Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ ViệtNam
Một bạn trẻngười Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiếndư luận xôn xao.
“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưangoan”
Tôi đang làmột du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thờigian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”.Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ởđây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phêngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủgục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị maimột.
Tôi có một nước Nhật để tựhào
Tôi tự hào vìnơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, ngườita mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”. Thế đấy, với một xứ sở thuathiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trămtrận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề,vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “cómột nước Nhật như thế”.
Tôi tự hào vìđất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏivà tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗiđứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đạidiện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tựtrọng cao ngời.
Tôi tự hào vìđất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóngthần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoangtàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiênnhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của,lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một nămsau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinhnhư chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích tolớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uytín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhấtmà tôi từng biết.
Bạn cũng có một nước Việt để tựhào
Nói Việt Namlà một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàuvăn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nangiải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trongsự giàu có ấy.
Thật đáng tựhào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàngbiển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn.Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mìnhsạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở cácnhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường,sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phảiviệc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông,đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trongnăm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều,không thể khác. Vì sao nên nỗi?
Thật đáng tựhào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ làmột chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đờithường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.
Hãy chỉ chotôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉdành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếukhông thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay cònhơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; ngườiViệt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đãkhông đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công màchẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũngthấy cơ hội để mánh mung, lọc lừa.
Tôi chưa từngthấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để saunày là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vìphong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nênnỗi?
Người Việt cómột nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy,chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nênnỗi?
Tôi đang nhìnthấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn khôngdám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậysao?”
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét