Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

Hội đàm Tập – Trịnh: Tổng thống Đài Loan cảnh báo thỏa hiệp với độc tài không mang lại hòa bình - Lion Nguyễn


Cuộc gặp giữa ông Tập Cận Bình và lãnh đạo Quốc Dân đảng Đài Loan Trịnh Lệ Văn diễn ra vào ngày 10/4. Cùng ngày, Tổng thống Trung Hoa Dân Quốc Lại Thanh Đức cho biết ngày 10/4 là kỷ niệm 47 năm ngày “Đạo luật Quan hệ Đài Loan”. Những năm gần đây, Đảng Cộng sản Trung Quốc liên tục quấy nhiễu và đe dọa quân sự tại eo biển Đài Loan. “Chúng tôi có lý tưởng về hòa bình, nhưng không phải là ảo tưởng phi thực tế; bởi lịch sử cho thấy, nhượng bộ các chế độ độc tài sẽ không mang lại tự do, càng không có hòa bình”.
<!>
Chủ tịch Quốc dân Đảng Đài Loan Trịnh Lệ Văn, theo lời mời của lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Tập Cận Bình, đã dẫn đoàn đến thăm Giang Tô, Thượng Hải và Bắc Kinh từ ngày 7 đến 12/4. “Hội đàm Trịnh – Tập”diễn ra vào ngày 10/4 tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh, nơi bà Trịnh Lệ Văn gặp ông Tập Cận Bình. Cả hai đều nhấn mạnh cần kiên trì “Nhận thức chung 1992” và lập trường phản đối Đài Loan độc lập.

Tổng thống Lại Thanh Đức đăng bài trên Facebook cho biết hôm nay là ngày kỷ niệm 47 năm ban hành “Đạo luật Quan hệ Đài Loan”. Đạo luật này, cùng với “Sáu đảm bảo” của Mỹ đối với Đài Loan, không chỉ là minh chứng vững chắc cho việc hai bên không ngừng làm sâu sắc thêm tình hữu nghị, mà còn thể hiện sự chia sẻ các giá trị về dân chủ, tự do và nhân quyền, đồng thời là nền tảng then chốt cho an ninh, ổn định khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.

Ông Lại Thanh Đức cho biết, sau 47 năm, Đài Loan đã trở thành “ngọn hải đăng dân chủ” được thế giới công nhận, với môi trường tự do và đa dạng, luôn nằm trong nhóm dẫn đầu châu Á trong các bảng xếp hạng độc lập, đồng thời giữ vị trí then chốt trong “chuỗi đảo thứ nhất”. Hiện nay, sự ủng hộ của Quốc hội Mỹ đối với an ninh, hạnh phúc và lợi ích của Đài Loan đã vượt qua ranh giới đảng phái, trở thành một trong những đồng thuận vững chắc nhất tại Washington. Bởi cả thế giới đều biết, bảo vệ Đài Loan chính là bảo vệ tự do, cũng chính là bảo vệ tuyến phòng thủ then chốt cho nền dân chủ.

Ông chỉ ra rằng, trong những năm gần đây, Trung Quốc liên tục tiến hành các hoạt động “vùng xám” và đe dọa quân sự xung quanh eo biển Đài Loan và chuỗi đảo, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hòa bình và ổn định khu vực.“Chúng tôi có lý tưởng về hòa bình, nhưng không phải là ảo tưởng phi thực tế; bởi lịch sử cho thấy, nhượng bộ các chế độ độc tài chỉ đánh đổi chủ quyền và dân chủ, không mang lại tự do, càng không có hòa bình.”

“Muốn có hòa bình phải dựa vào sức mạnh, mà sức mạnh phải được xây dựng bằng đầu tư ổn định, lâu dài; Đài Loan càng phải thể hiện quyết tâm tự vệ thì mới nhận được sự ủng hộ của các đồng minh”, ông Lại nói.

Ông Lại Thanh Đức cho biết, ngân sách quốc phòng của Đài Loan năm nay, theo tiêu chuẩn NATO, sẽ vượt 3% GDP và dự kiến đạt 5% GDP trước năm 2030. Đồng thời, chính phủ cũng đề xuất một gói ngân sách đặc biệt cho quốc phòng kéo dài 8 năm trị giá 40 tỷ USD, nhằm xây dựng “lá chắn Đài Loan”, nâng cao toàn diện năng lực tác chiến bất đối xứng, đồng thời hợp tác với Mỹ và các quốc gia có ngành công nghiệp quốc phòng tiên tiến để cùng xây dựng tuyến phòng thủ, bảo vệ các giá trị tự do, dân chủ và an toàn tính mạng, tài sản của người dân.

Ông cho biết, điều đáng tiếc là dự luật ngân sách đặc biệt cho quốc phòng liên quan đến an ninh quốc gia, cùng với ngân sách quốc phòng trong tổng ngân sách, vẫn đang bị đình trệ tại Viện Lập pháp. Các đảng đối lập cố tình không tham gia đàm phán, liên tục trì hoãn kế hoạch tăng cường quốc phòng vốn được hơn 70% người dân ủng hộ, cũng như được các đồng minh và khu vực kỳ vọng. Điều này không chỉ làm suy yếu năng lực bảo vệ đất nước của Đài Loan mà còn khiến cộng đồng quốc tế nghi ngờ về quyết tâm tự vệ của Đài Loan.

Ông Lại Thanh Đức nhấn mạnh, nhân kỷ niệm 47 năm “Đạo luật Quan hệ Đài Loan”, trước các mối đe dọa quân sự từ bên ngoài và chiến lược “thống nhất, chia rẽ”, ông một lần nữa kêu gọi các đảng phái gạt bỏ bất đồng, bởi an ninh quốc gia không thể chờ đợi, quốc phòng không thể bị cắt giảm. Hãy đoàn kết, ủng hộ ngân sách quốc phòng để chứng minh với thế giới rằng: Đài Loan có ý chí, có quyết tâm và có năng lực bảo vệ nền dân chủ và tự do đã đạt được một cách không dễ dàng.
Theo Chung Nguyên / Epoch Times

Giới cầm quyền Iran không quan tâm con tàu có chìm hay không, vì họ đã không còn ở trên đó

Vì sao Mỹ không dám tiến hành tấn công trên bộ vào Iran? Theo bài viết, trở ngại không nằm ở quân sự mà nằm ở “thân phận”. Có tin đồn rằng Lầu Năm Góc từng mô phỏng một kịch bản: nếu quân Mỹ chiếm được Tehran và bắt giữ hàng loạt quan chức cấp cao, nhưng những người này lại rút ra hộ chiếu Mỹ và yêu cầu được bảo vệ như công dân Mỹ. Khi đó, binh sĩ Mỹ sẽ xử lý thế nào? Câu hỏi này, theo lời kể, đã khiến Lầu Năm Góc rơi vào thế khó.

Ngày 4/4/2026, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio ký lệnh trục xuất, trong đó có người thân của tướng Soleimani bị trục xuất khỏi Mỹ. Đồng thời, một nữ MC nổi tiếng của Đài Truyền hình Quốc gia Iran cũng được cho là đang giữ thẻ xanh Mỹ.
“Nhà” là nơi mà khi bạn buộc phải quay về, người ta vẫn phải chấp nhận bạn. Với giới tinh hoa Iran, khái niệm “nhà” dường như có hai nghĩa: Tehran là nơi làm việc, nơi nắm quyền lực và thể hiện quyền lực; còn phương Tây cũng là một “ngôi nhà” khác — nơi con cái họ sinh sống và học tập.

Đây chính là nghịch lý đáng chú ý nhất của Iran: những người trên bục giảng ở Tehran luôn mạnh mẽ chỉ trích “Đại Satan”, nhưng con cái họ lại đang sống và hưởng thụ cuộc sống ở chính những quốc gia đó. Chống Mỹ dần trở thành một “vai diễn” chính trị, một công cụ duy trì hệ thống, trong khi việc sang Mỹ lại là lựa chọn âm thầm của tầng lớp tinh hoa.
Hiện tượng này không phải cá biệt. Theo thống kê của The Guardian, có khoảng 4.000 đến 5.000 con cái và người thân của các quan chức cấp cao Iran đang sinh sống lâu dài tại Mỹ. Ví dụ, con gái của ông Ali Larijani — một chính khách theo đường lối cứng rắn, nhiều năm phản đối Mỹ — lại đang sống tại bang Ohio. Hay cháu gái của Giáo sĩ Mahdavi, người đứng đầu Hội đồng Chuyên gia Iran, lại giảng dạy tại Đại học Denver.

Năm 1979, Ruhollah Khomeini thành lập Cộng hòa Hồi giáo Iran và coi Mỹ là “Đại Satan”, cho rằng Mỹ là nguồn gốc của mọi đau khổ ở Iran. Từ đó, chính quyền xây dựng một hệ thống tuyên truyền chống Mỹ mạnh mẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, nhiều quan chức và lực lượng quyền lực lại tìm cách đưa người thân ra nước ngoài, sử dụng giấy tờ giả hoặc trung gian để lách trừng phạt, xin visa hoặc thẻ xanh, đồng thời chuyển tài sản sang phương Tây. Trong khi đó, người dân trong nước lại phải chịu tác động của các chính sách và cấm vận.

Năm 2022, Iran thông qua “Luật bổ nhiệm vị trí nhạy cảm”, cấm những người giữ chức vụ quan trọng cùng vợ/chồng và con cái có quốc tịch kép. Tuy nhiên, việc ban hành luật này cũng cho thấy tình trạng quan chức có người thân ở nước ngoài rất phổ biến. Trên thực tế, luật vẫn có nhiều kẽ hở, như không áp dụng với con cái sinh ở nước ngoài, con trong các gia đình đa thê hoặc thế hệ cháu chắt.
Hiện tượng này được một số học giả gọi là “sự phân tán của tầng lớp đặc quyền”. Họ vừa hưởng lợi từ quyền lực trong nước, vừa tạo “đường lui an toàn” cho gia đình ở phương Tây. Điều này không xuất phát từ lý tưởng hay niềm tin, mà chủ yếu từ lợi ích. Khi quyền lực nằm trong tay ai, thế giới đối với họ trở thành một sân chơi riêng.

Tình trạng này gợi nhớ đến nghịch lý trong tác phẩm 1984: tầng lớp cầm quyền luôn kêu gọi hy sinh, nhưng bản thân họ lại tránh mọi hy sinh đó.
Bi kịch lớn nhất của con người là vừa không thể thiếu niềm tin, vừa không thể hoàn toàn sống theo niềm tin đó. Với giới tinh hoa Iran, họ dùng niềm tin để quản lý xã hội, nhưng lại dùng tự do để bảo đảm cuộc sống cho chính mình. Giống như sư tử và linh dương trên thảo nguyên: sư tử có tự do săn mồi, còn linh dương chỉ có thể chạy trốn — và “tự do” của sư tử lại trở thành hiểm họa với linh dương.

Từ đó đặt ra một câu hỏi cốt lõi: nếu chống Mỹ thực sự là một lý tưởng chính nghĩa như cách họ tuyên truyền, là để bảo vệ dân tộc, thì vì sao chính những người đưa ra đường lối đó lại không để con cháu mình gánh chịu cùng hệ quả?
Xét về lịch sử, tư tưởng chống Mỹ ở Iran không phải không có cơ sở. Thời kỳ triều đại Pahlavi thân Mỹ từng khiến bất bình đẳng xã hội gia tăng, nên tâm lý phản đối Mỹ trong một bộ phận người dân là có nền tảng.

Xét về chính trị, chống Mỹ ở Iran nhiều khi không phải là niềm tin chung của toàn xã hội, mà là công cụ chính trị của giới tinh hoa. Họ vừa đóng vai “chiến binh chống Mỹ” trước công chúng, vừa duy trì quan hệ và lợi ích với phương Tây phía sau. Như The Clash of Civilizations (cuốn sách chính trị–học thuật nổi tiếng của học giả Mỹ Samuel P. Huntington, xuất bản lần đầu năm 1996) đã nêu, xung đột giữa các nền văn minh thường cũng là vỏ bọc cho cạnh tranh quyền lực và lợi ích.
Xét về kinh tế, việc giới tinh hoa Iran sống hoặc gửi gia đình sang Mỹ phản ánh nhu cầu bảo toàn tài sản và giảm rủi ro. Dù Iran bị cấm vận, nhiều nhóm quyền lực vẫn kiểm soát nguồn lực lớn và chuyển tài sản ra nước ngoài thông qua các kênh phi chính thức. Với họ, Mỹ không hẳn là “kẻ thù”, mà còn là nơi giữ an toàn cho tài sản. Như Capital in the Twenty-First Century (cuốn sách kinh tế học rất nổi tiếng của nhà kinh tế người Pháp Thomas Piketty, xuất bản năm 2013) đã phân tích, tầng lớp tinh hoa thường ưu tiên bảo toàn và gia tăng tài sản, còn khẩu hiệu chỉ là công cụ phục vụ mục tiêu đó.

Vì vậy, câu hỏi đặt ra là: việc chống Mỹ của giới cầm quyền Iran rốt cuộc phục vụ ai — người dân hay chính họ? Họ là những người đấu tranh vì lý tưởng, hay chỉ đang theo đuổi lợi ích cá nhân một cách tinh vi?
Những gì diễn ra không chỉ là lựa chọn của một nhóm nhỏ, mà còn phản ánh mâu thuẫn sâu sắc trong hệ thống. Khi chính họ không tin vào hệ thống giáo dục, y tế hay môi trường sống trong nước, thì rất khó để đòi hỏi người dân đặt trọn niềm tin vào đó.
Giới cầm quyền không quan tâm con tàu có chìm hay không, bởi họ đã rời khỏi con tàu từ lâu. Câu nói này phản ánh một cách thẳng thắn thực trạng rạn nứt trong cấu trúc quyền lực của Iran.Ông Greer: Việc TQ can thiệp vào vấn đề Iran làm phức tạp thêm tình hình Mỹ-Trung
Theo Tróc Đao Mạn Đàm Max/ Vision Times
(Bài viết chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả.)

Ông Greer: Việc TQ can thiệp vào vấn đề Iran làm phức tạp thêm tình hình Mỹ-Trung

Đại diện Thương mại Mỹ Jamieson Greer hôm thứ Sáu (10/4) cho biết, dù quan hệ Mỹ–Trung hiện vẫn duy trì ổn định, nhưng nếu Trung Quốc can dự vào vấn đề Iran theo cách gây tổn hại lợi ích của Mỹ, tình hình sẽ trở nên phức tạp. Ông cảnh báo Bắc Kinh không nên xích lại quá gần Tehran trong cuộc xung đột Trung Đông.
Phát biểu trong cuộc phỏng vấn với CNBC, ông Greer nói: “Hai nền kinh tế Mỹ và Trung Quốc có những mục tiêu căn bản rất khác nhau, nhưng chúng ta vẫn có thể tìm ra con đường để đạt được một mức độ ổn định kinh tế nhất định. Nếu Trung Quốc (ĐCSTQ) can dự vào vấn đề Iran theo cách gây tổn hại đến lợi ích của Mỹ, điều đó rõ ràng sẽ khiến tình hình trở nên phức tạp, và phía Trung Quốc có trách nhiệm không để điều đó xảy ra”.

Trước phát biểu này, Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 8/4 đã cảnh báo: “Bất kỳ quốc gia nào cung cấp vũ khí quân sự cho Iran, tất cả hàng hóa xuất khẩu sang Mỹ của quốc gia đó sẽ bị áp thuế bổ sung 50% ngay lập tức, có hiệu lực ngay. Không có bất kỳ ngoại lệ hay miễn trừ nào!
Trong những năm gần đây, hợp tác giữa Trung Quốc và Iran đã chuyển sang lĩnh vực công nghệ lưỡng dụng và chuyển giao công nghệ quốc phòng, bao gồm các công nghệ liên quan đến phát triển tên lửa và máy bay không người lái. Các linh kiện do Trung Quốc sản xuất như cảm biến, bộ chuyển đổi điện áp và chất bán dẫn đã được phát hiện trong các máy bay không người lái của Iran (bao gồm cả những thiết bị do các lực lượng ủy nhiệm của Iran sử dụng). Nếu ông Trump thực hiện việc áp thuế 50% đối với hàng hóa Trung Quốc vì lý do này, điều đó có thể phá vỡ thỏa thuận đình chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc.

Tổng thống Trump dự kiến sẽ thăm Trung Quốc vào tháng tới và gặp lãnh đạo Tập Cận Bình. Ông Greer cho biết ông kỳ vọng hai nhà lãnh đạo sẽ có một cuộc gặp tích cực.
Vị Đại diện Thương mại Mỹ cũng nhấn mạnh rằng, dù Mỹ đang nỗ lực duy trì quan hệ ổn định với Trung Quốc, đặc biệt trong lĩnh vực thương mại và kinh tế, nhưng không phải “mọi thách thức đều đã được giải quyết”.
Chuyến thăm Trung Quốc của ông Trump trước đó đã bị trì hoãn do cuộc chiến với Iran. Giới quan sát lo ngại xung đột Iran có thể tiếp tục làm gia tăng căng thẳng trong quan hệ Mỹ–Trung, vốn đã chịu áp lực từ các vấn đề như thỏa thuận đình chiến thương mại phức tạp và vấn đề Đài Loan.
Lý Ngọc t/h

Thượng nghị sĩ Mỹ: Trung Quốc “vũ khí hóa” quyền công dân theo nơi sinh của Mỹ

Thượng nghị sĩ Rick Scott hôm 9/4 (thứ Năm) cho rằng Trung Quốc đã “vũ khí hóa” quyền công dân theo nơi sinh của Mỹ: sắp xếp để trẻ em sinh tại Mỹ (tự động có quốc tịch Mỹ), sau đó nuôi dưỡng ở nước ngoài, khiến các em tách rời khỏi các giá trị Mỹ.Ngày 9/4, chuyên mục “Seen, Heard & Whispered” của The Washington Timesđăng tải quan điểm của ông Scott — nghị sĩ Đảng Cộng hòa bang Florida — về việc Trung Quốc lợi dụng chính sách công dân theo nơi sinh của Mỹ. Ông nói:

“Trung Quốc cộng sản là kẻ thù của chúng ta; đáng lẽ từ lâu chúng ta phải hành xử đúng như đối với một đối thủ, và chấm dứt việc để họ lợi dụng luật nhập cư của chúng ta để chống lại chúng ta — bất kể Tòa án Tối cao sẽ phán quyết thế nào về vấn đề quyền công dân theo nơi sinh.”
Ông Scott đề cập đến một vụ án gần đây, trong đó một cặp chị em gốc Hoa bị cáo buộc đặt thiết bị nổ tại căn cứ không quân MacDill ở bang Florida và đã bị truy tố liên bang. Theo Bộ An ninh Nội địa Mỹ, hai nghi phạm này là con của những người nhập cư trái phép đến từ Trung Quốc.

Người em trai 20 tuổi, Alen Zheng, bị cáo buộc đặt thiết bị nổ tại căn cứ vào tháng 3. Dù thiết bị không phát nổ, nhưng “có khả năng sát thương rất lớn”.Người chị 27 tuổi, Ann Mary Zheng, bị cáo buộc hỗ trợ em trai tiêu hủy chứng cứ sau đó. Hiện người em đang lẩn trốn tại Trung Quốc, còn người chị đã bị bắt tại Mỹ; cha mẹ của họ cũng bị tạm giam từ ngày 18/3 do nhập cảnh trái phép.
Ông Scott nói: “Đây rõ ràng là một mối đe dọa đối với an ninh quốc gia. Cảm ơn Chúa là hai người này bị bắt không quá muộn, nhưng giờ là lúc phải nghiêm túc đối mặt với vấn đề ‘du lịch sinh con’ từ Trung Quốc và nhanh chóng hành động để ngăn chặn những sự việc tương tự tái diễn”.

Tháng 11/2025, ông Scott đã đề xuất dự luật SAFE KIDS Act (Đạo luật Ngăn chặn các quốc gia thù địch lợi dụng mang thai hộ trong nước để bóc lột trẻ em). Dự luật nhằm ngăn chặn các quốc gia thù địch, bao gồm Trung Quốc, lợi dụng các bà mẹ mang thai hộ tại Mỹ để giúp con cái họ có được quốc tịch Mỹ, sau đó đưa trẻ ra nước ngoài.

Đây là dự luật đầu tiên nhằm kiềm chế hành vi này, đồng thời truy cứu trách nhiệm các bên trung gian tham gia dàn xếp các giao dịch mang thai hộ thương mại với các thế lực thù địch.
Dự luật có mã số S.3101, hiện vẫn đang được xem xét tại Ủy ban Tư pháp Thượng viện Mỹ.
Ông Scott cho biết việc đề xuất dự luật có liên quan đến một vụ án mang thai hộ tại bang California, trong đó một nhân vật thân Bắc Kinh, Guojun Xuan (tên phiên âm: Tuyên Quốc Quân), bị nghi liên quan.

Ông nói, các báo cáo về việc trẻ sơ sinh bị ngược đãi cũng như việc các bà mẹ mang thai hộ tại Mỹ bị lừa để sinh con cho công dân nước ngoài là “gây sốc”, và chính điều này đã thúc đẩy việc đưa ra dự luật. Vụ việc đã được cơ quan thực thi pháp luật Mỹ xác định là một “kế hoạch đen tối liên quan đến Trung Quốc” và được nâng lên mức “đe dọa an ninh quốc gia”, thu hút sự chú ý rộng rãi.
Ông Scott nhận định rằng hoạt động mang thai hộ thương mại xuyên quốc tế đặt ra những vấn đề nghiêm trọng về an ninh quốc gia và buôn bán người, nhưng hiện Mỹ vẫn chưa có luật cụ thể để xử lý.

Ông cho biết Đạo luật SAFE KIDS sẽ khắc phục các lỗ hổng pháp lý trong lĩnh vực này bằng cách: tuyên bố vô hiệu mọi thỏa thuận mang thai hộ thương mại với công dân của các quốc gia thù địch; đồng thời quy định các tổ chức trung gian (không phải người mang thai hộ) tham gia dàn xếp các thỏa thuận bị cấm này sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự ở mức tội nhẹ.
Theo Lý Tư Tề/ Epoch Times

Ivanka Trump chia sẻ cảm xúc sau khi chứng kiến ​​cha cô bị bắn ở Butler

Tuần này, con gái lớn của Tổng thống Mỹ Donald Trump là Ivanka Trump đã xuất hiện với tư cách khách mời trong podcast The Diary Of A CEO, chia sẻ về hành trình cảm xúc của cô sau vụ ám sát hụt nhằm vào cha mình tại Butler, bang Pennsylvania.
Trong tập podcast phát hành hôm thứ Tư (8/4), Ivanka hồi tưởng lại khoảnh khắc kinh hoàng khi cha cô bị bắn trong một sự kiện vận động tranh cử tại Butler, cũng như những ảnh hưởng sâu sắc mà sự việc này để lại.

Người dẫn chương trình Steven Bartlett hỏi Ivanka rằng cô đang ở đâu khi biết tin cha mình bị ám sát hụt. Cô tiết lộ khi đó đang ở câu lạc bộ golf quốc gia của gia đình tại Bedminster, bang New Jersey, thì bất ngờ nghe thấy “một sự náo động” phát ra từ chiếc TV bên hồ bơi.
Cô cho biết gần như đã chứng kiến sự việc theo thời gian thực. Phản ứng đầu tiên của cô là quay lại để các con không nhìn thấy cảnh đó, và mô tả khoảnh khắc ấy là “cực kỳ khó khăn”.

Ngày 13/7/2024, khi ông Trump đang tổ chức cuộc vận động tranh cử tại Butler, bang Pennsylvania, một tay súng đã nổ súng từ mái nhà bên ngoài khu vực sự kiện. Viên đạn trúng phần trên tai phải của ông, khiến ông chảy máu nhiều. Dưới sự bảo vệ của Mật vụ, ông đứng dậy, giơ nắm đấm và hô lớn “chiến đấu”.
Ivanka cho biết khi thấy cha mình rời bục phát biểu dưới sự hộ tống của Mật vụ, cô biết ông đã an toàn.
“Lúc đó tôi biết rằng, đó chưa phải là lúc ông ra đi”, cô nói. “Vì vậy tôi vừa bị sốc vừa sợ hãi. Tôi bảo vệ các con mình, nhưng tôi cũng không bao giờ tin rằng điều tồi tệ nhất thực sự đã xảy ra. Tạ ơn Chúa”.
Cuộc sống vô cùng quý giá

Ivanka chia sẻ rằng tối hôm đó, khi cha cô rời bệnh viện trở về nhà ở Bedminster, cô đã gặp lại ông. Cô dừng lại một chút để suy ngẫm về bài học sâu sắc từ biến cố này: “Trong cuộc sống, bạn không thể coi bất cứ điều gì là hiển nhiên”.
Ngoài vụ ám sát hụt, Ivanka cũng nhắc đến việc mẹ cô, Ivana Trump, qua đời đột ngột vào năm 2022, cũng như việc chồng cô là Jared Kushner từng đối mặt với nguy cơ ung thư. Cô cho rằng tất cả những điều đó đều nhắc nhở cô về sự mong manh và quý giá của cuộc sống.
“Tất cả những thử thách này đều nhắc nhở bạn rằng mỗi khoảnh khắc chúng ta sống là hữu hạn và quý giá đến nhường nào, khiến bạn hiểu rằng không bao giờ được coi mọi thứ là điều hiển nhiên”, Ivanka nói. “Khi bạn trải qua những thử thách này và, nhờ ơn Chúa, vượt qua được—chúng tôi hôm đó thực sự rất may mắn, đó chỉ là một nỗ lực tước đoạt mạng sống chưa thành, chứ không phải một bi kịch đã xảy ra—bạn sẽ một lần nữa hướng về tình yêu và sự kết nối, và nhận ra sâu sắc rằng thời gian của chúng ta trên thế gian này ngắn ngủi đến mức nào, và bạn cần trân trọng nó ra sao.”

Bartlett nhận xét rằng trải nghiệm của Ivanka là điều mà phần lớn mọi người khó có thể đồng cảm, bởi không phải ai cũng hiểu cảm giác khi có người mong cha mẹ mình chết.
“Tôi tò mò tại sao điều đó không khiến bạn có cái nhìn tiêu cực về thế giới?”ông hỏi.
“Bởi vì tôi không cho phép bản thân mình như vậy”, cô trả lời.
Tay súng trong vụ việc tại Pennsylvania đã bị lính bắn tỉa của Mật vụ tiêu diệt ngay tại chỗ. Sau đó, vào tháng 9/2024, một nghi phạm khác là Ryan Routh bị bắt vì bị cáo buộc mang súng phục kích tại sân golf của ông Trump ở Florida. Đầu năm nay, người này bị tuyên án tù chung thân cộng thêm 7 năm.

Ivanka nói thêm: “Việc ông ấy sống sót tự nó đã là một ân huệ. Dĩ nhiên, trải nghiệm này khiến tôi bị tổn thương sâu sắc, điều đó không ai có thể phủ nhận, nhưng bạn phải vượt qua nỗi đau đó. Sự thật là—cha tôi không qua đời, ông vẫn ở đây với chúng tôi ngày hôm nay. Cha tôi vẫn còn sống, và với tôi, với tư cách là một người con gái, đó là một ân phúc to lớn. Trong cuộc sống, bạn chỉ có một lựa chọn, đó là cách bạn đối diện với nó”.
Ivanka cho biết cô chọn lòng biết ơn. Bởi việc cha cô sống sót sau một vụ ám sát là một “phép màu”, và cô chọn tập trung vào “ân huệ” đó.
Lý Ngôn

Bạn đang tìm hiểu về Artemis II — sứ mệnh của NASA vừa làm nên lịch sử 👨‍🚀🌕

Artemis II là gì?
Artemis II là sứ mệnh có người lái đầu tiên của NASA bay tới Mặt Trăng sau hơn 50 năm. Sứ mệnh được phóng vào ngày 1 tháng 4 năm 2026, đưa 4 phi hành gia vào một chuyến du hành kéo dài 10 ngày bay quanh Mặt Trăng rồi trở về Trái Đất. Đây là chuyến bay thứ hai trong chương trình Artemis của NASA, và là chuyến bay đầu tiên có con người trên khoang.
Đội ngũ phi hành gia
• Reid Wiseman – Chỉ huy
• Victor Glover – Phi công – phi hành gia da đen đầu tiên bay tới Mặt Trăng
• Christina Koch – Chuyên gia sứ mệnh – người phụ nữ đầu tiên bay tới Mặt Trăng
• Jeremy Hansen – Chuyên gia sứ mệnh đến từ Cơ quan Vũ trụ Canada

Những hoạt động đã thực hiện
Đây là một chuyến bay lướt qua Mặt Trăng, chứ không phải là hạ cánh. Đội ngũ phi hành gia đã di chuyển tổng cộng 700.237 dặm, và vào ngày 6 tháng 4, họ đã phá kỷ lục về khoảng cách xa nhất mà con người từng bay được tính từ Trái Đất.
Trong khi bay vòng qua mặt sau của Mặt Trăng, họ đã thử nghiệm các hệ thống của tàu Orion nhằm phục vụ cho các sứ mệnh hạ cánh lên Mặt Trăng trong tương lai:
• Các hệ thống hỗ trợ sự sống, đẩy, năng lượng, kiểm soát nhiệt và định vị
• Các thao tác vận hành tàu vũ trụ thủ công và giao diện người dùng
• Hệ thống liên lạc ở khoảng cách giữa Trái Đất và Mặt Trăng
• Hệ thống che chắn bức xạ, bộ đồ phi hành gia và các nghiên cứu về sức khỏe con người
Họ cũng đã đặt tên cho hai miệng hố Mặt Trăng mới được phát hiện: một miệng hố được đặt theo tên người vợ quá cố của Wiseman là Carroll, và miệng hố còn lại được đặt tên là "Integrity" (Sự chính trực) theo tên khoang tàu của họ.
Trở về Trái Đất
Tàu đã hạ cánh xuống vùng biển Thái Bình Dương, ngoài khơi San Diego, vào lúc 8:07 tối (giờ ET) ngày thứ Sáu, 10 tháng 4 năm 2026. Tốc độ khi tái nhập khí quyển đạt mức 24.664 dặm/giờ, với tấm chắn nhiệt phải chịu đựng mức nhiệt độ lên tới hơn 3.000°F. Cả 4 thành viên phi hành đoàn đều đã được trục vớt an toàn.
Ý nghĩa của sứ mệnh
Artemis II "đánh dấu sự khởi đầu của một chương mới trong mối quan hệ giữa chúng ta và Mặt Trăng". Sứ mệnh này tạo tiền đề cho Artemis III vào năm 2028 — thời điểm các phi hành gia sẽ thực sự hạ cánh và bước đi trên bề mặt Mặt Trăng một lần nữa, lần đầu tiên kể từ sứ mệnh Apollo 17 năm 1972. Mục tiêu dài hạn của NASA là: xây dựng một căn cứ trên Mặt Trăng trị giá 20 tỷ USD và sử dụng nơi đây làm bàn đạp để tiến tới Sao Hỏa. Bạn có muốn tôi cho xem Orion đã bay qua những đâu trên hệ thống theo dõi trực tiếp, hay những diễn biến tiếp theo của Artemis III không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét