Nhìn Ra Bốn Phương

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Tại sao phải học cách tha thứ?

tha-thu-la-mot-mon-qua-1162-1408615761.j















Tha th đ cho tâm hn mình thanh thn hơn. Đ chính mình không phi suy nghĩ nhiu về những điều gặm nhấm tâm hồn mình.
Ta thường trách người khác khi có chuyện xy ra mà ít t trách mình, bởi lẽ, ai cũng tìm lý do biện hộ cho mình. Và tôi cũng đã từng thế.
Tôi từng trách người khác một cách rất nặng nề, ghét bỏ, hận thù, thậm chí không ngừng chỉ trích, trách móc người làm tôi tổn thương. Nhưng rồi, những va vấp cuộc sống làm tôi hiểu ra rằng: Trách người chẳng những không được gì mà còn làm mình thụt lùi, bởi lẽ, trách người có nghĩa ta đang c bin h, c chi bỏ phần lỗi của mình.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc ta đang chứng minh ta vô tội, là nạn nhân. Thế nhưng, tất cả mọi việđều có phn lỗi của mình, không nhiều thì ít chứ không th là không có. Ta chối bỏ là ta đang trốn tránh, ta đang tự lừa dối chính mình.
Học cách tha thứ, tha th cho người và cũng tha th cho chính ta. Tha thứ là cách để thoát khỏi vũng bùn bế tắc. Càng trách người ta càngđau, càng trách ta càng hận thù, mà hận thù chỉ thêm đau khổ, cứ thế tâm trí ta sẽ bị bào mòn.
Tha th đ ta lc quan hơn, đ ta tìđượđường đi gia s hn lon
Tha thứ để ta lạc quan hơn, để ta tìm được đường đi giữa sự hỗn loạn. Tôi từng bị mất nim tin, bị tổn thương nặng nề khi phát hiện ra lần lượt từng sự thật một về người tôi yêu thương, về người bạn thân thiết của mình. Tôi đã khóc hàng tháng trời, đã mất ngủ triền miên. Người tôi gầy đi trông thấy mà không cần tập tành hùng hục như trước nữa.
Tôi đau, tự trách mình nhiều hơn, không trách họ, mặc dù tôi bị tổn thương lắm. Nỗi đau nào cũng để lại những vết sẹo, đặc biệt, những người quan trọng với mình thì đó là vết sẹo lớn trong tâm hồn. Nỗi đau như khắc chạm vào tim một k dại khờ mang niềm tin, lòng tốt đi phân phát.
Nhưng rồi, tôi cũng muốn mình đặt vào vị trí của họ. Họ cũng là người bình thường, cũng có lúc này, lúc nọ sao mà hoàn hảo được. Ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm, ngay cả chính tôi cũng vậy. Tôi tự dặn lòng mình, đừng vì những hành vi tức thời của họ mà đánh giá bản chất một con người.
Thế nhưng, nỗi đau vẫn còn trong tôi. Có thể, tôi đối mặt với họ, cười vi họ nhưng tim tôi vẫn đau khi nghĩ tới những điều họ làm. Và rồi, tôi dặn lòng mình hãy bao dung, hãy tha thứ.
Học cách tha thứ, cũng là học cách lớn lên. Tôi không buông lời trách móc có nghĩa là tôi đang dần chiến thắng cái tôi của mình. Sự trách móc chỉ giúp tôi giải tỏa căng thẳng lúc đó nhưng rồi nó kéo theo bao nhiêu chuyện sau đó. Cũng có thể tôi mất mãi mãi một người bạn mà tình bạn mt thì d xây dựng mới khó. Điều quan trọng hơn là qua thử thách mọi thứ mới bền vững.
Tha th đ cho tâm hồn mình thanh thản hơn. Để chính mình không phải suy nghĩ nhiều về những điều gặm nhm tâm hồn mình. Hãy giành thời gian để làm những việc mang niềm vui cho ta mỗi ngày.
Thương Phan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét