Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

Người bạn tốt nhất - BẢO VY

Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
<!>
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
Hãy gửi bài này cho tất cả những người mà bạn yêu quý ! Ngay cả khi không quý mến một ai đó, bạn cũng cứ gửi nó cho họ… Chỉ để cho họ biết bạn có nghĩ về họ !!!
BẢO VY
(dịch từ Internet)

Đọc tới dòng cuối thấy buồn quá! Tại sao chúng ta thiếu can đảm và có nhiều tự ái đến như vậy? Con gái Á đông ngày xưa là như thế, lúc nào các cô cũng giữ kẽ và dối lòng, chỉ kín đáo chờ đợi một lời thố lộ... Bây giờ giới trẻ bạo dạn hơn chúng ta ngày xưa, hơn nữa có nhiều phương tiện để bày tỏ tình cảm, không quá nhiều rào cản như 60 năm về trước.
Tôi nhớ hồi tôi còn học trung học anh bạn hàng xóm muốn làm quen tôi, anh ta viết cho tôi mấy chữ phải nhờ người bạn đem về nhà trao cho bà chị, bà chị nầy mới trao lại cho tôi... Một bức thư tay phải đi qua nhiều trạm như thế làm sao mà dấu được ai, thế là cả xóm biết... Rồi vì có quá nhiều rào cản... nên chúng tôi không thể quen nhau. 50 năm sau có dịp gặp lại nhau, cả hai chúng tôi đều có con cháu đầy đàn, một bên vợ một bên chồng, chúng tôi có vài dịp được cùng ngồi xuống vài lần ăn uống với nhau. Bây giờ nhờ có phương tiện internet anh mới thố lộ rằng tôi là mối tình đầu của anh! Và kể từ sau ngày đó chúng tôi không còn có dịp liên lạc với nhau nữa.
Ara thì quan niệm "Được ăn cả, ngã về không", Hắn không chập chờn như mấy chàng trai trẻ ngày trước. Hắn nói nếu thành công thì Hắn tới luôn, nếu thất bại thì Hắn sẽ biến mất! Hơn một năm sau, Hắn chính thức làm rể nhà tôi, hắn cũng bảo rằng tôi là mối tình đầu của Hắn. Tôi chẳng cần tình đầu hay tình cuối vì lúc đó cả hai chúng tôi đều đã 30 tuổi rồi, chỉ mong được sống đời với nhau thôi!
Câu chuyện trên thật dễ thương nhưng kết cuộc lại quá buồn!

Chả Quế

Mời anh chị nghe một bài hát thật hay của nhạc sĩ Vũ Thành An

"Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu?"
(Bài không tên 50 của ông Vũ Thành An)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét