
"Chúng ta đã đặt một nền tảng mới. Giờ nhiệm vụ của chúng ta là vẽ ra một tương lai tươi sáng hơn. Hãy bắt đầu chương mới này - cùng nhau - và hãy bắt đầu ngay bây giờ".
Trân trọng mời quý độc giả đón
đọc.

Thông điệp Liên bang năm nay được chờ đợi vì đây là lần đầu
tiên Tổng thống Obama trình bày các chương trình nghị sự và các đường hướng
chính sách của chính phủ trước Quốc hội do đảng Cộng hòa toàn quyền kiểm
soát.
Nó cũng hứa hẹn sẽ đề cập đến nhiều vấn đề lớn trong cả đối
nội lẫn đối ngoại của chính phủ Mỹ năm 2015.
Chúng tôi sẽ
tường thuật trực tiếp toàn bộ nội dung Thông điệp, kèm theo đó là các nhận xét,
bình luận của nhiều chuyên gia, nhà ngoại giao tên tuổi của Việt Nam và Mỹ mà
chúng tôi kết nối.
Thưa ngài Chủ tịch Hạ viện, Phó Tổng thống, các
thành viên Quốc hội, cùng toàn thể công dân Mỹ,
Thế kỷ mới đã đi được 15 năm. Đó là 15 năm với những vụ
khủng bố xảy ra tại chính quê hương chúng ta, 15 năm với 2 cuộc chiến tranh
dài hạn với nhiều mất mát mà thế hệ mới của chúng ta đã phải trải qua, 15
năm với một cuộc suy thoái kinh tế lan rộng khắp đất nước cũng như trên toàn thế
giới. Đó là một khoảng thời gian đầy khó khăn đối với nhiều người.
Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ bước sang trang
mới.
Đêm nay, sau một năm đột phá với nước Mỹ, nền kinh tế của
chúng ta đang phát triển và tạo công ăn việc làm ở mức cao nhất kể từ năm
1999.
Tỷ lệ thất nghiệp đã thấp hơn so với trước thời kỳ khủng
hoảng. Trẻ em đi học có tỷ lệ tốt nghiệp ở mức cao nhất từ trước đến nay. Ngày
càng nhiều người Mỹ đã có bảo hiểm đầy đủ.
Chúng ta đã thoát khỏi sự lệ thuộc vào nguồn dầu khí nước
ngoài một cách tốt nhất trong hơn 30 năm qua.
Đêm nay, lần đầu tiên kể từ vụ khủng bố 11/9, nhiệm vụ quân
sự của chúng ta tại Afghanistan đã kết thúc. 6 năm trước, gần 180.000 quân Mỹ đã
có mặt tại Iraq và Afghanistan.
Đến thời điểm này, con số đó chỉ còn 15.000. Chúng tôi
không quên sự dũng cảm và hy sinh của những người chiến binh của Thế hệ 11/9,
những người đã chiến đấu để bảo vệ sự an toàn của chúng ta. Chúng tôi rất biết
ơn các bạn.
Nước Mỹ, sau tất cả những gì chúng ta đã phải trải qua, sau
sự kiên trì và chăm chỉ cần thiết để chúng ta có thể hồi phục, và với những
nhiệm vụ phía trước, các bạn hãy nhớ lấy điều này:
Bóng ma của cuộc khủng hoảng đã ở lại phía sau, và nước Mỹ
vẫn vững mạnh (the State of the Union is strong - câu nói "cửa miệng" của
các vị Tổng thống trong các bài Thông điệp Liên bang hàng năm -
PV).
Vào thời điểm này, với một nền kinh tế đang tăng trưởng,
những khoản nợ giảm dần, một nền công nghiệp năng động, và một nền sản xuất năng
lượng phát triển hơn bao giờ hết - chúng ta đã trỗi dậy từ cuộc khủng hoảng để
tự kiểm soát lấy tương lai của chúng ta với một sự tự do mạnh hơn bất cứ quốc
gia nào trên Trái đất.
Đây là lúc chúng ta quyết định số phận của mình trong 15
năm tới, và trong nhiều thập kỷ sau đó.
Liệu chúng ta có chấp nhận một nền kinh tế mà chỉ một vài
người trong chúng ta được lợi lớn?
Hay liệu chúng ta nên tập trung công sức vào sự phát triển
của một nền kinh tế sẽ đem lại thu nhập và cơ hội một cách công bằng đối với mỗi
người?
Liệu chúng ta có nên tiếp cận với thế giới bên ngoài một
cách sợ sệt và đối phó, bị cuốn vào những cuộc giao tranh khiến quân đội chúng
ta suy yếu và làm giảm vị thế của nước Mỹ?
Hay liệu chúng ta nên tận dụng một cách khôn ngoan mọi
nguồn lực nước nhà để chống lại các thế lực thù địch và bảo vệ hành tinh của
chúng ta?
Liệu chúng ta có nên để bị chia rẽ và đấu đá nội bộ? Hay
liệu chúng ta nên tìm lại và nắm vững những giá trị cốt lõi đã tạo nên một nước
Mỹ như ngày nay?
Trong hai tuần tới, tôi sẽ gửi lên Quốc hội một bản dự thảo
với những bước đi thiết thực thay vì những dự định mang tính đảng phái chính
trị. Và trong những tháng tới đây, tôi sẽ đi khắp nước Mỹ để thuyết phục các bạn
ủng hộ những dự định đó.
Đêm nay, tôi không muốn đi quá sâu vào một danh sách các dự
định tương lai, mà thay vào đó, tôi muốn tập trung vào những giá trị có liên
quan trực tiếp đến những sự lựa chọn đang trước mắt chúng ta.
Đầu tiên là nền kinh tế.
7 năm trước, Rebekah và Ben Erler, hai công dân thành phố
Minneapolis, đã lấy nhau. Rebekah làm nghề bồi bàn. Ben làm ngành xây dựng.
Jack, người con đầu lòng của hai người sắp chào đời.
Họ là những công dân Mỹ trẻ tuổi đang xây dựng mái ấm ngay
trên quê hương họ. Còn gì tuyệt vời hơn thế?
Rebekah đã viết cho tôi mùa xuân năm ngoái: "Ước gì chúng
tôi biết được những gì sẽ xảy ra với thị trường nhà đất và xây dựng(*)."
Từ hệ quả của cuộc khủng hoảng, công việc của Ben gặp nhiều
khó khăn. Anh phải làm những công việc không đúng với sở trường để đảm bảo thu
nhập, kể cả khi những công việc này khiến anh phải xa gia đình trong thời gian
dài.
Rebekah phải để lại khoản tiền đã vay để học đại học, tạm
thời đi học cao đẳng cộng đồng, và phát triển sự nghiệp theo một hướng khác. Họ
đã hy sinh vì nhau.
Và dần dần, công lao của họ đã được đền đáp. Họ đã có đủ
tiền xây được một ngôi nhà mới. Họ có một người con thứ hai, tên
Henry.
Rebekah có một công việc ổn định với thu nhập cao hơn. Ben
đã trở lại với ngành xây dựng sở trường, và có thể về ăn tối cùng gia đình hàng
ngày.
"Thật tuyệt vời, cái cảm giác trỗi dậy sau thời kỳ khó
khăn. Gia đình chúng tôi giờ đã gần gũi và mạnh mẽ hơn sau những khó khăn trước
đây" - Rebekah đã viết cho tôi như thế.

The Erler family - Ben, Rebekah and their boys Jack and Henry -
listen to President Obama talk about the economy while at the Lake Harriet Band Shell in Minneapolis
last June
Rebekah Erler, center, with First Lady Michelle
Obama
Nước Mỹ
chúng ta cũng gần gũi và mạnh mẽ hơn sau những khó khăn trước đây.
Nhà báo David Maraniss của Washington Post ca ngợi đây là
"bài phát biểu tuyệt vời nhất của Obama".

Các bạn ạ, câu chuyện của Rebekah và
Ben cũng là câu chuyện của nước Mỹ chúng ta. Họ đại diện cho hàng triệu người Mỹ
đã làm việc chăm chỉ, hi sinh, và làm mới mình.
Các bạn chính là lý do tại sao tôi
tranh cử vào chiếc ghế Tổng thống này. Các bạn là những người trong tâm trí tôi
vào 6 năm trước, trong những tháng ngày đen tối của cuộc khủng hoảng tài chính,
khi tôi đứng trên thềm tòa nhà Quốc hội và hứa với các bạn rằng chúng ta sẽ xây
dựng lại nền kinh tế trên một nền tảng mới.
Sự cố gắng và kiên trì của các bạn đã
giúp nước Mỹ trỗi dậy mạnh mẽ được như ngày hôm nay.
Chúng ta đã có niềm tin vào việc tạo
thêm công ăn việc làm. Và trong 5 năm qua, nền kinh tế của chúng ta đã tạo thêm
được hơn 11 triệu công việc mới.

Chúng ta đã có niềm tin vào việc giảm lệ thuộc vào dầu khí nước ngoài và
bảo vệ hành tinh của chúng ta.
Và hôm nay, nước Mỹ nắm vị trí số một thế giới trong ngành dầu
khí.
Nước Mỹ nắm vị trí số một thế giới về phát triển năng lượng
gió.
Sản lượng năng lượng mặt trời của chúng ta trong 3 tuần vào thời điểm này
bằng với sản lượng năng lượng mặt trời chúng ta làm ra trong cả năm
2008.
Và nhờ giá dầu giảm và chất lượng xăng tăng, mỗi gia đình Mỹ năm nay tiết
kiệm được trung bình 750 USD tiền xăng.
Chúng ta đã có niềm tin vào lớp trẻ trong một thế giới đầy cạnh
tranh.
Và hôm nay, những học sinh sinh viên trẻ của chúng ta đang có điểm trung
bình hai môn chính là Toán và Đọc hiểu cao nhất từ trước đến nay. Tỉ lệ tốt
nghiệp trung học phổ thông của chúng ta đạt mức cao kỉ lục. Và lượng sinh viên
tốt nghiệp đại học cũng tăng hơn bao giờ hết.
Chúng ta đã có niềm tin vào việc những bộ luật phù hợp có thể phòng ngừa
một cuộc khủng hoảng mới, bảo vệ quyền lợi của các gia đình Mỹ, và khuyến khích
cạnh tranh công bằng.
Và ngày hôm nay, chúng ta đã có trong tay những dự luật có thể ngăn chặn
các lỗ hổng thuế quan, một cơ quan giám sát tiêu dùng để bảo vệ chúng ta khỏi
những cá nhân tổ chức cho vay nặng lãi.
Và chỉ trong năm vừa qua thôi, gần 10 triệu người Mỹ đã được bảo hiểm y
tế.
Trong mỗi bước tiến, người ta đã nói rằng những mục tiêu của chúng ta là
quá sức, rằng chúng ta sẽ làm trầm trọng hóa thêm cuộc khủng hoảng.
Nhưng ngược lại, chúng ta đang chứng kiến sự phát triển về mặt kinh tế
một cách mạnh mẽ nhất trong hơn một thập kỉ qua, các khoản nợ của chúng ta đã
giảm 2/3, một thị trường chứng khoán đã hồi phục và tăng trưởng gấp đôi, và tình
hình lạm phát do bảo hiểm y tế ở mức thấp nhất trong 50 năm qua.
Đã quá rõ ràng rồi.
Kinh tế lấy trọng tâm là tầng lớp trung lưu hoàn toàn có thể được áp
dụng. Tăng cường cơ hội sẽ đem lại hiệu quả. Và những chính sách này sẽ tiếp tục
phát huy tác dụng nếu như chúng ta có thể gạt những mục đích chính trị sang một
bên.
Chúng ta không thể kìm hãm nền kinh tế qua việc đóng cửa chính
phủ.
Chúng ta không thể để người Mỹ sống trong lo ngại bằng cách tước đi quyền
được bảo hiểm của họ, hay ra những luật lệ mới tại Phố Wall, hay tiếp tục đấu đá
xoay quanh các chính sách nhập cư trong khi chúng ta sở hữu một hệ thống có thể
xử lý được điều đó.
Nếu Quốc hội đưa ra bất kỳ một dự luật nào liên quan đến
những điều trên, tôi sẽ dùng quyền phủ quyết.
Ngày hôm nay, nhờ có một nền kinh tế đang phát triển, đà
phục hồi của chúng ta đã có tác động đến cuộc sống của nhiều người hơn. Mức
lương đang tăng dần. Chúng ta nên biết rằng những ông chủ kinh doanh nhỏ đang có
ý định tăng lương cho người lao động ở mức cao nhất từ năm 2007.
Có điều - những người trong chúng ta hôm nay, chúng ta nên
nhắm đến cái đích cao hơn. Chúng ta cần làm nhiều hơn là chỉ "tránh không
phá".
Đêm nay, chúng ta hãy cùng nhau nối lại mối liên hệ lâu đời
giữa công sức bỏ ra và những cơ hội phát triển, một quyền lợi đặc trưng của mỗi
người Mỹ.
Vì những gia đình như Rebekah vẫn cần sự giúp đỡ của chúng
ta. Vợ chồng cô ấy đang làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết, nhưng họ không được
đi du lịch, chưa được mua xe mới, để dành dụm tiền trả nợ và giữ cho đến khi về
hưu.
Chỉ riêng chi phí chăm sóc cho hai đứa con của họ cũng đã
hơn cả tiền thuế nhà đất, và hơn tiền học một năm ở Đại học
Minnesota.
Cũng như hàng triệu người dân Mỹ chăm chỉ khác, Rebekah
không ngửa tay xin viện trợ, mà cô ấy chỉ muốn chúng ta tìm ra những chính sách
mới để giúp gia đình cô có thể vượt lên.
Trước đây, trong mỗi bước tái cơ cấu nền kinh tế trong lịch
sử nước Mỹ, chúng ta đã có những bước đi táo bạo để phù hợp với thời thế, đồng
thời đảm bảo cơ hội công bằng cho mỗi người dân.
Chúng ta đã có luật bảo vệ người lao động và các gói bảo
hiểm y tế (Medicare, Medicaid) để bảo vệ người dân khỏi những khó khăn không ngờ
tới.
Chúng ta đã trang bị cho người dân trường học, cơ sở hạ
tầng và mạng internet, những công cụ sẽ giúp họ biến những cố gắng của mình ra
thành quả.
Đây là bản chất của nền kinh tế trung lưu - nước Mỹ sẽ hoạt
động hiệu quả nhất khi mỗi người trong chúng ta đều có cơ hội bình đẳng, đều bỏ
ra công sức của mình, dưới một bộ luật công bằng cho mọi người.
Chúng ta không chỉ muốn tất cả chia sẻ sự thành công của
nước Mỹ, mà tất cả chúng ta phải đóng góp cho sự thành công của nước
Mỹ.
Thượng nghị sĩ John McCain: "Đối với các vấn đề an ninh
quốc gia mang tính sống còn, bài phát biểu của Tổng thống Obama thật không may
đã cho thấy giờ đây, chính quyền đang thiếu sức sống chiến lược như thế
nào".

Vậy chúng ta cần những gì để phát triển một nền kinh tế trung lưu trong
thời đại này?
Đầu tiên, kinh tế trung lưu sẽ phát huy tác dụng nếu chúng ta có thể giúp
các gia đình cảm thấy bình tâm trong một thế giới nhiều đổi thay.
Cụ thể hơn, đó là giúp đỡ họ có thể có điều kiện nuôi con ăn học, có điều
kiện đi học đại học, có bảo hiểm, có một mái ấm, và có lương hưu.
Những dự luật mới của tôi sẽ để tâm đến tất cả những điều này, đồng thời
giảm thuế và giúp mỗi gia đình có thể giữ lại được cho mình hàng nghìn USD mỗi
năm.
Tất nhiên không gì giúp đỡ các gia đình nói trên tốt bằng một mức lương
cao hơn. Đó là lý do tại sao Quốc hội cần thông qua một bộ luật đảm bảo sự công
bằng về mặt lương bổng cho cả nam lẫn nữ.
2015 rồi. Đã đến lúc làm như vậy. Chúng ta cần đảm bảo mỗi người lao động
được nhận lương làm thêm giờ đúng với công sức họ bỏ ra.
Đối với những thành viên trong Quốc hội vẫn phản đối việc tăng mức lương
tối thiểu, hãy lắng nghe điều này: Nếu các vị thực sự tin rằng một người làm
việc 40 tiếng/tuần có thể chăm lo cho gia đình họ với mức lương 15.000 USD/năm,
thử làm như vậy xem.
Nếu không, mong các vị hãy bỏ phiếu ủng hộ việc tăng lương cho những
người Mỹ đang làm việc chăm chỉ hàng ngày kia.
Những thay đổi này sẽ không biến tất cả trở thành người giàu, hay xóa đi
mọi khó khăn trước mắt. Đấy không phải nhiệm vụ của chính phủ.
Để mỗi gia đình đều có một cơ hội bình đẳng, các nhà tuyển dụng cần có
một tầm nhìn xa hơn, họ cần phải nghĩ đến những lợi ích lâu dài của công ty mình
thay vì chỉ đau đáu lo cho bảng lương của quý sắp tới.
Chúng ta vẫn cần những bộ luật tiếp thêm sức mạnh cho các tổ chức công
đoàn, và cho họ một tiếng nói riêng.
Những quyền lợi như chăm sóc trẻ em, nghỉ ốm, hay một mức lương bình đẳng
sẽ tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của hàng triệu hộ gia đình nước Mỹ. Đây
là sự thật.
Và đây cũng là những gì tất cả chúng ta, dù là đảng viên Cộng hòa hay Dân
chủ, phải làm được.

Thứ hai, để đảm bảo việc người dân Mỹ có thể tiếp tục hưởng lương cao hơn
trong tương lai, chúng ta cần phải làm nhiều hơn để giúp người Mỹ nâng cao trình
độ.
Nước Mỹ có thể phát triển đến vậy trong thế kỉ 20 vì chúng ta miễn phí
trường cấp 3, giúp một thế hệ các cựu chiến binh vào đại học, và đào tạo một
tầng lớp lao động có trình độ cao nhất thế giới.
Nhưng ở thế ky 21 trong bối cảnh nền kinh tế tưởng thưởng cho sự hiểu
biết nhiều hơn bao giờ hết, chúng ta phải làm được hơn thế.
Đến cuối thập kỷ này, cứ 3 đơn tuyển dụng thì 2 trong số đó cần bằng đại
học. Vậy mà rất nhiều người Mỹ trẻ tuổi, thông minh, và năng động không thể có
được điều đó vì lý do chi phí. Điều này không công bằng đối với họ, và không tốt
cho tương lai của nước Mỹ.
Đó là lý do tại sao tôi sẽ gửi lên Quốc hội một dự luật miễn phí cao đẳng
cộng đồng (Community College).
40% sinh viên Mỹ hiện nay chọn theo học tại các trường cao đẳng cộng
đồng. Trong đó có người trẻ mới bắt đầu sự nghiệp cũng như những người luống
tuổi hơn đang muốn làm mới mình.
Hay đó cũng có thể là các cựu chiến binh và bố/mẹ đơn thân với ý định
quay trở lại đi làm. Dù bạn là ai, dự luật này sẽ là cơ hội để các bạn sẵn sàng
cho một nền kinh tế mới mà không bị gò bó bởi các món nợ.
Nhưng các bạn phải hiểu rằng mình sẽ phải xứng đáng với điều đó. Tôi muốn
cùng Quốc hội đảm bảo rằng những người Mỹ đang bị những khoản nợ từ tiền học đại
học đè nặng trên vai sẽ không bị những khoản tiền này can thiệp vào những hoài
bão của họ.
Và với mỗi thế hệ cựu binh Mỹ trở về từ chiến trường, chúng ta nợ họ một
cơ hội để thực hiện "Giấc mơ Mỹ", cái mà họ đã phải hy sinh xương máu để bảo vệ.
Chúng ta đã có những bước tiến trong việc đảm bảo các cựu binh có được những
quyền lợi họ xứng đáng được hưởng.
Chúng ta đang làm những gì có thể để họ có thể chuyển sang cuộc sống của
một thường dân Mỹ một cách đơn giản nhất.
Thưa tất cả các CEO tại Mỹ, tôi xin nhắc lại: Nếu các bạn muốn một người
có thể đảm bảo hoàn thành công việc được giao, hãy tuyển một cựu binh về
làm.
Cuối cùng, để đào tạo lao động tốt hơn, chúng ta cần một nền kinh tế có
thể tạo ra công ăn việc làm với thu nhập cao.
Từ năm 2010, số lượng người Mỹ thất nghiệp có việc làm trở lại nhiều hơn
cả châu Âu, Nhật Bản và các nền kinh tế phát triển khác cộng lại.
Các nhà máy xí nghiệp của chúng ta đã tạo thêm hơn 800.000 việc làm mới.
Nền công nghiệp sản xuất ô tô vốn là thế mạnh cũng đã phát triển trở lại. Ngoài
ra, cũng có hàng triệu người Mỹ đang làm những công việc mà 10 hay 20
năm trước đây chưa hề xuất hiện, những công việc tại các công ty như
Google, eBay, hay Tesla.
Không ai biết chắc được nền công nghiệp nào sẽ là đầu tàu trong việc tạo
công ăn việc làm trong tương lai.
Nhưng có một điều chắc chắn, nền công nghiệp đó sẽ được chào đón tại
Mỹ...

Các doanh nghiệp thế kỷ 21, bao gồm cả các doanh nghiệp nhỏ, cần xuất
khẩu nhiều hơn các sản phẩm của Mỹ ra nước ngoài. Sản lượng xuất khẩu của chúng
ta đang ở mức cao hơn bao giờ hết, và các nhà xuất khẩu có xu hướng trả lương
cao hơn.
Nhưng lúc này đây, Trung Quốc lại muốn thay đổi luật lệ. Điều đó sẽ khiến
lực lượng lao động và các doanh nghiệp của chúng ta rơi vào thế bất
lợi.
Tại sao chúng ta có thể để điều đó xảy ra? Chúng ta cũng phải đặt ra
những quy tắc riêng.
Chúng ta phải tạo ra một sân chơi bình đẳng. Đó là lý do tại sao tôi yêu
cầu cả hai bên giao cho tôi quyền xúc tiến thương mại để bảo vệ người lao động
Mỹ, với những giao dịch thương mại bình đẳng từ châu Á đến châu Âu.
Tôi là người đầu tiên thừa nhận rằng những giao dịch thương mại vừa qua
đôi lúc đã không được như ý muốn, và đó là lý do tại sao chúng ta kịch liệt chỉ
trích những quốc gia đã phá vỡ quy tắc.
Nhưng 95% người tiêu dùng hàng Mỹ hiện đang sống bên ngoài biên giới
chúng ta, và chúng ta không thể để những cơ hội đó tuột khỏi tay
mình.
Hơn một nửa số giám đốc điều hành sản xuất cho biết, họ đang tích cực
mang về Mỹ những việc làm trước đây chỉ thực hiện ở Trung Quốc. Hãy tin rằng họ
có thể làm được điều đó...
Đó là lý do tại sao phần thứ ba của kinh tế trung lưu nhấn mạnh vào việc
xây dựng một nền kinh tế cạnh tranh mọi lúc, mọi nơi, đáp ứng nhu cầu của doanh
nghiệp.
Giúp đỡ các hộ gia đình làm ăn chăm chỉ ổn định cuộc sống. Trang bị cho
họ những công cụ cần thiết để có được việc làm trong nền kinh tế mới hiện nay.
Duy trì những điều kiện hướng tới phát triển và cạnh tranh lành
mạnh.
Đây là những bước đi mà nước Mỹ cần hướng tới. Tôi tin rằng đây cũng là
những bước đi mà người Mỹ muốn hướng tới.
Nền kinh tế nước Mỹ sẽ mạnh hơn vào năm tới, hay 15 năm tới, và xa hơn là
trong cả thế kỷ này.

Tất nhiên, nếu có một điều mà thế kỉ mới này đã dạy cho chúng ta, thì đó
là việc chúng ta không thể quá tập trung vào công việc trong nước mà quên đi
những thử thách đang chờ đợi chúng ta ở ngoài biên giới.
Sứ mệnh đầu tiên của tôi với tư cách là Tổng Tư lệnh là bảo vệ nước Mỹ.
Để làm được điều đó, câu hỏi được đặt ra không phải là liệu nước Mỹ có nên là
đầu tàu của thế giới hay không, mà là nước Mỹ làm như vậy bằng cách
nào.
Khi chúng ta đưa ra những quyết định nóng vội mà không suy nghĩ thấu đáo,
khi phản ứng đầu tiên của chúng ta trước mỗi thách thức từ bên ngoài là huy động
quân đội, đó là lúc chúng ta bị cuốn vào những cuộc giao tranh không cần thiết,
đồng thời bỏ qua một chiến lược ở tầm cao hơn.
Đây chính là điều mà những kẻ thù của chúng ta muốn.
Tôi tin vào một nước Mỹ khôn ngoan hơn trong những bước đi tiên phong của
mình.
Chúng ta mạnh nhất khi kết hợp giữa quân sự và ngoại giao một cách đúng
đắn, khi chúng ta biết sử dụng tiềm lực trên bàn đàm phán, khi chúng ta không để
nỗi sợ lấy đi những cơ hội mà thế kỉ mới này đem lại cho chúng ta.
Đó chính là những gì chúng ta đang làm được vào thời điểm này - và nó
đang tạo nên sự khác biệt trên toàn cầu.
Đầu tiên, chúng ta đồng lòng với những nạn nhân của khủng bố trên toàn
thế giới - từ trường học ở Pakistan đến những con phố tại Paris.
Chúng ta sẽ tiếp tục truy lùng các phần tử khủng bố, phá hủy hệ thống của
chúng. Chúng ta có quyền hành động đơn phương, vì những tên này là mối đe dọa
trực tiếp đến an ninh Mỹ và các nước đồng minh.
Cùng lúc đó, chúng ta cũng đã rút ra nhiều bài học đắt giá trong 13 năm
qua.
Thay vì để lính Mỹ túc trực tại những ngọn đồi trên lãnh thổ Afghanistan,
chúng ta đã đào tạo lực lượng an ninh cho chính họ, những người giờ đây đã trở
thành tiên phong.
Thay vì phải đem quân sang nước ngoài, chúng ta đã liên minh với các nước
từ Nam Á đến Bắc Phi để ngăn chặn các phần tử khủng bố xâm nhập.
Tại Iraq và Syria, quân đội đồng minh dưới sự lãnh đạo của Mỹ đang chặn
đứng bước tiến của Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS).
Thay vì bị cuốn vào một cuộc chiến tại Trung Đông, chúng ta đang lãnh đạo
một liên minh làm suy yếu thế lực đế tiến tới tiêu diệt hoàn toàn tổ chức này.
Và đêm nay, tôi kêu gọi Quốc hội cho thế giới thấy được sự đồng nhất của các
nước trong liên minh bằng cách thông qua nghị quyết sử dụng vũ lực chống lại
IS.

Thứ hai, chúng ta đang thể hiện sức mạnh của Mỹ trong ngoại giao. Bằng
việc ủng hộ nền dân chủ ở Ukraine và hỗ trợ đồng minh NATO, chúng ta đang duy
trì nguyên tắc nước lớn không thể bắt nạt nước nước nhỏ hơn.
Năm ngoái, khi chúng ta và các nước đồng minh áp đặt các lệnh trừng phạt,
có những ý kiến cho rằng sự hiếu chiến của Tổng thống Nga Vladimir Putin là một
sự kết hợp tuyệt hảo giữa chiến thuật và phô diễn sức mạnh.
Nhưng hãy nhìn xem, hôm nay, Mỹ mới là nước đang đứng hiên ngang trong sự
đoàn kết với các nước đồng minh, trong khi Nga bị cô lập, với một nền kinh tế
tan hoang.
Đó là cách nước Mỹ đi đầu trên trường quốc tế - không phải với sự hung
hăng nhất thời, mà bằng những bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn, kiên
định.

Ở Cuba, chúng ta đang đặt dấu chấm hết cho một chính sách đã lỗi
thời.
Khi bạn làm một việc trong suốt 50 năm mà không đi đến kết quả gì, đã đến
lúc thay đổi. Chính sách mới của Mỹ đối với Cuba có tiềm năng đặt dấu chấm hết
cho một thời kì mất lòng tin lẫn nhau giữa hai nước; xóa bỏ những cái cớ cho
việc tiếp tục cấm vận Cuba; và chung tay nối lại tình hữu nghị với người dân
Cuba.
Và năm nay, Quốc hội nên bắt đầu gỡ bỏ lệnh cấm vận. Như Giáo hoàng
Francis đã từng nói, ngoại giao là một công việc đòi hỏi nhiều "bước tiến nhỏ".
Những bước tiến nhỏ này dần dần đã gộp lại thành một thời đại mới đầy hi vọng
cho đất nước Cuba...
Không một quốc gia hay một tin tặc nào có thể phá hoại hệ thống mạng của
chúng ta, đánh cắp những bí mật quốc gia của chúng ta, và xâm hại quyền riêng tư
của người dân nước Mỹ.
Chúng ta cần đảm bảo rằng hệ thống tình báo quốc gia có khả năng dập tắt
các cuộc tấn công mạng như việc chúng ta đã và đang làm đối với các phần tử
khủng bố.
Và đêm nay, tôi kêu gọi Quốc hội thông qua bộ luật giúp chúng ta có được
những trang bị cần thiết để chống lại mối đe dọa về an ninh mạng.
Nếu không làm vậy, nước Mỹ và nền kinh tế sẽ phải đối mặt với nhiều rủi
ro. Nếu làm được, chúng ta sẽ có thể tiếp tục bảo vệ những công nghệ mới sẽ đem
lại nhiều cơ hội cho tất cả mọi người trên thế giới...
Tại châu Á - Thái Bình Dương, chúng ta đang hiện đại hóa liên minh với
các quốc gia trong khu vực đồng thời đảm bảo các nước khác tuân theo quy tắc
trong trao đổi hàng hóa, trong các tranh chấp biển đảo, đồng thời kêu gọi họ
tham gia vào công cuộc chống lại thay đổi khí hậu.
Không thách thức nào đem lại mối đe dọa lớn hơn thay đổi khí hậu đối với
các thế hệ sau này...
Có một điều nữa về vị thế nước Mỹ mà tôi muốn nhấn mạnh - đó cũng là ví
dụ về những giá trị của nước Mỹ.
Người Mỹ chúng ta luôn tôn trọng phẩm giá con người, ngay cả khi chúng ta
đang bị đe dọa, đó là lý do tại sao tôi đã ra lệnh cấm tra tấn, và đảm bảo rằng
việc sử dụng các công nghệ mới như máy bay không người lái là đúng lúc đúng
chỗ.
Đó là lý do tại sao chúng ta kịch liệt chống lại các phong trào bài Do
Thái đã xuất hiện trở lại ở một số nơi trên thế giới.
Đó là lý do tại sao chúng ta tiếp tục phản đối những định kiến về người
Hồi giáo, vì phần lớn trong số họ cũng chia sẻ tình yêu hòa bình với chúng
ta.
Đó là lý do tại sao chúng ta bảo vệ tự do ngôn luận, lên án đàn áp phụ
nữ, hay phân biệt đối xử đối với các tôn giáo thiểu số, với cộng đồng người đồng
tính, lưỡng tính, và chuyển giới.
Chúng ta làm những việc này không chỉ vì đó là những điều đúng đắn, mà
còn vì những điều đó khiến chúng ta an toàn hơn.
Là người Mỹ, chúng ta có một cam kết phải bảo vệ công lý - vì vậy thật vô
lý khi hàng năm chúng ta phải dành ra 3 triệu USD cho mỗi tù nhân tại một nhà tù
bị thế giới lên án và bọn khủng bố lợi dụng để tuyển quân.
Kể từ khi nhậm chức Tổng thống, tôi đã có ý muốn cắt giảm một nửa số tù
nhân tại Guantanamo. Bây giờ là lúc để thực hiện điều đó. Và tôi sẽ mạnh tay
trong quyết tâm đóng cửa nhà tù này.
Hướng tới tương lai thay vì ngoái lại quá khứ. Đảm bảo sự kết hợp hài hòa
giữa sức mạnh quân sự với ngoại giao, và sử dụng vũ lực một cách khôn ngoan. Xây
dựng các liên minh để đáp ứng những thách thức và cơ hội mới. Đi đầu bằng các
giá trị cốt lõi của chúng ta.
Đó là những giá trị khiến chúng ta khác biệt.
Đó là những giá trị giúp chúng ta mạnh mẽ.
Và đó là lý do tại sao chúng ta phải phấn đấu để bảo tồn những giá trị
này, những giá trị của riêng chúng ta.
Hơn một thập kỷ trước, trong bài phát biểu tại Boston, tôi đã nói rằng
không có một nước Mỹ của Đảng Dân chủ, hoặc một nước Mỹ của Đảng Cộng hòa; không
có một nước Mỹ của người da đen hay da trắng, nhưng có một Hợp Chủng Quốc Hoa
Kỳ.
Tôi nói như vậy vì tôi đã nhận ra điều đó trong cuộc sống của chính tôi,
trong một quốc gia đã cho một người như tôi một cơ hội.
Bởi vì tôi lớn lên ở Hawaii, nơi hội tụ của nhiều chủng tộc khác
nhau.
Bởi vì tôi đã xem Illinois như quê hương - một bang của những thị trấn
nhỏ, của những mảnh đất nông nghiệp trù phú; tôi đã nhìn thấy ở nó một mô hình
thu nhỏ của đất nước mà đảng Dân chủ, đảng Cộng hòa, hay đảng Độc Lập sống chung
với nhau, với những người tốt đến từ mọi chủng tộc và tôn giáo, chia sẻ cùng
nhau những giá trị nền tảng nhất định.
Trong 6 năm qua, các chuyên gia đã nhiều lần nói rằng nhiệm kì của tôi đã
không mang lại tầm nhìn này.
Trớ trêu thay, họ nói rằng nền chính trị của chúng ta dường như đang có
nhiều chia rẽ hơn bao giờ hết.
Nó trở thành bằng chứng của không chỉ những sai sót của riêng tôi - trong
đó tôi thừa nhận tôi có rất nhiều - mà cũng là bằng chứng cho thấy tầm nhìn đó
của tôi là sai lầm, là quá ngây thơ, và rằng có quá nhiều người đang hưởng lợi
từ giao tranh đảng phái và sự bế tắc.
Tôi hiểu tại sao họ lại hoài nghi như vậy. Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng họ đã
sai.
Tôi vẫn tin rằng chúng ta là một dân tộc thống nhất.
Tôi vẫn tin rằng chúng ta có thể cùng nhau làm nên những điều tuyệt
vời.
Tôi có niềm tin như vậy bởi vì trong hơn 6 năm nhiệm kì vừa qua, tôi đã
thấy nước Mỹ ở trạng thái tốt nhất của nó.
Tôi đã thấy những khuôn mặt tràn đầy hy vọng của các sinh viên trẻ từ New
York đến California; của những công chức mới được bổ nhiệm tại West Point,
Annapolis, Colorado Springs, và New London.
Tôi đã chia buồn với các gia đình nạn nhân ở Tucson và Newtown; ở Boston,
West, Texas, và West Virginia.
Tôi đã chứng kiến hôn nhân đồng tính đi từ việc được sử dụng như một công
cụ đấu đá chính trị nay đã trở thành một biểu tượng của sự tự do trên đất nước
chúng ta, một quyền dân sự hợp pháp tại các bang nơi 70% người dân nước Mỹ sinh
sống.
Vì vậy, tôi hiểu sự tốt đẹp, rộng lượng, và lạc quan của người dân Mỹ,
những người mỗi ngày vẫn đang sống trong lý tưởng rằng chúng ta luôn tôn trọng
và bảo vệ lẫn nhau.
Và tôi biết họ mong đợi những người trong chúng ta ở đây làm gương cho họ
tốt hơn.
Vậy câu hỏi cho những người chúng ta ở đây đêm nay là làm thế nào chúng
ta, tất cả chúng ta, có thể phản ánh tốt hơn những kì vọng của nước
Mỹ.
Tôi đã từng làm việc trong Quốc hội với nhiều người ở đây. Tôi hiểu rất
rõ các vị. Có rất nhiều người tốt ở đây, ở cả hai đảng phái.
Và nhiều người trong các bạn đã nói với tôi rằng, tranh cãi trên các
chương trình truyền hình, liên tục vận động gây quỹ, và những nỗi lo về đảng
phái không phải là những gì các bạn muốn làm khi đặt chân vào Quốc
hội.
Hãy thử nghĩ đến việc chúng ta thoát ra khỏi những khuôn mẫu cũ. Hãy thử
nghĩ đến việc chúng ta làm một điều gì đó khác biệt.
Hãy hiểu rằng một nền chính trị tốt hơn không phải là một nơi mà đảng Dân
chủ từ bỏ chương trình nghị sự của họ hay đảng Cộng hòa chỉ chăm chăm theo
tôi.
Mà phải hiểu rằng một nền chính trị tốt hơn là khi chúng ta đáp ứng được
những nhu cầu cấp thiết nhất, thay vì xoáy vào những điểm yếu lớn nhất của
nhau.
Phải hiểu rằng một nền chính trị tốt hơn là một môi trường tranh luận mà
không phỉ báng lẫn nhau; nơi chúng ta nói ra các vấn đề, các giá trị và nguyên
tắc, và sự thật, chứ không phải là xoáy vào những lỗi nhỏ nhặt, những scandal
gây tranh cãi của nhau, những điều không có chút liên can nào đến cuộc sống hàng
ngày của người dân.
Phải hiểu rằng một nền chính trị tốt hơn là nơi mà chúng ta không đắm
chìm trong những khoản tiền quảng cáo vận động tranh cử, mà thay vào đó dành
nhiều thời gian hơn vào việc huy động những người trẻ tuổi, với một ý thức về
mục đích và khả năng của bản thân, và kêu gọi họ tham gia vào sứ mệnh vĩ đại xây
dựng nước Mỹ.
Nếu chúng ta có bất đồng, chúng ta hãy tranh luận - nhưng chúng ta phải
làm sao cho những tranh luận này thật chính đáng với những vấn đề của đất
nước...
Đó là một nền chính trị tốt hơn.
Đó là cách chúng ta bắt đầu xây dựng lại niềm tin.
Đó là cách chúng ta đưa đất nước này tiến về phía trước.
Đó là những gì mà người dân Mỹ muốn.
Đó là những gì họ xứng đáng được hưởng.
Tôi không còn chạy đua cho chiến dịch tranh cử nào nữa. Điều duy nhất
trong đầu tôi trong 2 năm tiếp theo không khác gì so với những gì có trong tôi
đã có kể từ ngày đầu tuyên thệ nhậm chức: đó là làm những gì tôi tin là tốt nhất
đối với nước Mỹ.

Nếu các vị chia sẻ tầm nhìn tôi vạch ra tối nay, hãy cùng
tôi tiến tới thực hiện nó.
Nếu các vị không đồng ý ở điểm nào, tôi hy vọng các vị cũng
hãy ít nhất làm việc với tôi ở các điểm mà các vị tán thành.
Và tôi cam kết với tất cả các nghị sĩ đảng Cộng hòa ở đây
tối nay rằng tôi sẽ không chỉ lắng nghe những ý kiến của các vị, mà tôi sẽ còn
tìm cách để làm việc với các vị, vì một nước Mỹ giàu mạnh hơn.
Bởi vì hôm nay, tôi muốn tòa nhà này, thành phố này, phản
ánh đúng sự thật - rằng đối với tất cả các thiếu sót của chúng ta, chúng ta là
một tập thể có sức mạnh và lòng vị tha để nối lại những bất đồng, để đoàn kết
trong nỗ lực chung, để giúp đỡ lẫn nhau, dù là ở những con phố trên nước Mỹ hay
ở bất kì nơi nào trên thế giới.
Tôi muốn hành động của chúng ta có thể khiến trẻ em mọi nơi
hiểu rằng mỗi người trong số các em quan trọng thế nào đối với chúng ta, và
chúng ta là như cam kết sẽ cải thiện cuộc sống của các em như thể các em là con
cháu ruột thịt.
Tôi muốn hành động của chúng ta có thể khiến các thế hệ
tương lai hiểu rằng chúng ta nhìn nhận sự khác biệt của mỗi người là một món quà
tuyệt vời, rằng chúng ta là một dân tộc coi trọng nhân phẩm và giá trị của mỗi
công dân, dù nam hay nữ, trẻ hay già, da đen hay da trắng, người Latin hay gốc
Á, người nhập cư hay bản xứ, đồng tính hay dị tính, người khuyết tật hay tâm
thần.
Tôi muốn họ lớn lên trong một đất nước luôn thể hiện cho
thế giới thấy một sự thật: rằng chúng ta không phải là tập hợp của bang xanh hay
bang đỏ (bang xanh theo Đảng Dân chủ, bang đỏ theo đảng Cộng hòa - PV),
mà chúng ta là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Tôi muốn họ lớn lên trong một đất nước mà một người mẹ trẻ
như Rebekah có thể ngồi xuống và viết một bức thư cho Tổng thống của mình để từ
đó ông có thể tổng hợp lại câu chuyện về nước Mỹ trong 6 năm qua.
Hỡi những người dân nước Mỹ, chúng ta cũng là một gia đình
gắn bó.
Chúng ta cũng đã cùng nhau vượt qua khó khăn.
15 năm đầu của thế kỷ mới này, chúng ta đã trỗi dậy và bắt
đầu lại công việc tái thiết nước Mỹ.
Chúng ta đã đặt một nền tảng mới. Giờ nhiệm vụ của chúng ta
là vẽ ra một tương lai tươi sáng hơn. Hãy bắt đầu chương mới này - cùng nhau -
và hãy bắt đầu ngay bây giờ.
Cảm ơn tất cả các bạn, Chúa ban phước lành cho các bạn cũng
như nước Mỹ mà chúng ta yêu quý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét