Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

Tiếc Cho Một Người Lầm Lỡ Vừa Nằm Xuống“ - Hoàng Khanh


Đến ngày hôm nay chắc nhiều em học sinh vẫn nghĩ rằng nguyên nhân gây nên quái thai, dị dạng là do Chất Độc Màu Da Cam (CDMDC) của Mỹ đã rải xuống Việt Nam, vậy có đúng không? Tất nhiên là không rồi! Đó chỉ là loại thuốc khai hoang.Chỉ làm rụng lá cây ở những cánh rừng rậm rạp và lượng độc chỉ đủ làm rụng lá chứ không làm chết cây, vài năm sau những cánh rừng đó lại phát triển trở lại, mục đích là không cho lính việt cộng có nơi ẩn nấp. Nếu gây nên quái thai thì Việt Nam đâu có thua kiện trước tòa án quốc tế.Bước vào tòa án quốc tế, chúng ta có những nhân vật trí thức hàng đầu VN như là:
<!>
GS-TS Phan Thị Phi Phi - đại học y Hà Nội,
GS-BS Dương Quỳnh Hoa - thứ trưởng bộ y tế,
GS-BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng - giám đốc bệnh viện Từ Dũ,
Một số tướng tá, luật sư và những người mẹ có những đứa con bị quái thai đến làm nhân chứng sống.
Nguyên một phái đoàn tai to mặt lớn của đảng cộng sản Việt Nam tập hợp lại để đi đánh trận chiến này.
Bên bị kiện là tập đoàn Cty sản xuất CĐMDC. Và họ đã thuê một ông luật sư người Mỹ gốc Việt để làm luật sư biện hộ cho họ. Mức bồi thường của Đảng Cộng sản Việt Nam Việt Nam đưa ra là 2 tỉ $US.

Khi phiên tòa vừa được mở ra thì đảng cộng sản Việt Nam đã nhận:

"Bàn thua thứ nhất"
Đó là khi luật sư biện hộ hỏi rằng CĐMDC có màu gì?
Phái đoàn của cộng sản Việt Nam ai cũng ngơ ngác và không muốn trả lời, đến khi thẩm phán ra hiệu lệnh bắt buộc phải trả lời câu hỏi của bên biện, thì lúc đó GS-BS Dương Quỳnh Hoa mới đứng dậy trả lời:
CĐMDC thì tất nhiên là màu cam rồi, luật sư hỏi câu này không thấy thừa hả?
Luật sư biện hộ hỏi tiếp, tại sao bà biết là màu cam?

Bà Dương Quỳnh Hoa trả lời:
Lúc còn ở chiến khu, chính mắt tôi nhìn thấy máy bay của Mỹ rải một chất bột màu cam làm đỏ chóe cả một vùng trời.
Ông luật sư bật cười và nói CĐMDC là màu trắng, chứ không phải màu cam.
Ông gọi những chuyên gia về hóa chất lên tòa chứng minh và trình bày cách sử dụng.
Đúng là CĐMDC là màu trắng, dạng bột và phải hòa vào với nước xịt lên cây mới có tác dụng.
Điều đó chứng minh những lời của bà Dương Quỳnh Hoa là những lời nói dối, trong khi đó trước khi lên tòa làm chứng, bà ấy đã đặt tay vào cuốn luật pháp tuyên thề là sẽ không nói dối nhưng câu trả lời đó đã tố cáo bà ta.
Những người dân như chúng ta không biết CĐMDC là màu gì thì đó là chuyện bình thường, còn đằng này là một GS-BS đi kiện người ta mà còn không biết thì đúng là GS-BS ngu dốt.

Theo quy định của Mỹ, chất độc để trong những thùng chứa được xếp theo màu, chất cực độc là thùng màu đỏ, thấp hơn là thùng màu cam rồi đến màu vàng.
Do tuyên truyền quá hay nên hầu hết cứ tưởng CĐMDC có màu cam.

"Bàn thua thứ hai".
Là khi luật sư bên biện hỏi:
Những người mẹ bị nhiễm dioxin đến đây làm nhân chứng tại sao toàn là người miền Bắc mà chẳng thấy ai là người miền Nam?
Đảng cộng sản Việt Nam ta lại được một phen đứng hình vì chất độc được rải ở miền Nam chứ đâu phải miền Bắc?
Điều đó chứng tỏ họ đã vi phạm hiệp định Giơnevơ vì đã xâm nhập biên giới bất hợp pháp vào một vùng chiến sự của công ước quốc tế.
Có nghĩa rằng những người này là "Nhân chứng gian" được đảng sắp xếp mang đến đây.

"Bàn thua thứ ba".
Là khi luật sư bên biện hỏi Tổ chức y tế thế giới:
Đất nước nào có số lượng quái thai nhiều nhất thì được biết rằng đó là những nước ở Châu Phi, số lượng quái thai ở những quốc gia đó gấp cả chục lần Việt Nam, và những quốc gia đó không hề bị nhiễm dioxin, điều đó chứng minh rằng CĐMDC không hề gây quái thai.
Bị quái thai hay không (?) nguyên nhân chính là do phụ nữ khi mang thai không cung cấp đủ dinh dưỡng cho thai nhi và ăn những thức ăn quá hạn, những thức ăn có độc tố.

Lúc đó ở miền Bắc rất là nghèo đói toàn ăn sắn, ăn mì, ăn bo bo, ăn những thứ lương khô có chất bảo quản của Trung Quốc và Liên Xô viện trợ, sĩ quan còn được ăn lương khô có hạn sử dụng còn lính quèn thì đa số bị ăn lương khô không có hạn sử dụng, vì vậy người dân Miền Nam có ai bị quái thai đâu, những ca quái thai toàn là người dân miền Bắc.

"Bàn thua thứ tư".
Là khi luật sư bên biện đưa ra danh sách cả trăm quốc gia trên thế giới sử dụng dioxin nhưng không có một quốc gia nào nói rằng dioxin gây nên quái thai, thậm chí năm 1976 ở Italy bị nhiễm dioxin gấp trăm lần Việt Nam nhưng tuyệt nhiên không có một trường hợp nào bị quái thai, chỉ có Việt Nam là quốc gia duy nhất trên thế giới tuyên bố dioxin gây nên quái thai mà thôi.

"Bàn thua thứ năm".
Là nếu bạn bị đâm thì bạn kiện thằng đâm hay kiện thằng bán dao?
Sao không kiện chính phủ Mỹ mà lại đi kiện Cty sản xuất CĐMDC, đúng không?
Nhưng mà làm gì dám kiện chính phủ Mỹ vì lúc đó Mỹ là đồng minh của miền Nam, tui rải chất độc ở nhà tui, chứ đâu có rải ở nhà anh, nhà tui không có ai bị mắc bệnh mà nhà anh bị mắc bệnh (!) thế mới ngược đời.

Phiên tòa diễn ra 5 ngày nhưng đến ngày thứ 3 thì đảng cộng sản Việt Nam ta cảm thấy khó thắng được vụ kiện này nên đã đàm phán với Cty sản xuất CĐMDC rằng:
Chúng tôi sẽ giảm số tiền bồi thường từ 2 tỷ $US xuống còn 200 trieu $US nếu các ông đồng ý bồi thường thì chúng tôi sẽ rút đơn kiện kết thúc tại đây và sau này cũng không còn kiện cáo gì nữa.

Thật ra từ đầu, đảng cộng sản Việt Nam ta cũng biết rất khó thắng vụ kiện này nhưng vì thấy người Mỹ quá nhân đạo, họ tài trợ cho những tổ chức quốc tế quá nhiều, đất nước nào nghèo nàn, lạc hậu đều được Mỹ hỗ trợ, vậy nên đảng ta muốn kiếm một khúc để mang về chia chác với nhau.

Một tập đoàn hơn 30 Cty sản xuất thuốc bảo vệ thực vật.
SX hạt giống cây trồng thì 200 triệu $US đối với họ cũng không phải số tiền lớn nên họ đã đồng ý bồi thường để chấm dứt vụ kiện.
Nhưng, ông luật sư người Mỹ gốc Việt nhất quyết không đồng ý, ông ấy nói với Cty sản xuất CĐMDC rằng:
Lúc quý vị tìm đến tôi để nhờ tôi cãi vụ kiện này, từ đầu tôi đã nói với quý vị là tôi sẽ không để cho quý vị phải tốn một đồng nào từ vụ kiện này, nếu tôi thua kiện tôi sẽ xé cái bằng luật sư của tôi trước tòa và sau này không bao giờ bước lên tòa nữa.
Cuối cùng Cty SX hóa chất cũng chấp nhận yêu cầu của ông luật sư tiếp tục vụ kiện.

Thật là xui cho đảng cộng sản Việt Nam ta gặp đúng ông luật sư chế độ Việt Nam Cộng Hòa, một người sống lưu vong để chạy trốn chế độ cộng sản.
Phiên tòa ngày cuối cùng mở ra, đảng cộng sản Việt Nam ta dùng chiêu "Khổ nhục kế" mang mấy chục cái hũ đựng những đứa bé sơ sinh dị dạng lên trước tòa để đánh vào lương tâm của con người.
Luật sư của đảng cộng sản Việt Nam ta mới nói với bồi thẩm đoàn:
Cho tôi hỏi những vị bồi thẩm đoàn ở đây có vị nào có con không?
Nếu chẳng may quý vị sinh ra một đứa con giống như những đứa bé ở trong những cái hũ này thì quý vị có đau lòng hay không?
Những người mẹ của những đứa bé này họ xứng đáng được bồi thường những tổn thất vì chiến tranh gây ra...

Và sau khi luật sư của đảng cộng sản Việt Nam ta nói xong, những vị bồi thẩm đoàn ai cũng rơi nước mắt vì họ nhìn thấy những em bé quá thương tâm, đứa thì không có mắt, đứa thì không có mũi, đứa thì không có miệng, đứa thì cụt tay cụt chân.
Trước khi phiên tòa kết thúc, ông luật sư bên biện mới đứng dậy phát biểu:
Cho tôi hỏi những vị bồi thẩm đoàn ở đây có vị nào có con không?
Nếu chẳng may quý vị sinh ra một đứa con giống như những đứa bé ở trong những cái hũ này thì quý vị có đồng ý cho phép một nhóm người nào đó hoặc một tổ chức nào đó đem thi hài con của quý vị đến đây để làm điều kiện trao đổi... Mang về cho quý vị một số tiền hay không?
Quý vị trả lời đi!?

Những đứa bé này chúng có quyền được chôn cất, chúng có quyền được yên nghỉ, chúng có quyền được về với thiên đàng chứ không phải để mang đến đây làm một cuộc giao dịch...
Tôi chỉ muốn nói một điều, quý vị hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra phán xét cuối cùng.

Sau khi phát biểu xong, ông luật sư bên biện ngồi xuống thì tất cả những vị bồi thẩm đoàn đứng dậy vỗ tay...
Hai tiếng đồng hồ, sau khi bồi thẩm đoàn họp lại để đưa ra kết quả, và cuối cùng thẩm phán đã tuyên bố Cty sản xuất CĐMDC đã thắng kiện.
Phái đoàn của cộng sản Việt Nam lủi thủi đi về tay trắng, ra khỏi tòa án cũng không thèm mang những cái hũ quái thai kia về, khi ra đến cổng cảnh sát phải chạy theo kêu quay lại lấy hết những cái hũ kia về đi (!) ở đây không có ai nhận đâu
Đúng là xấu hổ không còn gì để nói...

Hoàng Khanh
-----------------------------------

TIẾNG ANH – ENGLISH
DAN VAN MAGAZINE
DANVAN MAGAZINE
Email: danvanmagazin@gmail.com
DO NOT RETURN TO VIETNAM IF THE VIETNAMESE COMMUNISTS STILL ARE (KVVNNCVC)
WANT TO FIGHT THE CHINESE COMMUNISTS, WE MUST DESTROY THE VIETNAMESE COMMUNISTS (MCTCPDVC)
WANT TO DESTROY THE VIETNAMESE COMMUNISTS, WE MUST DESTROY THE TRAITORS (MDVCPDVG)
--------------------
DAN VAN MAGAZINE NEWSLETTER
(PLEASE HELP IN DISSEMINATE IT WIDELY - SINCERE THANKS.)
--------------------
Editor's note: Realizing the propaganda of the Vietnamese communists to deceive the people in the country, now they open their mouths “It was due to Agent Orange” even though the US did not drop Agent Orange from the 17th parallel to the border with Communist China.
The ethnic minorities in Lao Cai, Ha Giang, Lai Chau… that is, the highlands of North Vietnam, were all infected with the false propaganda of the authorities.
Now that they have lost their lawsuit to the HIGHEST COURT, the people still blindly believe in the deceitful propaganda. If so, when will they be freed from the rule of the BLACK TEETH AND SCARVES!
ENGLISH and GERMAN versions below.
Germany, 14.08.2022 - 2nd edition / 12.10.2025
- Vietnamese Language Mobile Coordinator,
- Director of TCDV.

LY TRUNG TIN
--------------------------
WHY VIETNAM LOST THE AGENT ORANGE CASE BEFORE THE INTERNATIONAL COURT.
Until today, many students still think that the cause of birth defects and deformities is the Agent Orange (Agent Orange) that the US sprayed on Vietnam, is that true?
Of course not! It is just a type of defoliant.
It only defoliates trees in dense forests and the amount of poison is only enough to defoliate but not kill the trees. A few years later, those forests grow back, the purpose is to not give Viet Cong soldiers a place to hide.
If it caused birth defects, Vietnam would not have lost the case in the international court.
Entering the international court, we have leading Vietnamese intellectuals such as:
Professor Phan Thi Phi Phi - Hanoi Medical University,
Professor Duong Quynh Hoa - Deputy Minister of Health,
Professor Nguyen Thi Ngoc Phuong - Director of Tu Du Hospital,
A number of generals, lawyers and mothers of deformed children came to be living witnesses.
A whole delegation of big shots from the Vietnamese Communist Party gathered to fight this battle.
The defendant was the CĐMDC Production Company. And they hired a Vietnamese-American lawyer to defend them. The compensation offered by the Vietnamese Communist Party was 2 billion US dollars.
(SEE MORE IN THE ATTACHMENTS)
When the trial opened, the Vietnamese Communist Party admitted:
"The first defeat"
That was when the defense lawyer asked what color the Agent Orange was?
The Vietnamese Communist Party delegation was all bewildered and did not want to answer. When the judge signaled that they had to answer the defense's question, Professor Duong Quynh Hoa stood up and answered:
Of course the Agent Orange is orange. Don't you think this question is redundant?
The defense lawyer continued to ask, why do you know it is orange?
Ms. Duong Quynh Hoa replied:
When I was in the war zone, I saw with my own eyes the American planes spraying an orange powder that turned the whole sky red.
The lawyer laughed and said that Agent Orange is white, not orange.
He called chemical experts to the court to testify and explain how to use it.
It is true that CĐMDC is white, in powder form and must be mixed with water and sprayed on plants to be effective.
That proves that Ms. Duong Quynh Hoa's words were lies, while before testifying in court, she put her hand on the law book and swore that she would not lie, but that answer exposed her.
It is normal for people like us not to know what CĐMDC is, but for a professor to sue someone and not know, then the professor is truly ignorant.
According to US regulations, toxic substances are stored in containers arranged by color, extremely toxic substances are in red containers, lower down are orange containers and then yellow.
Because of the propaganda so well, most people think CĐMDC is orange.
"The second loss".
When the defense lawyer asked:
Why are all the mothers infected with dioxin who came here to testify from the North and none from the South?
The Vietnamese Communist Party was stunned because the toxic chemicals were sprayed in the South, not the North?
That proves they violated the Geneva Agreement by illegally entering a war zone of the international convention.
That means these people are "False witnesses" arranged by the Party to be brought here.
"The third defeat".
When the defense lawyer asked the World Health Organization:
Which country has the highest number of birth defects? It is known that those countries are in Africa, the number of birth defects in those countries is dozens of times higher than Vietnam, and those countries are not infected with dioxin, which proves that Agent Orange does not cause birth defects.
Whether or not there are birth defects (?) the main reason is that pregnant women do not provide enough nutrition for the fetus and eat expired food, toxic food.
At that time, in the North, there was a lot of poverty, they only ate cassava, noodles, corn, and dried food with preservatives from China and the Soviet Union. Officers were also given dry food with an expiration date, but the majority of soldiers were given dry food without an expiration date, so no one in the South had birth defects, the cases of birth defects were all from the North.

"The fourth defeat".

When the defense lawyer presented a list of hundreds of countries in the world that used dioxin, not a single country said that dioxin caused birth defects. Even in 1976, Italy was infected with dioxin a hundred times more than Vietnam, but there was absolutely no case of birth defects. Vietnam was the only country in the world that declared that dioxin caused birth defects.
"The fifth defeat".
If you were stabbed, would you sue the guy who stabbed you or the guy who sold the knife?
Why not sue the US government instead of the Agent Orange manufacturing company, right?
But how could we dare sue the US government because at that time the US was an ally of the South, I spread poison in my house, not in your house, no one in my house got sick but your house got sick (!), that's so absurd.
The trial lasted for 5 days but on the 3rd day, the Vietnamese Communist Party felt it would be difficult to win this lawsuit, so they negotiated with the Agent Orange manufacturing company:
We will reduce the compensation from 2 billion US dollars to 200 million US dollars, if you agree to compensate, we will withdraw the lawsuit and end it here and there will be no more lawsuits in the future.
Actually, from the beginning, the Vietnamese Communist Party also knew that it would be very difficult to win this lawsuit, but because they saw that the Americans were too humane, they funded too many international organizations, and any poor, backward country was supported by the US, so our Party wanted to find a piece to bring back and share with each other.
A group of more than 30 companies producing pesticides.
Producing plant seeds, 200 million US dollars is not a large amount of money for them, so they agreed to pay compensation to end the lawsuit.
However, the Vietnamese-American lawyer firmly disagreed, he told the CĐMDC production company:
When you came to me to ask me to argue this lawsuit, I told you from the beginning that I would not let you spend a single penny from this lawsuit, if I lost the lawsuit, I would tear up my lawyer's license in court and never step into court again.
Finally, the chemical production company accepted the lawyer's request to continue the lawsuit.
It was really unlucky for the Vietnamese Communist Party to meet the lawyer of the Republic of Vietnam regime, a person who lived in exile to escape the communist regime.
On the last day of the trial, the Vietnamese Communist Party used the "Bitterness Stratagem" to bring dozens of jars containing deformed newborn babies to the court to attack people's conscience.
The lawyer of the Vietnamese Communist Party just spoke to the jury:
Let me ask you, jurors, do any of you have children?
If you were unfortunate enough to give birth to a child like the babies in these jars, would you be heartbroken?
The mothers of these babies deserve to be compensated for the losses caused by the war...
And after the lawyer of the Vietnamese Communist Party finished speaking, all the jurors shed tears because they saw the babies so heartbreaking, some had no eyes, some had no nose, some had no mouth, some had no arms or legs.
Before the trial ended, the defense lawyer stood up and spoke:
Let me ask you, jurors, do any of you have children?
If you were unfortunate enough to give birth to a child like the children in these jars, would you agree to allow a group of people or an organization to bring your child's body here as a condition for exchange... Bring you some money?
Please answer!?
These children have the right to be buried, they have the right to rest, they have the right to go to heaven, not to be brought here for a transaction...
I just want to say one thing, please think carefully before making a final judgment.
After finishing speaking, the defense lawyer sat down, all the jurors stood up and applauded...
Two hours later, after the jury met to give the results, the judge finally announced that CDMDC Production Company had won the case.
The delegation of the Vietnamese communists left empty-handed, leaving the court without even bothering to take those monstrous jars back, when they reached the gate the police had to run after them and tell them to go back and take all those jars back (!) No one here would accept them?
It was truly shameful beyond words...
Hoang Khanh
--------------------------------------
TIẾNG ĐỨC – DEUTSCH
DAN VAN MAGAZINE
DANVAN MAGAZINE
E-Mail: danvanmagazin@gmail.com
-------------------
KEHRT NICHT NACH VIETNAM ZURÜCK, WENN DIE VIETNAMESISCHEN KOMMUNISTEN NOCH DABEI SIND (KVVNNCVC).
WOLLEN WIR DIE CHINESISCHEN KOMMUNISTEN BEKÄMPFEN, MÜSSEN WIR DIE VIETNAMESISCHEN KOMMUNISTEN VERNICHTEN (MCTCPDVC).
WOLLEN WIR DIE VIETNAMESISCHEN KOMMUNISTEN VERNICHTEN, MÜSSEN WIR DIE VERRÄTER VERNICHTEN (MDVCPDVG).
--------------------
DAN VAN MAGAZINE NEWSLETTER
(BITTE HELFEN SIE MIT, DIESEN NEWSLETTER WEITERZUVERBREITEN – HERZLICHEN DANK.)
--------------------
Anmerkung der Redaktion: Als sie die Propaganda der vietnamesischen Kommunisten erkennen, die darauf abzielen, die Bevölkerung im Land zu täuschen, erheben sie nun den Mund: „Es lag an Agent Orange“, obwohl die USA Agent Orange nicht vom 17. Breitengrad bis zur Grenze zum kommunistischen China abgeworfen haben.
Die ethnischen Minderheiten in Lao Cai, Ha Giang, Lai Chau … also im Hochland Nordvietnams, wurden alle von der falschen Propaganda der Behörden angesteckt.
Nachdem sie ihren Prozess vor dem Obersten Gericht verloren haben, glauben die Menschen weiterhin blind an die betrügerische Propaganda. Wenn dem so ist, wann werden sie dann endlich von der Herrschaft der Schwarzen Zähne und Schals befreit?
ENGLISCHE und DEUTSCHE Versionen unten.
Deutschland, 14.08.2022 – 2. Auflage / 12.10.2025
– Koordinatorin für mobiles Vietnamesisch-Sprachreisen,
– Direktorin des TCDV.
LY TRUNG TIN
--------------------------
WARUM VIETNAM DEN FALL UM AGENT ORANGE VOR DEM INTERNATIONALEN GERICHTSHOF VERLOREN HAT.
Bis heute glauben viele Studierende, dass die Ursache für Geburtsfehler und Missbildungen das von den USA über Vietnam versprühte Agent Orange sei. Stimmt das?
Natürlich nicht! Es ist nur ein Entlaubungsmittel.
Es entlaubt nur Bäume in dichten Wäldern, und die Giftmenge reicht nur aus, um die Bäume zu entlauben, aber nicht abzutöten. Nach einigen Jahren wachsen die Wälder wieder nach, um den Vietcong-Soldaten keine Verstecke zu bieten.
Hätte das Mittel Geburtsfehler verursacht, hätte Vietnam den Fall vor dem Internationalen Gerichtshof nicht verloren.
Vor dem Internationalen Gerichtshof haben sich führende vietnamesische Intellektuelle versammelt, wie zum Beispiel:
Professorin Phan Thi Phi Phi – Medizinische Universität Hanoi,
Professorin Duong Quynh Hoa – Stellvertretende Gesundheitsministerin,
Professorin Nguyen Thi Ngoc Phuong – Direktorin des Tu Du Krankenhauses,
Eine Reihe von Generälen, Anwälten und Müttern missgebildeter Kinder waren Zeugen.
Eine ganze Delegation hochrangiger Persönlichkeiten der Kommunistischen Partei Vietnams versammelte sich, um diesen Kampf zu führen.
Beklagte war die CĐMDC Production Company. Sie beauftragte einen vietnamesisch-amerikanischen Anwalt mit ihrer Verteidigung. Die von der Kommunistischen Partei Vietnams angebotene Entschädigung betrug 2 Milliarden US-Dollar.
(WEITERE INFORMATIONEN FINDEN SIE IM ANHANG)
Zu Beginn des Prozesses räumte die Kommunistische Partei Vietnams ein
„Die erste Niederlage.“
Da fragte der Verteidiger, welche Farbe Agent Orange habe.
Die Delegation der Kommunistischen Partei Vietnams war völlig verwirrt und wollte nicht antworten. Als der Richter signalisierte, dass sie die Frage der Verteidigung beantworten müsse, stand Professor Duong Quynh Hoa auf und antwortete:
Natürlich ist Agent Orange orange. Finden Sie diese Frage nicht überflüssig?
Der Verteidiger fragte weiter: „Woher wissen Sie, dass es orange ist?“
Frau Duong Quynh Hoa antwortete:
Als ich im Kriegsgebiet war, sah ich mit eigenen Augen, wie amerikanische Flugzeuge ein orangefarbenes Pulver versprühten, das den ganzen Himmel rot färbte.
Der Anwalt lachte und sagte, Agent Orange sei weiß, nicht orange.
Er rief Chemieexperten vor Gericht, um auszusagen und die Anwendung zu erklären.
Es stimmt, dass CĐMDC weiß ist, in Pulverform vorliegt und mit Wasser gemischt und auf Pflanzen gesprüht werden muss, um wirksam zu sein.
Das beweist, dass die Worte von Frau Duong Quynh Hoa Lügen waren. Bevor sie vor Gericht aussagte, legte sie ihre Hand auf das Gesetzbuch und schwor, dass sie nicht lügen würde, doch diese Antwort entlarvte sie.
Es ist normal, dass Leute wie wir nicht wissen, was CĐMDC ist, aber wenn ein Professor jemanden verklagt und es nicht weiß, dann ist er wirklich unwissend.
Gemäß den US-Vorschriften werden giftige Substanzen in farblich sortierten Behältern gelagert: Extrem giftige Substanzen befinden sich in roten Behältern, weiter unten in orangefarbenen und dann in gelben.
Wegen der gelungenen Propaganda denken die meisten Leute, CĐMDC sei orange.
„Der zweite Verlust“.
Als der Verteidiger fragte:
Warum sind alle Mütter, die hierher gekommen sind, um auszusagen, mit Dioxin infiziert und keine aus dem Süden?
Die Kommunistische Partei Vietnams war fassungslos, weil die giftigen Chemikalien im Süden und nicht im Norden versprüht wurden.
Das beweist, dass sie gegen das Genfer Abkommen verstoßen haben, indem sie illegal ein Kriegsgebiet der internationalen Konvention betreten haben.
Das bedeutet, dass diese Menschen „falsche Zeugen“ sind, die von der Partei arrangiert wurden, um hierher gebracht zu werden.
„Der dritte Verlust“.
Als der Verteidiger die Weltgesundheitsorganisation fragte:
Welches Land hat die meisten Geburtsfehler? Es ist bekannt, dass diese Länder in Afrika liegen, die Zahl der Geburtsfehler in diesen Ländern ist Dutzende Male höher als in Vietnam, und diese Länder sind nicht mit Dioxin infiziert, was beweist, dass Agent Orange keine Geburtsfehler verursacht.
Ob es nun Missbildungen gibt oder nicht, die Hauptursache ist, dass schwangere Frauen den Fötus nicht ausreichend ernähren und abgelaufene Lebensmittel essen, Lebensmittel mit Giftstoffen. Zu dieser Zeit war der Norden sehr arm und aß nur Maniok, Nudeln, Mais und Trockennahrung mit Konservierungsstoffen aus China und der Sowjetunion. Offiziere bekamen noch Trockennahrung mit einem Verfallsdatum, aber die meisten Soldaten bekamen Trockennahrung ohne Verfallsdatum, sodass niemand im Süden Missbildungen hatte. Die Fälle von Missbildungen kamen alle aus dem Norden.
„Die vierte Niederlage“.
Der Verteidiger legte eine Liste mit Hunderten von Ländern vor, die Dioxin verwendeten, doch kein einziges Land behauptete, Dioxin verursache Geburtsfehler. Selbst 1976 war Italien hundertmal häufiger mit Dioxin infiziert als Vietnam, doch es gab absolut keinen einzigen Fall von Geburtsfehlern. Vietnam war das einzige Land der Welt, das erklärte, Dioxin verursache Geburtsfehler.
„Die fünfte Niederlage“.
Wenn Sie erstochen würden, würden Sie die Person verklagen, die Sie erstochen hat, oder die Person, die das Messer verkauft hat?
Warum nicht die US-Regierung verklagen, sondern die Firma, die CĐMDC herstellte?
Aber wie konnte jemand es wagen, die US-Regierung zu verklagen, denn damals waren die USA ein Verbündeter des Südens. Ich habe Gift in meinem Haus verteilt, nicht in Ihrem. Niemand in meinem Haus wurde krank, aber in Ihrem Haus wurde es krank (!), das ist so ironisch.
Der Prozess dauerte fünf Tage, doch am dritten Tag erkannte die Kommunistische Partei Vietnams, dass es schwierig werden würde, den Prozess zu gewinnen. Deshalb verhandelte sie mit der CĐMDC Production Company:
Wir werden die Entschädigung von 2 Milliarden US-Dollar auf 200 Millionen US-Dollar reduzieren. Wenn Sie sich bereit erklären, eine Entschädigung zu zahlen, werden wir die Klage zurückziehen und hiermit beenden, und es wird keine weiteren Klagen geben.
Tatsächlich wusste auch die Kommunistische Partei Vietnams von Anfang an, dass es sehr schwierig werden würde, den Prozess zu gewinnen. Doch sie erkannte, dass die Amerikaner zu menschlich waren, zu viele internationale Organisationen finanzierten und jedes arme, rückständige Land von den USA unterstützt wurde. Deshalb wollte unsere Partei einen Teil davon zurückbringen und miteinander teilen.
Eine Gruppe von mehr als 30 Unternehmen, die Pestizide herstellen.
200 Millionen US-Dollar sind für die Produktion von Pflanzensamen kein großer Betrag, daher stimmten sie einer Entschädigungszahlung zu, um den Rechtsstreit beizulegen.
Der vietnamesisch-amerikanische Anwalt widersprach dem jedoch entschieden und erklärte sich gegenüber der Produktionsfirma CĐMDC wie folgt:
Als Sie zu mir kamen und mich baten, diesen Prozess zu vertreten, sagte ich Ihnen von Anfang an, dass ich Ihnen keinen einzigen Cent aus diesem Prozess erlaube. Wenn ich den Prozess verliere, werde ich meine Anwaltslizenz vor Gericht zerreißen und nie wieder vor Gericht erscheinen.
Schließlich gab das Chemieunternehmen dem Antrag des Anwalts statt, den Prozess fortzusetzen.
Es war wirklich unglücklich für die Kommunistische Partei Vietnams, auf den Anwalt des Regimes der Republik Vietnam zu treffen, der im Exil lebte, um dem kommunistischen Regime zu entkommen.
Am letzten Prozesstag nutzte die Kommunistische Partei Vietnams die „Verbitterungs-Strategie“, um Dutzende von Gläsern mit missgebildeten Neugeborenen vor Gericht zu bringen, um das Gewissen der Menschen zu erschüttern. Der Anwalt der Kommunistischen Partei Vietnams sprach gerade zur Jury:
Ich möchte Sie, liebe Geschworene, fragen: Hat jemand von Ihnen Kinder?
Wenn Sie das Pech hätten, ein Kind wie die Babys in diesen Gläsern zur Welt zu bringen, wären Sie untröstlich?
Die Mütter dieser Babys verdienen eine Entschädigung für die durch den Krieg verursachten Verluste...
Und nachdem der Anwalt der Kommunistischen Partei Vietnams seine Rede beendet hatte, vergossen alle Geschworenen Tränen, weil sie die Babys so herzzerreißend sahen. Manche hatten keine Augen, manche keine Nase, manche keinen Mund, manche keine Arme oder Beine.
Bevor der Prozess endete, stand der Verteidiger auf und sprach
Ich möchte Sie, liebe Geschworene, fragen: Hat jemand von Ihnen Kinder?
Wenn Sie das Pech hätten, ein Kind wie die Kinder in diesen Gläsern zur Welt zu bringen, wären Sie damit einverstanden, dass eine Gruppe von Menschen oder eine Organisation den Körper Ihres Kindes hierher bringt, als Gegenleistung für einen Austausch... Ihnen etwas Geld bringen?
Bitte antworten Sie!?
Diese Kinder haben das Recht, begraben zu werden, sie haben das Recht auf Ruhe, sie haben das Recht, in den Himmel zu kommen, und nicht, für eine Transaktion hierhergebracht zu werden...
Ich möchte nur eines sagen: Bitte denken Sie sorgfältig nach, bevor Sie ein endgültiges Urteil fällen.
Nachdem er seine Rede beendet hatte, setzte sich der Verteidiger, alle Geschworenen erhoben sich und applaudierten...
Zwei Stunden später, nachdem die Jury zusammengetreten war, um das Ergebnis bekannt zu geben, verkündete der Richter schließlich, dass die CDMDC Production Company den Fall gewonnen hatte.
Die Delegation der vietnamesischen Kommunisten ging mit leeren Händen und verließ den Gerichtssaal, ohne sich auch nur die Mühe zu machen, diese monströsen Krüge zurückzubringen. Als sie das Tor erreichten, musste die Polizei ihnen hinterherlaufen und ihnen sagen, sie sollten zurückgehen und all die Krüge zurückbringen (!). Niemand hier wollte sie annehmen?
Es ist wirklich unbeschreiblich peinlich...
Hoang Khanh
----------------------------------
Thân chuyển lại bài viết về BS Dương Quỳnh Hoa do một người bạn thân ở San Jose yêu cầu. Lý do là từ năm 2006 trở đi, có rất nhiều lần bài viết đã được chuyển lên mạng đã được “nhuận sắc” (?) theo ý của người chuyển, thậm chí đề tựa bài viết cũng bị …biến dạng đi. Đây là bài gốc của tác giả. Tạp Chí Dân Văn đã hiệu đính các lỗi.

Tiếc Cho Một Người Lầm Lỡ Vừa Nằm Xuống
LTS. Bài này viết năm 2006, “về trường hợp của BS Dương Quỳnh Hoa, một thành viên của Mặt trận Giải phóng Miền Nam… để chúng ta cùng suy nghiệm, đặc biệt cho một số trí thức hải ngoại và quốc nội.” Bài này đăng lại nơi đây để cảnh báo về chiến dịch mới thực hiện nghị quyết 36 của CSBV.
Thân tặng tất cả những người Việt còn có tấm lòng yêu quê hương.
Bà Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa (DQH) vừa nằm xuống ngày thứ bảy 25 - 2 - 2006 tại Sài Gòn, và cũng vừa được hỏa táng vào ngày thứ ba 28/2. Báo chí trong nước cho đến hôm nay, không hề loan tải tin tức trên. Đài BBC có phỏng vấn Ông Võ Nhơn Trí ở Pháp về tin nầy và phát đi ngày 28/2.
Sự im lặng của Việt Nam khiến cho người viết thấy có nhu cầu trang trãi và chia xẻ một số suy nghĩ về cái chết của BS DQH để từ đó rút ra thêm một kinh nghiệm sống về tính chất “chuyên chính vô sản” của những người cầm quyền tại Việt Nam hiện tại.
⦁ Ô. Bà DQH và Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam
BS DQH là một người sống trong một gia đình theo Tây học, có uy tín và thế lực trong giới giàu có ở Sài Gòn từ thập niên 40. Cha là GS Dương Minh Thới và anh là LS Dương Trung Tín; gia đình sống trong một biệt thự tại đường Bà Huyện Thanh Quan xéo góc Bộ Y tế (VNCH) nằm trên đường Hồng Thập Tự. LS Tín đã bị ám sát tại Đà Lạt trong đó cái chết của ông cũng không được soi sáng, nhưng đa phần có nhiều nghi vấn là do lý do chính trị vì ông có khuynh hướng thân Pháp thời bấy giờ.
Về phần Bà Hoa, được đi du học tại Pháp vào cuối thập niên 40, đã đỗ bằng Bác sĩ Y khoa tại Paris và về lại Việt Nam vào khoảng 1957 (?). Bà có quan niệm cấp tiến và xã hội, do đó Bà đã gia nhập vào Đảng CS Pháp năm 1956 trước khi về nước.
Từ những suy nghĩ trên, Bà hoạt động trong lãnh vực y tế và lần lần được móc nối và gia nhập vào Đảng CSVN. Tháng 12/1960, Bà trở thành một thành viên sáng lập của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam VN dưới bí danh Thùy Dương, nhưng còn giữ bí mật cho đến khi Bà chạy vô “bưng” qua ngõ Ba Thu –Mõ Vẹt xuyên qua Đồng Chó Ngáp. Ngay sau biến cố Tết Mậu Thân, tin tức trên mới được loan tải qua đài phát thanh của Mặt Trận.
Khi vào trong bưng, Bà gặp GS Huỳnh Văn Nghị (HVN) và kết hôn với GS. Trở qua GS Huỳnh Văn Nghị, Ông cũng là một sinh viên du học tại Pháp, đỗ bằng Cao học (DES) Toán. Về VN năm 1957, ông dạy học tại trường Petrus Ký trong hai năm, sau đó qua làm ở Nha Ngân sách và Tài chánh. Ông cũng có tinh thần thân Cộng, chạy vô “bưng” năm 1968 và được kết nạp vào đảng sau đó.
Do “uy tín” chính trị quốc tế của Bà Hoa thời bấy giờ rất cao, Mặt Trận, một lá bài của CS Bắc Việt, muốn tận dụng uy tín nầy để tạo sự đồng thuận với chính phủ Pháp hầu gây rối về mặt ngoại giao cho VNCH và đồng minh Hoa Kỳ. Từ những lý do trên, Bà Hoa là một người rất được lòng Bắc Việt, cũng như Ông Chồng là GS HVN cũng được nâng đỡ theo.
Vào đầu thập niên 70, Ông được chuyển ra Bắc và được huấn luyện trong trường đảng. Tại đây, với một tinh thần thông thoáng dân tộc, cộng thêm nhiều lý luận toán học, Ông đã phân tích và chứng minh những lý thuyết giảng dạy ở trường đảng đều không có căn bản lý luận vững chắc và Ông tự quyết định rời bỏ không tiếp tục theo học trường nầy nữa.

Nhưng chính nhờ uy tín của Bà DQH trong thời gian nầy cho nên ông không bị trở ngại về an ninh. Cũng cần nên nói thêm là ông đã từng được đề cử vào chức vụ Bộ trưởng Kinh tế nhưng ông từ chối.

⦁ Ô.B DQH và Đảng Cộng sản Bắc Việt
Chỉ một thời gian ngắn sau khi CS Bắc Việt giải tán Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, Ô Bà lúc đó mới vỡ lẽ ra. Về phần Ô HVN, ông hoàn toàn không hợp tác với chế độ. Năm 1976, trong một buổi ăn tối với 5 người bạn thân thiết, có tinh thần “tiến bộ”, Ông đã công khai tuyên bố với các bạn như sau:”Các “toi” muốn trốn thì trốn đi trong lúc nầy. Đừng chần chờ mà đi không kịp. Nếu ở lại, đừng nghĩ rằng mình đã có công với “cách mạng” mà “góp ý” với đảng”. Ngay sau đó, một trong người bạn thân là Nguyễn Bá Nhẫn vượt biên và hiện cư ngụ tại Pháp. Còn 4 người còn lại là Lý Chánh Trung (giáo sư văn khoa Sài Gòn), Trần Quang Diệu (TTKý Viện Đại học Đà Lạt), Nguyễn Đình Long (Nha Hàng không Dân sự), và một người nữa người viết không nhớ tên không đi. Ông Trung và Long hiện còn ở Việt Nam, còn ông Diệu đang cư ngụ ở Canada.

Trở lại BS DQH, sau khi CS chiếm đóng miền Nam tháng 4/1975, Bà Hoa được “đặt để” vào chức vụ Tổng trưởng Y tế, Xã hội, và Thương binh trong nội các chính phủ. Vào tháng 7/75, Hà Nội chính thức giải thể chính phủ Lâm thời và nắm quyền điều hành toàn quốc, chuyển Bà xuống hàng Thứ trưởng và làm bù nhìn như Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Thị Định… Chính trong thời gian nầy Bà lần lần thấy được bộ mặt thật của đảng CS và mục tiêu của họ không phải là phục vụ đất nước Việt Nam mà chính là làm nhiệm vụ của CS quốc tế là âm mưu nhuộm đỏ vùng Đông Nam Á.
Vào khoảng cuối thập niên 70, Bà đã trao đổi cùng Ô Nguyễn Hữu Thọ:”Anh và tôi chỉ đóng vai trò bù nhìn và chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền cho chế độ. Chúng ta không thể phục vụ cho một chế độ thiếu dân chủ và không luật lệ. Vì vậy tôi thông báo cho anh biết là tôi sẽ trả lại thẻ Đảng và không nhận bất cứ nhiệm vụ nào trong chính phủ cả”. Đến năm 1979, Bà chính thức từ bỏ tư cách đảng viên và chức vụ Thứ trưởng. Dĩ nhiên là Đảng không hài lòng với quyết định nầy; nhưng vì để tránh những chuyện từ nhiệm tập thể của các đảng viên gốc miền Nam, họ đề nghị Bà sang Pháp. Nhưng sau cùng, họ đã lấy lại quyết định trên và yêu cầu Bà im lặng trong vòng 10 năm.
Mười năm sau đó, sau khi được “phép” nói, Bà nhận định rằng “Đảng CS Việt Nam tiếp tục xuất cảng gạo trong khi dân chúng cả nước đang đi dần đến nạn đói. Và nghịch lý thay, họ lại yêu cầu thế giới giúp đỡ để giải quyết nạn nghèo đói trong nước. Trong thời gian nầy Bà tuyên bố :” Trong hiện trạng của Đất Nước hiện tại (thời bấy giờ), xuất cảng gạo tức là xuất cảng sức khỏe của người dân” Và Bà cũng là một trong những người đầu tiên lên tiếng báo động vào năm 1989 cho thế giới biết tệ trạng bán trẻ em Việt Nam ngay từ 9,10 tuổi cho các dịch vụ tình dục trong khách sạn và các khu giải trí dành cho người ngoại quốc do các cơ quan chính phủ và quân đội điều hành.
Sau khi rời nhiệm vụ trong chính phủ, Bà trở về vị trí của một BS nhi khoa. Qua sự quen biết với giới trí thức và y khoa Pháp, Bà đã vận động được sự giúp đỡ của hai giới trên để thành lập Trung Tâm Nhi Khoa chuyên khám và chữa trị trẻ em không lấy tiền và Bà cũng được viện trợ thuốc men cho trẻ em Việt Nam suy dinh dưỡng nhất là acid folic và các lọai vitamin. Nhưng tiếc thay, số thuốc trên khi về Việt Nam đã không đến tay Bà mà tất cả được chuyển về Bắc. Bà xin chấm dứt viện trợ, nhưng lại được “yêu cầu” phải xin lại viện trợ vì…nhân dân (của Đảng!).
Về tình trạng trẻ con suy dinh dưỡng, với tính cách thông tin, chúng tôi xin đưa ra đây báo cáo của Bà Anneke Maarse, chuyên gia tư vấn của UNICEF trong hội nghị ngày 1/12/03 tại Hà Nội :” Hiện Việt Nam có 5,1 triệu người khuyết tật chiếm 6,3% trên tổng số 81 triệu dân. Qua khảo sát tại 648 gia đình tại ba vùng Phú Thọ, Quảng Nam và Sài Gòn cho thấy có tới 24% trẻ em tàn tật dạng vận động, 92,3% khuyết tật trí tuệ, và 19% khuyết tật thị giác lẫn ngôn ngữ. Trong số đó tỷ lệ trẻ em khuyết tật bẩm sinh chiếm tới 72%.
Vào năm 1989, Bà đã được ký giả Morley Safer, phóng viên của đài truyền hình CBS phỏng vấn. Những lời phỏng vấn đã được ghi lại trong cuốn sách của ông dưới tựa đề Flashbacks on Returning to Việt Nam do Random House, Inc. NY, 1990 xuất bản. Qua đó, một sự thật càng sáng tỏ là con của Bà, Huỳnh Trung Sơn bị bịnh viêm màng não mà Bà không có thuốc để chữa trị khi còn ở trong bưng và đây cũng là một sự kiện đau buồn nhất trong đời Bà.
Cũng trong cuốn sách vưà kể trên, Bà cũng đã tự thú là đã sai lầm ở một khoảng thời gian nào đó. Nhưng Bà không luyến tiếc vì Bà đã đạt được mục đích là làm cho những người ngoại quốc ra khỏi đất nước Việt Nam.
Sau cùng, chúng tôi xin liệt kê ra đây hai trong những nhận định bất hủ của BS DQH là :”Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn”. Và khi nhận định về bức tường Bá Linh, Bà nói:” Đây là ngày tàn của một ảo tưởng vĩ đại”.
⦁ BS DQH và Vụ kiện Da Cam
Theo nhiều nguồn dư luận hải ngoại, trước khi ký kết Thương ước Mỹ-Việt dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Clinton, hai chính phủ đã đồng ý trong một cam kết riêng không phổ biến là Việt Nam sẽ không đưa vụ Chất độc màu Da cam để kiện Hoa Kỳ, và đối lại, Mỹ sẽ ký thương ước với Việt Nam và sẽ không phủ quyết để Việt Nam có thể gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) trong tương lai.

Có lẽ vì “mật ước” Mỹ-Việt vừa nêu trên, nên Việt Nam cho thành lập Hội Nạn nhân chất Độc Da cam/Dioxin Việt Nam ngày 10/1/2004 ngay sau khi có quyết định chấp thuận của Bộ Nội vụ ngày 17/12/2003. Đây là một Hội dưới danh nghĩa thiện nguyện nhưng do Nhà Nước trợ cấp tài chính và kiểm soát. Ban chấp hành tạm thời của Hội lúc ban đầu gồm:
– Bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó chủ tịch nước làm Chủ tịch danh dự;
– Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, nguyên Phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị QĐND làm Chủ tịch;
– GS,BS Nguyễn Trọng Nhân, nguyên Bộ trưởng Y tế, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Việt Nam làm Phó Chủ tịch;
– Ô Trần Văn Thụ làm Thư ký.
Trong buổi lễ ra mắt, Bà Bình đã khẳng định rõ ràng rằng:”Chính phủ Mỹ và các công ty sản xuất chất độc hoá học da cam phải thừa nhận trách nhiệm tinh thần, đạo đức và pháp lý. Những người phục vụ chính thể Việt Nam Cộng Hòa cũ ở miền Nam không được đưa vào danh sách trợ cấp”. Theo một bản tin của Thông tấn xã Việt Nam thì đây là một tổ chức của những nạn nhân chất Da cam, cũng như các cá nhân, tập thể tự nguyện đóng góp để giúp các nạn nhân khắc phục hậu quả chất độc hoá học và là đại diện pháp lý của các nạn nhân Việt Nam trong các quan hệ với các tổ chức và cơ quan trong cũng như ngoài nước. Thế nhưng, trong danh sách nạn nhân chất da cam trong cả nước được Việt Nam ước tính trên 3 triệu mà chính phủ đã thiết lập năm 2003 để cung cấp tiền trợ cấp hàng tháng, những nạn nhân đã từng phục vụ cho VNCH trước đây thì không được đưa vào danh sách nầy (Được biết năm 2001, trong Hội nghị Quốc tế tại Hà Nội, số nạn nhân được Việt Nam nêu ra là 2 triệu!). Do đó có thể nói rằng, việc thành lập Hội chỉ có mục đích duy nhất là hỗ trợ cho việc kiện tụng mà thôi.

Vào ngày 30/1/2004, Hội đã nộp đơn kiện 37 công ty hóa chất ở Hoa Kỳ tại tòa án liên bang Brooklyn, New York do luật sư đại diện cho phía Việt Nam là Constantine P. Kokkoris. (Được biết LS Kokkoris là một người Mỹ gốc Nga, đã từng phục vụ cho tòa Đại sứ Việt ở Nga Sô và có vợ là người Việt Nam họ Bùi). Hồ sơ thụ lý gồm 49 trang trong đó có 240 điều khoảng. Danh sách nguyên đơn liệt kê như sau:
– Hội Nạn nhân Chất Da cam/Dioxin Việt Nam;
– Bà Phan Thị Phi Phi, giáo sư Đại học Hà Nội;
– Ông Nguyễn Văn Quý, cựu chiến binh tham chiến ở miền Nam trước 1975, cùng với hai người con là Nguyễn Quang Trung (1988) và Nguyễn Thị Thu Nga (1989);
– Bà Dương Quỳnh Hoa, Bác sĩ, nguyên Bộ trưởng Y tế Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, và con là Huỳnh Trung Sơn; và
– Những người cùng cảnh ngộ.
Đây là một vụ kiện tập thể (class action) và yêu cầu được xét xử có bồi thẩm đoàn. Các đương đơn tố các công ty Hoa Kỳ đã vi phạm luật pháp quốc tế và tội ác chiến tranh, vi phạm luật an toàn sản phẩm, cẩu thả và cố ý đả thương, âm mưu phạm pháp, quấy nhiễu nơi công cộng và làm giàu bất chánh để (1) đòi bồi thường bằng tiền do thương tật cá nhân, tử vong, và dị thai và (2) yêu cầu tòa bắt buộc làm giảm ô nhiễm môi trường, và (3) để hoàn trả lại lợi nhuận mà các công ty đã kiếm được qua việc sản xuất thuốc khai quang.
Không có một bằng chứng nào được đính kèm theo để biện hộ cho các cáo buộc, mà chỉ dựa vào tin tức và niềm tin (nguyên văn là upon information and belief). Tuy nhiên, đơn kiện có nêu đích danh một số nghiên cứu mới nhất về dioxin của Viện Y khoa thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Hoa Kỳ, công ty cố vấn Hatfield Consultants của Canada, Bác sĩ Arnold Schecter của trường Y tế Công cộng Houston thuộc trường Đại học Texas, và Tiến sĩ Jeanne Mager Stellman của trường Đại học Columbia, New York.
Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến trường hợp của BS Dương Quỳnh Hoa cũng như quá trình hoạt động của Bà từ những năm 50 cho đến hiện tại. Tên Bà nằm trong danh sách nguyên đơn cũng là một nghi vấn cần phải nghiên cứu cặn kẽ.

Theo nội dung của hồ sơ kiện tụng, từ năm 1964 trở đi, Bà thường xuyên đi đến thành phố Biên Hòa và Sông Bé (?) là những nơi đã bị phun xịt thuốc khai quang nặng nề. Từ năm 1968 đến 1976, nguyên đơn BS Hoa là Tổng trưởng Y tế của Chính phủ Lâm thời Cộng hòa miền Nam và ngụ tại Tây Ninh. Trong thời gian nầy Bà phải che phủ trên đầu bằng bao nylon và đã đi ngang qua một thùng chứa thuốc khai quang mà máy bay Mỹ đã đánh rơi. (Cũng xin nói ở đây là chất da cam được chứa trong những thùng phuy 200L và có sơn màu da cam. Chất nầy được pha trộn với nước hay dầu theo tỷ lệ 1/20 hay hơn nữa và được bơm vào bồn chứa cố định trên máy bay trước khi được phun xịt. Như vậy làm gì có cảnh thùng phuy rơi rớt!?).
Năm 1970, Bà hạ sinh đứa con trai tên Huỳnh Trung Sơn (cũng có tên trong đơn kiện như một nguyên đơn, tuy đã mất) bị phát triển không bình thường và hay bị chứng co giật cơ thể. Sơn chết vào lúc 8 tháng tuổi.
Trong thời gian chấm dứt chiến tranh, BS Hoa bắt đầu bị chứng ngứa ngáy ngoài da. Năm 1971, Bà có mang và bị sẩy thai sau 8 tuần lễ. Năm 1972, Bà lại bị sẩy thai một lần nữa, lúc 6 tuần mang thai. Năm 1985, BS Hoa đã được chẩn bịnh tiểu đường. Và sau cùng năm 1998 Bà bị ung thư vú và đã được giải phẫu. Năm 1999, Bà được thử nghiệm máu và BS Schecter (Hoa Kỳ) cho biết là lượng Dioxin trong máu của Bà có nồng độ là 20 ppt (phần ức).
Và sau cùng, kết luận trong hồ sơ kiện tụng là: Bà BS Hoa và con là nạn nhân của chất độc Da cam.
Qua những sự kiện trên chúng ta thấy có nhiều điều nghịch lý và mâu thuẫn về sự hiện diện của tên Bà trong vụ kiện ở Brooklyn?
Để tìm giải đáp cho những điều nghịch lý trên, chúng tôi xin trích dẫn những phát biểu của Bà trong một cuộc tiếp xúc thân hữu tại Paris trung tuần tháng 5/2004. Theo lời Bà (từ miệng Bà nói, lời của một người bạn tên VNT có mặt trong buổi tiếp xúc trên) thì “người ta đã đặt tôi vào một sự đã rồi (fait accompli).
“Tên tôi đã được ghi vào hồ sơ kiện không có sự đồng ý của tôi cũng như hoàn toàn không thông báo cho tôi biết. Người ta chỉ đến mời tôi hợp tác khi có một ký giả người Úc thấy tên tôi trong vụ kiện yêu cầu được phỏng vấn tôi. Tôi chấp nhận cuộc gặp gỡ với một điều kiện duy nhất là tôi có quyền nói sự thật, nghĩa là tôi không là người khởi xướng vụ kiện cũng như không có ý muốn kiện Hoa Kỳ trong vấn đề chất độc da cam.”
Dĩ nhiên cuộc gặp gỡ giữa Bà Hoa và phóng viên người Úc không bao giờ xảy ra.
Bà còn thêm rằng:”Trong thời gian mà tất cả mọi người nhất là đảng CS bị ám ảnh về việc nhiễm độc dioxin, tôi cũng đã nhờ một BS Hoa Kỳ khám nghiệm (khoảng 1971) tại Pháp và kết quả cho thấy là lượng dioxin trong máu của tôi dưới mức trung bình (2ppt).”
Đến đây, chúng ta có thể hình dung được kết quả của vụ kiện.Và ngày 10 tháng 3 năm 2005, Ông chánh án Jack Weinstein đã tuyên bố hủy bỏ hoàn toàn vụ kiện tại tòa án Brooklyn, New York.
⦁ Bài học được rút ra từ cái chết của BS DQH
Từ những tin tức về đời sống qua nhiều giai đoạn của Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, hôm nay Bà đã đi trọn quãng đường của cuộc đời Bà. Những bước đầu đời của Bà bắt đầu với bầu nhiệt huyết của tuổi thanh niên, lý tưởng phục vụ cho tổ quốc trong sáng. Nhưng chính vì sự trong sáng đó, Bà đã không phân biệt và bị mê hoặc bởi những lý thuyết không tưởng của hệ thống cộng sản thế giới. Do đó Bà đã bị lôi cuốn vào cơn gió lốc của cuộc chiến VN. Và Bà đã đứng về phía người Cộng sản.
Khi đã nhận diện được chân tướng của họ, Bà bị vỡ mộng và có phản ứng ngược lại. Nhưng vì thế cô, Bà không thể nào đi ngược lại hay “cải sửa” chế độ. Rất may cho Bà là Bà chưa bị chế độ nghiền nát. Không phải vì họ sợ hay thương tình một người đã từng đóng góp cho chế độ (trong xã hội CS, loại tình cảm tiểu tư sản như thế không thể nào hiện hữu được), nhưng chính vì họ nghĩ còn có thể lợi dụng được Bà trong những mặc cả kinh tế – chính trị giữa các đối cực như Pháp và Hoa Kỳ, trong đó họ chiếm vị thế ngư ông đắc lợi. Vì vậy, họ không triệt tiêu Bà.
Hôm nay, chúng ta có thể tiếc cho Bà, một người Việt Nam có tấm lòng yêu nước nhưng không đặt đúng chỗ và đúng thời điểm; do đó, khi đã phản tỉnh lại bị chế độ đối xử tệ bạc. Tuy nhiên, với một cái chết trong im lặng, không kèn không trống, không một thông tin trên truyền thông về một người đã từng có công đóng góp một phần cho sự thành tựu của chế độ như Bà đã khiến cho chúng ta phải suy nghĩ, suy nghĩ về tính vô cảm của người cộng sản, cũng như suy nghĩ về tính chuyên chính vô sản của hệ thống xã hội chủ nghĩa.
Đối với chế độ hiện hành, sẽ không bao giờ có được sự đối thoại bình đẳng, trong đó tinh thần tôn trọng dân chủ dứt khoát không hề hiện hữu như các sinh hoạt chính trị của những quốc gia tôn trọng nhân quyền trên thế giới. Vì vậy, với cơ chế trên, hệ thống XHCN sẽ không bao giờ biết lắng nghe những tiếng nói “đóng góp” đích thực cho công cuộc xây dựng Đất và Nước cả.
Bài học DQH là một bài học lớn cho những ai còn hy vọng rằng cơ hội ngày hôm nay đã đến cho những người còn tâm huyết ở hải ngoại ngõ hầu mang hết khả năng và kỹ năng về xây dựng quê hương. Hãy hình dung một đóng góp nhỏ nhặt như việc cung cấp những thông tin về nguồn nước ở các sông ngòi ở Việt Nam đã bị kết án là vi phạm “bí mật quốc gia” theo Quyết định của Thủ tướng Việt Nam số 212/203/QĐ-TTg ký ngày 21/10/2003. Như vậy, dù là “cùng là máu đỏ Việt Nam” nhưng phải là máu đã “cưu mang” một chủ thuyết ngoại lai mới có thể được xem là chính danh để xây dựng quê hương Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Chúng ta, những người Việt trong và ngòai nước, còn nặng lòng với đất nước, tưởng cũng cần suy gẫm trường hợp Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa ngõ hầu phục vụ tổ quốc và d dân tộc trong sự thức tỉnh, đừng để bị mê hoặc bởi chủ thuyết cường quyền.
Tổ quốc là đất nước chung.
Dân tộc là tất cả thành tố cần phải được bảo vệ và
thừa hưởng phúc họa bình đẳng với nhau.
Rất tiếc điều này không xảy ra cho Việt Nam hiện tại.
Ghi chú: Ngày 3/3/2006, trên báo SGGP, GS Trần Cửu Kiếm, nguyên ủy viên Ban Quân y miền Nam, một người bạn chiến đầu của Bà trong MTDTGPMN, có viết một bài ngắn để kỷ niệm về BS DQH. Chỉ một bài duy nhứt từ đó đến nay.
Mong tất cả trí thức Việt Nam đặc biệt là trí thức miền Nam học và thấm thía bài học nầy qua trường hợp của BS Dương Quỳnh Hoa.

Mai Thanh Truyết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét