Tìm bài viết

Vì Bài viết và hình ảnh quá nhiều,nên Quí Vị và Các Bạn có thể xem phần Lưu trử Blog bên tay phải, chữ màu xanh (giống như mục lục) để tỉm tiêu đề, xong bấm vào đó để xem. Muốn xem bài cũ hơn, xin bấm vào (tháng....) năm... (vì blog Free nên có thể nhiều hình ảnh bị mất, hoặc không load kịp, xin Quí Bạn thông cảm)
Nhìn lên trên, có chữ Suối Nguồn Tươi Trẻ là phần dành cho Thơ, bấm vào đó để sang trang Thơ. Khi mở Youtube nhớ bấm vào ô vuông góc dưới bên phải để mở rộng màn hình xem cho đẹp.
Cám ơn Quí Vị

Nhìn Ra Bốn Phương

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

HIỆN TƯỢNG TỶ PHÚ HOÀNG KIỀU - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh tỷ phú Hoàng Kiều

Việt Cộng đã hoàn thành cuộc xâm lăng Miền Nam. Nhưng chúng không buông tha những người Miền Nam đã thoát ra khỏi nanh vuốt của chúng. Vì là đảng cướp chính quyền một cách phi nhân, phi nghĩa, nên chúng rất sợ chính quyền của chúng bị mất vào  tay người yêu nước. Do đó, Việt Cộng đã dùng mọi thủ đoạn để bôi bẩn chính nghĩa của Miền Nam nhằm vô hiệu hóa nỗ lực quang phục quê hương của Người Quốc Gia. Trước hết, Việt Cộng dùng tên phản Tướng Đỗ Mậu viết sách sỉ nhục cả gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm. Đỗ Mậu là lính Khố Xanh, được Tổng đốc Ngô Đình Khôi phái sang kéo xe cho ông Ngô Đình Diệm, sau khi ông Diệm từ chức Thượng thư Bộ Lại vì chống chính sách cai trị của Thực dân Pháp. Khi được vua Bảo Đại bổ nhiệm làm Thủ tướng năm 1954, ông Diệm cần có người trung thành phục vụ. Đỗ mậu cùng quê Quảng Bình, thuộc cấp cũ, nên được ông Diệm tin dùng, thăng chức cho ông Mậu lên Đại tá, Giám đốc An ninh Quân đội, kiêm Quân Ủy trưởng đảng Cần Lao.<!>
 Năm 1963, Đỗ Mậu thông đồng với các Tướng lãnh đảo chánh Tổng thống Ngô Đình Diệm. Ra hải ngoại, Đỗ Mậu được một nhóm đệ tử của Trí Quang tôn vinh là nhà nghiên cứu Phật giáo. Chúng viết sách cho Đỗ Mậu đứng tên, miệt thị Tổng thống Ngô Đình Diệm, Mưu toan này có hai mục đích: Thứ nhất là triệt hạ uy danh nhà lãnh đạo khai sinh ra nền Cộng Hòa; thứ hai là kết tội Công Giáo làm tay sai Thực dân xâm lăng Việt Nam.
Trong nước, tên sát nhân Nguyễn Đắc Xuân cũng tuân theo lệnh Đảng, miệt thị gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm và Công Giáo như nhóm Đỗ Mậu để bôi bẩn chính nghĩa đấu tranh cho giá trị VNCH. Hễ ai có tư tưởng hay hành động chống lại bọn Việt Cộng, thì bọn tay sai của chúng liền chụp cho cái mũ “Hoài Ngô”!

Tôi là một Phật tử, có tư tưởng chống Tổng thống Ngô Đình Diệm trước năm 1963, chống tập đoàn thống trị tàn ác với nhân dân, tiêu diệt nền văn hóa của Tổ tiên, mắc mớ gì mà tôi Hoài Ngô? Tôi Chống Cộng vì không muốn ai coi mình là người không còn lương tri thôi!
Vốn biết dã tâm của Việt Cộng, tôi luôn luôn đề cao cảnh giác về những hoạt động xâm nhập của Việt Cộng vào Cộng Đồng Quốc Gia nhằm làm ung thối mọi tổ chức, dù là tổ chức ái hữu hay tôn giáo, văn hóa. Cách làm của Việt Cộng là dùng người Việt Quốc gia chống Người Việt Quốc gia, là một chiêu ném đá giấu tay vô cùng nguy hiểm. Để tránh sự hàm hồ, tôi không bao giờ vu khống, chụp mũ ai là Việt Cộng, vì tìm cho ra bằng chứng cụ thể kẻ ném đá giấu tay cần phải có một cơ quan điều tra phản gián. Tôi chỉ nêu lên nghi vấn để đương sự trả lời trước công luận cho rõ trắng đen trong thời buổi vàng thau lẫn lộn và để đồng bào lưu tâm cảnh giác đề phòng thôi.

1/ Chẳng hạn, tôi không vu ông Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu Mười Cúc Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư Cộng sản – là Việt Cộng. Tôi chỉ hỏi ông Nghĩa là ai, mà có những hành vi rất đáng nghi ngờ. Ông Nghĩa ở Miền Nam, sang Pháp du học, đỗ bằng Cao đẳng Thương Mại (Hautes Études Commerciales viết tắt HEC), về nước làm việc trong Chính phủ VNCH với chức vụ ngang hàng Thứ trưởng. Khi Miền Nam mất vào tay Việt Công, ông Nghĩa ở lại và được chế độ mới ưu đãi. Sau 5 năm, ông Nghĩa được đảng cho sang Pháp bằng đường chính thức, nghĩa là công khai ra phi trường và được tiễn đưa.
Tốt nghiệp ở Pháp, ông Nghĩa nói tiếng Pháp giỏi như người Pháp, với mảnh bằng HEC, chắc chắn ông Nghĩa kiếm việc dễ dàng. Nhưng ông bỏ nước Pháp, sang Hoa Kỳ không phải để kiếm việc làm, mà để gia nhập Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh với chức vụ Tổng Tuyên Huấn (tức là nhà chỉ đạo tư tưởng của Mặt Trận).
Dù vậy, tôi chưa đủ chứng cớ để đặt vấn đề. Tới khi đọc Hồi Ký của Cụ Phạm Ngọc Lũy chê trách bộ phận Tình báo – Phản gián của Mặt Trận làm việc tắc trách, không điều tra đối tượng một cách kỹ càng. Trong nội bộ Mặt Trận từ ngày có sự hiện diện của Nguyễn Xuân Nghĩa mới xảy ra sự phân hóa. Qua sự tiết lộ của Cụ Phạm Ngọc Lũy, người đọc ắt phải hiểu Cụ Lũy nghi ngờ hành tung Việt Cộng của Nguyễn Xuân Nghĩa.
Tôi đã có tờ báo ở Bangkok đăng hình Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh nằm chết bên vũng máu từ năm 1987. Thế nhưng tờ báo Kháng Chiến dưới sự “chỉ đạo” của ông Tổng Tuyên Huấn Nguyễn Xuân Nghĩa vẫn đăng thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu Quốc nội gửi ra thăm đồng bào quốc ngoại vào dịp Tết Nguyên Đán và thăm các “cháu nhi đồng” vào dịp Tết Trung Thu. Mấy chữ các “cháu nhi đồng” gợi cho tôi nhớ đến giọng điệu Hồ Chí Minh vô cùng. Mãi 14 năm sau, Mặt Trận mới công bố Chiến hữu Chủ tịch đã qua đời! Nhận thấy hành động buôn xác chết Hoàng Cơ Minh của ông Tổng Tuyên Huấn, tôi càng nghi ngờ hành tung của ông Nghĩa hơn.
Cho đến khi ký giả A. C. Thompson cho biết ông Nguyễn Xuân Nghĩa tiết lộ ông đã tha mạng cho nhà báo Đỗ Ngọc Yến, Chủ tờ Người Việt, thì mối nghi ngờ của tôi đối với  Mặt Trận có nhóm đặc nhiệm K-9 là thật. Nhà báo Đạm Phong, vợ chồng Lê Triết rất có thể bị K-9 thanh toán. Nếu Mặt Trận không nhúng tay vào tội ác, tại sao Mặt Trận không lên án bọn sát nhân hoặc treo tiền thưởng cho bất cứ ai tìm ra thủ phạm để đồng bào không nghi ngờ mình là thủ phạm? Lúc bấy giờ tôi rất muốn lên tiếng đặt vấn đề với Mặt Trận, nhưng tôi tin không có tờ báo nào dám đăng. Chứng cớ là bài báo “Vàng Rơi Không Tiếc” của anh Đào Vũ Anh Hùng, không tờ báo nào dám đăng, ngoại trừ Giai phẩm Lý Tưởng của Không Quân do tôi làm Chủ bút. Tôi đã bị Mặt Trận khủng bố. May nhờ có Internet, báo chí Việt Nam không còn độc quyền thông tin, cho nên tiếng nói của những người có lương tâm như tôi mới có thể đến với độc giả.
Trước khi cuốn phim “Terror In Little Saigon” của anh A.C. Thompson xuất hiện, tôi đã viết cái chết của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và các chiến hữu tháp tùng, là do các ông Hoàng Cơ Định, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh và Nguyễn Kim Huờn âm mưu. Bởi vì theo quy tắc quân sự là phải hoàn toàn giữ bí mật khi vào đất địch. Cái việc tờ báo Kháng Chiến đăng các cuộc hành quân Đông Tiến thì chẳng khác nào báo tin cho kẻ thù để phục kích đoàn quân. Cho nên, theo tôi, ông Hoàng Cơ Minh về khu chiến chẳng phải là anh hùng, mà là người không dám đối diện với pháp luật. Cái chết của ông Hoàng Cơ Minh là có dự mưu, vì 14 năm sau Mặt Trận mới công bố.
Tôi còn viết ông Nguyễn Xuân Nghĩa không phải là nhà kinh tế lỗi lạc như các đài RFI, RFA, VOA thường ca tụng. Bởi vì nếu thực sự tài giỏi, ông Nghĩa không cần giấu cái chết của Phó Đề đốc để tiếp tục quyên tiền. Ông chỉ dùng số tiền 20 triệu đô-la của Mặt Trận như Đại tá Phạm văn Liễu cáo giác, để đầu tư, kinh doanh thì ngày nay số tiền lớn gấp 20 lần. Mặt Trận sẽ vừa giàu to, vừa không mang tiếng lừa đảo! Tôi nghi ngờ ông Nghĩa âm mưu dùng Mặt Trận Hoàng Cơ Minh để giết chết NIỀM TIN của đồng bào! Độc giả có thấy sau vụ Hoàng Cơ Minh, còn có ai gây được phong trào nữa không?
Điều đáng tiếc là ông Nguyễn Xuân Nghĩa không trả lời trước công luận.

2/ Nhà báo Bùi Tín mượn dịp sang Paris công tác cho đảng, rồi không trở về. Ông viết kiến nghị thỉnh cầu đảng đối mới. Ông viết những tác phẩm như Mặt Thật, Hoa Xuyên Tuyết … tố cáo chế độ Việt Cộng để làm cho đồng bào tỵ nạn cộng sản tin tưởng ông đã thực sự chia tay Việt Cộng. Nhưng khi ông Tín nói rằng 5 ngàn nạn nhân bị thảm sát ở Huế trong dịp Tết Mậu Thân là do bom của Mỹ và của Việt Nam Cộng Hòa, mà người Chống Cộng vẫn “bù khú” với ông Tín thì rõ ràng những người Chống Cộng thật là tốt bụng! Rồi khi tôi viết bài chê các vị “Lão thành Cách mạng” trong nước hèn nhát, ông Bùi Tin vội vàng lên tiếng bào chữaChúng tôi không hèn, cũng không nhát”. Ô hay! Tôi chê mấy ông lão trong nước hèn nhát; chứ tôi nào có đả động gì đến ông Tín đâu mà ông hùng hổ phản đối? Qua phản ứng của ông Bùi Tín, tôi cho rằng ông ra nước ngoài để làm công tác văn hóa vận cho đảng; chứ không thực tâm từ bỏ đảng.
Có người “đại lượng” ra cái điều trí thức đạo đức rởm bảo rằng ông Bùi Tín chết rồi, nhắc đến làm chi nữa? Hạng người “đại lượng” đó kém trình độ hiểu biết. Lê Chiêu Thống chết đã lâu mà người đời sau vẫn còn nói đến để hài tội kẻ phản quốc đấy thôi!

3/ Nhạc sĩ trẻ tuổi Trúc Hồ, nói tiếng Việt còn ngọng nghịu, mới ra nước ngoài, thì lấy tiền đâu ra để lập cơ sở Truyền thông có mặt khắp thế giới và gửi phóng viên về nước làm phóng sự từ Bắc chí Nam một cách thoải mái”? Truyền thông trong nước bị đối xử rất nghiêm ngặt, tại sao SBTN lại được ưu đãi? Người Chống Cộng phải đặt dấu hỏi để cảnh giác chứ! Sao vô tư mãi như thế để cho kẻ thù ngang nhiên diễn hành trước mặt?
Đến khi ông Trúc Hồ ghi ơn người lính Miền Bắc một cách công khai trên đài Truyên hình của ông như sau: “Chúng ta tri ân những người lính, những người hy sinh tính mạng để bảo vệ đất nước, những người lính của cả 2 miền, các anh là những người đáng quý trọng…”. Rồi tiếp theo đó ông Trúc Hồ bày tỏ lập trường: “tôi không chủ trương lật đổ chế độ nào hết, nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là một nhà nước được Liên Hiệp Quốc công nhận, họ đã ký vào Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, họ phải có trách nhiệm bảo đảm nhân quyền cho người dân, tôi chỉ yêu cầu họ cho người dân có nhân quyền…Đòi lật đổ chế độ là sai!” thì cái đuôi của ông Trúc Hồ đã thò ra, nhưng người Chống Cộng vẫn vô tư!
Tất nhiên ở nước tự do, ông Trúc Hồ phát ngôn thế nào là quyền của ông ấy. Nhưng ông tri ơn người lính Miền Bắc xâm lược Miền Nam thì chỉ có những người Chống Cộng để lấy tiếng mua danh mới không lưu tâm đến mánh khóe tuyên truyền của Việt Cộng.. Các đoàn thể có quá khứ Chống Cộng như Đại Việt, Quốc Dân Đảng mà còn im lặng trước luận điệLật đổ chế độ Cộng Sản là sai thì mong gì có ngày quang phục quê hương? Các đảng chính trị tồi như thế nên tuyên bố giải tán đảng đi là vừa!
Tập thể Chiên sĩ VNCH đều ngủ hết rồi sao? Người lính Miền Bắc pháo kích vào trường học giết hại học sinh Cai Lậy. Người lính Miền Bắc giết oan 5 ngàn người dân vô tội ở Huế vào Tết Mậu thân năm 1968, được ông Trúc Hồ công khai tuyên dương mà Chủ tịch Tập thể Nguyễn Xuân Vinh không hề có phản ứng, thì cái đám đàn em kế thừa ngôi vị ông, chạy theo bợ đỡ tỷ phú Hoàng Kiều là đương nhiên! Xin hỏi cái Tập thể Chiến sĩ có nên dẹp đi để khỏi làm ô danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không?
Thảo nào nhà báo Sức Mấy có biệt tài viết phiếm, “khen” các đoàn thể quân nhân hăng say trong việc “thượng cờ, hạ cờ, phủ cờ, xếp cờ” thì công cuộc giải phóng đồng bào ra khỏi gót giày xâm lược của Việt Cộng sớm thành tựu lắm! Thật là một lời khen ngợi quá sức … phũ phàng! Sự nhẫn nhục của các anh Chiến Sĩ đúng là “Can Trường Trong Chiến Bại” (tác phẩm của Phó Đề đốc Hồ văn Kỳ Thoại), vì bị người ta chế nhạo mà không cảm thấy đau, không cảm thấy nhục! Các ông cựu Chiến Sĩ còn dám tổ chức những buổi trao đuốc cho thế hệ hậu duệ, thì rõ ràng các “Bác Chiến Sĩ” không biết ngọn đuốc trên tay của mình đã tắt ngúm từ khuya rồi!

4/ Bà Luật sư trẻ tuổi Trần Kiều Ngọc tuyên bố: “Em không Chống Cộng. Em chỉ chống Cái Ác mà thôi!”. Là người có bằng Luật sư, bà Trần Kiều Ngọc phải biết rằng cả thế giới đã lên án Cộng sản chống nhân loại (tội diệt chủng). Việt Cộng ngoài cái tội bán nước; còn có tội tiếp tay với quân thù đồng hóa dân ta thành người Hán, tại sao Luật sư Trần Kiều Ngọc không chống?. Khi bị chất vấn, bà Trần Kiều Ngọc bào chữa: “Em nói Chống Cộng, em sợ các em con ở trong nước sẽ không hiểu!”.
Nhận thấy lời tuyên bố của Luật sư Trần Kiều Ngọc có sự “chỉ đạo” từ trong nước để tuổi trẻ coi việc chống Cộng ở hải ngoại là một trò lố bịch, với tư cách ở vào hàng cha chú, tôi viết một bài giáo hóa bà Luật sư một cách ân cần, mềm mỏng, liền bị một nhà tranh đấu trẻ tuổi  Nancy Nguyễn– kết tội lớp người già nua chúng tôi là một bọn “Di Dân Tư Tưởng”. Những ai bênh vực người tuyên bố “Không Chống Cộng”, ắt đồng bào phải biết chắc chắn những hạng người ấy là ai, họ đứng về phía nào?!
Cô Nancy Nguyễn là tác giả bức thư viết từ “Mặt Đường Dậy Sóng” cho bố mẹ, tôi đánh giá đó là một áng văn tuyệt vời. Chưa chắc một nhà văn tên tuổi đã viết được. Tôi liền viết email cho cô, rồi đích thân tìm gặp cô để bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Tôi nhận thấy cô Nancy muốn né tránh sự chân thành của tôi. Một người trẻ khác, cựu đoàn viên Việt Tân, cho tôi biết cô Nancy Nguyễn là Việt Tân, mà tôi thường viết bài vạch mặt Việt Tân, nên cô Nancy không muốn tiếp xúc với tôi. Tôi không tin, vì nguồn tin chắc gì đã chính xác. Cho đến khi cô Nancy Nguyễn xếp hạng tôi vào loại “Di Dân Tư Tưởng” thì tôi tin cô Nancy Nguyễn là đoàn viên Việt Tân, vì bênh vực Luật sư Trần Kiều Ngọc.
Tôi không hề nói Việt Tân là em Việt Cộng như nhà báo Kiêm Ái. Tôi chỉ nói Việt Tân đã bị Việt Cộng “blackmail” nên phải hành động theo sự “chỉ đạo” của Việt Cộng. Bằng cách nào Việt Cộng có thể “blackmail” Việt Tân? Xin thưa: Việt Tân là hậu thân của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Người Việt Chống Cộng chỉ nêu lên nghi ngờ cái chết của các nhà báo đả kích Mặt Trận; chứ không quả quyết kết án vì không có “hard evidence”. Nhưng Việt Cộng thì có chứng cớ vì chúng đã xâm nhập vào nội bộ Mặt Trận. Đọc những bài luận thuyết của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí thư Việt Tân, khen ngợi “đồng chí” Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cổ súy hòa giải hòa hợp với Việt Cộng để cùng nhau Canh Tân, mà tin Việt Tân chống Cộng thì quả là quá ngây thơ. Muốn chống Cộng hữu hiệu thì phải tìm hiểu âm mưu, mánh khóe của kẻ thù; chứ không phải chỉ “hoan hô, đả đảo” là đủ. Phải quan sát kỹ Việt Tân. Nên nhớ một trong những sách lược của Việt Cộng là “lố bịch hóa” công cuộc đấu tranh cho chính nghĩa tự do của chúng ta.

Một người trẻ họ Cao nóng mặt vì tôi đả kích Việt Tân, gay gắt hạch xách tôi: “Suốt mấy chục năm tỵ nạn Cộng sản, ông đã làm được gì cho việc Chống Cộng?” Tôi từ tốn đáp: “Tuy không làm được những việc nổi đình, nổi đám như người hùng Lý Tống, nhưng tôi đã làm những việc âm thầm mà tôi thiết nghĩ lợi ích cho chính nghĩa đấu tranh chống Cộng không nhỏ”. Anh muốn biết tôi đã làm gì ư?

 1/ Thứ nhất, vào đầu năm 1977, một số anh em cựu quân nhân ở quanh vùng Hoa Thịnh Đốn, có sự hiện diện của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, họp tại nhà anh Lê Quyền để bàn tính nhau thành lập Hội Cựu Quân nhân, tôi phát biểu đại ý như sau: Vừa rồi, tôi nghe có anh nhắc đến câu “Người Lính già không chết”, rồi có anh nói “người ta có thể lấy tôi ra khỏi Quân Đội, nhưng không ai có thể lấy Quân Đội ra khỏi tôi”, các anh đã nói những câu đó, vui lòng giải thích rõ hơn được không?” Chờ một hồi khá lâu, không ai lên tiếng, tôi mở lời: “Theo thiển ý của tôi, trong thế gian ai nấy đều phải chết. Sở dĩ người lính già không chết, bởi vì khi người lính này gục ngã, thì có người lính khác đứng lên. Nếu không có người lính khác đứng lên, thì nước mất rồi, còn gì? Về câu thứ hai, theo tôi hiểu, nghĩa là người lính dù thua trận, không còn ở trong Quân Đội nữa, nhưng tác phong chính trực, lương thiện, dũng cảm của quân nhân phải gìn giữ suốt đời. Nếu không, người ta sẽ bảo lính VNCH là lính đánh thuê”! Dù tôi không ồn ào hoan hô, đả đảo, nhưng tôi đã làm công tác của người sĩ quan Chiến tranh Chính trị đấy chứ!
Về sau, tôi có làm một bài thơ ngắn, đọc cho anh em nghe trong một lần họp khác:
“Ta đã mất từ tiếng cười kiêu hãnh
Đến thanh danh người lính trận oai hùng.
Mất quãng đời ngang dọc giữa không trung
Mất bờ cõi và Non Sông gấm vóc.
Dù mai này một mình ta đơn độc
Vẫn không sờn ý chí của người trai.
Muốn trao truyền cho thế hê tương lai.
Ta phải sống như một người Chiến Sĩ …”
Hội Quân nhân và Hội Chiến sĩ khác nhau ở điểm nào? Hội quân nhân là nơi tập hợp của những người có gốc lính, cùng nhau ôn kỷ niệm xưa, chén thù chén tạc, chén chú chén anh, đôi khi rơi nước mắt vì tiếc thương dĩ vãng. Hội Chiến sĩ không chỉ có quân nhân thôi, mà còn có những người dân sự đang chiến đấu cho lý tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền. Họ không tiếc nuối thời dĩ vãng, mà hướng tầm nhìn về tương lai để quang phục quê hương. Nếu đời này cứu nước chưa thành, thì thế hệ tương lai tiếp nối.
Nếu đã tự xưng là Tập thể Chiến sĩ thì thành viên trong Tập thể không được phép vô tư trước những âm mưu đen tối của kẻ thù và không thể vô cảm trước nỗi khốn cùng của đồng bào mình. Đã tự nhận mình là Chiến Sĩ, phải sống như người chiến sĩ, không thể tiếc thân đền nợ nước, không được làm điều ô danh người chiến sĩ!   

2/ Thứ hai, tôi khuyên Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đừng làm kháng chiến kiểu “mì ăn liền”. Nguyên tắc “quý hồ tinh, bất quý hồ đa” phải luôn luôn nhớ nằm lòng, đừng kết nạp cán bộ bừa bãi để tránh nội tuyến, không thể đương đầu với kẻ thù bằng sức mạnh quân sự, trường kỳ mai phục bằng cách bí mật gửi cán bộ về nước xây dựng hạ tầng cơ sở, cho đến khi thời cơ chín muồi thì mới phát động quần chúng. Nếu anh không theo những quy tắc đó, trước sau gì anh cũng trở thành thảo khấu. Nếu ông Hoàng Cơ Minh nghe lời tôi, thì ngày nay Niềm Tin của đồng bào không mất và dòng họ Hoàng Cơ không bị dư luận bêu riếu, coi khinh!

3/ Thứ ba, tôi nói thẳng cho Đại tá Phạm văn Liễu biết Mặt Trận trước sau gì rồi cũng bể. Bởi vì anh đi rao bán một món hàng mà nhà sản xuất chưa làm ra sản phẩm. Hoàng Cơ Định giữ tiền thì Hoàng Cơ Định có quyền. Một ngày nào đó, Mặt Trận đổ bể, anh sẽ trắng tay. Ông Đại tá từng học trường Quân sự Trần Quốc Tuấn, từng chạy sang Tầu để thoát cuộc thanh trừng của Việt Minh, từng làm Tư lệnh Thủy Quân Lục Chiến, chê thằng em cấp Thiếu tá, chỉ biết lái máy bay, “éo biết gì”! (cách nói của Đại tá Liễu). Không ngờ thằng em đã nói đúng! Có gì đâu! Đó chỉ là những thực tế chắc chắn sẽ phải xảy ra. Đấu tranh chống Việt Cộng đầy mưu mẹo hiểm ác, chẳng thể nào đùa với chúng được. Không những chết mất xác, mà còn ô danh nữa!

4/ Thứ tư, khi Đại tá Hoàng Đạo Thế Kiệt viết ra một bản “Kiên Định Lập Trường”, rồi cho người đi xin chữ ký. Tôi đã gọi điện thoại cho Đại tá đừng nên Chống Cộng kiểu hình thức, nặng phần trình diễn để lấy tiếng. Giả thử ta xin được 2 trăm ngàn chữ ký, Việt Cộng sẽ cười vào mặt ta có 3 triệu người không chấp nhận cộng sản, bỏ nước ra đi, mà nay chỉ có 2 trăm ngàn người còn kiên định lập trường, thì chúng sẽ thâu tóm những thành phần không kiên định lập trường về tay chúng là cái chắc!
Còn rất nhiều trường hợp tôi đã đóng góp với những cá nhân, những đoàn thể đấu tranh Chống Cộng. Nếu họ nghe theo lời góp ý xây dựng của tôi, thì tình trạng Chống Cộng không bát nháo như ngày hôm nay. Có lòng yêu nước, có tinh thần Chống Cộng là tốt; nhưng chưa đủ, phải sáng suốt để tránh bị mắc lừa, rồi đâm thối chí, bỏ cuộc.

Nay hãy bàn về Hiện tượng Tỷ phú Hoàng Kiều.

Ông Hoàng Kiều quê quán ở Quảng trị, sinh ra trong một gia đình nghèo khổ. Thời tuổi trẻ khó khăn, không được học hành tới nơi, tới chốn. Tình nguyện tham gia tổ chức Dân Sự Chiến Đấu (CIDG), một loại Biệt kích được Mỹ trả lương trực tiép. Tức là Hoàng Kiều dân Miền Nam, ăn chén cơm Miền Nam, uống chén nước Miền Nam. Là phe ta!
Sang Mỹ năm 1975, ông Kiều xin vào làm cho hãng bào chế Huyết Tương. Nhờ chăm chỉ, siêng năng, được chủ nâng lên chức Cai (Supervisor). Một thời gian sau, ông Kiều ra lập hãng riêng. Đó là những gì đăng trên thông tin đại chúng.

Từ thế kỷ trước người Tây phương đã cảnh giác về Đạo Quân Thứ Năm của người Tàu, từ khi nước Tàu chưa là cộng sản. Đạo quân Thứ Năm là những người Tàu đến làm ăn, buôn bán tại các quốc gia tự do, rồi được lãnh đạo Tàu tuyên truyền, huấn luyện họ thành ổ nội tuyến cho mục tiêu xâm lăng, khi có điều kiện. Từ khi Mỹ – Trung Cộng bang giao, ngoài việc ăn cắp sản phẩm trí tuệ, lũng đoạn kinh tế nước Mỹ, hối lộ quan chức Mỹ, Trung Cộng không giấu diếm chiến lược đẩy mạnh Đạo Quân Thứ Năm. Lập đền thờ Khổng Tử là một trong những âm mưu tiệm tiến của Trung Cộng

Giám đốc FBI, Chistopher Wray, báo cáo với Quốc Hội rằng gián điệp đủ các loại của Trung Cộng đều có mặt trên khắp 50 Tiểu bang Hoa Kỳ.
Ông Kiều giàu lên nhanh vì sản phẩm được tung vào thị trường Trung Cộng có gần một tỷ rưỡi dân. Câu hỏi đặt ra: Tại sao Trung Cộng tìm đến điều đình với ông Kiều, một Hãng Con do ông Kiều mới lập; mà không điều đình với Hãng Mẹ, nơi ông Kiều xuất thân? Chắc chắn điều đó không phải là tình cờ, mà phải có dự mưu. Làm sao biết được?
Trung Cộng đã biến một người Tàu  Thiếu tá Hồ Quang  thành lãnh tụ Hồ Chí Minh được, thì Trung Cộng biến Hoàng Kiều thành tỷ phú cũng chẳng khó khăn gì. Trung Cộng cũng sai Việt Cộng biến Cộng đồng Việt Nam thành Đạo Quân Thứ Năm, nên Bộ Chính trị Việt Cộng đẻ ra Nghị Quyết 36 để tiến hành lệnh của Trung Cộng!

Việt Cộng chuẩn bị tấn công một đồn bót của ta, thường lập sa bàn để thực tập cho nhuần nhuyễn, rồi mới đánh. Cho nên chúng đánh là phải thắng. Trong đấu tranh xâm nhập, Việt Cộng cũng sử dụng chiến thuật như thế. Việt Cộng “bố trí” cho hai ông thầy tu chống VNCH một cách quyết liệt, sang Hoa Kỳ mở chùa, mà không thấy người Tỵ Nạn phản ứng; lại còn tới “lạy thầy” một cách sốt sắng, thì chúng bắt đầu gửi Sư Quốc Doanh (Công An trá hình) ra Hải ngoại lập chùa để làm kinh tài và giảng thuyết buông xả, xóa bỏ hận thù để quên chuyện bán nước và diệt chủng của chúng.

Hai ông thầy tu đó là Hộ Giác và Mãn Giác. Hộ Giác suốt ngày đêm đăng đàn mạt sát chế độ Việt Nam Cộng Hòa bất nhân, hiếu chiến, đòi dẹp chế độ độc tài Quân phiệt Thiệu Kỳ thì mới có hòa bình. Hộ Giác là một trong những nhà sư tranh đấu ký vào bản yêu sách Hoa Kỳ phải rút quân ra khỏi Việt Nam. Mãn Giác cũng thế! Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Mãn Giác mang cờ Phật giáo cùng các Phật tử ra Ngã Tư Hàng Xanh đón Quân Giải Phóng vào Sài Gòn. Đồng bào tỵ nạn cộng sản chóng quên quá đi thôi!
Rồi cho anh kép hát Trúc Hồ tuyên bố “đòi lật đổ chế độ công sản là sai”và Luật sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố “Không chống Cộng; chỉ chống Cái Ác” là những bước thăm dò phản ứng của đồng bào Chống Cộng, để tiến tới những bước kế tiếp.
Bước kế tiếp đó là chỉ đạo Hoàng Kiều làm từ thiện giúp đồng bào ở San José gặp nạn lụt lội để tạo ấn tượng tốt. Hoàng Kiều đâu có giúp cuộc sống túng thiếu, bệnh hoạn của người hùng Lý Tống khi còn sống? Phải đợi tới khi Lý Tống qua đời, Hoàng Kiều mới bỏ tiền ra tổ chức đám tang linh đình là có lẽ do sự chỉ đạo của Đảng. Ông Lê Xuân Nhuận  anh của Lý Tống và mấy ông Không Quân trong cái gọi là Tập thể Chiến sĩ hớn hở, vui mừng đón nhận lòng từ tâm của Hoàng Kiều ngay, mà không biết đấy là âm mưu của Hoàng Kiều!
Một mặt tuyên dương người hùng Chống Cộng Lý Tống lên tận mây xanh; một mặt miệt thị, khinh bỉ người Việt Tỵ Nạn trước hàng ngàn người là thủ đoạn của Việt Cộng đấy bà con ạ! Hoàng Kiều chỉ là công cụ của Việt Cộng mà thôi!

Tôi đã chứng minh con cái người Việt Tỵ Nạn chẳng có người nào đi tu, mà Sư Trụ Trì các chùa đều ở lứa tuổi con cái chúng ta, thì các thứ Sư ấy ở đâu ra, ngoài Sư Công An từ trong nước xuất cảng. Thế mà “Phật tử” vẫn đến Chùa đông như trẩy hội, cung kính vái lạy Công An Việt Cộng và xưng con ngọt xớt với đứa đáng tuổi con mình!
Hoàng Kiều dành ra 45 phút quát tháo, xỉ vả, miệt thị, mắng mỏ VNCH mà những thằng sĩ quan đứng chung quanh mặt mày cứ nhâng nhâng và hàng ngàn người yêu chuộng nghệ thuật bình thản chờ hộp thức ăn có tôm hùm. Thử hỏi các lãnh tụ đảng Đại Việt, Quốc Dân Đảng, Dân Xã Đảng ở đâu mà không lên tiếng? Cái Tập thể Chiến sĩ do ông văn võ toàn tài Nguyễn Xuân Vinh lập ra đã chết tiệt hết rồi sao? Các Hội đoàn Quân Nhân luôn luôn đội trên đầu trong buổi lễ đủ các loại mũ xanh, đỏ, nâu, đen đều biến thành mũ ni (Mũ Thầy Chùa) che tai hết rồi sao? Các nhà hoạt động Văn Hóa tại sao im lặng trước cái thằng tỷ phú hỗn láo, chửi tuốt luốt không chừa một ai? Các nhà hoạt động Tôn Giáo có thấy đồng đạo của mình bị yêu tinh hoành hành không?
Còn chút hy vọng nào cho nòi giống Việt Nam không? Có phải Việt Cộng đã thành công trong việc biến người Việt Nam thành súc vật vì ở xứ tự do, có mồm không dám nói lên tiếng nói của lương tâm? Hay Thượng Đế sinh ra Con Người Việt Nam có mồm không để nói, màmàmà chỉ biết yên lặng ngồi chờ … Ăn Tôm Hùm?
Tôi nhận thấy hiện tượng Hoàng Kiều đang nói lên thực chất người Việt Nam ngày nay:

“KHÔNG BIẾT NHỤC!”

Bằng Phong Đặng văn Âu. 
Tel: 714 – 276 – 5600 bangphongdva033@gmail.com

Không có nhận xét nào: