Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2024

HIẾM LẮM - DINH DUNG


(Nguyễn Văn Tuấn-ảnh, Dinh Dung chỉ mang tính minh họa).
HIẾM LẮM
Mới thấy một ý kiến công khai như thế này:Phải biết xấu hổ. Đúng ra là phải biết nhục. Mà, có phải chỉ là thể thao hay thảm họa của nhiếp ảnh đâu; trong khoa học, y học, giáo dục, hay nói chung gần như bất cứ lãnh vực nào, cần phải biết nhục vì sự kém cỏi về nội lực. Vậy mà cách những trí thức vái lạy, tung hô chúc tụng nhau thật là xấu hổ và rùng mình. (vụ các giáo sư,giảng viên trường đại học luật quốc gia Hà Nội tâng bốc bưng bít bằng tiến sỹ giả của tên sư dỏm thích chân quang lên tới chín tầng mây là một bằng chứng cụ thể…).
<!>
Hết năm này sang năm khác, chỉ lòng vòng trong cái ao làng Đông Nam Á mà ai cũng vái lạy nhau là “wonderful” thì hỏi sao không sốc khi vươn xa hơn cái ao làng đó. Nói ra thì đụng chạm, nhưng phải nói thẳng nói thật như thế.

Tối ngày cứ tự khen với nhau bằng những mỹ từ có cánh, mà không có thực chất. Cứ tự hào với những giải thưởng “đá gà” “diễn xuất” mà không nhắm tới những gì cao và lớn. Cứ đóng cửa tự khen nhau, mà không chịu “benchmark” với thế giới rộng lớn hơn. Suốt năm này sang tháng nọ, cứ tự vỗ tay khen nhau, theo thời gian tưởng rằng mình tài giỏi lắm và vĩ đại lắm, để rồi khi ra thế giới mới biết mình nhỏ bé và kém cỏi như thế nào…?!

Hãy thận trọng với những hoạt ngôn đang đầu độc chúng ta nào là: nhà giáo nhân dân, nghệ sỹ ưu tú, danh hiệu, bằng khen, vĩ đại, thiên tài, sáng suốt, vẻ vang, vang dội, rực rỡ, oanh liệt, hàng đầu, đỉnh cao…

Hãy quan tâm đến thực chất của mọi vấn đề và xây dựng kiến thức từ nền tảng giáo dục chứ không phải các xảo ngôn lung linh và huyền ảo tràn lan như bây giờ…?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét