Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

Nữ Sinh Viên và người Lính Dù VNCH ! - Vĩnh Chánh


Chị và Anh yêu nhau khi chị là sinh viên năm thứ nhất và Anh là một sĩ quan Nhảy Dù hiên ngang với bộ quân phục hoa dù và nón Beret đỏ. Giữa những ngày cuối cùng của cuộc chiến, khi Khánh Dương đỏ lửa và những đoàn quân rút lui trong tuyệt vọng, chị nhận tin người yêu mất tích. Tin ấy đến như một tiếng sét, cắt đôi tuổi trẻ của chị, để lại trong lòng một khoảng trống không gì lấp được. Ngày 30 tháng 4, như một người máy chị theo gia đình di tản, ra đi mà lòng quặn đau, bất định, biết rằng từ đây mọi người vĩnh viễn mất nước, và chị, vĩnh viễn xa rời và mất luôn cả Anh.
<!>
Qua đến Fort Chaffee, Arkansas, chị vừa lo lắng vừa hân hoan biết mình đang mang trong người giọt máu của người yêu. Những tháng ngày đầu nơi xứ lạ, chị sống như một chiếc bóng. Nhiều lần chị nghĩ đến cái chết, nhưng rồi bàn tay nhỏ bé đang thành hình trong bụng đã giữ chị lại với cuộc đời. Chị sống vì đứa con, và vì một hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó sẽ có tin tức của anh.

Nhưng cuộc đời không chờ đợi nỗi đau của một người đàn bà trẻ. Chị phải lấy chồng, người Mỹ, để có chỗ dựa, để nuôi con, để tiếp tục…chờ đợi. Mãi đến gần hai mươi năm sau, khi con gái chị đang là sinh viên năm thứ nhất đại học, chị mới có được địa chỉ của người yêu xưa. Chỉ cần biết Anh vẫn còn sống, chị quyết định về Việt Nam, dù đang trong giai đoạn cuối của ung thư vú, mang theo trái tim đã chai sạn vì thời gian, nhưng vẫn run rẩy như cô gái năm nào. Khi bước vào nhà ở một nơi đèo heo hút gió xa hẵn thị trấn nhỏ, trước mắt chị là một hình hài với chân phải cụt lên tận đầu gối, áo quần xốc xếch, tóc tai bung xung. Chị bật khóc chạy đến gần, trong một thoáng kịp nhìn thấy hai vũng mắt lõm sâu không có tròng mắt. Chị đột nhiên khuỵu người xuống, như thể toàn lực dành cho chuyến đi bỗng cạn kiệt. Cùng lúc ấy, bóng một người đàn bà đi nhanh từ bếp nâng chị dậy.

Anh bị thương nặng ở chân trên đường rút quân, cố gắng lết xa khỏi trận chiến và ẩn núp trong bụi rậm. Ngày hôm sau, địch tìm thấy Anh và bắt Anh làm tù binh. Anh nghĩ vết thương ở chân phải có thể lành nếu được chữa trị với trụ sinh và đăng bột, nhưng tên y sĩ trại tù chọn cách dễ là tháo khớp gối. Sau đó Anh còn bị đạn nổ trong khi nhóm lửa rừng sưởi ấm ở trại tận bên Cao Miên, khiến cả 2 con mắt của Anh bị hư nặng tuy vẫn nhìn thấy rất mờ. Vì vậy Anh được thả cho rời trại sớm. Trên đường khổ sở, một mình thất thểu về lại làng phố, Anh bỗng gặp một người đàn bà chưa một lần quen biết, hiện tại là vợ của Anh, đem Anh về nhà săn sóc. Chồng trước của bà là một người lính Địa Phương Quân tử trận 2 năm trước ngày mất nước. Trong vài năm sau đó, đôi mắt Anh làm độc kinh niên nên bác sĩ đành phải múc bỏ cả hai bên.

Chị lặng yên ngồi nghe, tiếng được tiếng không, tê tái cõi lòng, nhớ lại năm xưa có lần Anh thì thầm bên chị, “may ra Anh bị thương thì chúng mình mới có thể trở thành vợ chồng.” Thế nhưng tuyệt đối chưa một lần chị nghĩ đến Anh có thể bị thương trong cuối cuộc chiến, và cũng chưa hề nghĩ Anh đã phải trải qua những giai đoạn khổ sở cùng cực như vậy. Từ một nam nhân oai hùng ngày xưa, nay Anh là một phế nhân với những vết thương tàn phá nặng nề trên cơ thể. Đôi mắt ngày xưa, nơi chị thường hay nhìn vào để tìm hình ảnh của tình yêu và sức sống của tuổi trẻ mình, nay chỉ là 2 mí mắt nhíp gần nhau nằm sâu trong một khoảng màu trắng ở giữa. Giờ đây chị mới hiểu vì sao em gái của Anh tránh không cho chị biết nhiều về tình trạng của Anh. Chị bỗng cảm thấy gần gủi với vợ của Anh, thầm cám ơn rằng Ơn Trên sắp đặt cho Anh tìm được ánh sáng dịu hiền giữa đường qua sự săn sóc, cứu vớt, nuôi nấng, bao bọc, che chở, yêu thương của người vợ này. Như một Bà Tiên hiện ra nguyên vẹn để dẫn dắt, cưu mang, nâng đỡ chàng Thiên Thần Mũ Đỏ của chị trong sa cơ thất thế, khi cánh dù bị chà đạp, tan tác trong cuộc đổi đời.

Qua một đêm cùng nhau tâm sư, chị thấy lòng mình nhẹ đi, như thể cuối cùng chị đã tìm được câu trả lời cho những năm dài chờ đợi. Chị kể chuyện về đứa con gái của mình, để lại cho vợ Anh tất cả số tiền mang theo. Nhưng tuyệt nhiên chị không hề hé mở cho biết chị đang bị ung thư giai đoạn cuối. Khi trở lại Mỹ, chị nói hết sự thật cho con gái biết về cha và dặn con hãy về thăm cha - mang theo chiếc xe lăn và phần lớn tiền tiết kiệm của mẹ. Sau đó không lâu chị qua đời. Một đời người, từ tuổi trẻ đến lúc nhắm mắt, chỉ có một mối tình - mối tình không trọn, nhưng sâu đến tận đáy tim.

Giữa những câu chuyện tang thương của thời tao loạn, có những mảnh tình không bao giờ được sum họp, nhưng lại sáng lên bằng sự hy sinh thầm lặng của một người đàn bà đã yêu đến giây phút cuối cùng.

**Trong những câu chuyện tình yêu bị thời cuộc xé nát, có những mảnh đời không chỉ tan vỡ mà còn bị giam hãm trong một thứ bóng tối không có tên. Như chuyện của nữ sinh viên năm xưa - dịu dàng, học giỏi, được nhiều bạn bè thương mến. Người từng theo đuổi cô, một chàng sinh viên từng xuống đường trong biến động Miền Trung, trốn vào bưng, trở về Huế trong những ngày Mậu Thân với một khuôn mặt khác: lạnh lùng, tàn nhẫn, sẵn sàng giết cả những người từng là bạn học.

Sau 1975, trong men chiến thắng và quyền lực, anh ta quay lại ép buộc cô phải lấy mình. Không phải bằng tình yêu, mà bằng lời đe dọa: nếu cô từ chối, cha mẹ sẽ bị tịch biên nhà cửa, cha sẽ bị bắt đi tù. Không có lựa chọn, cô đành gật đầu - không phải để cứu mình, mà để cứu gia đình. Suốt mấy chục năm, cô sống một đời lặng lẽ như chiếc bóng trong chính ngôi nhà của mình. Ít bạn bè, ít tiếng cười, ít bước chân ra ngoài. Người chồng quyền thế đứng trước thiên hạ như một kẻ chiến thắng, còn cô thì sống như một người bị giam trong chiếc lồng vô hình của nỗi sợ và bổn phận.

Khi cô mất, những người bạn cũ - những người đã biết câu chuyện của đời cô - không khóc òa, mà thở ra một tiếng thật dài. Một tiếng thở mang theo nỗi thương xót, nhưng cũng là một niềm an ủi: cuối cùng, cô đã được phóng sinh. Cuối cùng, cô đã thoát khỏi những năm tháng bị dằn vặt, khỏi cuộc hôn nhân không có tình yêu, khỏi cái bóng quyền lực ma quỷ đè lên đời mình.
Trong vô số mảnh tình của thời tao loạn, có những mảnh không tan vì chia ly, mà tan vì bị bóp nghẹt. Và đôi khi, cái chết lại là cánh cửa duy nhất mở ra sự giải thoát cho một kiếp người hiền lành.

Vĩnh Chánh 
Thân mến
TQĐ

Không có nhận xét nào: