Đặc Biệt: Viết Cho Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Người Thương Binh VNCH” Chủ Nhật Tuần Này!
Văn Nghệ Truyện Ngắn: “Tấm Chi Phiếu Không Có Tên Người Cho!”
(Lê Văn Hải)
-Trời vừa hừng sáng cuối tháng Bảy, sáng Chủ Nhật cuối tháng,
Nắng vàng chói, đã bắt đầu phủ lên khu thương xá Grand Century Mall ở San Jose. Những lá cờ vàng tung bay trong gió. Trước khu thương mại, cạnh tượng Đức Thánh Trần, sân khấu sừng sững của Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh – Người Thương Binh VNCH đang tất bật, hoàn tất những công việc cuối cùng.
Người treo cờ.
Người thử âm thanh.
Người xếp ghế.
Người bày những thùng quyên góp lên bàn.
Tôi là Thiên Nga, một thiện nguyện viên của Hội Tương Trợ Thương Binh VNCH, gần hàng chục năm nay, sở dĩ tôi bền bỉ giúp công tác này như thế, vì ba tôi là một sĩ quan trong Quân Lực VNCH, trước khi qua đời, ông cầm tay tôi trăn trối: “Nga thương, sở dĩ thân thể ba lành lặn đến giờ này, dù qua nhiều trận chiến ác liệt, vì có biết bao chiến hữu, người lính dưới quyền ba, đã hy sinh một phần thân thể, thay ba!” nên con ráng giúp họ trong khả năng. Chính vì thế tôi lại có mặt trong ngày hôm nay.
Tuy nằm trong BTC, gần hai mươi năm nay rồi, cứ gần đến ngày đại nhạc hội là chúng tôi lại thấp thỏm.
Không phải lo ca sĩ.
Không phải lo bán vé.
Mà lo...
Không biết năm nay, có đủ dư dả chút tài chánh để tiếp tục giúp các chú thương phế binh hay không.
Nhưng điều kỳ lạ là...
Suốt gần mười năm gần đây, làm chúng tôi bớt lo, là mỗi kỳ đại nhạc hội, đều có một phong bì màu vàng gửi đến.
Không tên.
Không địa chỉ.
Không lời nhắn.
Bên trong chỉ có một tấm chi phiếu, có con số năm mươi ngàn! từ một ân nhân ẩn danh đều đặn gởi đến, chưa bao giờ thiếu!
Lần nào cũng ký bằng một dòng chữ duy nhất: "Một Người Mang Ơn!"
BTC không ai biết là ai.
Không ai từng gặp.
Nhưng chính tấm chi phiếu ấy, đã cứu biết bao chương trình tưởng chừng phải hủy bỏ. Hành động hào hiệp này, làm chúng tôi rất ngưỡng mộ và muốn gặp mặt, để có cơ hội nói lời cám ơn.
********
Năm nay, điều bất ngờ xảy ra.
Người ký tấm chi phiếu này, đã đồng ý gặp BTC chúng tôi.
Anh đi với một người đàn ông, khoảng ngoài bảy mươi tuổi.
Ăn mặc giản dị.
Ông giới thiệu:
— Đây là con trai tôi, người ký những tấm chi phiếu ủng hộ, ký tên: "Một Người Mang Ơn!"
Chúng tôi vui mừng hỏi:
— Thưa bác... chắc anh đây là con trai ruột của bác, ngày xưa bác là một người Lính VNCH?
Ông mỉm cười.
Lính thì đúng, nhưng lắc đầu.
— Không...
— Nó chỉ là... con nuôi của tôi!
Mọi người im lặng.
Ông nhìn lên sân khấu, nơi có hình người lính VNCH.
Đôi mắt đỏ hoe.
Rồi chậm rãi kể..
********
Sau ngày tôi ra khỏi trại cải tạo năm năm...
Tôi trở về với cơ thể ốm đói, hai bàn tay trắng.
Ngày nào cũng chạy xe ôm.
Buổi sáng chỉ đủ tiền mua ly cà phê đen.
Tôi thường ngồi ở một quán cơm đầu xóm.
Ở đó...
Ngày nào tôi cũng thấy một đứa bé lấp ló.
Chừng mười tuổi.
Gầy như que củi.
Trên tay cầm cái lon sữa bò cũ.
Nó không xin ăn.
Không xin tiền.
Nó chỉ đứng chờ...
Khi khách ăn xong...
Nếu còn dư chút cơm...
Hay nửa miếng cá...
Nó xin bỏ vào lon.
Ngày nào cũng vậy.
Suốt hơn một năm
********
Một hôm trời mưa.
Tôi kéo nó ngồi xuống.
Hỏi:
— Con tên gì?
— Dạ... Tuấn.
— Con mang thức ăn về nuôi ai?
Nó trả lời rất nhanh:
— Nuôi... heo!
Rồi cúi nhìn xuống đất. Tôi liếc nhìn vào đôi mắt nó thôi
Cũng biết ngay...
Nó đang nói dối!
********
Chiều hôm ấy...
Tôi lặng lẽ đi theo.
Không có chuồng heo nào cả.
Chỉ có một căn chòi dựng bằng tôn rất cũ chắp vá.
Trong đó...
Một người đàn ông, ngồi trên chiếc xe lăn tàn tạ cũ kỹ, không thể di chuyển được, cụt cả hai chân!...một tay!
Mặc chiếc áo lính trận đã bạc màu, huy hiệu có hình con cọp mờ nhạt!
Một người phụ nữ gầy gò bệnh nặng, nằm co quắp dưới chân!
Và...
Hai người đang ăn những phần cơm thừa mà thằng bé mang về.
Tôi đứng chết lặng.
Người đàn ông ngẩng lên.
Ông cười.
Một nụ cười của người lính cam chịu, với thân phận lạc loài của những kẻ thua trận...
Nhưng vẫn còn nguyên lòng tự trọng.
Ông nói nhỏ:
— Xin lỗi anh, vợ chồng tôi đều liệt, không di chuyển được...
Nhà nghèo quá...
Thằng nhỏ cực lắm...
Tôi quay mặt đi.
Là đàn ông, mà nước mắt không ngăn được, cứ như thế tự nhiên chảy!
********
Từ hôm đó...
Tôi biết...
Thằng bé không đi xin ăn.
Nó đi kiếm từng hạt cơm, miếng bánh...
Để nuôi người cha thương phế binh và người mẹ bệnh tật.
Một đứa trẻ mới mười tuổi...
Đã mang trên vai gánh nặng nuôi cả một gia đình.
********
Ít lâu sau...
Tôi được đi Mỹ theo diện HO.
Ngày lên máy bay...
Tôi cứ day dứt, ấm ức mãi.
Rồi tôi quyết định.
Làm hồ sơ.
Nhận Tuấn làm con nuôi.
Mất nhiều năm.
Cuối cùng...
Nó cũng sang được Hoa Kỳ, theo diện đoàn tụ.
********
Dù bỏ học đã nhiều năm, nhưng nó lại học rất giỏi!
Lại chăm chỉ, vừa học vừa làm, có chút tiền là gởi về VN.
Ra trường.
Làm kỹ sư.
Lập công ty.
Rồi thành đạt mau chóng, ngoài sức tưởng tượng!
Điều đầu tiên nó làm...
Là gửi tiền về nuôi người cha thương phế binh và người mẹ.
Cho đến ngày ông bà mất!
*******
Ông già quay sang nhìn người đàn ông trung niên.
Mỉm cười.
— Lạ là nó chưa bao giờ quên...
Cái lon sữa bò cũ ngày xưa!
Người đàn ông trung niên cúi đầu.
Giọng nghẹn lại.
— Thưa cô Nga...
Nếu ngày ấy...
Cha nuôi tôi không bước theo tôi về căn chòi nhỏ...
Thì cuộc đời tôi chắc đã khác, vẫn còn chìm trong những ngày tăm tối!
Thưa cô, tấm chi phiếu của tôi không thể cứu được tất cả.
Nhưng...
Ít nhất...
Tôi có thể thay cha...
Trả món nợ ân tình ấy.
Như hôm nay, xin cô cho phép tôi cầm một cái thùng…đi xin!...tình thương!
Tôi gật đầu, nhưng thắc mắc:
-Sao anh biết tên tôi?
-Tôi đã âm thầm tham dự, bất cứ đại nhạc hội nào mà cô có mặt!
Má tôi chợt ửng đỏ!
********
Dù tôi đã biết, nhưng vẫn hỏi nhỏ:
— Vậy... những tấm chi phiếu lớn suốt gần hai mươi năm qua...
Là của anh?
Anh gật đầu.
— Không phải của tôi.
Là của...
Một thằng bé từng đi xin cơm thừa.
Để nuôi...
Một người lính, một người thương binh và một người mẹ.
********
Buổi đại nhạc hội.
Khán giả đông đảo.
Tiếng hát vang lên:
"...Cám ơn anh, người thương binh năm cũ..."
Hàng ngàn khán giả đứng dậy vỗ tay.
Không ai biết...
Ở hàng ghế cuối...
Có một người đàn ông tóc bạc lặng lẽ lau nước mắt.
Bên cạnh ông là người con nuôi năm nào.
Hai cha con nắm chặt tay nhau.
Không cần nói một lời.
Trên sân khấu, ánh đèn rực sáng.
Bên dưới, những trái tim lặng lẽ rung lên.
Có người hy sinh một phần thân thể cho Tổ quốc.
Có người hy sinh cả tuổi thơ để nuôi cha mẹ.
Có người hy sinh âm thầm, không cần tên tuổi.
Và cũng có những tấm chi phiếu, năm nay lớn không ngờ: 100 ngàn đô la!
Tấm chi phiếu này của một đôi tình nhân vừa mới quen nhau, tên Tuấn & Nga, họ vừa đã đồng ý: “Em một nửa, anh một nửa nhé! Sẽ thành một món quà lớn!”
Nhưng vẫn chỉ mang một chữ ký, vỏn vẹn dòng chữ:
"Một Người Mang Ơn!"
Những người có lòng tham dự chợt hiểu, điều giữ cho Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh" tồn tại bền bỉ không chỉ là tiền.
Mà chính là những tấm lòng biết ơn, đó là sức mạnh, đó là lửa!
Bởi trên đời này, có những món nợ không bao giờ trả hết.
Chỉ có thể...
Tiếp tục trao yêu thương cho người khác nhé, người bạn quý mến của tôi! Hận thù chỉ tàn phá, chỉ có tình thương, mới biến thế giới này, thành…thiên đàng!...mà thôi!
San Jose Ngày 20 Tháng 7 Năm 2026
(Lê Văn Hải)
Hân Hạnh Giới Thiệu Đại Nhạc Hội Quy Mô Nhất: Cám Ơn Anh – Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa – Bắc Cali 2026! Chủ Nhật Tuần Này, Ngày 26 Tháng 7/2026, Tại Grand Century Mall, San Jose.
NHỚ! NHỚ! NHỚ! CHỦ NHẬT TUẦN NÀY, NGÀY 26 THÁNG 7/2026, TẠI GRAND CENRURY MALL – XIN HÃY ĐẾN VỚI...
ĐẠI NHẠC HỘI QUY MÔ, VỚI NHIỀU CA NHẠC SĨ TÊN TUỔI NHẤT HẢI NGOẠI: CÁM ƠN ANH NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH – BẮC CALI 2026
-Một Tấm Vé – Một Tấm Lòng – Một Niềm Hy Vọng!
-Có những vết thương đã lành trên da thịt... Nhưng có những vết thương vẫn rỉ máu trong lòng người suốt hơn nửa thế kỷ.
Đã 51 năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh chấm dứt.
Có những người lính Việt Nam Cộng Hòa trở về không còn đôi chân để bước, không còn đôi mắt để nhìn, không còn cánh tay để ôm đứa xon thơ, người vợ, người thân. Họ đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường để gìn giữ lý tưởng Tự Do, bảo vệ đồng bào và quê hương.
Thế nhưng sau cuộc chiến, điều đau đớn nhất không chỉ là thương tật. Mà là cuộc đời khắc nghiệt. Có người phải chống nạng đi bán từng tờ vé số. Có người mù cả hai mắt, sống nhờ lòng hảo tâm của bà con và các dòng tu. Có người ngoài bảy, tám mươi tuổi, không vợ, không con, không một người thân thích, lặng lẽ thuê một căn phòng nhỏ để chờ hết cuộc đời. Có người từng là chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Không Quân, Nhảy Dù... hôm nay phải sống bữa đói bữa no ở vùng quê hẻo lánh. Có người mang trong đầu những mảnh đạn còn sót lại, lúc nhớ lúc quên. Có người chết đi trong cô đơn, không vòng hoa, không một lời tiễn biệt của đồng đội.
Họ chưa bao giờ đòi hỏi điều gì. Họ chỉ âm thầm sống với những vết thương mà thời gian không thể chữa lành.
Trong khi đó, chúng ta hôm nay được sống trên quê hương thứ hai – được hưởng tự do, được nuôi dạy con cháu trưởng thành, được cất cao tiếng nói của mình, được quây quần bên gia đình trong bình an.
Có lẽ, món quà lớn nhất chúng ta có thể trao cho những người lính năm xưa không phải là những lời ca ngợi. Mà là nói với các Anh rằng: "Chúng tôi chưa bao giờ quên Anh!"
Đó cũng chính là ý nghĩa của Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh – Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa – Bắc Cali 2026
Đây không chỉ là một chương trình ca nhạc. Đây là một ngày của nghĩa tình. Một ngày để cả cộng đồng cùng nắm tay nhau trả món nợ ân tình đối với những người đã hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe và một phần thân thể vì chính nghĩa tự do.
Mỗi tấm vé quý vị mua sẽ góp thêm một phần thuốc men cho một người thương binh. Mỗi sự hiện diện của quý vị sẽ mang đến thêm một niềm an ủi. Mỗi tràng pháo tay sẽ thay lời cảm ơn gửi đến những người lính năm xưa.
Xin hãy đưa cha mẹ, rủ con cháu và bạn bè cùng đến. Để thế hệ trẻ hiểu rằng: Hơn 20 năm Miền Nam Tự do không phải là món quà biếu không. Tự do luôn phải trả bằng lòng can đảm, bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả cuộc đời của biết bao người Lính.
Có những món nợ không thể trả hết. Nhưng chúng ta vẫn có thể bắt đầu bằng một việc rất nhỏ: Đến tham dự. Chung một tấm lòng. Góp một bàn tay.
Để ở một góc quê hương Việt Nam, có một người thương phế binh già yếu biết rằng... Đồng đội vẫn còn nhớ Anh. Đồng bào vẫn còn thương Anh. Và những hy sinh của Anh chưa bao giờ bị lãng quên.
Xin kính mời toàn thể quý đồng hương cùng gia đình và thân hữu tham dự Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh" Người Thương Binh VNCH - Bắc Cali 2026, Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7/2026, tại Grand Century Mall thật đông!
Một ngày hiện diện của quý vị có thể trở thành niềm hy vọng cho một người thương binh đang chờ đợi nơi quê nhà. Xin hãy đến... để cùng nói hai tiếng thật giản dị nhưng thiêng liêng: CÁM ƠN NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH!
Trân trọng kính mời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét