<!>
Chiến trường bắt đầu nặng, may mà về kịp. Đơn vị tôi không được nghỉ ngơi, phải vào vùng hành quân ngay tức khắc. Gần cuối năm 73, quân bắc việt bắt đầu chuyển quân đến bao vây làng Trung Nghĩa, cùng lúc 2 Tiểu Đoàn Biệt Động Quân cũng đang tiến quân về hướng Trung Nghĩa. Trung Đoàn chính quy địch chỉ biết quân ta có 1 đơn vị Địa Phương Quân trong vùng. Địch quân tưởng chắc ăn, không ngụy trang đi ngờ ngờ, ai dè đụng cọp, bị Biệt Động Quân đánh cho vỡ mặt vỡ mũi, để lại trên chiến trường hơn 100 xác đồng chí cùng nhiều vũ khí đủ loại.
Hành quân trên vùng Pleiku, Kontum, đụng với quân chính quy bắc việt... mới đã. Không sợ mìn nổ bất tử, không có chuyện bắn vài ba viên rồi biến mất, chơi trò bẩn thỉu đánh sau lưng, đánh lén. Quân đội là phải vậy, làm sớm nghỉ sớm... một mất một còn. Súng đạn tịch thâu, những người lính phải khuân vác về Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn, nơi đó có xe đem đi, còn mấy cái nón cối nằm ngổn ngang, có cái còn nguyên chẳng ai buồn nhặt. Một người lính trong Trung Đội nhặt ở đâu một cái nón cối còn mới, có lẽ tinh nghịch đội lên đầu, đương lúc tôi đang nóng:
– Mày có vứt đi không. Mấy thằng ở Trung Đội khác bắn cho bể gáo bây giờ.
Sau khi bàn giao vùng trách nhiệm lại cho 1 đơn vị Địa Phương Quân, Liên Đoàn 22 Biệt Động Quân (–) (Tiểu Đoàn 88 vẫn nằm giữ căn cứ Dak Pek) về giữ vùng địa Ba Chỏm,Tân Ưởn. 2 Tiểu Đoàn 62,95 thay phiên nhau đi hành quân và nằm trừ bị trong trại B-15 cửa ngỏ vào thành phố Kontum từ hướng Nam. Đến đầu năm 1975, Tiểu Đoàn 95 trở lại đóng quân nơi làng Trung Nghĩa cho đến khi có lịnh rút ngày 16 tháng 3, 1975.
Đầu năm 1974, Tiểu Đoàn 95 đang hành quân trong vùng đồi Ba Chỏm, ngọn đồi này đã biến thành đồi trọc sau trận Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, trên đỉnh chỉ còn 1 cây to đã gãy đổ xuống được dùng làm ghế ngồi chơi tán dóc. Trung Đội tôi đóng quân với Ban Chỉ Huy Đại Đội, để lại 1 Tiểu Đội dưới chân đồi, nằm giữ đường và bảo vệ giòng suối lấy nước. Đứt thêm một chốt 3 người trên một triền núi phía bên kia đồi, phần còn lại của Trung Đội chia đôi, một nửa do Trung Sĩ Nhứt Cơ chỉ huy, nửa khác có thêm khẩu đại liên M60 nằm gần tôi. Mỗi ngày sau bữa cơm sáng,tôi dắt Trung Đội ra lục soát khu vực xung quanh, tìm kiếm dấu vết của địch, xem xét những điểm nghi ngờ để đề phòng đặc công mò vào do thám.
Khoảng 4 giờ chiều, Trung Đội quay về để chuẩn bị lấy nước nấu cơm, tôi thiết lập tuyến phòng thủ đêm. Cơm chiều xong, tôi cùng với Thiếu Úy Tùng ngồi trên một mỏm đất nói chuyện, ông là cựu Lực Luợng Đặc Biệt, rất quen thuộc miền rừng núi, chấm tọa độ phải nói là hút thuốc. Nhìn dải núi trùng điệp xung quanh tôi phát ớn, ngày nào cũng phải lội, bất kể ngày nào. Nhìn về hướng Tây xa xa có một ngọn núi nhô cao lên, vượt hẳn những ngọn đồi khác, tôi đọc trên bản đồ tên là Ngok Long Bong (người Thượng trên Kontum gọi núi là Ngok, do đó mới có những ngọn Ngọc Anh, Ngọc Linh ở phía Bắc tỉnh Kontum). Thiếu Úy Tùng đã từng vượt ngọn núi đó. Mỗi một ngày từ dưới chân núi lên đến đỉnh nghỉ lại đêm, sáng hôm sau đi tiếp, phải mất thêm một ngày nữa mới xuống tới núi đó.
Màn đêm xuống, tôi đi một vòng coi lại mấy vọng gác cho chắc ăn rồi chui vào lều ở trong phòng tuyến một chút, ở đó dễ quan sát vòng cung trách nhiệm của Trung Đội. Cởi đôi giày Map ra tôi thấy mát nơi hai bàn chân, đi cả ngày bây giờ mới lấy đôi dép ra mang vào... nếu ai có hỏi, tôi sẽ trả lời đó là những giây phút thoải mái nhất trong một ngày hành quân.
Có tiếng rên của ai đó phát ra từ mấy chiếc lều nơi phòng tuyến, tôi lại hỏi thăm, khuyên nên uống thuốc theo đúng lời dặn của Đại Đội. Trở về lều, tôi nằm trên võng suy nghĩ vẫn vơ,đời lính khổ thiệt, cả ngày lội phờ người đêm còn phải canh gác 2 hoặc 3 tiếng đồng hồ. Tiếng rên rỉ vang đến tai, tôi cũng cảm thấy lạnh ở dưới lưng... thì ra thế, nằm trên võng đắp chăn chỉ ấm ngực, hơi lạnh xuyên qua lớp vải may võng thấm vào lưng. Nguời lính mang máy TruyềnTin đã cắt một mớ cỏ tranh bỏ vào trong lều từ mấy hôm trước, tôi tụt xuống đất, không quên kéo theo tấm chăn, lấy ba-lô kê làm gối. Ờ ấm hơn nằm trên võng mà lại thoải mãi nữa,lưng không bị cong, chân duỗi thẳng xoay người cũng dễ. Tôi đang châp chờn trong giấc ngủ thì người hạ sĩ quan đi tuần đánh thức dậy, người lính rên rỉ lúc này đang bị cơn sốt rét hành, không thể làm nhiệm vụ canh gác được.
– Trung Đội mình còn ai chưa gác?
– Đứa nào cũng có phiên gác, rồi đi ngủ kêu tới nó dậy khó lắm.
– Bây giờ bắt gác thêm một ca nữa là cả một cực hình, ngày mai còn phải lội nữa chứ đâu được nghỉ chơi... kéo mấy vọng gác của mình dãn ra che đi một vùng, khi nào anh hết ca đặt người canh gác lại như cũ.
Quân Đội kể cũng khó, nhiều lúc gỡ không ra, tôi lại cho chân vào đôi giày, ban đêm đi dép không thấy đường té ngã dễ bị sái tay sái chân, đi coi người lính của mình đau ốm ra sao, nhân tiện đi một vòng phòng tuyến coi lại vấn đề canh gác trước khi về lều. Đôi khi dừng lại mấy vọng gác giữa đêm khuya ngồi hỏi thăm chuyện gia cảnh của người lính đang gác giặc. Điều này tạo nên niềm thông cảm giữa người sĩ quan và người lính, tình chiến hữu trong Trung Đội thêm gắn bó, nhờ vậy tôi biết được tâm lý, trình độ hiểu biết, tình trạng gia đình và cả vấn đề tôn giáo nữa của từng quân nhân trong Trung Đội.
Có đêm bị đánh thức vì tiếng súng báo động, tất cả mọi người nhảy xuống giao thông hào sẵn sàng trong tư thế chiến đấu. Khi biết chắc mỗi người trong Trung Đội đã ở vị trí, tôi đi lại nơi đặt súng cối 60 ly, cả 2 ông Trưởng và Phó đã có mặt cùng vài nhân viên xạ thủ. Một Tiểu Đội nằm tiền đồn nơi hướng Tây báo cáo có nhiều tiếng động khả nghi đang di chuyển gần chỗ đóng quân. Đích thân vị Đại Đội Trưởng cầm máy:
– Anh có chắc là mấy thằng vịt con (việt cộng) không?
– Tôi chỉ nghe tiếng động... 44 (danh hiệu của Đại Đội 4) thắp cho một ngọn nến.
– Có ngay. Nói mấy đứa con anh mở mắt ra quan sát cho kỹ rồi cho tôi biết.
Khẩu 60 bắn đi một trái đạn chiếu sáng. Nơi hướng Tây trái hỏa châu chiếu sáng, bay lơ lửng gió đưa qua đưa lại, xung quanh là những cụm mây và cuộn khói. Đúng lúc đó, từ một máy 25 (Truyền tin PRC-25) khác có tiếng ông sĩ quan Ban 3 (hành quân) từ Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn phát ra:
– 44 đây Sơn Tây (danh hiệu Truởng Ban 3).
– 44 nghe.
– Có mặt trời mọc ở hướng gia đình anh, chuyện gì cho tôi biết.
– Mấy đứa con nằm ngoài của tôi nghe tiếng động... có gì sẽ cho Sơn Tây biết.
Đêm đó chẳng có gì xảy ra, nhiều khi thú rừng đi ăn đêm bò gần vào phòng tuyến. Đi hành quân đâu có đêm nào được ngủ yên, đó là chưa kể lúc đụng trân. Tôi khám phá ra thêm một điều nữa là người lính nào cũng biết nhìn sao trên trời để thay cho giờ giấc. Cả Trung Đội nhiều lúc không có đến một cái đồng hồ, kể cả Trung Đội Trưởng, cái gì cũng đem cầm đem bán để có tiền ăn nhậu. Tiền lương chỉ vài ngày là hết, sau đó bạn bè chia sẻ từng mẩu thuốc lá vấn. Tình đồng đội chiến hữu trên hết, sống chết có nhau, gia đình nơi hậu phương đâu biết và cũng đâu có chia sẻ những gian truân, nguy hiểm, cực nhọc như những người bạn đồng ngũ. Đang ngon giấc bị gọi dậy, chưa một ai than trách, người quân nhân lặng lẽ lấy súng đạn, khoác thêm tấm chăn ra đổi gác cho người bạn.
Có hôm tôi đi xuống 1 Tiểu Đội nằm tiền đồn do Trung sĩ Gabriel Pip làm Tiểu Đội Trưởng. Anh ta lai Tây, cao ráo và trắng hơn mấy binh sĩ người Thượng khác, rất hiền hòa dễ thương. Thỉnh thoảng tôi vẫn phải xuống bất thần để coi có chuyện gì, hay có Ông tướng hoảng lạc nào bỏ đơn vị. Mọi người đều có mặt, ngồi dưới đất thành vòng tròn, tôi hỏi:
– Mọi chuyện bình thường hay có gì khác lạ?
Một anh trả lời:
– Tại sao tụi em đứa nào cũng phải gác 3 tiếng?
Tôi quay sang Trung sĩ Pip ngồi bên cạnh:
– Sao vậy Pip?
– Thằng Báu trực máy mà, chứ đâu có được ở không.
Tôi cắt nghĩa cho mọi người đều nghe:
– Như vậy phải rồi. Tụi bây gác xong rồi đi ngủ, hay đi chơi, còn thằng Báu lúc nào cũng phải ôm cái máy. Trung sĩ Pip quyết định như vậy là đúng. Nên nhớ Trung sĩ Pip là cấp chỉ huy ở đây, quân đội thi hành trước khiếu nại sau... Ai bất mãn hay không đồng ý, lên trên đồi trình diện tao, tao đem chôn sống luôn, khỏi lo chuyện canh gác.
Tôi cũng bắt đầu dùng những danh từ mạnh bạo, “mày tao mi tớ”, nếu không sao làm việc được. Pip đưa cho xem một đơn xin phép, hỏi ý kiến. Tôi rất ngạc nhiên, binh sĩ thường có một đường dây liên lạc ngầm với nhau. Trong đơn xin phép, một người cùng làng báo tin vợ anh ta đã sinh nở cần có mặt anh ta ở nhà. Đơn xin viết tay từng chữ rất đẹp đúng theo thủ tục mẫu đơn trong quân đội. Tôi hỏi Pip:
– Ai viết lá đơn này?
Pip trả lời ngần ngại:
– Thượng Sĩ Kà Bui, ông Thường Vụ của Liên Đoàn.
Bao giờ cũng muốn mọi người trong Trung Đội được vui, quên đi nỗi cực nhọc, tôi dặn dò thêm cho Pip những điều phải làm... đem đơn xin này lên trình cho Đại Đội Trưởng ký thuận rồi... như vậy mới đúng thủ tục quân giai.
Hôm đầu tháng lãnh lương, một người trong Trung Đội tôi đánh bạc ăn, xin phép tôi ra phố chơi. Tôi đồng ý cho 2 người đi, thỉnh thoảng cũng phải có ngày vui, nhân tiện mua đồ giùm cho một số người khác đem vào. Tôi dặn thêm một điều quan trọng:
– Sống chết gì cũng phải depart quay trở về trước 4 giờ chiều. Trên vùng Cao Nguyên, màn đêm xuống nhanh hơn, lội bộ cũng phải mất 2 tiếng, lỡ gặp địch giữa đường, còn lính Địa Phương Quân nữa, về muộn quá trời tối họ nhận không ra quân bạn, bắn lầm.
Từ hôm đó, trừ những ai đang canh gác, gần như cả Trung Đội chui xuống hầm ngồi nghe chuyện đi chơi phố, uống cà phê, chuyền nhau điếu thuốc lá. 2 người còn đem về một cái radio, đứa thì đòi nghe đài này, đài kia. Ai cũng thích chương trình “Dạ Lan” của đài Quân Đội. Có điều gì hơi lo trong tôi, chui ra khỏi hầm, bước từng bước thật chậm về phía lều của mình. Từ khi ra đơn vị, tôi và những người lính trẻ đã mất đi nhiều điều, quên đi những thú vui của cuộc đời và còn nhiều nữa... quên cả thời gian. Nhờ cái radio tôi mới biết rằng hôm đó là ngày... Chúa Nhựt.
Hơn tháng trời nằm trong vùng đồi Ba Chỏm không đụng, không sứt mẻ người nào, tôi cũng cầu mong mấy anh để cho tôi tôi yên, tụi tôi cũng để cho mấy anh yên. Tiểu Đoàn được lịnh về lại Kontum nghỉ đêm chuẩn bị cho một cuộc hành quân mới vào sáng hôm sau. Lúc rút quân, Trung Đội tôi bao chót, mỗi người lính ngoài số đạn của mình, còn phải đem theo 2 trái đạn 60 ly. Chiếc ba lô giờ quá nặng, phải ngồi xuống cho 1 người khác chất ba lô lên vai, một mình đeo không được. Lúc bắt đầu xuống núi phải nắm lấy cây hai bên đường mòn cho khỏi ngã, lưng người nào cũng còng xuống.
Khuya đêm đó, sĩ quan trong Đại Đội họp, nhận bản đồ cho cuộc hành quân mới. Nguời nào cũng xếp bản đồ lại cho vào túi nylon rồi đánh dấu các trục chuẩn. Vị Đại Đội Trưởng dặn dò thêm vài điều sau đó nói với ông Thường Vụ mai đánh thức anh em dậy lúc 4 giờ sáng rồi dẫn ra chỗ Tiểu Đoàn tập họp. Tôi trở về hầm, người lính mang máy đã ngủ say, có lẽ Trung Đội Phó đã dặn mai phải dậy sớm. Lúc đó là cuối tháng 2, vừa mới qua Tết, trên Kontum lạnh dữ chứ đâu phải vừa, chuyện ngày mai tới đâu thì tới, tôi ngủ cái đã.
4 giờ sáng hôm sau mọi người đều thức dậy, ông Thường Vụ đi từng Trung Đội điểm danh rồi di chuyển ra khu tập họp. Trời vẫn còn tối, các Đại Đội khác cũng lũ lượt kéo nhau ra như một đoàn quân ma, xếp hàng ngay ngắn rồi điểm danh lần chót để báo cáo quân số tham chiến. Lúc này tôi mới thấy ông sĩ quan Ban 1 (quân số) bận rộn, chạy tới chạy lui. Đại Đội Công Vụ dưới quyền chỉ huy của Đại Úy Y Brua người Thượng đem theo những khẩu súng nặng như đại bác không giựt 75 ly, súng cối 81 ly cũng ra đến nơi cùng với Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn.
Đoàn xe chuyển bánh đi ngang qua thành phố Kontum, rồi rẽ vào đường 14 về hướng Bắc, tôi ngồi cạnh người tài xế ngủ gật, đêm qua đi chơi khuya về còn phải lên họp. Ra khỏi Kontum là đã vào đến rừng, đường càng lúc càng gập gềnh. Đoàn xe đi ngang qua Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn lúc trời vừa sáng, mấy người lính mặc đồ bông đóng quân bảo vệ Bộ Chỉ Huy, bãi đáp trực thăng, đưa tay lên vẫy. Gần đó là một khoảng đất trống có những ụ đất đắp lên cao, bên trong là một pháo đài 155 ly yểm trợ trực tiếp cho cuộc hành quân.
Khi đoàn xe rẽ vào một con đường đất nhỏ, chạy được chừng 500 thước bỗng dừng lại, tụi tôi được lịnh xuống xe lội bộ. Sau khi kiểm điểm lại Trung Đội đầy đủ tôi cho lính di chuyển, rồi đi sau một Tiểu Đội, người lính mang máy truyền tin đi sau lưng. Qua khỏi chiếc GMC dẫn đầu tôi mới biết lý do tại sao phải xuống xe đi bộ, xác 2 người lính quân báo của Tiểu Đoàn 1/41 Sư Đoàn 22 Bộ Binh nằm bên lề đường. Họ bị mìn, người nát bấy, bạn bè đang nhặt từng miếng thịt trả lại cho 2 người lính xấu số, chiếc khăn quàng cổ bay lên một ngọn cây. Chuyện xảy ra chưa tới nửa tiếng đồng hồ trước khi Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân vào vùng hành quân. Tôi ra lịnh cho Trung Đội đi thưa ra, nói người lính mang máy kéo cần antenna lá lúa xuống cho giống như những quân nhân khác. Trên con đường chỉ có những cây nhỏ, địch có thể ẩn núp bên trong nhìn thấy tôi rất rõ, kết quả là 2 người lính Bộ Binh sáng nay. Để tránh bị bắn tỉa (sĩ quan hoặc nhân viên truyền tin), tôi gấp bản đồ lại nhỏ hơn cho vào trong túi quần rồi ra lệnh truyền đi cho tất cả mọi người trong Trung Đội để ý hai bên đường và đi cách xa nhau ra.
Đường núi ngoằn ngoèo, lên dốc xuống dốc, xa xa là những ngọn núi, chỉ tiếc là lúc đó tôi đang lo không nghĩ đến vẻ đẹp của quê hương, của miền rừng núi. Tôi được lệnh nhận khu vực trách nhiệm của một Trung Đội của Tiểu Đoàn1/41, Trung Đội Trưởng là Chuẩn Úy Phước, vào Thủ Đức sau nhưng ra đơn vị trước trong khi tôi phải học khóa sình lầy và đi thực tập. Phuớc nói cho tôi biết sơ qua về tình hình trong khu vực trách nhiệm, trước đó 2 tuần tụi nó pháo kích làm sạch một Trung Đội, mấy cái nón sắt bị đạn xuyên thủng còn nằm trên đường, dây ba chạc, tấm vỉ sắt để máy 25 dính máu, địch không thèm lấy đi vẫn còn đó. Trung Đội Bộ Binh này ban ngày rải quân ra nằm giữ 1 đoạn đường, đêm kéo về lập tuyến phong thủ xung quanh 1 cây cao.
Bàn giao xong, Phước dẫn quân đi, tôi đến chỗ Trung Đội đang bố trí ăn cơm trưa, nhớ lại 2 xác chết hồi sáng tôi nuốt cơm không vô, nhưng ráng giả vờ bình thuờng. Mình mà sợ chết, mấy người lính dưới quyền đâu còn tinh thần chiến đấu. Sau bữa ăn tôi bàn với mấy người Tiểu Đội Trưởng, rồi đi đến quyết định. Về hướng Nam là quân bạn, đỡ được một mặt. Đầu phía Bắc nơi con đường đổ dốc qua một giòng suối, đich có thể từ dưới suối đi lên, tôi đặt một Tiểu Đội làm tiền đồn, Tiểu Đội nào trực, người hạ sĩ quan sẽ dẫn Tiểu Đội xuống đó nằm. Hướng Đông là giòng sông Dakbla (không hiểu sao có người nói là giòng sông này chảy ngược), giòng sông này nước chảy siết không lo, trừ phi quân địch muốn tự vận. Hướng Tây chỉ có cây nhỏ, là xạ trường rất tốt, mỗi buổi chiêu tôi cho gài mấy trái lựu đạn và bố trí khẩu đội đại liên M60. Nơi Trung Đội đóng quân đêm, mỗi người đào hố cá nhân mới, không được làm lều, căng poncho, ngủ bên cạnh hố của mình.
Mỗi buổi sáng tôi gom Trung Đội lại, lục soát khu vực trách nhiệm dọc theo con đường, để ý tìm dấu vết của địch, sau đó rải các Tiểu Đội ra nằm giữ cho đến chiều mới rút về tuyến Trung Đội. Sau khi ăn uống xong, Tiểu Đội trực chờ lúc trời sắp tối di chuyển xuống suối làm tiền đồn, phần còn lại gài lựu đạn bẫy, xong di chuyển về vị trí đóng quân đêm. Nằm gối đầu trên chiếc ba lô, nhiều ý tưởng thoáng hiện trong tâm trí tôi. Không biết toán tiền đồn có gài lựu đạn như lời dặn không? Tôi đã dặn khi nào phát hiện địch, bắn 3 tiếng súng báo động, rồi rút êm về tuyến Trung Đội, trong khi đó tất cả mọi người đều phải xuống hố cá nhân sẵn sàng chiến đấu. Điều quan trọng nhất là vẫn phải đợi toán tiền đồn về tới nơi, có lịnh của tôi mới được khai hỏa để tránh trường hợp bắn lầm phe ta. Ngay từ hôm đầu tiên vào vùng hành quân tôi đã có cảm giác lạnh. Xác 2 người lính Bộ Binh không toàn thây, trước đó 2 tuần nguyên một Trung Đội thuộc Tiểu Đoàn 1/41 Bộ Binh đi luôn. Mình có dương ra như vậy an toàn hơn, nếu tụi nó bò sát vào phòng tuyến quan sát, điều nghiên rồi đêm nào bất thần táp-pi thì chỉ còn nước tẩu vi thượng sách.
Nằm giữ đường chừng 2 tuần, mọi chuyện êm ru thì Tiểu Đoàn được lịnh hoán đổi vùng trách nhiệm cho Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân dưới quyền chỉ huy của Trung Tá Trịnh Ngọc Điệp. Các Đại Đội thuộc Tiểu Đoàn 62 lục soát khu vực phía tây con đường, gần làng Thượng Kon-So-Lu từ mấy tuần trước, bây giờ đến phiên Tiểu Đoàn 95 làm mũi dùi chính cho cuộc hành quân. Trước khi đổi quân tôi được lịnh trình diện Thiếu Tá Phú Trưởng Ban 3 của Liên Đoàn, làm việc trong Trung Tâm Hành Quân. Ban 3 Liên Đoàn lúc đó đang thiếu sĩ quan, Thiếu Úy Phước đã được gửi đi học Không Trợ chưa về. Điều này tôi phải nói thêm là rất cám ơn các cấp chỉ huy đã cho tôi một dịp may để học hỏi thêm và cũng vì vậy mà tôi thoát cơn hiểm nguy trong những ngày sắp tới.
Những ngày đầu mỏi mệt vì làm việc trong Bộ Chỉ Huy Tiền Phương của Liên Đoàn, tôi được chỉ dẫn rất nhiều về kỹ thuật tham mưu của Ban 3, phải rành vẽ bản đồ, liên lạc với các đơn vị bạn, Pháo Binh, Không Quân, Bộ Binh, Thiết Giáp v.v... ngoài ra tôi còn phải học hỏi thêm về cách thuyết trình nữa.
Nhìn tấm bản đồ lớn của Ban 3 mà tôi phải sửa lại điểm đóng quân mỗi ngày cho các đơn vị trực thuộc, tôi mới biết cuộc hành quân “Chiến dịch Hòa Bình 22/10”. Có lẽ đây là cuộc hành quân thứ 10 của Sư Đoàn 22 Bộ Binh sau ngày ký hiệp định ngưng bắn mà đơn vị tôi làm nỗ lực chính. Thiếu Tá Đỗ Văn Mười là một trong những vị Tiểu Đoàn Truởng nổi tiếng nhất của binh chủng Biệt Động Quân.Kể từ lúc bàn giao khu vực trách nhiệm cho Tiểu Đoàn 62, các Đại Đội của Tiểu Đoàn 95 đẩy mạnh các mũi tiến quân về hướng bắc theo đúng tinh thần thượng võ của Thiếu Tá Mười vị Tiểu Đoàn Trưởng:
– Mấy anh không dám vô thì de ra đằng sau để cho tôi vô làm ăn, sống chết với tụi nó.
Ngày nào cũng đụng, các Đại Đội thuộc Tiểu Đoàn tung các Trung Đội ra hoạt động theo chiến thuật “Lùng và Diệt”. Trên đường tiến quân về hướng Bắc nhằm mục đích lấy lại mấy đồn Địa Phương Quân đã mất vào tay giặc từ tháng trước, quân ta thanh toán những đơn vị tiền phương cộng sản bắc việt, tịch thu nhiều vũ khí đủ loại. Làm việc trong Trung Tâm Hành Quân, tôi cũng cảm thấy phấn khởi, khi nhận được báo cáo từ Tiểu Đoàn gửi về. Có hôm nhiều vụ chạm súng, tôi phải viết vào mảnh giấy nhỏ những chi tiết về những vụ đánh đấm, đơn vị nào, tọa độ nơi đụng độ, kết quả ta và địch, lấy được mấy khẩu súng để ngày mai thuyết trình hay có cấp chỉ huy nào hỏi.
Đương lúc hăng say với đà chiến thắng, các Đại Đội của Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân vẫn tiếp tục tiến quân về hướng bắc không biết sắp rơi vào bẫy, đôi khi biết nhưng vẫn phải thi hành lệnh ở trên đưa xuống. Trong khi đó quân cộng sản bắc việt đã chuẩn bị bãi chiến trường cho trận địa pháo, chấm các hỏa tập tiên liệu cho Trung Đoàn pháo binh, Trung Đoàn 95B độc lập và 1 Trung Đoàn thuộc Sư Đoàn 320 từ vùng Thanh An tỉnh Pleiku lên tăng cuờng, bố trí quân đợi sẵn. Ngoài ra địch quân còn một đơn vị chiến xa trong vùng hành quân nữa. Một Trung Đội tiền phương của Tiểu Đoàn 62 phát hiện chiến xa địch, phi cơ L19 lên quan sát xác nhận tìm thấy dấu xích sắt của xe tăng nhưng kiếm xe không ra.
Đêm trước khi ra tay, các đơn vị bộ binh bắc quân di chuyển đến vị trí tấn công, đồng thời vận chuyển đạn 130 ly, hỏa tiễn 122 ly đến các ổ trọng pháo giấu trong các rừng núi, ngoài tầm tác xạ súng đại bác 155 ly của ta. Tờ mờ sáng ngày N, địch bắt đầu pháo kích vào vị trí đóng quân đêm của 2 Đại Đội tiến xa nhất của Tiểu Đoàn 95. Mới đầu tưởng địch chỉ bắn quấy rối vài trái để làm chậm bước tiến của ta, sĩ quan trong 2 Đại Đội 1 và 4 định hướng bắn, gởi pháo binh bắn trả đũa để khóa các họng súng của địch. Đích thân 80 (danh hiệu Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân) lên máy xin bắn yểm trợ các Đại Đội cầm cự. Từ trong Trung Tâm Hành Quân tôi cầm bản đồ chạy lên trình với Liên Đoàn Trưởng cùng ông Truởng Ban 3, cùng lúc tiếng đạn Pháo Binh của ta bắn đi từ Pháo Đội 155 ly gần đó làm mọi người lưu ý.
Trong hầm Trung Tâm Hành Quân lúc bấy giờ có đủ sĩ quan, Liên Đoàn Trưởng, Ban 2, Ban 3, Truyền Tin, sĩ quan liên lạc Pháo Binh và tôi. Mỗi người đều im lặng, chăm chú theo dõi trận đánh qua lời đối thoại giữa 72 (Liên Đoàn Trưởng) và 80. Tôi ngồi chấm các tọa độ, chuyển sang tọa độ mới rồi đưa qua sĩ quan Pháo Binh yêu cầu bắn yểm trợ. Bắn yểm trợ chứ không còn phản pháo như lúc đầu nữa. Quân bắc việt đã thực sự tấn công toàn diện, cố tình dứt điểm Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân để trả thù cho những tuần lễ trước.
– 72 đây 80.
– 72 nghe đây. 80 cho tôi biết tình hình ra sao?
– Tụi nó vừa Foxtro Kilo (pháo kích) vừa cho quân bộ lên hỏi thăm sức khỏe 2 thằng 1 và 4. 72 cho Phở Bắc (bắn Pháo Binh) vào mấy chỗ này gấp cho tôi... Tư Tưởng, phải 15 lên 10, Kinh Kỳ trái..., (ngoài chiến trường, sử dụng các trục chuẩn như Tư Tưởng, Kinh Kỳ, v.v... để chấm toạ độ cho nhanh).
– Có ngay, coi chừng mấy thằng con khác của anh. Có gì cho tôi hay... dứt!
Trên hai ngọn đồi hướng Bắc, Tây Bắc nơi đóng quân của Đại Đội 4 và 1, các binh sĩ của ta nằm chịu trận dưới cơn mưa pháo. Tiền sát viên pháo binh của địch đã chấm hỏa tập từ trước nên bắn rất chính xác. Lợi dụng khoảng thời gian giữa 2 trái đạn, những người lính Biệt Động Quân đứng dậy bắn xuống chân đồi nơi quân bắc việt trong quân phục màu xanh dương đang tiến lên. Đợt xung phong đều bị đẩy lui, địch chạy xuống chân đồi củng cố lại lực lượng, xin yểm trợ:
– Ngụy quân ngoan cố! Mục tiêu vẫn còn hoạt động! Cho pháo thêm.
Pháo của địch lại bay đến, thêm đạn cối 82 ly nữa, quân ta lại ngồi dưới hầm lấy tay che đôi tai.
Cùng lúc Pháo binh bắc việt bắn vào nhiều vị trí đóng quân của ta, 2 Đại Đội tiền phương (cánh B-Bravo) của Tiểu Đoàn 62 do Thiếu Tá Phước chỉ huy, Pháo Đội 155 ly, Bộ Chỉ Huy hành quân Liên Đoàn 22 Biệt Động Quân. Địch quân cố tình làm cho ta bối rối, đỡ đòn không xuể để tập trung nỗ lực tiêu diệt Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân. Ngồi dưới hầm Trung Tâm Hành Quân, ngoài nhiệm vụ chấm tọa độ cho pháo binh bắn yểm trợ, tôi còn phải ghi chép tất cả các diễn tiến hành quân vào sổ nhật ký hành quân của Ban 3. Tình hình càng lúc càng nghiêm trọng, Liên Đoàn xin được một chiếc L19 lên bao vùng và 10 phi vụ oanh kích. Đến giờ trưa, chẳng ai buồn ăn cơm, ban hỏa đầu quân đem xuống hầm cho mỗi sĩ quan một dĩa cơm. Bình thường, Ban 3 là mệt nhứt, bị xài xể cũng nhiều nhứt, tôi nuốt vội vài ba miếng rồi quên mệt quên bụng đói. Quyển nhật ký hành quân đã dài hơn 2 trang giấy, đầy đủ chi tiết những báo cáo gửi đi, gửi về nhưng vẫn chưa hết...
– 72 đây 80. Bây giờ tụi nó làm luôn tôi... đang làm việc với Bắc Đẩu (phi cơ quan sát L19), Ô Kê (oanh kích) cho thằng 2 và 3 của tôi, khi nào ngưng cho xin Phở Bắc, tụi nó bám sát lắm rồi.
– 80. Anh bình tĩnh, tôi sẽ 24/24 với anh.
Lúc đó địch vẫn tiếp tục pháo kích, để lại một ít quân bao vây, cô lập hai Đại Đội 1 và 4, dốc toàn lực đánh hai Đại Đội 2 và 3, nặng nhứt mặt phía Tây của Đại Đội 3 phòng tuyến chính bảo vệ Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn. Từ trên những sườn núi cao xung quanh, địch dùng đại bác 57 ly bắn trực xạ trúng hầm chỉ huy làm chết Đại Đội Trưởng, nhân viên Truyền Tin, hư máy 25. Phòng tuyến này sắp bị đứt không biết lúc nào...
Tại Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn, Ban 2 báo cáo một Tiểu Đội thuộc Đại Đội Trinh Sát Beo Gấm (Từ Pleiku lên tăng phái) trấn giữ một đỉnh đồi hướng Tây Bắc gần Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn bị tấn công từ sáng. Tiểu Đội này chết và bị thương gần hết, vị Đại Đội Trưởng của họ xin cho lệnh rút. Trung Tá Liên Đoàn Trưởng chấp thuận nhưng phải cho 1 Tiểu Đội khác lên thế, nếu để mất vị trí này, đề lô (DLO - tiền sát viên Pháo Binh) của địch sẽ điều chỉnh pháo binh bắn nát Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn cùng vị trí Pháo Binh của ta gần đó. Đại Úy Phán sĩ quan liên lạc Pháo Binh cũng báo cáo là địch pháo kích vào vị trí Pháo Đội 155 ly nhưng chưa trúng. Pháo Binh xin cho một Trung Đội Biệt Động Quân đi chặt cây, khai quang làm một vị trí Pháo Binh phụ, trường hợp phải kéo mấy khẩu đại bác đem đi giấu, địch đã biết vị trí hiện tại nhưng điều chỉnh chưa hiệu quả.
Tình hình Tiểu Đoàn 95 mặc dù khẩn trương, 80 ra lịnh cho Đại Đội 1, bằng mọi giá rút về trám lại tuyến cho Đại Đội 3. Chiến đấu tới sáng rồi nằm chịu Pháo, nhấc đầu lên không nổi nhưng vẫn phải thi hành lệnh. Lính Đại Đội 1 đặt những chiến hữu đã hy sinh nằm ngay ngắn dưới giao thông hào, những người bị thương sẽ di chuyển sau với Ban Quân Y, sau đó từng Trung Đội bắt đầu di chuyển hướng về Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn. Dường như địch đã đoán biết trước mọi chuyện, đợi cho đoàn quân xuống đến lưng đồi, hàng loạt đạn súng cối 82, đại bác Không giựt 57 ly từ ngọn đồi phía Tây bắn trực xạ vào chính giữa đoàn quân đang di chuyển, trúng Ban Chỉ Huy Đại Đội, chỉ còn những cần antena của máy truyền tin PRC-25. Thêm 1 Đại Đội Trưởng tử trận,rút về lại cũng không được,không còn liên lạc được với Đại Đội, các Trung Đội tự động tìm đường thoát.
Thanh toán xong Đại Đội 1, địch quân khép kín vòng vây Đại Đội 4, quân bắc việt đã vào được phòng tuyến Đại Đội 3, đang giao tranh với Đại Đội chỉ huy, số phận Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân kể như đen.
80 vẫn còn rất bình tĩnh, người đã trải qua nhiều chiến trận. 2 thằng (Đại Đội) 1 và 3 đứt, thằng 2 đã đi hết phân nửa, thằng 4 kẹt cũng không cựa quậy... tụi nó đông như kiến, mình đã hết quân... nợ núi sông vẫn phải trả. Tôi ngồi trong Trung Tâm Hành Quân vẫn còn nhớ giây phút oai hùng, đau thương của Tiểu Đoàn, đơn vị cũ của tôi. 80 gửi chiếc L19 trước.
– Bây giờ còn bao nhiêu trái bom, anh thả xuống hết ngay trên đầu tôi.
Sau đó gọi Liên Đoàn Trưởng:
– 72 đây 80. 72 cho pháo lên đầu tôi... làm gấp đi.
– 80 đây 72. Anh bình tĩnh báo cáo lại cho tôi biết.
– 72 cho pháo lên đầu tôi ngay đi. Tụi nó vừa pháo và quân bộ đã lên tới chỗ tôi...
Hàng loạt tiếng súng M16, AK47 xen lẫn với những tiếng nổ lớn phát ra từ chiếc máy truyền tin liên lạc với Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn... Mỗi người trong Trung Tâm Hành Quân đều nín thở theo dõi, địch đã vô tới nơi.
– 80 đây 72... 80 đây 72... Không có tiếng trả lời...
Vị Liên Đoàn Trưởng ra lệnh cho tôi gọi điện thoại hỏa tốc (Hot line) báo cáo ngày giờ mất liên lạc với Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân cho Trung Tâm Hành Quân Sư Đoàn 22 Bộ Binh. Nhân viên truyền tin gửi chiếc L19, hỏi thăm về số phận Tiểu Đoàn 95.
– Bắc Đẩu 60 đây Phú Hùng (danh hiệu Bộ Chỉ Huy Hành Quân Liên Đoàn 22 Biệt Động Quân).
– Bắc Đẩu 60 nghe đây, có gì cho biết.
– Tôi không còn Lê Lai (liên lạc) được với thằng 95 của tôi. Bắc Đẩu gọi nó giùm tôi.
– Tôi cũng mất liên lạc với nó luôn.
– Nếu vậy Bắc Đẩu coi dùm mái nhà (Bộ Chỉ Huy) của nó xem sao.
– Tôi chỉ thấy đám cháy ở đó thôi.
– Cám ơn Bắc Đẩu, có gì sẽ Lê Lai với bạn. Dứt.
Một bầu không khí im lặng bao trùm Trung Tâm Hành Quân, không ai nói một lời. Lúc đó đã xế chiều, tình hình bắt đầu tạm yên, các sĩ quan tham mưu lặng lẽ ra khỏi hầm. Trong Trung Tâm Hành Quân bây giờ chỉ còn lại Trung Tá Liên Đoàn Trưởng, Thiếu Tá Trưởng Ban 3, Đại Úy Phán sĩ quan liên lạc Pháo Binh và tôi. Bộ Chỉ Huy Hành Quân Liên Đoàn thiếu sĩ quan Ban 3 nên tôi phải trực 24/24. Tôi đem đồ vào ngồi cạnh mấy cái điện thoại. Ngồi một lúc lâu, vị Liên Đoàn Trưởng cầm tấm bản đồ trên tay, gọi ông Trưởng Ban 3 và sĩ quan Pháo Binh lại gần, chấm một số hỏa tập tiên liệu...
– Tụi nó chơi mình bằng Pháo Binh, giờ tới phiên mình làm lại... đôi ta cùng chết. Đêm này mấy thằng “Cải Cách, Sơn Tây” (cộng sản) gom quân về đâu, mình chấm mấy điểm tình nghi.
– Đại Úy Phán. Bắn cho tôi 400 trái đạn vào mấy chỗ Alpha, Beta... (Tên của các hỏa tập tiên liệu). Bắn tập trung vào lúc 2 giờ sáng.
Ông sĩ quan Pháo Binh lấy giấy viết ra, ghi chép mấy tọa độ trên bản đồ rồi nói:
– Vị trí pháo binh mình đã bị lộ, sau khi bắn xong xin Trung Tá cho một Trung Đội Biệt Động Quân hộ tống đưa mấy khẩu đại bác đến vị trí phụ. Mình đề phòng tụi nó trả đũa.
– Hiểu, nói thằng 62 (Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân) cho một Trung Đội đi với Pháo Binh.
– Dạ vâng.
Đúng 2 giờ sáng, tiếng đạn đại bác nổ liên tục đánh thức tôi dậy, tôi gọi ông Ban 3 Tiểu Đoàn 62, yêu cầu cho một Trung Đội chuẩn bị đi mở đường cho Pháo Đội Pháo Binh di chuyển ra vị trí phụ. Vị trí này mới được làm hồi chiều, cách Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn 500 thước hướng Tây Nam. Vừa đặt ống nghe xuống, tiếng điện thoại reo lên, tiếng Đại Úy Phán bên kia đầu dây:
– Pháo binh tụi tôi đã bắn xong, Trung Đội Biệt Động Quân có sẵn chưa?
– Trong vòng 5 phút nữa. Đại Úy nói với Đại Úy Pháo Đội Trưởng chuẩn bị đi là vừa.
– Cám ơn.
Cúp điện thoại xong, tôi gọi điện thoại nội bộ trình kết quả cho Trung Tá Liên Đoàn Trưởng cùng với ông Trưởng ban 3 của tôi. Muốn ngủ lại không phải dễ, đêm nào cũng có điện thoại vài ba lần, mỗi khi sĩ quan trực Trung Tâm Hành Quân của Sư Đoàn 22 Bộ Binh đổi ca, thường họ gọi tất cả các đơn vị trực thuộc để biết qua tình hình trong đêm. Điều này rất đúng thủ tục tham mưu, là trong thời gian trước khi đổi phiên trực, địch đã bất thần đánh “bật” một đơn vị.
Ngày hôm sau, tất cả các danh hiệu, tần số làm việc, đặc lịnh truyền tin đều được thay đổi, bản đồ cũng phải sửa lại với những trục chuẩn mới. Tôi được lịnh dò tìm những toán quân còn sống sót của Tiểu Đoàn 95 đang lẩn trốn trong rừng và hướng dẫn họ về với gia đình. Nhờ vẫn để một máy PRC-25 trên tần số cũ, tôi và người lính truyền tin đôi lúc nhảy nhổm lên vì sung sướng. Ngoài tiếng rè rè của máy 25, bên kia là 1 giọng nói nhỏ, thều thào như mệt mỏi. Danh hiệu các Đại Đội thuộc Tiểu Đoàn 95 là 2 con số có tổng số là 8, Đại Đội 1,“71”, Đại Đội 2,“62”, Đại Đội 3,“53”, Đại Đội 4,“44”. Tất cả đều liên lạc được rồi mất dần, mỗi khi báo cáo “điểm đứng”, địch đã lấy được bản đồ, biết chỗ ẩn trốn đem quân đi lùng giết hết, còn nếu không có quân ở gần, chúng dùng súng cối nện xuống. Đêm nào ông Trưởng Ban 3 cũng xuống Trung Tâm Hành Quân hỏi tôi:
– Còn liên lạc gì với mấy thằng của tôi không? Còn thằng 71 có tin gì thêm không? v.v...
Ngày hôm sau nữa khoảng 8 giờ tối, tôi đang ngồi nói chuyện với xếp Ban 3, bỗng có tiếng phát ra từ máy 25:
– Phú Hùng đây 45 gọi. Phú Hùng đây 45.
Ông Trưởng Ban dặn tôi phải hỏi lại cho kỹ:
– Thằng 45 là thằng nào, chỉ có 44 thôi. Mày coi chừng bị tụi nó lừa.
Tôi cầm lấy cái combinet của máy 25 vừa với tay lấy tấm bản đồ hành quân cũ (để liên lạc với các toán quân của Tiểu Đoàn 95 bị vây nhưng vẫn còn chiến đấu).
– Phú Hùng nghe. 45 cho tôi biết bạn là ai? Tôi không có người nào quen là 45.
Vẫn giọng nói rất nhỏ trả lời:
– 45 là em của 44... (đơn vị nhỏ của 44).
Tôi đưa mắt nhìn ông Trưởng Ban, xin cho biết ý kiến. Người bên kia dường như vừa nhớ ra điều gì, mừng rỡ la lên thật to:
– Có phải Hồng Hà đó không?
Nhờ lần này nói to nên tôi nhận ra giọng của Thiếu Úy Tùng, Đại Đội Phó Đại Đội 4, trong thời gian làm Trung Đội Trưởng trong Đại Đội, tên gọi tôi trên máy 25 là Hồng Hà do chữ đầu vần H. Hết sức mừng, tôi muốn gào lên để trả lời:
– Đúng 5. Tư Tưởng (Thiếu Úy Tùng) cho tôi biết số nhà (điểm đóng), tình trạng gia cảnh (tình trạng đơn vị).
– Để mai tôi cho biết. Hiện giờ tôi chỉ còn 50 cái nón sắt (5 người lính, nói số lớn để hù địch quân). Tôi đã bị rách quần (bị thương nơi chân), đuối lắm rồi...
– Tôi cũng rất lo cho Tư Tưởng. 45 có nghe gà cồ mình gáy không? (Pháo Binh bạn). Dắt mấy đứa con zulu về hướng non nước (dắt lính di chuyển về hướng nam) sẽ đến Delta của gia đình lớn (Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn trên bản đồ, Bộ Chỉ Huy thường được đánh dấu hình tam giác như chữ Hy Lạp Delta).
– Tôi đuối lắm rồi, mấy đứa con mất từ từ, chắc không thoát. Hồng Hà xin con chuồn chuồn bốc tụi tôi thì may ra...
Tôi cố gắng bặm môi trả lời, trong 5 người lính còn lại với Thiếu Úy Tùng biết đâu có người trong Trung Đội của tôi:
– Thôi bây giờ nói nhiều không tốt. 45 kiếm chỗ nào overnight (đóng quân đêm), mai sẽ có chuồn chuồn lên kiếm 45.
Ông Trưởng Ban 3 cùng người lính Truyền Tin ngồi nghe, thông cảm cho tâm trạng của tôi. Sau khi cúp máy, tôi ngồi gục đầu, hai tay đở lấy mặt. Thiếu Tá Phú vỗ vào vai tôi mấy cái, dặn dò thêm một câu rồi rảo bước ra khỏi Trung Tâm Hành Quân:
– Cẩn thận, coi chừng tụi nó đem trực thăng tới cho tụi kia “làm”.
– Tôi ở Đại Đội 4 trước đây mà Thiếu Tá, Thiếu Úy Tùng là Đại Đội Phó của tôi, Đại Đội bây giờ chỉ còn bấy nhiêu người thôi.
Những lúc nguy hiểm, sống chết mới rõ tình chiến hữu, tình người. Những chuyện buồn phiền thường sống lâu với con người hơn là những chuyện vui. Điều đó có lẽ đúng.
Sáng hôm sau, Liên Đoàn được sử dụng một chiếc trực thăng để “bốc” những toán quân thất lạc. Tụi tôi phải để một máy 25 trên tần số “Không Lục” để làm việc với phi công trực thăng. Tôi quen nhiều bên Không Quân, khóa tôi về Không Quân 50 người, cái bật lửa Zippo cũng do một ông bạn bên Không Quân mua từ bên Mỹ tặng. Tôi lại không có cảm tình nhiều với mấy ông bay những phi vụ tiếp tế, tuy nhiên rất phục những phi công bay thả các toán viễn thám và những phi vụ cấp cứu. Họ là những anh hùng của quân đội, dám làm, dám hy sinh vì nhiệm vụ, làm vẻ vang cho quân chủng Không Quân. Trên chiếc trực thăng cấp cứu có thêm sĩ quan Ban 2, ông này chuyên môn đi thả Viễn Thám và một nhân viên Truyền Tin người nhanh nhẹn nhứt. 45 lên máy từ sáng sớm gọi Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn.
– Phú Hùng đây 45... Phú Hùng đây 45...
– Phú Hùng nghe. 45 cho tôi biết địa chỉ của 45. Cứ tiếp tục ZuLu về hướng non nuớc.
– Hồng Hà xin được con Chuồn chuồn cho tôi chưa?
Tôi đuối lắm rồi, mấy hôm nay đói...
– Nó đang ở trên vùng, 45 qua tần số Không Lục Lê Lai (liên lạc) với nó. Tên nó là Phi Nhạn 24.
Trong Trung Tâm Hành Quân, tôi cùng nhân viên truyền tin ngồi chăm chú nghe phi công trực thăng làm việc với toán quân ở dưới.
– Bạn có thấy tôi chưa? Sĩ quan ban 2.
– Có thấy, bạn đang ở hướng 2 giờ của tôi, ráng bốc giùm tụi tôi.
– Chỗ của bạn rậm quá tôi xuống không được. Về hướng ĐôngNam của bạn chừng 2 thằng cộng sản (cây số) trống trải, có con bò đực (bãi đáp), ráng zulu tới chỗ đó, chừng tiếng đồng hồ nữa tôi quay trở lại “bốc”.
Nói xong chiếc trực thăng bay đi, vì lý do an toàn cho cả hai bên. Chiến trường vẫn tiếp diễn, những cuộc chạm súng nhỏ. Địch rải quân ra từng đơn vị nhỏ cấp Trung Đội, truy lùng, cố tình tiêu diệt những toán quân của Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân vẫn còn kháng cự trong rừng chưa chịu ra hàng. Liên Đoàn được tăng cường thêm Tiểu Đoàn 1/41 Sư Đoàn 22 Bộ Binh, vừa vào vùng hành quân sáng nay, trám tuyến cho Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân, còn Tiểu Đoàn 62 kéo về bảo vệ Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn. Ngoài ra thêm một Chi Đội Chiến Xa cũng đang trên đường vào, đề phòng địch sử dụng xe tăng T-54. Một tiếng đồng hồ trôi qua nhanh, tôi vẫn ngồi bên chiếc máy 25.
– 45 đây Phi Nhạn 24. 45 đây Phi Nhạn 24...
Không có tiếng trả lời. Tôi nghiến răng, thôi chết! Tụi nó đã dò được tần số của mình, phục kích thằng 45 đang trên đường đi đến bãi đáp... may ra thì còn, biết đâu di chuyển chậm vì có người bị thương vẫn chưa tới bãi đáp. Trường hợp bị đuổi theo vẫn có hy vọng thoát... Lại có tiếng phát ra từ máy 25:
– Phú Hùng đây Phi Nhạn 24... Phú Hùng đây Phi Nhạn 24....
– Phú Hùng nghe, bạn không gặp thằng 45 của tôi phải không?
– Đúng 5, không Lê Lai được với nó... gần con bò đực có người chiếu gương lên chỗ tôi... thôi dứt để tôi làm việc với đám này.
Nửa tiếng đồng hồ sau chiếc trực thăng đáp xuống bãi đáp nơi Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn, đem về được 4 quân nhân trong đó có Chuẩn Úy Cầu, thuộc Đại Đội khác chứ không phải 45. Tôi rời Trung Tâm Hành Quân chạy ra hỏi thăm:
– Có gặp toán Thiếu Úy Tùng Đại Đội 4 không?
– Không! Hên quá, thấy chiếc trực thăng từ sáng, tao dẫn lính chạy ra, hy vọng có chỗ trống làm bãi đáp. Máy truyền tin bị trúng đạn hư, bí lối tụi tao phải dùng gương chiếu lên trực thăng. Đói quá có gì ăn không? Mấy hôm rồi... còn lại mỗi người một khẩu súng.
– Đi theo tao, mấy anh em kia nữa. Nhà bếp đã được lịnh lo cho tụi mày.
Vừa ăn, Cầu vừa nói chuyện với tôi:
– Tụi minh bị vụ này nặng lắm, mấy hôm trong rừng, chạy đâu cũng đụng, chỗ nào cũng gặp xác của mình... rải rác trong rừng...
Tôi không muốn nghe thêm nữa, đi lấy gói thuốc lá trên bàn rồi đứng dậy:
– Thôi tao phải về làm việc, có cần gì vào Trung Tâm Hành Quân kiếm tao.
Ngoài toán 4 người được trực thăng bốc, các binh sĩ Tiểu Đoàn 95 bắt đầu về tới lẻ tẻ từng người, nhiều người bị thương lết về được. Sau mấy ngày chạy trong rừng, các vết thương đã làm độc có dòi, bác sĩ,y tá phải dùng kéo đầu nhọn kẹp miếng bông gòn tẩm alcool lôi những con dòi ra, trông phát khiếp. Tôi phải xin trực thăng tản thương liên tục. Bác Sĩ Tương, Y Sĩ Trưởng của Liên Đoàn rất tận tụy, lo lắng cho các thương binh, ông này có một người em học bên luật khoa, đi lính cùng khóa với tôi nên cũng coi tôi như một người em. Có đêm chạy vào Trung Tâm Hành Quân hai ba bận.
– Hiếu đã xin được tàu bay tản thương chưa? Có người bị nặng, không đưa đi kịp chắc chết mất!
– Họ đang trên đường. Bác sĩ cho y tá cáng mấy người bị thương ra bãi đáp trực thăng là vừa.
Trả lời xong, tôi nói người lính truyền tin đem một máy truyền tin ra bãi đáp trực thăng, không quên dặn thêm dùng lựu đạn khói màu xanh đỏ đánh dấu. Mấy hôm sau có dịp đi theo trực thăng tản thương, tôi mới biết bịnh viện 2 dã chiến trên Kontum, đầy thương binh của Biệt Động Quân, hết chỗ chứa phải căng thêm dù ở ngoài sân. Bước ra khỏi bệnh viện tôi nghĩ thầm: “Người anh em phía bên kia chơi như vậy là tận tình... sẽ có ngày khác mình làm lại.
Chiến trường trở nên lắng dịu, địch cũng phải gom quân để củng cố lực lượng, chỉ tung ra những đơn vị đặc công, những đơn vị nhỏ tìm cách quậy phá.
Để đỡ đòn kế tiếp, Liên Đoàn thả các toán viễn thám vào vùng địch chiếm đóng để tìm kiếm dấu vết, tìm hiểu ý đồ của địch. Đêm nào ông sĩ quan Ban 2 cũng vào
Trung Tâm Hành Quân, cho tôi biết điểm đóng quân đêm của toán viễn thám.
– Tao có con vịt tiềm (Viễn thám) nằm thám. Coi chừng bắn pháo binh vào nó.
Hôm khác, ông chạy vào:
– Vịt tiềm bị bắn, có người bị thương bị truy kích đang trên đường chạy về hướng này. Coi chừng bắn lầm tụi nó.
Sau khi xác nhận vị trí của toán viễn thám, tôi gởi Ban 3 Tiểu Đoàn 62, yêu cầu cho một Trung Đội gần nhất lên đón toán viễn thám, và coi chừng bắn lầm quân bạn. Phải làm gấp, họ có người bị thương, nếu chậm sẽ không thoát.
– Đến xế trưa 45 lại gọi:
– Phú Hùng đây 45… cho gặp Hồng Hà.
– Hồng Hà nghe. Có chuồn chuồn lên sao không gặp 45?
– Tôi có thấy nó, nhưng đi đâu cũng đụng. Tôi đã bị rách quần (bị thương) nên ra đến con bò đực trễ. Hồng Hà phải giúp tôi, tôi đuối lắm rồi chỉ còn 50 cái nón sắt (5 người lính) thôi.
– Tôi biết. Hết sức lo. Bây giờ 45 cho tôi biết số nhà (điểm đóng) ở đâu?
– Tôi đang ở chỗ Kinh Kỳ phải... xuống...
Ông Truởng Ban 3 đang đứng gần đó nói với tôi:
– Mày coi chừng, thằng 45 đói mấy bữa rồi... nhiều khi hoảng báo cáo trật lất.
Tôi chấm lên bản đồ tọa độ vừa cho nằm giữa con đường đất đỏ và giòng sông Dak-Bla màu xanh:
– Có phải 45 đang nằm giữa con rắn xanh và con rắn đỏ không?
– Đúng 5! Giờ Hồng Hà phải xin con chuồn chuồn khác bốc tôi, chỉ còn cách đó thôi.
Lúc đó tôi rất bình tĩnh xem bản đồ Quân bạn thuộc Tiểu Đoàn 1/41 Bộ Binh cũng gần đó thôi... ráng một chút nữa là thoát.
– 45 tiếp tục zulu về hướng non nước, giữa 2 con rắn xanh, rắn đỏ chừng “2 ô” (cây số trên bản đồ hành quân, mỗi ô vuông là 1 cây số).
– Thôi tôi dứt! Tụi nó pháo.
Địch được bản đồ biết chính xác vị trí của 45. Không có quân ở gần để thanh toán nên chúng pháo kích. 45 báo cáo đúng, vẫn còn sáng suốt lắm... tôi lên tinh thần chút đỉnh, nói với chính mình qua kẽ răng: Ráng lên 45.. còn chút nữa thôi.. ráng về với anh em... Sau khi được sự ưng thuận của ông Trưởng Ban 3 lúc đó vẫn theo dõi mọi chuyên, tôi cầm cái combinet lên gọi Tiểu Đoàn:
– Cho gặp bác 3.
– Bác 3 nghe đây. Có gì cho qua.
– Tôi có mấy thằng bộ đội (Biệt Động) đi lạc từ mấy bưng nay đang trên đường về hướng gia đình bạn. Có thằng rách quần, bác 3 cho một 3 chấm (Trung Đội) lên đón.
– Nhận rõ... còn gì nữa không?
– Không! Làm gấp chuyện đó giùm tôi. Cám ơn bạn. Thôi dứt.
Khoảng 4 giờ chiều 45 gọi lại:
– Hồi nãy đang nói chuyện với Hồng Hà bị tụi nó pháo. Tôi đi xa lắm rồi sao vẫn không thấy thằng bánh bèo. Không biết tụng “bánh bèo” ở đâu. Tôi đã ráng hết sức rồi!
– Sao lạ vậy? 45 cho tôi số nhà mới.
– Tôi đang ở chỗ...
Tôi chấm lên bản đồ, một điểm mới.
– 45 chờ chút để tôi check lại.
Ra khỏi tần số làm việc với 45, tôi qua tần số của Tiểu Đoàn Bộ Binh.
– Bác 3 coi lại thằng 3 chấm của bác 3 đã đi đến đâu rồi cho tôi biết gấp. Mấy thằng bộ đội đang đợi.
– Nó đã lên tới chỗ này nhưng vẫn chưa gặp mấy thằng bộ đội của bạn.
Chấm thêm 1 điểm nữa trên bản đồ. Thì ra vậy, Trung Đội Bộ Binh di chuyển trên con đường đất đỏ, 45 đi trong rừng để được an toàn.Kết quả 2 hướng lệch nhau nên không gặp. Một điều tôi chắc chắn là 45 đã thoát, đã về đến khu vực trách nhiệm của Tiểu Đoàn Bộ Binh.
– 45 đã về đến vùng bạn, bây giờ 45 cứ ra con rắn đỏ zulu về hướng non nước sẽ gặp. Đi liền đi, có chuyện gì tôi chờ trên máy.
Không đầy 5 phút sau có tiếng reo vui mừng trên máy. Khi toán 45 vừa ra đến con đường đất đỏ, mấy người lính Bộ Binh đã đi lại phía sau. Hai bên gọi nhau ơi ới. 45 gọi tôi:
– Tôi thấy mấy thằng bánh bèo rồi... thấy tụi nó rồi... Cám ơn Hồng Hà.
Tôi chợt đứng vụt dậy, hét lên vì quá vui mừng, mừng đến độ ra nước mắt, rồi vỗ tay. Tôi cầm tấm bản đồ chạy đi báo cáo cho xếp Ban 3 cùng vị Liên Đoàn Trưởng, 2 ông đang ngồi nói chuyện dưới chiếc dù lớn. Mấy ông sĩ quan tham mưu cũng chạy lại, mỗi người đều mừng. Vị Liên Đoàn Trưởng ra lệnh Ban 3 đem xe Jeep lên đón 45 về, đưa Thiếu Úy Tùng xuống hầm thuyết trình, trình diện.
– Ban 3 bảo nhà bếp nấu cơm cho họ ăn, phát cho mỗi người mấy hộp ration C.
Tôi trả lời với nhiệm vụ trực Trung Tâm Hành Quân, việc đầu tiên là gửi máy cho ông Ban 3 của Tiểu Đoàn Bộ Binh, báo tin vui cùng ngỏ lời cám ơn.
Khoảng 1 tuần sau, chiến dịch Hòa Bình 22/10 mà các quân nhân thuộc đơn vị thường gọi là trận Kon-So-Lu chấm dứt. Liên Đoàn 22 (–) Biệt Động Quân và Tiểu Đoàn 95 vừa được bổ xung thêm quân phạm, tân binh nhận được lệnh hành quân mới trong vùng Plei-Langba thuộc tỉnh Pleiku. Đường hành quân là thuộc nay đây mai đó, Tiểu Đoàn thiếu thốn đủ thứ quân trang quân dụng, nhân lực, vẫn phải tiếp tục làm nhiệm vụ. Thiếu Úy Ngô Cử Tùng bị thương nơi chân đang nằm Quân Y Viện được gửi về để giao cho 1 Đại Đội. Chân đi cà nhắc, ông vẫn vui vẻ chấp nhận. Hôm Liên Đoàn bắt đầu chuyển quân, ông ghé Trung Tâm Hành Quân, ôm vai tôi.
Đi hành quân ngoài PleiKu được mấy tháng, Liên Đoàn về trở lại Kontum, lần này đầy đủ vài ba Tiểu Đoàn 95, 62 và 88, gần cuối năm 1974 còn có thêm Đại Đội Trinh Sát và Pháo Đội 22 Biệt Động Quân. Tiểu Đoàn 95 Biệt Động Quân gần như mới hoàn toàn, người cũ giờ biến đâu mất. Thiếu Úy Tùng sau những ngày dắt binh sĩ lẩn trốn trong rừng, chấm được một số tọa độ về những nơi địch tập trung, Bộ Chỉ Huy, Công Binh làm đường cho các phi vụ ném bom, được Tướng Niệm Tư Lệnh Sư Đoàn 22 Bộ Binh khen và Tướng Toàn Tư Lệnh Quân Đoàn 2 hứa sẽ cho lên đặc cách... nhưng sẽ không bao giờ có. Vào những ngày cuối cùng của tháng Tư năm 1975, tôi lên Long Bình trình diện, cố tìm những người quen nhưng chẳng gặp ai... Không biết có thoát khỏi Liên Tỉnh lộ 7B không!
Phong Vũ
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét