Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

Nóng: “Tối hậu thư 48 giờ” cạn dần, TT Trump cho thêm 5 ngày trong khi đàm phán! Và kính chuyển vài tin đáng chú ý - Lê Văn Hải


(Một người đàn ông đi ngang qua các mô hình tên lửa của Iran được trưng bày ở Tehran.) Nóng: “Tối hậu thư 48 giờ” cạn dần, TT Trump cho thêm 5 ngày trong khi đàm phán, Iran lại có dấu hiệu cứng đầu không chịu nhượng bộ! Nhưng giá dầu lại giảm!(Theo TV News)
<!>
-Trong một bài đăng trên mạng xã hội, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đưa ra tối hậu thư cho Iran. Nhà lãnh đạo Mỹ cho biết ông “cho Iran đúng 48 giờ” để mở lại eo biển Hormuz, nếu không sẽ phải đối mặt với một đợt tấn công mới. Ông cảnh báo Mỹ sẽ phá hủy “nhiều nhà máy điện, bắt đầu từ cơ sở lớn nhất”.
Đã gần hết thời gian một ông Trump đưa ra, tuy nhiên Bộ Tổng tham mưu các lực lượng vũ trang Iran tuyên bố: “Nếu đối phương tấn công hạ tầng năng lượng của Iran, chúng tôi sẽ nhắm vào toàn bộ hệ thống điện lực, thông tin liên lạc, các trung tâm công nghệ và nhà máy khử muối do Mỹ sở hữu trong khu vực”. Giới chức Iran cho biết các mục tiêu này đóng vai trò then chốt trong hoạt động quân sự và dân sự của Mỹ tại Trung Đông.

Điều khủng khiếp nào sẽ nối tiếp sau 48 giờ dành cho Iran và cả khu vực?
Với một quốc gia hơn 90 triệu dân như Iran, điện không chỉ phục vụ sản xuất mà còn là điều kiện để duy trì hầu hết hoạt động thiết yếu của đời sống hằng ngày: từ bệnh viện, cấp nước, viễn thông, đến toàn bộ nhịp vận hành thường ngày của xã hội.
Chính vì thế phản ứng của người dân Iran trong những ngày qua cho thấy nỗi lo của họ không đơn thuần là chuyện mất điện. Điều khiến họ hoang mang hơn là khả năng một cuộc chiến vốn được mô tả là nhằm gây sức ép lên chính quyền, giờ đây lại có thể giáng đòn trực tiếp xuống dân thường, theo tờ New York Times.
“Cắt điện đồng nghĩa với việc cắt đứt đường sống của chúng tôi”, bà Golshan Fathi, một nhà hoạt động ở Tehran, viết trên mạng xã hội. “Xăng dầu, ngân hàng, nước, y tế, điện thoại di động, sự vận hành của các thiết bị sống còn như máy thở và máy lọc thận, bệnh nhân điều trị tại nhà (dùng máy tạo oxy, thiết bị y tế), kho lạnh và mọi thứ khác”.

Dù hiện chưa có cơ sở chắc chắn để kết luận rằng chỉ bằng vài đòn tấn công, Mỹ có thể ngay lập tức đẩy toàn bộ Iran vào cảnh mất điện trên diện rộng trong thời gian dài, song điều đó không làm lời đe dọa bớt nghiêm trọng.
Chỉ riêng nguy cơ mất điện cục bộ hoặc gián đoạn theo chuỗi cũng đã đủ tạo ra hỗn loạn xã hội và tâm lý sợ hãi lớn, nhất là trong bối cảnh cuộc chiến đã kéo dài hơn ba tuần và thương vong tiếp tục tăng.
Ở góc độ chính trị – xã hội, đây cũng là điểm khiến kịch bản này trở nên rủi ro hơn đối với chính Washington. Thay vì làm suy yếu tính chính danh của Tehran như mục tiêu ban đầu họ đề ra khi phát động chiến dịch, nó có thể khiến người dân ngả sang tâm lý phòng vệ quốc gia và ủng hộ lập trường đối đầu với một mối đe dọa từ bên ngoài.
“Một cuộc tấn công vào các nhà máy điện sẽ phản tác dụng, đồng thời củng cố phe phản chiến và chính quyền”, ông Mohsen Borhani, một luật sư ở Tehran, chia sẻ. “Nó sẽ khiến nhiều người đứng về phía bảo vệ đất nước hơn”.

Tuy nhiên, điều kinh khủng nhất ở tối hậu thư này có lẽ không chỉ nằm bên trong Iran. Mối nguy lớn hơn là phản ứng mà một cuộc tấn công vào điện lực Iran có thể kích hoạt trên toàn khu vực.
Tehran đã cảnh báo rất rõ rằng nếu các nhà máy điện của họ bị đánh trúng, họ sẽ nhắm vào hạ tầng năng lượng, công nghệ, liên lạc và đặc biệt là các nhà máy khử muối tại những nước vùng Vịnh có liên hệ với Mỹ.
Đây là lời đe dọa cực kỳ nghiêm trọng, bởi ở khu vực này điện và nước là hai hạ tầng gắn chặt với nhau, là điều kiện để các đô thị sa mạc tồn tại. Chưa kể so với Iran, mức tiêu thụ điện bình quân đầu người ở các quốc gia vùng Vịnh cao gấp khoảng 5 lần.
Theo Hãng tin Reuters, Bahrain và Qatar phụ thuộc hoàn toàn vào nước từ khử muối. UAE lấy hơn 80% nước uống từ các nhà máy này, trong khi Saudi Arabia cũng phụ thuộc đáng kể. Nếu những hạ tầng tại các quốc gia này bị nhắm tới, hậu quả sẽ không chỉ là gián đoạn sản xuất hay mất điện cục bộ, mà có thể nhanh chóng biến thành một cuộc khủng hoảng điện năng trên toàn vùng Vịnh.

Tóm tắt:
1. Chuyện gì đang xảy ra? Cuối tuần qua, Tổng Thống Trump đưa “tối hậu thư 48 giờ”: Iran phải mở lại eo biển Hormuz Nếu không: Mỹ sẽ đánh vào hạ tầng năng lượng, nhà máy điện Đây là điểm cực kỳ quan trọng vì: Hormuz vận chuyển ~20% dầu thế giới
2. Vì sao lại “cho thêm 5 ngày”? Đúng lúc hạn 48 giờ sắp hết, Trump bất ngờ: Gia hạn thêm 5 ngày Tạm hoãn tấn công quân sự Lý do phía Mỹ nói: “Có các cuộc trao đổi rất tốt, có tiến triển” Nhưng phía Iran lại nói: “Không có đàm phán trực tiếp” Thậm chí xem đây là dấu hiệu Mỹ chùn bước Tóm lại: Hai bên nói ngược nhau hoàn toàn Cho thấy đàm phán rất mong manh, chưa có đột phá thật sự
3. Iran có “cứng đầu” không? Có dấu hiệu rõ ràng: Iran vẫn: Đòi Mỹ rút khỏi khu vực Đòi bồi thường chiến tranh Đe dọa: Tấn công ngược lại cơ sở Mỹ & Israel nếu bị đánh Nói cách khác: Chưa nhượng bộ chiến lược nào đáng kể
4. Nhưng vì sao… GIÁ DẦU LẠI GIẢM? Đây là điểm rất đáng chú ý. Nguyên nhân chính: Trump tạm hoãn đánh Iran 5 ngày Thị trường hiểu là: “Chưa có chiến tranh lớn ngay lập tức” Kết quả: Dầu có lúc rơi 7% – 14% Brent từng tụt gần dưới $100/thùng
Giải thích dễ hiểu: Giá dầu không chỉ phụ thuộc “có chiến tranh hay không”, mà là: Nguy cơ chiến tranh trong tương lai gần.
Tình hình Giá dầu. Sắp đánh ngay. Tăng mạnh. Tạm hoãn / có đàm phán. Giảm
Hiện tại: Chuyển từ “đánh ngay” → “chờ thêm 5 ngày” → thị trường thở phào → giá giảm
5. Nhưng đừng hiểu nhầm: nguy cơ vẫn rất cao: Eo Hormuz vẫn bị gián đoạn. Hai bên vẫn đe dọa nhau Đàm phán chưa rõ thật hay “chiến thuật” Vì vậy: Giá dầu giảm chỉ là tạm thời Không phải hòa bình
6. Kết luận nhanh (theo tình hình thời sự) “Tối hậu thư 48 giờ” → leo thang cực mạnh. Gia hạn 5 ngày → hạ nhiệt tạm thời. Iran → chưa chịu nhượng bộ. Giá dầu giảm → do kỳ vọng chưa đánh ngay. Một câu gọn: Chiến tranh chưa nổ – nhưng cũng chưa lùi!

THƯ MỜI THAM DỰ
DẠ TIỆC GÂY QUỸ – YÊU THƯƠNG THA NHÂN

-Trân trọng kính mời quý đồng hương, thân hữu và mạnh thường quân đến tham dự Dạ Tiệc Gây Quỹ “Yêu Thương Tha Nhân”, nhằm chung tay lan tỏa lòng nhân ái và giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn trong cộng đồng.
Địa điểm: Dynasty Chinese Cuisine, 1001 Story Road, San Jose, CA 95122
Thời gian: 6:00 PM – 11:00 PM, Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2026
MỤC ĐÍCH GÂY QUỸ
Số tiền gây quỹ sẽ được dùng cho các hoạt động thiện nguyện: Nấu cơm tình thương cho bệnh nhân. Xây nhà tình thương cho người nghèo. Giúp đỡ trẻ em mồ côi và người tàn tật. Phát gạo cho các gia đình khó khăn. Trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học
CHƯƠNG TRÌNH ĐẶC BIỆT
Văn nghệ đặc sắc với sự góp mặt của nhiều ca sĩ và nghệ sĩ. Đấu giá vật phẩm gây quỹ Bốc thăm may mắn. Giải thưởng: iPhone 17 Pro 256GB. Apple Watch Series 11. AirPods Pro 3
GIÁ VÉ
VIP: $150/vé (Bao gồm bữa ăn, 1 ly Hennessy XO và chỗ ngồi ưu tiên) Regular: $100/vé (Bao gồm bữa ăn, 1 ly champagne)
LIÊN LẠC & BẢO TRỢ
LM. John Nguyen – 315-734-5209, Diễm Thúy – 504-237-964, Trâm Anh – 408-914-1129, Mary Hampton – 714-210-9198
Kính mong quý vị dành thời gian tham dự và chung tay đóng góp cho những hoàn cảnh kém may mắn.
Mỗi tấm lòng là một ngọn lửa yêu thương thắp sáng hy vọng cho nhiều mảnh đời.
Bích chương quảng bá:


Vài Tin Liên Quan:
Đâu là hồi kết cho cuộc chiến Mỹ- Israel- Iran?
(Colin H. Kahl)


-Sương mù chiến tranh đang bao trùm dày đặc Iran, nhưng có hai điều đã hiện rõ mồn một. Không còn ai có thể nghi ngờ sức mạnh quân sự vô song mà Mỹ và Israel đã phô diễn. Kể từ ngày 28 tháng 2, lực lượng Mỹ và Israel đã tiêu diệt Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei cùng các chỉ huy cao cấp của Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, tấn công hàng ngàn mục tiêu quân sự trên khắp Iran, đồng thời làm suy yếu đáng kể các bệ phóng tên lửa, kho chứa drone và các khí tài hải quân của nước này. Cũng không ai nên nghi ngờ sự tàn bạo của chế độ Iran mà họ đang nhắm tới, một chế độ đã dành nhiều thập kỷ để sát hại người Mỹ, ngược đãi chính nhân dân mình, đe dọa các nước láng giềng bằng tên lửa và các lực lượng ủy nhiệm khủng bố, đồng thời chạy đua xây dựng chương trình hạt nhân.

Nhưng còn quá nhiều điều khác về cuộc chiến tranh tự lựa chọn này vẫn chưa rõ ràng, và những câu hỏi lớn nhất vẫn chưa được chính quyền Trump giải đáp. Cụ thể hơn, cuộc chiến này sẽ kết thúc như thế nào? Và những hệ lụy chiến lược cuối cùng của canh bạc Iran sẽ là gì? Lịch sử các cuộc can thiệp quân sự của Mỹ đưa ra một bài học nhất quán: những cuộc chiến bắt đầu mà không có mục tiêu chính trị rõ ràng hiếm khi kết thúc tốt đẹp. Khi các mục tiêu chính trị không được xác định hoặc còn gây tranh cãi, cuộc chiến sẽ thiếu đi một điểm dừng logic. Những thành công về mặt chiến thuật sẽ làm dấy lên câu hỏi tiếp theo là gì, trong khi những bước lùi chiến thuật lại trở thành cái cớ để dấn sâu hơn. Nhiệm vụ mở rộng, thời gian kéo dài, và lý do ban đầu dần mờ nhạt khi cuộc chiến tự tạo ra động lực của riêng nó. Nhà lý luận quân sự người Phổ thế kỷ 19 Carl von Clausewitz đã có câu nói nổi tiếng rằng chiến tranh là sự tiếp nối của chính trị bằng các phương tiện khác. Nhưng hệ quả của nó cũng quan trọng không kém: không có mục đích chính trị rõ ràng, chiến tranh tự nó sẽ trở thành mục đích.

Thế tiến thoái lưỡng nan của kẻ đứng ngoài


Các mục tiêu của Washington khi phát động cuộc chiến ở Iran còn rất mơ hồ. Chính quyền Trump bắt đầu cuộc chiến với mục tiêu đã tuyên bố là thay đổi chế độ. “Hãy tự tiếp quản chính phủ của các bạn”, Tổng thống Mỹ Donald Trump nói trong một video đăng trên Truth Social vào ngày 28 tháng 2. “Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của các bạn trong nhiều thế hệ”. Tuy nhiên, trong những ngày sau đó, các quan chức chính quyền lại đưa ra những thông tin trái ngược. Liệu mục tiêu là lựa chọn một chính phủ “dễ chấp nhận” hơn, như cách Mỹ đã làm ở Venezuela? Hay là một sự “đầu hàng vô điều kiện”? Là để phá hủy chương trình hạt nhân? Hay đơn giản là khiến bất cứ ai còn sống sót không còn khả năng phô trương sức mạnh quân sự rồi tuyên bố chiến thắng? Việc xác định rõ mục tiêu rất quan trọng, bởi vì đạt được mục tiêu thay đổi chế độ, thay đổi hành vi, chấm dứt chương trình hạt nhân và làm suy yếu khả năng phô trương sức mạnh của Iran không phải là các biến thể của cùng một mục tiêu. Chúng đòi hỏi những cuộc chiến cơ bản khác nhau, với nguồn lực, mốc thời gian, định nghĩa về chiến thắng và kế hoạch hậu xung đột khác nhau.

Sự bất định này càng được củng cố trong những ngày gần đây khi ông Trump gửi đi những tín hiệu mâu thuẫn về thời gian kéo dài của cuộc chiến. Vào thứ Hai, ông tìm cách xoa dịu thị trường và kìm hãm giá dầu đang tăng vọt bằng cách gợi ý rằng quân đội Mỹ đang “vượt xa kế hoạch” và cuộc chiến có thể sớm kết thúc. Nhưng chỉ vài giờ sau, ông lại rút lời. “Chúng ta đã thắng về nhiều mặt, nhưng vẫn chưa đủ”, ông nói với một nhóm các nhà lập pháp Đảng Cộng hòa, và thêm rằng: “Chúng ta tiến công với quyết tâm cao hơn bao giờ hết để đạt được chiến thắng cuối cùng, nhằm chấm dứt mối nguy hiểm kéo dài này một lần và mãi mãi”.
Sự mơ hồ về chiến lược đẩy cả người dân Iran lẫn quân đội Mỹ vào thế bí. Nhiều người Iran đã ăn mừng cái chết của Khamenei và muốn thấy chế độ sụp đổ. Các quan chức tình báo Mỹ được cho là nhận định việc thay đổi chế độ khó có thể xảy ra. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu những người Iran dũng cảm nắm lấy cơ hội lịch sử mà ông Trump tuyên bố đã mang lại, và chế độ đáp trả bằng bạo lực cực đoan, như họ đã làm vào tháng Giêng khi sát hại hàng ngàn người biểu tình dân sự?
Lịch sử đưa ra những lời cảnh báo nghiệt ngã. Sau cuộc Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991, Tổng thống Mỹ George H. W. Bush đã khuyến khích người Iraq nổi dậy—và rồi đứng nhìn từ bên ngoài khi Tổng thống Iraq Saddam Hussein tàn sát họ. Tại Libya năm 2011, chính quyền Obama đã làm ngược lại—can thiệp để bảo vệ thường dân đang thách thức nhà độc tài Muammar al-Qaddafi, chỉ để thấy việc thay đổi chế độ dẫn đến sự sụp đổ của nhà nước và nội chiến. Ngày nay, nếu người Iran nổi dậy và chế độ đàn áp, ông Trump sẽ đối mặt với một tình thế lưỡng nan tương tự: đứng ngoài với cái giá rất đắt cho uy tín của Mỹ, hoặc dấn thân hoàn toàn và đối mặt với rủi ro sa lầy, vướng mắc và hỗn loạn.

Thay vì giải quyết tình thế lưỡng nan này, chính quyền Trump dường như đang làm cho nó trở nên trầm trọng hơn. Khi triển vọng thay đổi chế độ trong ngắn hạn mờ nhạt dần, cả Mỹ và Israel dường như đang có ý định kích động sự phân rã nội bộ như một phương án dự phòng. Các báo cáo chỉ ra rằng CIA đang vũ trang cho các lực lượng dân quân người Kurd ở Iran tại miền bắc Iraq, trong khi Israel ném bom các tiền đồn biên giới, đồn cảnh sát và các vị trí quân sự dọc biên giới phía bắc Iran-Iraq để dọn đường. Trong những ngày gần đây, ông Trump đã gợi ý rằng ông đang rút lui khỏi kế hoạch này, nhưng Israel thì không. Thật vậy, các nhà lãnh đạo Israel dường như coi việc gây mất ổn định Iran là một phương án dự phòng ưa thích nếu việc thay đổi chế độ tỏ ra bất khả thi, có khả năng đẩy Iran vào tình trạng phân rã quốc gia như đã thấy ở Libya, Syria và Iraq sau năm 2003. Ở một đất nước 90 triệu dân nằm tại ngã tư của lục địa Á-Âu, kết quả đó sẽ gây mất ổn định sâu sắc, không chỉ đối với người Iran mà còn đối với lợi ích của Mỹ trong khu vực và xa hơn thế.

Trong thế phòng thủ
Ngay cả khi cuộc chiến kết thúc vào ngày mai, một vài câu hỏi và hệ lụy chiến lược lớn vẫn sẽ còn tồn tại. Một là vấn đề hạt nhân—và ở đây, sự mơ hồ về cách đạt được mục tiêu chấm dứt chương trình hạt nhân Iran của ông Trump thực sự đáng báo động. Tháng 6 năm ngoái, các thanh tra của Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) ước tính rằng Iran nắm giữ hơn 400 kg uranium được làm giàu ở mức 60%—đủ nguyên liệu phân hạch, nếu được xử lý thêm, cho khoảng mười vũ khí hạt nhân. Sau các cuộc tấn công của Israel và Mỹ vào Iran vào cuối tháng đó, IAEA không còn có thể xác nhận quy mô và vị trí của kho dự trữ này. Nói một cách đơn giản, hiện nay không ai biết chính xác hàng trăm kg nguyên liệu phân hạch gần mức vũ khí này đang ở đâu hoặc làm thế nào để tiếp quản chúng.

Một Iran bị tổn thương có thể bước ra từ cuộc xung đột hiện tại với quyết tâm cao hơn nữa trong việc vũ khí hóa năng lượng hạt nhân còn sót lại để răn đe các cuộc tấn công tương lai. Vấn đề này không thể được giải quyết chỉ bằng ném bom. Nếu không đưa một lượng lớn bộ binh Mỹ hoặc Israel vào để đảm bảo an toàn cho số vật liệu này, một lựa chọn cực kỳ rủi ro mà ông Trump được cho là đã cân nhắc, thì chính quyền sẽ cần phải đưa ra một kế hoạch cụ thể cho việc giám sát hậu xung đột, một kế hoạch tập trung cụ thể vào việc xác minh vị trí kho dự trữ hiện có của Iran và tiếp quản vật liệu đó trước khi nó có thể được vũ khí hóa. Nhưng đây chính là loại chiến lược ngoại giao không thể phát triển được khi các mục tiêu cuối cùng của cuộc chiến vẫn chưa được xác định.
Bên cạnh những câu hỏi về mục tiêu tức thời của cuộc chiến là những câu hỏi lớn hơn nữa về hệ lụy đối với việc bảo vệ lợi ích của Mỹ trên toàn thế giới. Trước cuộc chiến, Tướng Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, được cho là đã bày tỏ lo ngại sâu sắc rằng một cuộc xung đột cường độ cao, kéo dài ở Trung Đông có thể làm cạn kiệt các loại đạn dược quan trọng của Mỹ, làm giảm khả năng sẵn sàng đáp trả các mối đe dọa ở nơi khác. Những ngày đầu của cuộc chiến hiện tại đã xác thực những lo ngại đó. Mỹ đã tiêu tốn một lượng lớn kho dự trữ đạn dược tấn công tầm xa và các loại tên lửa đánh chặn phòng không cao cấp, vốn có số lượng hạn chế, để bảo vệ các căn cứ Mỹ, các quốc gia vùng Vịnh và Israel khỏi các đợt mưa tên lửa và drone của Iran. Với việc kho đạn dược của Mỹ đã bị kéo căng và nền công nghiệp quốc phòng đang chật vật để tăng tốc sản xuất đủ nhanh nhằm đáp ứng yêu cầu cho các tình huống tiềm tàng với Trung Quốc hoặc Nga trong tương lai, Lầu Năm Góc có nguy cơ phải nhận một chiến thắng kiểu Pyrrhic”, một chiến thắng mà thành công ở Iran khiến Mỹ mất khả năng răn đe hoặc đánh bại sự xâm lược lớn ở bất kỳ nơi nào khác.

Thách thức đó còn phức tạp hơn bởi viễn cảnh hàng chục ngàn binh sĩ Mỹ sẽ cần phải ở lại Trung Đông trong nhiều tháng hoặc nhiều năm sau khi các chiến dịch tác chiến lớn kết thúc, bị trói buộc bởi các nhiệm vụ kiềm chế hậu chiến, các hoạt động trấn an đối tác vùng Vịnh đang lo âu, và yêu cầu thực hiện các cuộc không kích định kỳ khi Iran tất yếu cố gắng tái thiết quân đội. Đó chính xác là những gì đã xảy ra sau cuộc Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991, cuộc chiến đã thiết lập sự hiện diện thường trực của các căn cứ Mỹ tại Trung Đông để kiềm chế Saddam Hussein tồn tại cho đến tận ngày nay. Giờ đây, đây chính là vũng lầy mà những người ủng hộ cuộc chiến tuyên bố đang thoát khỏi bằng cách chấm dứt mối đe dọa từ Iran một lần và mãi mãi. Thế nhưng Washington có thể một lần nữa đang lội thẳng vào chính vũng lầy đó.
Có một nghịch lý đau đớn ở đây. Sự phô diễn sức mạnh quân sự của Mỹ là vô cùng ấn tượng, và các đối thủ sẽ phải lưu tâm. Nhưng Mỹ có thể bước ra khỏi cuộc chiến này trong tình trạng dàn trải quân lực quá mức, cạn kiệt nguồn lực, mất thế bố trí quân sự và do đó yếu thế hơn so với Trung Quốc và Nga trong nhiều năm tới.

Hồi kết
Câu hỏi lớn nhất có lẽ là cuộc chiến này có ý nghĩa gì đối với trật tự quốc tế tương lai. Cho đến nay trong năm nay, Mỹ đã tiến hành hai chiến dịch quân sự lớn—nhắm vào Venezuela và Iran—mà không có các liên minh quốc tế rộng rãi, không có sự cho phép của Liên Hợp Quốc, hoặc một nền tảng pháp lý vững chắc. Chính quyền Trump đã phát động cuộc chiến này mà không có một cuộc bỏ phiếu tại Quốc hội và không đưa ra các bằng chứng tình báo cho người dân Mỹ theo cách mà ngay cả trường hợp đầy sai sót của cuộc chiến Iraq đã thực hiện trong những tháng trước khi xâm lược.
Các nhà lãnh đạo ở Moscow và Bắc Kinh đang theo dõi sát sao cuộc xung đột đang diễn ra, không phải vì họ phản đối việc tiêu diệt các đối thủ—họ không phản đối—mà vì việc Mỹ sẵn sàng hành động đơn phương, nằm ngoài các rào cản pháp lý truyền thống, khiến Washington mất đi vị thế chính nghĩa nếu và khi Nga tiến hành các cuộc xâm lược sâu hơn đối với các nước láng giềng hoặc Trung Quốc động binh với Đài Loan. Mỗi chuẩn mực mà Mỹ làm xói mòn lúc này là một chuẩn mực mà họ không thể buộc kẻ khác phải tôn trọng trong tương lai.
Các cuộc chiến không được đánh giá qua việc chúng bắt đầu tốt ra sao. Chúng được đánh giá qua cách chúng kết thúc—và qua việc liệu quốc gia khơi mào cuộc chiến mạnh hơn hay yếu đi khi tiếng súng cuối cùng lặng xuống. Các binh sĩ Mỹ đang thực thi các chiến dịch này với sự chuyên nghiệp phi thường, nhưng điều đó không thể thay thế cho sự rõ ràng về mục đích. Những câu hỏi đang được đặt ra quá yếu ớt lúc này chính là những câu hỏi cuối cùng sẽ quyết định liệu cuộc chiến này có đáng để đánh hay không.
(Theo Colin H. Kahl, “What Is the Endgame in Iran?”, Foreign Affairs, 10/03/2026)

Anh điều tàu ngầm nguyên tử mang hỏa tiễn Tomahawk tới Biển Ả Rập nhằm răn đe Iran
(Thiên Vân)


(Thủ tướng Keir Starmer phát biểu về chi tiêu quốc phòng tại Phố Downing, London, Anh vào ngày 25 tháng 2 năm 2025. Ảnh: Leon Neal/Getty Images)
-Anh được cho là đã triển khai một tàu ngầm hạt nhân tới Biển Ả Rập giữa lúc căng thẳng Trung Đông leo thang. Con tàu có khả năng mang tên lửa hành trình Tomahawk, giúp tăng cường năng lực răn đe và sẵn sàng tấn công tầm xa nếu xung đột mở rộng. Bộ Quốc phòng Anh không xác nhận chi tiết vị trí hoạt động, nhưng động thái này cho thấy London đang củng cố hiện diện quân sự trong khu vực.
Một tàu ngầm hạt nhân thuộc Hải quân Hoàng gia Anh đã được đưa đến khu vực Biển Ả Rập (Arabian Sea).
Tàu này được trang bị tên lửa hành trình Tomahawk — vũ khí có khả năng tấn công chính xác mục tiêu trên đất liền từ tầm xa khoảng 1.600 km.
Việc triển khai đặt Anh trong vị trí “giới hạn tấn công” đối với các mục tiêu ở Iran nếu tình hình leo thang.
Tên và loại tàu: HMS Anson
Tàu ngầm này được cho là một chiếc tàu ngầm tấn công hạt nhân lớp Astute của Hải quân Hoàng gia Anh.
Đặc điểm chính của HMS Anson:
chạy bằng năng lượng hạt nhân, lương thực và nhiên liệu cho phép hoạt động liên tục trong nhiều tuần mà không cần nổi lên;
trang bị Tomahawk Block IV và ngư lôi Spearfish;
chiều dài khoảng 97 m, lượng giãn nước ~7.400–7.800 tấn;
tầm hoạt động gần như vô hạn (chỉ phụ thuộc nhu yếu phẩm và lương thực cho thủy thủ đoàn);
HMS Anson trước đó đã rời Perth (Australia) để đến khu vực này, với hành trình hàng nghìn dặm.
Mục đích chiến lược của triển khai
Theo báo cáo, tàu ngầm được điều đến Biển Ả Rập để tăng cường năng lực răn đe và sẵn sàng cho các tình huống xung đột tiềm tàng, đặc biệt nếu căng thẳng với Iran leo thang.

Việc này diễn ra trong bối cảnh quan hệ căng thẳng giữa Iran, Mỹ và các đồng minh phương Tây, với những lo ngại về an ninh tuyến đường biển và các tuyến vận tải năng lượng.
Các tàu ngầm hạt nhân như HMS Anson cho phép Anh có khả năng tấn công từ xa mà không cần sự hiện diện rõ rệt, qua đó tăng sức răn đe mà không phải đưa lực lượng mặt đất hay không quân vào trực diện.
Chính phủ Anh và phản ứng
Bộ Quốc phòng Anh hiện không xác nhận chính thức vị trí hoạt động cụ thể của tàu, và từ chối bình luận chi tiết về việc triển khai này.
London cho biết năng lực của mình trong khu vực luôn được theo dõi và đánh giá liên tục, nhưng không tiết lộ chiến lược cụ thể.
Bối cảnh lớn hơn: Căng thẳng Trung Đông đang leo thang
Đáng chú ý, căng thẳng khu vực không chỉ liên quan tới tàu ngầm Anh mà còn có:
Iran mở rộng các hành động quân sự trong khu vực, bao gồm phóng tên lửa đạn đạo và tấn công các căn cứ liên quan Hoa Kỳ – Anh;
Eo biển Hormuz – tuyến vận tải quan trọng cho dầu khí thế giới – bị gián đoạn, khiến nhiều quốc gia lo ngại về an ninh năng lượng;
Có sự tham gia của nhiều nước khác vào nỗ lực đảm bảo an ninh hàng hải hoặc phản đối chính sách Iran/Mỹ.

Chiến tranh Trung Đông: Israel không kích mỏ khí lớn của Iran, Tehran trả đũa, giá dầu tăng vọt
(By Theo TV News)

-Trong bối cảnh các hoạt động quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran tiếp tục leo thang, tình hình Trung Đông ngày càng xấu đi. Hôm thứ Tư (18/3), mỏ khí Pars quy mô lớn của Iran bị tấn công, kéo theo giá dầu thế giới tăng mạnh. Ngay sau đó, Tehran triển khai hành động trả đũa, tấn công các cơ sở năng lượng tại Qatar, phóng tên lửa về phía Ả Rập Xê Út, đồng thời cảnh báo sẽ tiếp tục nhắm vào các mục tiêu có quân Mỹ đồn trú.
Theo Al Jazeera, trong ngày thứ Tư, giá dầu chuẩn quốc tế Brent crude tăng 5%, lên 108,66 USD/thùng; trong khi dầu West Texas Intermediate (WTI) tăng 2,5% lên 98,65 USD/thùng. Do lo ngại xung đột kéo dài, chênh lệch giá giữa WTI và Brent đã nới rộng lên mức cao nhất kể từ tháng 5/2019.
Truyền thông nhà nước Iran cho biết các cơ sở khí đốt liên quan đến việc mỏ South Pars ngoài khơi tỉnh Bushehr bị tấn công. Đây là một trong những mỏ khí tự nhiên lớn nhất thế giới, có vai trò quan trọng đối với nguồn cung năng lượng của Iran cũng như toàn cầu.

Sau vụ việc, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) phát đi cảnh báo có thể tấn công cơ sở dầu khí tại Qatar, Ả Rập Xê Út và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống Nhất (UAE), khiến căng thẳng khu vực leo thang nhanh chóng và làm gia tăng nguy cơ gián đoạn nguồn cung năng lượng.
Iran tấn công Qatar, nhắm vào Ả Rập Xê Út
Tối thứ Tư theo giờ địa phương, Iran tiến hành đòn trả đũa nhằm vào Qatar. Nhà chức trách Qatar cho biết cơ sở khí đốt tại Ras Laffan đã trúng tên lửa đạn đạo của Iran, gây ra hỏa hoạn.
Theo Daily Post, Bộ Ngoại giao Qatar lên án mạnh mẽ vụ tấn công, gọi đây là hành vi vi phạm chủ quyền nghiêm trọng, đe dọa an ninh và ổn định khu vực, đồng thời tuyên bố bảo lưu quyền đáp trả.
Công ty QatarEnergy xác nhận tên lửa đã đánh trúng cơ sở, gây “hỏa hoạn và thiệt hại nghiêm trọng”, nhưng toàn bộ nhân viên đều an toàn và chưa ghi nhận thương vong. Đây là nhà sản xuất khí tự nhiên hóa lỏng lớn nhất thế giới, vận hành 14 dây chuyền với tổng công suất 77 triệu tấn mỗi năm.

Cùng thời điểm, theo Reuters, Ả Rập Xê Út cho biết đã đánh chặn và phá hủy thành công 4 tên lửa đạn đạo hướng tới thủ đô Riyadh, đồng thời ngăn chặn một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào cơ sở khí đốt ở miền Đông nước này.
Iran tiếp tục leo thang khi công bố danh sách các mục tiêu “hợp pháp và trực tiếp”, bao gồm nhà máy lọc dầu Samref Refinery và tổ hợp hóa dầu Jubail Petrochemical Complex tại Ả Rập Xê Út, mỏ khí Al Hosn tại UAE, cùng các cơ sở tại Qatar như Mesaieed và Ras Laffan. Tehran cảnh báo các cơ sở này cần sơ tán ngay lập tức, nếu không sẽ bị tấn công trong vài giờ.
Nguồn cung năng lượng bị ảnh hưởng, thị trường toàn cầu chịu áp lực
Các đòn tấn công quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran, cùng với hành động trả đũa của Tehran đối với các nước Vùng Vịnh, đã làm gián đoạn xuất khẩu dầu khí của Trung Đông, buộc một số cơ sở sản xuất phải tạm dừng hoạt động.

Giới chuyên gia cảnh báo nếu tình hình kéo dài và tiếp tục đẩy giá năng lượng tăng cao, kinh tế toàn cầu có thể đối mặt với làn sóng lạm phát mới.
Xung đột cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động vận tải qua Eo biển Hormuz — tuyến hàng hải đảm nhận khoảng 20% lưu lượng dầu và khí tự nhiên hóa lỏng toàn cầu. Hiện phần lớn hoạt động lưu thông qua đây đã bị gián đoạn.
Ước tính thị trường cho thấy sản lượng dầu giảm tại Trung Đông đã đạt từ 7 đến 10 triệu thùng/ngày, tương đương 7%–10% nhu cầu toàn cầu, tạo cú sốc lớn đối với nguồn cung năng lượng thế giới.
Để giảm áp lực vận chuyển, chính quyền Tổng thống Donald Trump ngày thứ Tư thông báo áp dụng miễn trừ 60 ngày đối với Đạo luật Jones, cho phép tàu treo cờ nước ngoài vận chuyển nhiên liệu, phân bón và các hàng hóa khác giữa các cảng của Mỹ nhằm tăng cường năng lực logistics trong nước.
Đồng thời, Bộ Tài chính Mỹ cho biết đã cấp giấy phép chung cho một số giao dịch liên quan đến công ty dầu khí quốc gia Venezuela PDVSA, nhằm mở rộng nguồn cung năng lượng.
Tại Iraq, một quốc gia sản xuất dầu lớn khác trong khu vực, nguồn cung đang được điều chỉnh. Nguồn tin từ North Oil Company cho biết xuất khẩu dầu qua đường ống đã được nối lại từ thứ Ba, sau khi Chính phủ Baghdad đạt thỏa thuận với chính quyền khu vực người Kurd.
Ngoài ra, 2 quan chức dầu khí cho biết Iraq đang lên kế hoạch xuất khẩu thêm ít nhất 100.000 thùng dầu thô mỗi ngày thông qua các cảng, nhằm bù đắp phần thiếu hụt nguồn cung trong khu vực.
Trước đó, vào ngày 17 tháng 3, Israel tiến hành không kích chính xác, tiêu diệt Ali Larijani – Bí thư Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran – cùng một số quan chức chủ chốt.

Việt Nam đối mặt với tình trạng khan hiếm xăng dầu do chiến tranh Iran


( Cảnh chờ đổ xăng ở Hà Nội)
-Sản lượng dầu thô dự kiến sẽ giảm xuống còn 5,8 triệu đến 8 triệu tấn mỗi năm trong giai đoạn 2026-2030, so với sản lượng trung bình hàng năm là 8,6 triệu tấn trong 5 năm qua. Sản lượng trong nước sụt giảm sẽ khiến Việt Nam càng phụ thuộc vào nhập khẩu, vốn đã tăng 5,3% lên 14,2 triệu tấn vào năm 2025, theo số liệu hải quan Việt Nam. Khoảng 80% lượng dầu thô mà Việt Nam nhập khẩu năm 2025 đến từ Kuwait và phải trung chuyển qua eo biển Hormuz, nơi đang bị Iran phong tỏa.
Việt Nam cũng nhập khẩu nhiên liệu tinh chế, trong khi hai nhà máy lọc dầu Dung Quất và Nghi Sơn đáp ứng khoảng 70% nhu cầu của cả nước, sản xuất xăng, dầu diesel và các loại nhiên liệu khác chủ yếu từ dầu thô nhập khẩu. Có nhiều khả năng Việt Nam sẽ phải giảm số chuyến bay từ tháng 04 do thiếu nhiên liệu xăng máy bay. Trung Quốc và Thái Lan, hai nhà cung cấp đến 60% nhiên liệu máy bay cho Việt Nam, đã quyết định ngừng xuất khẩu nhiên liệu này từ đầu tháng 03 trong khi các nhà nhập khẩu lớn Petrolimex và Skypec của Việt Nam chỉ có thể đảm bảo nguồn cung nhiên liệu máy bay cho tháng 03.

Những dự báo mới về sản lượng dầu giảm sút được đưa ra trong bối cảnh Việt Nam hiện là trung tâm công nghiệp lớn trong khu vực của các tập đoàn đa quốc gia về điện tử và may mặc. Giá xăng tại Việt Nam đã tăng khoảng 30% và dầu diesel khoảng 40% kể từ khi chiến tranh Iran bắt đầu. Chính phủ đã đưa ra nhiều biện pháp khuyến khích tiết kiệm xăng dầu : làm việc tại nhà, đi chung xe, sử dụng phương tiện giao thông công cộng…
Ngày 17/03, tại cuộc gặp với đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam Ito Naoki, thủ tướng Phạm Minh Chính đã đề xuất Tokyo tạo điều kiện cho Việt Nam tiếp cận với nguồn dầu xuất kho dự trữ của Nhật Bản. Theo trang VnExpress, Tokyo đang lên kế hoạch xả 80 triệu thùng dầu từ kho dự trữ nhằm giảm tác động từ xung đột ở Trung Đông.
Về lâu dài, Việt Nam dự trù tăng cường hoạt động thăm dò, trong đó có việc đưa ra các ưu đãi cho các công ty dầu khí quốc tế đầu tư vào các mỏ ngoài khơi. Mục tiêu là nâng cao trữ lượng có thể khai thác thêm 13 triệu đến 17 triệu tấn dầu thô mỗi năm trong giai đoạn 2026-2030.

Không có nhận xét nào: