến cho ông giáo sư triết lại mê vợ “ngất ngư con tàu đi”.
Ðã mấy tháng qua nàng cố tình tránh né. Chiều nay lũ bạn đẩy Phượng vào tiệm uốn tóc gọi là “đi tham khảo”. Cuối cùng, nàng quyết định hớt ngắn mái tóc. Quả thật, chúng nó nhận xét không sai, trông Phượng trẻ ra, tươi mát và thêm phần nhí nhảnh.
* * *
Khi thầy Cường bước vào lớp học, tiếng ồn ào như vỡ chợ chợt im bặt. Chỉ một vài tiếng nói lẻ loi còn sót lại ở cuối lớp là đủ cho đôi lông mày thầy nhíu lại cùng với ánh mắt nghiêm nghị phóng về hướng có tiếng ồn là trật tự lập tức vãn hồi.
Ðứng trên bục giảng thầy bảo:
- Trước hết tôi khen các em đã giữ được tính tự trọng mà thầy đặt niềm tin lớp thầy không nằm trong nhóm “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”. Các em là lớp đàn anh, đàn chị của trường . Hết niên khóa nầy các em sẽ thực sự trưởng thành chuẩn bị bước vào đời trên mọi nẻo đường. Hãy làm gương cho các lớp đàn em noi theo.
Thầy Cường áp dụng luật lệ trong lớp của thầy phụ trách rất khác lạ. Em nào vi phạm kỷ luật, không làm đầy đủ bài tập, thầy không hề cho zero trong sổ điểm mà bắt nhảy xỏm, hít đất hoặc chạy vòng quanh sân trường. Tùy theo lỗi sai phạm mà các em tự ấn định số lượng hình phạt sao cho xứng hợp. Riêng bài tập thiếu, thầy buộc ngồi tại lớp làm cho xong mới được ra về. Ðó là hình phạt đặc biệt “rất lính” của lớp thầy Cường đã được Ban giám đốc nhà trường chấp thuận.
Sau bốn năm phục vụ trong quân ngũ, Cường được biệt phái về dạy lại trường cũ. Ông thấy hình phạt đó vừa tăng sức chịu đựng cho học sinh vừa khiến cho các em ngại ngùng trước mặt học sinh toàn trường. Nhờ thế mà các em luôn luôn tự nguyện giữ kỷ luật và chuyên cần học tập
Hồi còn là học trò, biết bao nam sinh mê mệt mái tóc Phượng. Mái tóc đen dày chảy mượt mà quá thắt lưng. Làn da hồng hào trắng mịn càng làm nổi bật thêm đôi mắt bồ câu đen lay láy giữa đám nữ sinh tuổi còn mơn mởn. Cái giọng “Bắc Kỳ” như chư chim hót đã làm cho lắm kẻ trồng cây si. Mấy anh chàng đệ nhất A1 đã làm thơ dán trước cửa lớp ca ngợi mái tóc nàng:

“Ôi, mái tóc mượt mà tràn lối mộng.
Ðể hồn thơ đậu bờ bến si mê.
Cõi trời hoang réo gọi áng mây về
Cũng lặng lẽ, tần ngần bên suối tóc...”.

Nữ sinh cùng lớp có lắm người ganh tỵ trước những câu thơ tán tỉnh đó. Riêng Phượng chẳng hề rung động. Vậy mà vài câu thơ tình của thi sĩ Nguyên Sa được đọc lên từ giọng trầm ấm của thầy Cường đã khiến cho con tim Phượng phải nhiều đêm thao thức: 

“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc.
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường.
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương.
Anh thay mực cho vừa màu áo tím...”.

Từ đó, mỗi tuần Phượng thay một màu áo. Lần lượt áo dài màu vàng, đến màu xanh và tuần kế là màu tím. Bạn học cùng lớp ít người để ý nhưng có lẽ thầy Cường là người nhạy bén về Tâm lý, hiểu rõ tình cảm kín đáo của cô học trò.
Buổi học đầu tiên, học sinh tỏ ra chẳng thiện cảm chút nào với ông thầy có cặp chân mày chữ nhất trông khó đăm đăm.   Tuy nhiên, nội tâm thầy lại rất dễ cảm xúc. Có lẽ Phượng đã nhìn thấy một tâm hồn thi nhân nằm trong lớp vỏ khô khan, chai lỳ của ông thầy dạy triết.
Lớp Ðệ nhất A2 có hai nữ sinh trùng tên. Ðó là Nguyễn Thị Phượng và Trần thị Phượng. Ðể phân biệt hai Phượng, bạn bè trong lớp gọi Phượng họ Trần là “Phượng Ðỏ” còn Phượng họ Nguyễn là “Phượng Hồng”. Phượng Ðỏ có mái tóc cắt ngắn thoạt trông như nữ minh tinh Thẩm Thúy Hằng. Phượng Hồng thì tóc dài như nữ nghệ sĩ Thanh Nga. Cả hai cô nàng được sắp hạng hoa khôi nên kỵ nhau như nước với lửa. Ngày đó Phượng Hồng yêu thầm thầy Cường. Ngược lại, Phượng Ðỏ thì trề môi trước cái cung cách “rắn như thép”của ông thầy chẳng khác gì một anh chàng lính trận.

* * *
Chỉ còn hai tháng nữa là hai lớp đệ nhất dự thi lấy bằng Tú Tài. Ðột nhiên trường đóng cửa và sau đó là cảnh chạy loạn. Rồi miền Nam Việt nam thay đổi hoàn toàn nếp sống theo chế độ mới. Ðời sống ngày một khó khăn. Bố mẹ mất hết tiền hưu trí, Nguyễn thị Phượng bỏ học theo bạn bè đi buôn hàng chuyến để giúp đỡ gia đình trong thời gạo châu củi quế.
Một hôm, trên chuyến xe đò đi Ðà lạt, bất ngờ Phượng gặp thầy Cường. Cả hai đều xúc động.
Thầy trò ngồi trong một tiệm giải khát tại Ðịnh Quán lúc xe ghé vào ăn trưa. Phượng nêu thắc mắc:
- Sao thầy không bị tập trung cải tạo như những giáo viên biệt phái khác mà đến giờ nầy họ vẫn chưa được thả về ?
Thay vì trả lời, Cường hỏi :
- Phượng còn nhớ trò Nguyễn Văn Bảy đệ nhất A2 không ?
Phượng nhìn đăm đăm thầy Cường :
- Làm sao quên được. Cùng lớp với em mà thầy.
Nàng nhớ lại một ngày đầu năm học đệ Nhất. Thầy Cường đang giảng bài, chợt hai người cảnh sát và một an ninh quân đội xuất hiện trước cửa lớp đòi vào khám xét. Thầy Cường chận lại yêu cầu họ phải xin phép Ban giám đốc trường trước đã. Trong lúc thầy đưa quý vị đó xuống văn phòng thì trò Nguyễn Văn Bảy bất ngờ phóng qua cửa sổ chạy mất dạng. Khi toán an ninh được phép vào lớp kiểm tra từng học sinh thì không tìm được tên Nguyễn Văn Bảy mà họ cho biết là tên hoạt động nội tuyến VC. Cả lớp đều sửng sốt nhưng chẳng một ai dám hé môi.
Chủ quán bưng hai ly nước chanh đặt trên bàn khiến cho Phượng sực tỉnh. Nàng mời thầy uống nước rồi lên tiếng hỏi :
- Có phải Nguyễn Văn Bảy nhảy qua cửa sổ không thầy ?
Cường gậc đầu :
- Ðúng. Sau ngày “giải phóng” Bảy về giữ chức vụ Trưởng phòng Giáo dục huyện. Tôi trình diện gặp anh ấy.
Bảy nói :
- Diện giáo chức biệt phái phải cải tạo 6 năm. Nhưng thầy đã có công cứu thoát cán bộ cách mạng nên em đề nghị cấp trên cho thầy đi học lớp chính trị một năm. Sau đó thầy được tiếp tục dạy trở lại.
- Hiện giờ thầy dạy ở đâu? Phượng hỏi.
- Chẳng được dạy đâu cả. Sau sáu tháng học chính trị, họ chuyển qua trại cải tạo, ngồi tù thêm ba năm, lý do "sĩ quan ngụy" biệt phái. Hiện giờ tôi và người bạn làm đường kết tinh tại khu kinh tế mới Tân Hội thuộc huyện Ðức Trọng.
- Thầy có mang theo vợ con lên đó?
- Tôi vẫn chưa lập gia đình.
- Thế thầy đợi đến bao giờ nữa ?
- Ðến khi nào mộng ước của tôi thực hiện xong.
       Cái mộng ước thầm kín của thầy Cường đã được sự tiếp tay của cô học trò ngày xưa. Hai người tổ chức vượt biển thành công và đã làm lễ thành hôn tại đảo Pulau Bidong. Hiện giờ họ đã có hai mặt con trên đất Mỹ nầy.
* * *
Cường đẩy cửa bước vào phòng thấy vợ ôm mặt khóc, ông bực mình quát to :
- Cô còn chưa thỏa mãn sao. Muốn đi thẩm mỹ viện nữa chắc ?
Phượng lấy giấy tissue lau nước mắt, nhìn chồng giận dữ :
- Tôi cấm ông hạ nhục tôi đấy nhé. Ðã mười mấy năm nay tôi nhường nhịn ông đến kiệt sức rồi. Ông chồng nào cũng chiều vợ, chỉ có ông bắt vợ chiều chồng. Ông độc đoán, khắt khe đến tàn nhẫn.
Cường biện giải:
- Ðó là nghệ thuật giáo dục con cái . Mẹ cha phải làm gương cho chúng nó trong nếp sống hàng ngày,
- Ông đòi hỏi người mẹ phải sống khổ hạnh như người tu hành sao?
- Có cả tôi trong đó nữa, Cường xen vào
- Cô nên nhớ tôi không hề ăn chơi buông thả, trụy lạc. Tôi cố giữ cốt cách của một giáo sư ngày xưa nữa đấy, Cường gằn từng tiếng.
Phượng cười chế giễu :
- Cái đầu ông chỉ gôm lại một cục : “Giáo sư”, cái tước vị hào nhoáng mà không có thực lực ở đất Mỹ nầy. Muốn làm giáo sư đích thực hãy học lấy cho được bằng Ph.D.
       Câu nầy đã xúc phạm lòng tự ái của Cường không ít. Chàng cau mặt, quay lưng đóng sầm cửa lại. Những ngày mới định cư ở đất nước nầy, chàng có ý định vào đại học để lấy cho được bằng cử nhân Triết, nhưng rồi bận rộn với con cái và công ăn việc làm. Vốn liếng Anh ngữ của Cường rất giới hạn, chỉ vừa đủ giao dịch hàng ngày với những người bản xứ. Cường và vợ ghi tên vào học College được một năm nhưng cái bầu của vợ càng ngày càng lớn gây nhiều trở ngại, hai người đành bỏ học.
Phượng biết câu nói vừa rồi đã xúc phạm khá nặng nề đối với chồng. Nhưng tại ông ấy miệt thị nàng. Người vợ nào lại không muốn làm đẹp cho chồng.
Với dáng hình thon gọn cùng với gương mặt thanh tú, loại áo quần nào Phượng mặc vào đều hợp cả. Những lần tham dự tiệc tùng cưới hỏi, nàng rất muốn mặc bộ áo đầm dạ hội hở vai để hợp cùng chúng bạn. Nhưng Cường nhất định không cho, buộc nàng phải mặc áo dài. Ông ấy lập luận :
- Trong các loại áo quần phái nữ trên thế giới, chỉ có chiếc áo dài Việt Nam là đẹp hơn cả. Nó vừa kín đáo vừa khoe trọn vẹn dáng nét mỹ miều của người phụ nữ. Phơi bày cái sắc đẹp da thịt của người đàn bà chỉ là kích thích thị hiếu dục tính trong phần rất nhỏ của khía cạnh thẩm mỹ mà thôi. Còn mình đang có mái tóc dài, đẹp mượt mà óng ả tại sao không giữ lấy mà cắt bỏ đi thay vào mái tóc uốn khô khốc, cong queo. Phượng biết đó là cách lý luận của người đặc sệt óc thủ cựu nên lặng thinh cho qua chuyện. Lần nầy thì quá lắm. Ông xem vợ như đứa học trò tiểu học, cướp hết cả quyền tự chủ. Càng nhìn cảnh bạn bè được chồng chiều chuộng, được mua sắm tự do chẳng có một ràng buộc nào, càng khiến Phượng tức tối thêm.
“Mặc kệ, muốn ra sao thì ra”, nàng nghĩ thầm, rồi lên xe dạo quanh một vòng đến nhà Mai để tinh thần bớt căng thẳng. Nàng xem như làm một “cuộc cách mạng” trong đời sống vợ chồng.
“Quả thật mình đã quá khắt khe với vợ. Nhưng hôm nay sao cô ta tỏ ra bướng bỉnh lại bỏ nhà đi trong giờ dùng cơm tối. Có hẹn hò với ai chăng ?” Cường nhủ thầm rồi nằm dài trên ghế sô-pha chờ đợi. Mãi đến 12 giờ khuya Phượng mới quay về. Vừa bước vào trong nhà là bị Cường mắng ngay:
- Cô không phải là người vợ hiền, không xứng đáng là bà mẹ gương mẫu. Cô đã bị bè bạn rủ rê làm hư hỏng cả rồi !
Phượng đốp chát :
- Hư hỏng thì bỏ tôi đi. Không còn xứng đáng làm vợ ông thì ly dị !
Cường trố mắt nhìn Phượng trước thái độ thẳng thừng và cách trả đũa bất ngờ của vợ mà từ xưa không hề có. Ông lặng lẽ lấy va-li xếp một ít áo quần mang ra xe rồi lái xe đi giữa đêm khuya.
Nàng gieo mình trên ghế sô-pha, tê điếng cả tâm hồn.
Cường đi rồi, mỗi buổi sáng Phượng phải dậy sớm hơn để chở con đến trường học. Chiều đi làm về phải thay Cường đến đón chúng. Cảnh trống vắng, cô đơn đã làm cho nàng mất ngủ. Mỗi lần con hỏi sao bố chưa về là lòng nàng càng thấy xót xa.

* * *
Một tuần lễ sau, bất ngờ Phượng nhận được cú điện thoại của Cúc, cô em gái từ Việt Nam gọi sang. Bên kia đầu giây tiếng Cúc vang lên khẩn cấp:
- Chị Hai ơi, chuyện gì đã xảy ra mà vợ chồng chị đi đến ly dị?
Phương ngạc nhiên hỏi:
- Ai nói với em thế ?
- Anh Cường chứ ai.
- Ông ấy gọi em à ?
- Không, anh Cường về Việt Nam
Phượng khựng lại một giây, rồi tiếp :
- Thấy chán nhau mà phải ép mình sống chung thì trở nên cực hình.
- Hèn chi mà anh Cường bảo em gọi chị gởi đơn ly dị về Việt Nam để anh ấy ký. Sẵn dịp anh tìm vợ ở đây luôn thể.
- Ôi, đầu đã hai thứ tóc, muối nhiều hơn tiêu mà đòi cưới vợ, ham hố ! Muốn làm trò cười cho thiên hạ chăng. 
- Lầm to rồi chị Hai ơi, chưa gì mà đã có người bám chân anh Cường rồi đó. Họ có tiền, sẵn sàng nuôi anh ấy năm nầy qua năm khác, chỉ cần bảo lãnh họ qua được Hoa Kỳ thôi.
- Mầy nói thật hay đùa vậy Cúc.
- Chuyện một đời người em đâu dám đùa cợt với chị Hai.
- Thế con đĩ nào níu kéo anh ấy ?
- Của chị buông ra thì người ta hứng có tội lỗi gì đâu mà bảo níu với kéo. Anh Hai ở đây là vàng ròng đấy, Việt kiều mà !
- Nhưng tao hỏi mầy đứa nào muốn lấy ảnh, nói nhanh ?
- Người đó có xa lạ gì với chị đâu !
- Nó tên gì ?
- Chị Phượng, Trần Thị Phượng, hồi học cùng lớp 12 với chị.
Phượng cười mũi :
- Tưởng ai. Ngờ đâu con “Phượng Ðỏ Mỏ Dài”! Ngày đó, mỗi lần thấy ông Cường là nó trề môi trước mặt tao chê anh chàng thô kệch như nông dân.
- “Ðừng tin những gì con gái nói...” Biết đâu ngày đó chị Phượng Ðỏ nói ra nói vào để chị Hai tránh xa thầy Cường cho bà ấy thế chân, chẳng hạn như bây giờ vậy.
- Ông Cường về Việt Nam bao lâu rồi?
- Gần một tuần lễ. Chị Hai ơi, thế nào chị cũng phải gởi gấp đơn ly dị cho anh Cường nhé.
- Hay nhỉ, mầy là em gái tao lại đi bênh vực người ngoài.
- Sao lại người ngoài. Dù thế nào đi nữa anh Cường cũng là “cựu” anh rể em, là cha đẻ hai đứa cháu thân yêu của em bên Mỹ mà.
- Nhưng tại sao mầy xúi anh Cường lấy con quỷ Phượng Ðỏ. Tao mà thấy mặt nó ở trên đất Mỹ nầy chắc tao tự tử chết để lại hai đứa con côi. Mầy nói với anh Cường lấy ai cũng được trừ cái bản mặt con đó ra. Tao sẽ không gởi đơn ly dị, ông ấy phải về Mỹ giải quyết.
- Nhưng mà chị Phượng Ðỏ thúc anh Cường tổ chức buổi tiệc ra mắt đấy.
- Nhất định không được, mầy bảo ông Cường gọi điện cho tao gấp.
Phượng gác điện thoại, lòng rối bời. Chỉ một cơn giận hờn mà sinh ra đổ vỡ. Khuya hôm ấy nếu Cường không bỏ đi, thế nào nàng cũng xin lỗi chồng để làm hòa. Suốt ba đêm, Phượng trằn trọc không hề chợp mắt. Nàng nghĩ đến những ngày tháng không chồng. Cảnh cô đơn, lạnh lẽo trong gia đình sẽ đưa đến hậu quả nào đây. Nhất là hai đứa con bỗng nhiên không cha khiến tim nàng quặn thắt. Mình có bước thêm bước nữa, thì lại cảnh con anh, con em, con của chúng ta. Rồi lại sinh ra những bất hòa mới.
Từ hôm đó, ngày nào Phượng cũng gọi về Việt Nam để gặp Cường cho kỳ được, nhưng không có ai bắt phôn.

* * *
Ðêm nay, cơn rét chợt đổ về. Ngoài đường tuyết bắt đầu rơi. Hai đứa con đã ngủ từ lâu, Phượng cố dỗ giấc ngủ để lấy sức cho ngày mai đến sở làm. Nhưng mắt nàng cứ mở thao láo hết nhìn trần nhà lại nhìn đồng hồ. Chợt tiếng điện thoại reo vang.
Phượng với tay lên đầu giường bắt phôn.
- Alô, tôi nghe .
- Xin cho gặp cô Phượng Hồng.
- Anh Cường, sao anh không về, em gọi anh suốt mấy ngày nay mà chẳng ai bắt phôn.
- Thì bây giờ anh gọi lại em đây.
- Anh đang ở đâu vậy ?
- Ở trước cửa nhà.
Phượng vất điện thoại vội vàng ra mở cửa. Cường vừa bước vào nhà, chưa kịp đặt va-li thì Phượng đã nhào đến ôm lấy chồng, gục mặt vào ngực Cường khóc rấm rứt. Dòng nước mắt vừa mừng vui, vừa hối hận của vợ đã khiến cho Cường mỉm cười. Tiếng tít tít liên hồi của tổng đài điện thoại báo hiệu điện thoại chưa off. Phượng lau nước mắt nhìn chồng rồi đến tắt phôn:
- Anh về sao không báo cho em đến phi trường đón.
- Có đi đâu xa mà cần đến hãng hàng không .
- Anh về Việt Nam mà.
- Cô Phượng Hồng cản mũi kỳ đà thì làm sao Phượng Ðỏ dám đụng đến thầy Cường. Ðó chẳng qua là sáng kiến của Cúc. Cô em biết rõ bài tẩy của bà chị ruột mình mới được cái màn đối thoại vô cùng hấp dẫn qua điện thoại đấy chứ.
Phượng sà vào lòng chồng, bẹo vào má Cường mắng yêu “Ông già mắc dịch”, rồi hai người hôn nhau.
Ngoài trời tuyết rơi trắng xóa dưới cơn bão tuyết từ lục địa Canada thổi qua, nhưng cơn bão trong ngôi nhà vợ chồng Cường Phượng đã yên ắng, trở lại cảnh ấm êm. Hạnh phúc lại được vun bồi nhờ vợ chồng hiểu rõ nhau hơn./

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Không có nhận xét nào: