Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

CUỘC CHƠI XUÂN NĂM 1985 - Mộng Nhơn


Kẻ đi người lại tấp nập, rộn rịp hai bên lề đường. Lẫn trong lớp sóng người, Mộng Nhơn chỉ còn thiếu chút là chết bẹp, vì mải ngắm cảnh xuân, trông những cặp tài tử, giai nhân nô nức, trong buổi tân xuân tốt đẹp.Vẫn những hạt mưa xuân phơi phới: vẫn cái tiết xuân dịu dàng; nhưng cuộc chơi xuân năm 1985 đối với Mộng Nhơn thì khác hẳn năm 1935, 50 năm về trước. Một người đã ngủ 50 năm trời nay mới thức giấc như Mộng Nhơn thì tránh sao khỏi bỡ ngỡ như chim vô rừng cấm.
<!>
TẮC-XI: - Đang khi ngơ ngác, nhìn ngược nhìn xuôi, chàng bỗng bị một tiếng chi nghe lạ quá đập vào tai: “Tắc-xi!” Một chiếc xe hơi hòm kiếng đang lè lẹ lăn trên đường cái, ngừng ngay lại lề đường. Một thiếu nữ ngồi phía trước cầm lái xe, lanh lẹ mở cửa phía sau ra; người đàn ông đứng bên Mộng Nhơn hồi nãy vừa kêu hai tiếng “Tắc-xi” bước vô xe rồi nói nhỏ: “Mac-Mahon”. Sau khi cánh cửa xe đã sập mạnh vào xe, thiếu nữ mỉm cười, cái cười tươi tắn của bông hường mùa xuân mới chừng 18, miệng thốt ra mấy tiếng nghe như tiếng chim oanh: “Đường Mac-Mahon, thầy!” Thế là chiếc xe thẳng tuốt, chạy trên đường nhựa, thoang thoảng như còn để lại mùi thơm thứ nước sức đầu của cô... tài xế.

Muốn nếm hương vị của sự “văn minh” chơi, Mộng Nhơn cũng bắt chước người đàn ông vừa rồi kêu xe hơi đi. Cũng như lần trước một chiếc xe hòm kiếng ngừng lại, cũng do một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp cầm lái. Trước khi bước lên xe, chàng kiểm lại tiền trong túi vì chàng nghe người ta nói bây giờ bọn móc túi nhiều lắm và giỏi lắm, tiền mình giữ không cẩn thận bị chúng lấy dễ như chơi. May! Cái “bóp-phơi” còn nguyên. Chàng nói với cô tài xế:
- Xin lỗi cô, ngồi phía trước có mắc hơn ngồi phía sau?
Chà! Bộ chú này ở thế giới khác mới về chứ? Coi chú ăn bận đã kỳ khôi dữ, mà chú lại còn không biết thể lệ đi “tắc-xi” nữa.
- Ngồi đâu cũng đặng.
- Dạ! Tôi cứ tưởng được ngồi bên cô, thì giá tiền mắc hơn. Mà dù có mắc gấp mấy tôi cũng ưng, miễn cô đừng bắt tôi ngồi trên mui xe như hồi trước tôi đi Mỹ Tho bằng cam nhông, ô- tô-buýt chi đó mà, tội nghiệp!

Mộng Nhơn hớn hở vui sướng vì được hân hạnh ngồi bên một bông hoa biết nói chàng cho là lịch sự gấp trăm, gấp ngàn các cô hồi năm 1935. Chàng không phí một phút nào không nói chuyện:
- Xin lỗi cô, ngồi bên cô thế này, cô hẳn mắc cỡ?
- Đâu có! chị em chúng tôi đi làm phải chiều khách, mà nào có thiệt hại chi!
- Nói chẳng phải nịnh, phụ nữ ngày nay giỏi quá đa! Cầm lái xe in như đàn ông vậy.
Cô tài xế cười xòa:
- Có chi đáng khen! Chị em chúng tôi cũng là người cũng có đủ tứ chi, ngũ quan như đàn ông, thì cũng có thể đi làm hết các việc của nam giới. Sự sanh hoạt càng gay gắt, khó khăn thì không những chồng mà cả vợ cũng phải đi kiếm sanh kế chứ!
- Xem ra cô là người có học thức?
- Tôi đậu cử nhân văn chương, nhưng đi mần như vầy có chi là xấu!
Không muốn mất thời giờ vô ích dầu cô muốn chiều khách, cô phải hỏi Mộng Nhơn về đường nào. Chàng đáp:
- Chà! Tôi không biết! Tôi quên hết đường. Cô đưa tôi đi chơi xuân vậy!
Suy nghĩ một chút, cô tài xế gật đầu:
- À này! Hay chủ đi coi “đánh bốc”. Cuộc đánh “bốc” nầy vui lắm đa! Dám chắc hết thảy Đông dương đều có người tới coi.

KIÊM KHÔI ĐẠI CHIẾN:
Mộng Nhơn thấy nói có cuộc “bốc” lớn mừng lắm, vì chàng ưa môn võ ấy lắm, chàng vội hỏi gấp:
- Có lẽ, trong cuộc này có võ sĩ ngoại quốc tới đánh với võ sĩ ta?
- Đâu phải. Cô Nguyễn thị Kiêm sẽ đấu với ông Phan Khôi trong 8 hiệp. Bao nhiêu tiền thâu được sẽ giúp dân bị nạn miền Trung kỳ.
Vò đầu suy nghĩ một chút, Mộng Nhơn cau mày hỏi:
- Uả! Cô Kiêm nào? Cô Kiêm viết báo Phụ nữ Tân văn phải không ? Còn ông Phan Khôi là người bênh vực Võ hậu và là bạn thiết của lão “Lô-dích” chớ gì?
- Chính phải.
- Sao nghe nói cô Kiêm viết văn hay, diễn thuyết giỏi, chứ đâu có nghe cô biết võ. Còn ông Phan Khôi già thế mà cũng đánh “bốc” được sao?
- Chú chưa hiểu. Cô Kiêm ngày nay không phải cô Kiêm ngày xưa. Trị dục, đức dục, cho tới thể dục, cô đều lưu ý cả, nên cô khỏe lắm, đã giật giải quán quân quần vợt Nam kỳ một lần. Ông Phan Khôi cũng vậy, tuy là nhà văn mà biết võ nữa.
- Mà cô này, họ không mắc cỡ à? Nam nữ thọ thọ bất thân chớ!
- Trời ơi! Đến ngày nay mà chủ còn nói tới những lý thuyết cũ đã trăm năm, thì ai không cho là chủ rớt từ cung trăng xuống. Không nói nữa. Đã tới nhà đấu võ kia rồi.

Chiếc xe ngừng trước một rạp hát rất lớn. Mộng Nhơn trả tiền xe rồi xuống mua giấy. Người đông như kiến, chen nhau mà mua, lẫn lộn cả đàn ông với đàn bà. Thấy một thiếu nữ rất lịch sự đang cố len cho được một lối mà lách vào giữa đám đông có vẻ nhọc mệt, vất vả lắm. Mộng Nhơn vội tới gần, nói:
- Xin cô cho phép tôi mua giấy giùm cô, kẻo cô mệt sức.
Thiếu nữ quắc mắt:
- Bộ chú coi chị em chúng tôi là đồ hèn yếu cả sao, chú khi chúng tôi vừa chớ.
Nói đoạn, thiếu nữ lấy hết sức mình chun vô đám đông rất dễ dàng. Mộng Nhơn không khỏi hồi hộp ngái tìm mà nhủ thầm trong óc: “Ra ngày nay, trọng nữ quyền khác ngày trước”.

Trong rạp đấu võ, người đông hết sức. Không còn một ghế nào bỏ, người không mua được giấy rất nhiều, đứng bên ngoài, hậm hực, cố chờ để xem kết quả ra sao.
Một hồi kèn cử bài quốc ca Việt Nam, hết thảy khán giả đều đứng lên, im phăng phắc, một bầu không khí im lặng oai nghiêm. Hết bài kèn Việt Nam, lại đến bài quốc ca Nhựt, rồi ai nấy đều ngồi xuống ghế. Mộng Nhơn hỏi người ngồi bên, thì họ nói: “Đó là Hoàng tử Nhựt bổn qua chơi nước Việt Nam, ông Nghị trưởng Quốc hội ta đưa ngài đi dự cuộc đấu võ này cho thêm vẻ long trọng. Nghe nói Hoàng tử Nhựt ít ra cũng giúp dân ta 5 ngàn”.
Một tiếng “boong”. Nhà trọng tài đứng ra giữa võ đài giới thiệu:
- Thưa các ngài, đây là cô Ng thị Kiêm đã chiếm giải vô địch quần vợt Nam kỳ năm ngoái.
Khán giả la om sòm, dậm chân, vỗ tay, miệng reo:
- Bravo Nguyễn thị Kiêm.
Trong tiếng reo ấy, nghe tiếng phụ nữ nhiều hơn. Mộng Nhơn nhìn thấy rõ cô Kiêm bận quần đùi, áo cụt tay, bắp thịt chân và tay to lớn, cứng cát. Cô Kiêm mỉm cười cúi đầu chào khán giả rồi quay về ghế ngồi. Trọng tài lại dắt ông Phan Khôi ra:
- Đây là ông Phan Khôi, vô địch Trung kỳ.
Lại một hồi vỗ tay lần với tiếng hoan hô:
- Bravo Phan Khôi.
Ông Phan Khôi gân guốc, cao và đen, trông có vẻ lực sĩ lắm. Người ngồi bên Mộng Nhơn nói nhỏ với chàng:
- Ông PhanKhôi ăn đứt cô Nguyễn thị Kiêm. Dại, trứng chọi với đá, sao cô không biết phận!

Một hồi thanh la “boong” “boong”, hai võ sĩ đã ra giữa võ đài. Thôi thì, khán giả la ó tưởng đến đổ rạp. Hai bên: “Bravo Kiêm” và “Bravo Khôi” nổi lên như hai hồi súng đại bác của hai đội quân nghịch bắn nhau, nghe rất dữ dội. Cô Kiêm phải giơ tay lên ra hiệu cho khán giả ngồi im, rồi nói lớn: “Bravo le Sport”. Lúc này ai nấy mới chịu thôi. Nhân lúc khán giả ngồi im, ông Phan Khôi nói mấy câu khoe mình:
- Thưa các ngài, vì việc nghĩa nên tôi mới chịu đánh bốc với cô Kiêm, chớ sự thắng tôi cầm chắc trong tay rồi, đánh được cô Kiêm cũng không sướng. Mời các ngài hãy cùng tôi tới nhà M. Logique mà coi: tôi 40 tuổi, cô Kiêm mới có 20 ; theo đúng phương pháp luận lý học thì 40 là gấp 2 lần 20, vậy theo tuổi mà xét thì sức tôi gấp hai lần sức cô Kiêm mà.

Boong! Tiếng thanh la thúc hai võ sĩ ra đấu sức; hai người bắt tay nhau rồi đánh keo đầu thực kịch liệt. Khán giả vỗ tay, reo hò tưởng như động đất. Keo thứ nhì, keo thứ ba, keo thứ tư, chưa phân thắng bại. Keo thứ năm ông Khôi xem chừng mệt lắm, còn cô Kiêm vẫn luôn luôn giữ cái nụ cười khả ái trên cặp môi hồng mỗi khi cô đánh rồi một hiệp. Tới keo nầy, ông Khôi bị cô Kiêm đánh một cú mạnh quá, ổng té xỉu. Nằm lăn ra võ đài, ông Khôi thở hồng hộc. Trọng tài đếm 12 lần, ông Khôi không đứng lên nổi. Thế là cô Kiêm thắng. Thôi thì, tiếng vỗ tay, tiếng chúc mừng cô nổi lên vang dậy. Cô Kiêm cúi đầu cám ơn khán giả và diễn thuyết mấy câu:
- Thưa các ngài, ông Phan Khôi hồi nãy nói khỏe hơn tôi là nói tầm bậy. Tôi xin các ngài đốt một tràng pháo vỗ tay để đốt cháy M. Logique của ông. Tuy vậy, tôi vẫn mến ổng vì trọng tinh thần thể thao hơn trọng sự thắng. “Mười giờ đánh bốc xong rồi, anh Khôi té xỉu, bồi hồi dạ em!”

BÁN HUN:
Đi coi đánh bốc rồi, Mộng Nhơn lại theo làn sóng người tràn ra ngoài. Trong những câu chuyện ồn ào như ong đổi ổ, chàng nghe được mấy câu:
- Còn đêm mai nữa, có cuộc bán hun lại vui gấp mấy.
- Tôi sống chết cũng cố xoay cho được 6 đồng bạc để hun lấy 2 cái.
- Trời ơi ! Mỗi cái hun 3 đồng mắc quá!
Mộng Nhơn vội hỏi gấp một người đi bên, xem cuộc vui chi lạ vậy. Thì ông bạn ấy tốt quá, hứa ngay sẽ tới nhà chàng để cùng đi coi với chàng.
Ngày hôm sau. Câu chuyện “bán hun” đã thành một đầu đề làm cho bao nhiêu người bàn tán. Ai cũng náo nức chờ đến tối để đi xem.
7 giờ tối, trước rạp hát Đại nam người tới đông như nêm cối. Trên một tấm bảng có dán bức hình một thiếu nữ đẹp hết chỗ nói, cứ nói là “đẹp” là đủ, còn hơn là tả cái đẹp ra thì tả không hết được; thiếu nữ nghiêng mình cười, hai ngón tay áp vào cặp môi chúm chím như sắp tặng ai một cái hun; dưới bức hình có đề một câu: “Cô đào Minh Nguyệt bán mỗi cái hun cho khách thưởng xuân lấy 3 đồng để giúp viện Dục anh”.

Mộng Nhơn thấy thế mà ngơ ngẩn cho rằng phụ nữ mà đến thế thì quá lắm. Thấy vẻ ngạc nhiên lộ trên nét mặt chàng, bạn chàng vội cắt nghĩa thêm cho chàng dễ hiểu:
- Minh Nguyệt! Nghe tới tên cũng đủ tưởng tượng ra sự đẹp đến cực điểm rồi. Minh Nguyệt là bông hoa quý của nước Việt Nam ta, là nhơn tình của khắp 3 xứ; dù đàn ông hay đàn bà cũng phải say đắm cái sắc đẹp mê hồn và cái giọng hát réo rắt của cô. Cô là một đào hát đã sang Mỹ đóng phim hát bóng, dân Mỹ rất mến phục tài cô. Thiệt là nhờ cô mà dân Mỹ mới nhắc đến luôn hai chữ “Việt Nam”; đó là một sự vẻ vang cho nước nhà vậy. Nay cô về nước nghỉ ngơi. Nhân buổi tân xuân, cô diễn một vở hát thiệt hay, trong những giờ nghỉ và khi vãn hát, cô bán hun cho khán giả, ai bỏ 3 đồng sẽ được hun cô một cái. Số tiền thâu được bao nhiêu trong buổi hát cùng tiền bán hun sẽ giúp cả vào viện Dục anh. Cô có cảm tình với hội nầy vì thuở nhỏ, nhà nghèo, cô nhờ có hội nầy nuôi cho, nên nay mới được có bước vinh quang trên màn ảnh thế giới. Cũng là một lối trả ơn mà.
- Chắc thế nào đêm nay cũng thâu được nhiều tiền lắm.
- Các quan chức lớn cùng các nhà triệu phú ngoại quốc ở Đông dương nghe như đã viết thư trước và gửi tới những món tiền tới bạc ngàn để xin được hun cô... một cái thôi.

Mộng Nhơn và bạn nói chuyện một lúc rồi vô cái rạp hát trang hoàng cực kỳ lộng lẫy. Hồi lâu, màn kéo lên, Minh Nguyệt ra trổ tài trên sân khấu. Mộng Nhơn hồn siêu, phách lạc, tưởng chừng một ngôi sao ở đâu sa xuống, có ngờ đâu một cô đào Việt Nam mà có đủ tài, đủ sắc như vậy.
Đến giờ nghỉ. Màn lại kéo lên. Minh Nguyệt ở trên sân khấu ưỡn ẹo, cúi đầu cám ơn khán giả đã bỏ tiền mua giấy hoa làm cho cô thâu được thêm món tiền vạn rưỡi bạc. Rồi cô rút thăm, cứ lần lượt kêu số giấy của mỗi người lên hun cô; từ chỗ khán giả ngồi lên sân khấu đã có sẵn một cái thang. Bên cô có kẻ cái bàn lớn đầy khăn tay để sau khi hun mỗi người, cô lại lau miệng bằng một cái khăn trắng, mới nguyên.

Cứ thế, mỗi lần hun là lại một lần vỗ tay như pháo nổ. Bỗng ở trên lầu cao, rớt xuống một người gầy ốm, máu hộc ra đầy miệng. Người ta vội đỡ lên, thì ra giáo sư Lê Công Đắc, thầy đồ giày la tinh ở Hà Nội. Mặt mày xám ngắt, chàng thiếu niên họ Lê còn cố thét lên một câu: - Chúa ơi! Hồi trước, tôi công kích kịch liệt bọn tiêu thụ đi bộ, có ngờ đâu ngày nay phong hóa lại suy đồi đến thế!
Ngay lúc ấy, một người, mặt đỏ như huyết, đi khệnh khạng, chân nam đá chân chiêu, đầu lắc lư, tay cầm ve rượu. Người ấy cất giọng khè khè nói:
- Văn minh Âu Á trời thâu sạch.
Nay lúc luân thường đảo ngược ru!
Ai nấy đều cười rộ lên; một kẻ la lớn:
- Chôn chàng say Nguyễn khắc Hiếu và chú gàn Lê công Đắc vào một cái hố.
Xong buổi hát đêm ấy, Mộng Nhơn rất khoan khoái vì đã được hun Minh Nguyệt một cái.
Chàng bưng bát canh mà vầy cả hai hàng lệ. Chàng bỗng kinh ngạc mà thấy một cô thiếu nữ ngồi bàn bên, trông mặt hơi quen. chàng bảo bạn:
- Nè, anh coi, cô kia có lẽ chúng ta đã gặp.
Quay lại nhìn, bạn chàng nói bộ thản nhiên:
- Đầy tớ của tôi đây mà! Chị ta làm xong công việc hết giờ là có quyền đi giải trí.
- Nhưng sao lại vào cùng ô ten với chủ, không phân giai cấp à?
- Tuy đi ở mà chị ta cũng đậu bằng “đíp lôm” rồi đó, anh đừng có khinh. Chúng tôi nuôi đầy tớ là để cho người ta giúp đỡ việc mình, chớ không phải nuôi tên mọi đen mà bắt mần suốt ngày.
- Đầy tớ cũng đi làm có giờ?
- Mỗi ngày chỉ làm có 8 tiếng đồng hồ. Lúc tôi kiếm chị ta tới làm, chị ấy hỏi cặn kẽ lắm, có phòng ngủ riêng cho chị ấy không? làm việc bao nhiêu giờ? làm những việc gì?... Chị ấy định trước với tôi những điều kiện rõ ràng minh bạch. Tuy đi làm đầy tớ mà chị ấy cũng có tư cách lắm, lại còn biết lưu tâm tới việc xã hội. Mỗi buổi chiều chúa nhật, chị ta vẫn tới nhà Tế bần, buộc thuốc cho người đau...
Đang nói chuyện, thì bàn bên, chị đầy tớ ăn xong đã đứng lên ra về. Chị không quên tới chỗ chủ ngồi, bắt tay rồi mới đi. Chị ra tới cửa, mà Mộng Nhơn vẫn ngó theo cái dáng điệu dịu dàng trong bộ quần áo lịch sự, khác chi một vị thiên kim tiểu thư.

XỔ SỐ MỸ NHÂN:
Hôm sau, Mộng Nhơn đi chơi phố. Vù vù trên đầu, chàng nghe tiếng máy bay. Ngẩng đầu lên coi thì, ôi thôi, 5 chiếc máy bay đang thả xuống biết bao nhiêu là giấy đủ màu trông như một đàn bướm có tới triệu con bay lơ lửng. Đoàn con nít bên dưới reo hò:
- Số xổ mỹ nhân, tụi bây ơi!
Mộng Nhơn chưa hiểu sao thì đã lượm được một mảnh giấy màu. Chàng vừa đọc, vừa lắc đầu lè lưỡi. Thì ra mỗi mỹ nhân đã giựt được chức hoa khôi nay đem mình ra làm đồ xổ số để lấy tiền lập một trường đại học cho phụ nữ. Cô bán mỗi giấy xổ 5 đồng và phát ra 100 vạn giấy xổ. Khi xổ số, may ai trúng số sẽ được lấy cô về làm vợ, không mất thêm xu nhỏ tiền cưới chi cả. Những quảng cáo của cô tung xuống làm cho ai cũng phải chú ý. Các công tử nhà giàu bỏ tiền ra mua hàng trăm giấy số, không tiếc tiền. Chẳng mấy hôm mà số giấy phát ra đã bán hết!
Đến ngày xổ số! Dịp đâu may mắn, Mộng Nhơn tay cầm giấy xổ của chàng tai lắng nghe:
- 7489.
- T...ô...ô...i đây!
Hàng vạn con mắt đổ xô vào chỗ Mộng Nhơn đứng. Chàng run tay, run như gà cắt tiết, ôm ghì giấy xổ vào ngực, lật đật tiến vào chỗ mỹ nhân. Ngó chàng chẳng khác chi chủ tá điền dưới ruộng, mà nay đứng bên mỹ nhân, hoa khôi Việt Nam, ngó thiệt trái mắt, làm cho ai nấy đều chung một tiếng thở dài than tiếc: “Ôi! Củi đậu với tiên”.
Mộng Nhơn hí hửng, khoe lớn với khắp cả mọi người:
- Tôi sẽ cùng vợ tôi đi thưởng xuân cho thỏa thích. Cuộc du xuân còn lắm chuyện vui...

Mộng Nhơn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét