Ở vòng 32 tôi đã buồn khi tiễn đội banh Đức, Hòa Lan về nước, đến vòng 16 lại “đau thương” tiễn Bồ Đào Nha của Ronaldo và “đại ca” Brazil nơi sản sinh ra những cầu thủ đá banh tên tuổi lừng lẫy thế giới về nước, rồi cũng đành nguôi ngoai tự an ủi là vòng Quarter Final ( tứ kết) vẫn còn những đội banh lớn là Pháp, Tây Ban Nha, Anh và Argentina cho mình thưởng thức. Ở vòng tứ kết, tôi và cô em gái Kim Loan ở Canada cùng yêu thích, ủng hộ đội Pháp và Anh, vì Mbappe, vì Bellingham, Harry Kane, Rice v..v…
<!>
Hai chị em không thích thần đồng Yamal của Tây Ban Nha, gặt hái những thành công quá sớm Yamal kiêu ngạo và “hư” nữa, đang tuổi “teen” mà tình trường lai láng mấy lần yêu nên chúng tôi… không thích luôn đội Tây Ban Nha của nó, ấy là chưa kể ba nó cũng nổ tưng bừng khoe khoang thằng con Yamal tài giỏi.
Còn đội Argentina hai chị em tôi không ghét bỏ gì , nhưng đội Argentina từng vô địch World Cup 3 lần, vinh quang danh vọng có thừa, trong khi Anh chỉ 1 lần và Pháp được 2 lần, thế nên chúng tôi mong mỏi Argentina và Tây Ban Nha thua để nhường cho Anh- Pháp tranh giải nhất nhì.
Vậy mà vòng Semi Final ( bán kết) hôm thứ ba July 14 Pháp thua Tây Ban Nha. Tôi và Kim Loan buồn hụt hẫng và đặt hết niềm thương yêu hi vọng Anh sẽ thắng Argentina.
Hôm thừ tư July 15 Kim Loan vừa xem trận Anh- Argentina vừa làm bếp, đội Anh thua Argentina 1-2 nàng rên rỉ với tôi là trái tim nàng…tan nát, nàng thẫn thờ run rấy tay bóc quả trừng luộc không xong. Còn tôi, cũng có khác gì, đáng lẽ cần ra chợ gần nhà mua thêm bó rau sà lách và vài thứ lặt vặt cho bữa cơm chiều rồi về xem trận đấu lúc 2 giờ trưa Texas vẫn kịp nhưng tôi quyết chí ở nhà đợi để “toàn tâm toàn ý” xem trận đấu, thà nhịn ăn rau chiều nay chứ không muốn bỏ phí phút giây nào của trận Anh và Argentina.
Hai chị em cùng thất vọng, buồn chuyện quả banh trên sân cỏ cứ như buồn chuyện của nhà mình. Chúng tôi chỉ là fan của họ mà buồn thế này thì chắc chắn là sau trận thua ấy đội Pháp cũng như đội Anh đã đau buồn biết bao nhiêu khi mà chỉ còn …chút xíu nữa là tay họ có thể chạm vào cái cúp vô địch ước mơ.
Chiều thứ bảy July 18 Pháp và Anh đấu tại Miami tranh hạng 3-4 tôi đau lòng lắm, nhìn hai đội banh mình thương, hai đội banh lớn bấy lâu nay tranh cái giải…quèn 3-4 mà tủi thân giùm họ, nhưng vì các thần tượng của mình nên tôi mở ti vi xem, không ngờ khán giả ngồi đầy sân Miami Stadium, chắc họ cũng như tôi, vì các cầu thủ danh tiếng, vì muốn xem lối chơi đẹp của đội banh mà họ yêu mến.
Có lẽ không bị áp lực nên hai đội đều chơi tự nhiên thoải mái nếu không muốn nói là khá tẻ nhạt. Hai đội thay nhau liên tiếp ghi bàn. Kẻ đá banh vào lưới đối phương chỉ vui mừng….vừa phải, trên khán đài ông huấn luyện viên của họ không sung sướng nhày tưng lên như những trận đấu sinh tử khác Kẻ bị thủng lưới hình như cũng buồn…vừa phải. Hạng 3 hay hạng 4 có khác nhau là bao nhiêu.
Kết quả Anh thắng Pháp 6-4. Ôi, giá mà những cú ghi bàn này đội Anh và Pháp làm thủng lưới Argentina và Spain mấy hôm trước nhỉ…!!!
Chiều nay Chủ Nhật July 19, 2026 là trận chung kết Tây Ban Nha và Argentina. Cuộc so tài phần hơn nghiêng về phía Tây Ban Nha, nếu thủ môn Argentina không tài giỏi phá banh thì Argentina đã thua mấy phen rồi chứ không chỉ 0-1 như kết quả sau cùng do công của tiền đạo Ferran Torres số 7 đá vào lưới Argentina. Tây Ban Nha trở thành vô địch World Cup 2026.
Thằng bé “hư” Yamal số sướng thật, mới 19 tuổi đầu đã có 2 danh hiệu to lớn huy hoàng: Vô địch Châu Âu 2024 và Vô địch World Cup 2026 mà nhiều cầu thủ khác chỉ thấy trong mơ.
Tôi và Kim Loan “trù ẻo” Yamal không thành. Thôi thì cũng chúc mừng đội Tây Ban Nha và thằng bé Yamal nhé.
Tôi than thở với chồng:
- Sau 104 trận banh Tây Ban Nha lên ngôi vô địch World Cup, còn em…xuống gần 2 “pao”.
- -Trời, bà buồn lo đau khổ cho mấy đội banh lớn thua trận nên ốm o gầy mòn hả?
- Cũng buồn chứ, với lại hơn 1 tháng World Cup diễn ra em đã sống…bất bình thường, ăn uống “bữa no bữa đói” và có đêm em ngủ mơ thấy quả banh thủng lưới “đội nhà” làm em bàng hoàng tỉnh giấc…
Chồng an ủi:
- Những đội banh World Cup, phải về nhà sớm, trong khi bà còn vương vấn tiếc nuối cho sự thất bại của họ thì các chàng cầu thủ ấy đã quen với những thắng thua, chắc gì còn buồn, họ đang đi nghỉ hè tắm biển ở những nơi sang trọng với vợ đẹp con khôn, với người yêu xinh như mộng. Mời bà trở về thực tế, bà đã cancel cái hẹn tháng 6 bác sĩ gia đình và lấy hẹn lại vào ngày mai thứ hai July 20 sau mùa World Cup. Nhớ chưa?
Chồng nói đúng. Bây giờ tôi mở ti vi ra không còn những hình ảnh, những âm thanh rộn rã của World Cup, sẽ không có những trận banh cho tôi chờ mong. Người ta sẽ không còn nhắc gì đến World Cup, nỗi buồn thương của tôi và Kim Loan cho những đội banh mình yêu thích cũng sẽ tan biến dần. Tất cả sẽ qua đi và chìm vào quên lãng.
Chia tay nhé World Cup ơi. Hẹn gặp lại mùa sau.
July , 19 , 2026
Nguyễn Thị Thanh Dương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét